Đẳng Trường Niên

Chương 7



"Không biết." 

Trần Trường Niên bất lực nhún vai, "Dù sao nàng ta nói muốn gặp muội."

"Tỷ tỷ."

Lời Trần Trường Niên vừa dứt, giọng nói ngọt xớt đến phát run của Giang Minh Tịch đã vang lên bên tai, khiến ta nổi hết cả da gà.

"Ngươi đến làm gì?" Ta đứng trên bậc thềm, lạnh lùng nhìn nàng ta.

"Muội đến để đưa thiệp mời cho tỷ tỷ."

 Giang Minh Tịch làm vẻ ngạc nhiên trước thái độ lạnh nhạt của ta, lập tức bày ra bộ dạng mắt đỏ hoe, chực khóc:

 "Muội biết tỷ tỷ trách muội, nhưng muội và Trọng Tự vốn đã lưỡng tình tương duyệt..."

Nếu là trước đây, nghe thấy những lời này, ta không khỏi sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng giờ đây, ta chỉ thấy nực cười.

 Lưỡng tình tương duyệt? Giang Minh Tịch quá đề cao tình cảm của Thẩm Trọng Tự dành cho nàng ta rồi.

Ta quay mặt đi, lười nhìn cái vẻ giả tạo đáng ghê tởm đó, nào ngờ vừa quay đầu lại thấy bản mặt đầy vẻ ghét bỏ của Trần Trường Niên.

 Hắn đ.á.n.h giá Giang Minh Tịch với ánh mắt cực kỳ chán ghét, rồi bĩu môi lắc đầu, không thèm nhìn nữa.

"Này." 

Ta huých khuỷu tay vào người Trần Trường Niên, tò mò hỏi khẽ:

 "Chẳng phải nam nhân các người đều thích kiểu con gái liễu yếu đào tơ, thấy là muốn che chở sao? Ngươi ghét bỏ người ta thế làm gì?"

"Muội đừng có vơ đũa cả nắm giữa ta và loại người như Thẩm Trọng Tự. Gu của ta cao hơn hắn nhiều, ta không thích kiểu tiểu cô nương yếu ớt này, nhìn thôi đã thấy đau đầu rồi." 

Nói xong, Trần Trường Niên không quên đặt một tay lên vai ta, cười bảo: 

"Vẫn là muội tốt hơn, ta thích kiểu như muội."

Ta đ.ấ.m một phát vào n.g.ự.c hắn: "Bớt giỡn đi!"

Dù cú đ.ấ.m đó đối với hắn chỉ như gãi ngứa, nhưng hắn vẫn giả vờ như bị trọng thương, khòm lưng ôm n.g.ự.c, rên rỉ hồi lâu.

Giang Minh Tịch thấy không ai để ý đến mình, liền thu lại nước mắt, nhận thiệp mời từ tay nha hoàn định bước lên bậc thềm.

"Đưa cho ta là được rồi." 

Trần Trường Niên thấy nàng ta tiến lại gần liền đứng thẳng người dậy, che chắn cho ta phía sau, giật lấy tấm thiệp:

 "Đưa cho ta cũng vậy thôi."

Tay Giang Minh Tịch khựng lại giữa không trung, tiến không được lùi không xong.

"Tỷ tỷ, tỷ... tỷ sẽ đến chứ?"

Ta nhìn ngày "hai mươi ba" trên thiệp, rồi nhìn vẻ vặn vẹo vê khăn tay của nàng ta, mỉm cười gật đầu.

"Muội muội thành thân, ta là đích tỷ, đương nhiên phải đến xem một chút, đúng không?"

"Vâng, tỷ tỷ nói phải." 

Giang Minh Tịch ghét nhất bị nhắc đến thân phận thứ xuất, nghe ta nói vậy thì đã nghiến răng nghiến lợi:

 "Nếu tỷ tỷ đã nhận lời, muội không làm phiền tỷ nữa." Nói xong, nàng ta quay ngoắt đi thẳng.

Sau khi nàng ta đi, ta gạt cánh tay đang chắn trước mặt mình của Trần Trường Niên ra, có chút hiếu kỳ:

 "Huynh sợ Giang Minh Tịch đến thế sao? Nàng ta đâu có làm gì được ta."

"Cẩn thận vẫn hơn." 

Trần Trường Niên vứt tấm thiệp cho A Chi với vẻ ghét bỏ, rồi phủi tay:

 "Ta là đang thay muội quý trọng cái mạng nhỏ của muội đấy."

Nghe vậy, ta dở khóc dở cười: "Thế thì đa tạ huynh nhé."

"Chỗ quen biết cả, khách sáo làm gì." 

Trần Trường Niên tranh thủ xoa đầu ta một cái, đến khi ta kịp phản ứng thì hắn đã cầm roi nhảy lên ngựa.

"Trần Trường Niên! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, tóc khó chải lắm đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe ta hét, hắn ngồi trên ngựa quay lại làm mặt quỷ: 

"Dù sao cũng không phải ta chải." Dứt lời, hắn thúc ngựa chạy mất hút.

"Cái tên Trần Trường Niên này!" Ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhìn bóng lưng hắn đi xa.

Trần Trường Niên đi chơi bời bên ngoài đến lúc mặt trời lặn mới về, trên tay còn xách theo một con hươu đã c.h.ế.t.

"Chẳng phải huynh đi cưỡi ngựa sao?" 

Ta ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người hắn mà buồn nôn, đành đứng xa ra:

 "Trường đua ngựa cũng có hươu à?"

Hắn ném con hươu cho tiểu sai phía sau, tiện tay quẹt vết m.á.u trên quần áo:

 "Đều tại tên Bạch nhị kia, tự nhiên nảy ra ý định đi săn ở bãi săn Nam Lâm. Đây, thành quả vất vả cả buổi chiều của phu quân muội đấy, ta giỏi chứ?"

Nói rồi hắn định tiến lại gần ta. Ta lùi sát vào tường, hết đường lui đành lấy một tay bịt mũi, tay kia ngăn hắn lại:

 "Huynh... tránh xa ta ra một chút, người đầy mùi m.á.u, hôi c.h.ế.t đi được!"

Trần Trường Niên đành bất lực nhún vai, lùi lại vài bước: "Thế này được chưa?"

"Được rồi." 

Ta buông tay bịt mũi ra, "Có gì thì nói mau, nói xong đi tắm ngay đi!"

"Muội xem, mai ta bảo nhà bếp pha thịt hươu này ra, ngày kia lúc về nhà ngoại mang cho nhạc phụ nếm thử, thấy sao?" 

Hắn nhướn mày, bộ dạng như đang chờ được khen thưởng.

"Được." Ta gật đầu tán thưởng, hắn liền hớn hở dẫn tiểu sai đi tắm.

Thế là vào ngày về nhà ngoại , Trần Trường Niên nghênh ngang xách hai hộp thức ăn lớn bước vào cửa phủ Định Viễn tướng quân. 

Sau khi vấn an phụ thân, hắn ở lại bàn luận quân tình với ông, còn ta ra hậu viện tìm mẫu thân nói chuyện.

"Tỷ tỷ." Vừa bước vào hậu viện, ta đã đụng mặt Giang Minh Tịch.

"Ừ." Ta chẳng buồn dây dưa, đáp một tiếng định đi lướt qua.

"Mấy ngày tỷ không ở nhà, muội sợ mẫu thân buồn nên ngày nào cũng đến trò chuyện, coi như thay tỷ tỷ tận hiếu."

"Ta nhớ ta từng bảo ngươi tránh xa mẫu thân ta ra, xem ra ngươi đã quên mùi vị roi ngựa quất lên người là thế nào rồi nhỉ?"

Nhắc đến Giang Minh Tịch này, ngày trước cũng coi là ngoan ngoãn, dù mẫu thân ta ghét cay ghét đắng mẫu thân nàng ta nhưng chưa bao giờ bạc đãi nàng ta nửa phân.

 Ai ngờ dưới lớp vỏ bọc ngoan hiền đó lại là một trái tim bẩn thỉu.

 Nàng ta từng lợi dụng lúc ta đi cưỡi ngựa, lừa mẫu thân ta rằng ta bị ngã ngựa bị thương. 

Lúc đó mẫu thân ta không hề cảnh giác với nàng ta, huống hồ khi ấy nàng ta mới mười tuổi.

Ai lại đi nghi ngờ lời của một đứa trẻ mười tuổi chứ? 

Chỉ một câu nói đó đã khiến mẫu thân ta hoảng loạn chạy ra ngoài, vấp ngã ở bậc thang dài hậu viện, phải nằm giường tĩnh dưỡng hơn nửa năm mới khỏe.

Biết chuyện, ta cầm roi ngựa xông thẳng vào phòng nàng ta, đ.á.n.h cho nàng ta lăn lộn dưới đất và cảnh cáo không được bước chân vào viện của mẫu thân ta nữa. 

Sau đó nàng ta cũng yên phận một thời gian, còn bậc thang đó đã bị phụ thân ta đập bỏ, san bằng mặt đất.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Đứa trẻ mười tuổi đã biết nói dối lừa gạt, huống hồ là nàng ta của hiện tại. 

Dù mẫu thân không tin nàng ta hoàn toàn, nhưng ta vẫn phải đề phòng.

"Tỷ tỷ nói gì lạ vậy, mẫu thân của tỷ cũng là mẫu thân của muội mà?"

"Giang Minh Tịch, có những chuyện ngươi không muốn nhớ, thì ta làm tỷ tỷ sẽ giúp ngươi hồi tưởng." 

Ta tiến lại gần, không che giấu sự ghét bỏ trong mắt: 

"Đừng quên, mẫu thân của ngươi đã dùng cách hèn hạ, bẩn thỉu thế nào để bò vào cửa nhà ta."

"Trong mắt tỷ tỷ, kỹ nữ thanh lâu là thấp hèn sao?" 

Giang Minh Tịch lộ nguyên hình, không còn vẻ nhu nhược thường thấy:

 "Nhưng phu quân của tỷ tỷ thà thích một kỹ nữ thấp hèn còn hơn là thích tỷ đấy. Nói vậy thì tỷ tỷ tính là hạng gì đây?"