Đẳng Trường Niên

Chương 8



"Thứ nhất, ta chưa từng nói 'kỹ nữ thấp hèn', trên đời này không ai sinh ra đã thấp hèn, chỉ có loại người tìm mọi cách để tự hạ thấp bản thân mình thôi. 

Loại đó, mẫu thân ngươi tính một, còn ngươi 'xanh hơn cả chàm', tính là hai." 

Ta nhướn mày, cậy ưu thế chiều cao nhìn xuống nàng ta:

 "Còn chuyện hôn sự của ta, Trần Trường Niên là một con người, không phải đồ vật của ta. 

Hắn thích ai ta không quản được. 

Nhưng thành thân là chuyện thuận mua vừa bán, ta không quản hắn, hắn không đòi hỏi ta, ta chẳng cần bỏ ra gì mà vẫn có thêm một sự bảo hộ, món hời này ta còn gì không hài lòng?

 Làm người thì đừng có tham lam quá."

Giang Minh Tịch vẫn bướng bỉnh nhìn thẳng ta, không chút sợ sệt.

"Ồ, đúng rồi."

 Ta đã quay lưng đi nhưng vẫn ngoái lại bồi thêm một câu:

 "Cái trò quyến rũ tỷ phu nhà mình ấy, kỹ nữ thanh lâu đàng hoàng cũng chẳng ai thèm làm đâu."

Nghe xong câu này, nụ cười trên mặt Giang Minh Tịch cứng đờ.

 "Nam chưa cưới nữ chưa gả, sao gọi là quyến rũ?" 

Nàng ta nói xong, con bé nha hoàn phía sau cũng phụ họa:

 "Đúng thế, đại tiểu thư nói thật vô lý."

"Vô lý?"

 A Chi nhảy vào trước ta, chống nạnh đầy khí thế:

 "Để ta nói cho các người biết thế nào là có lý. Lý lẽ chính là tiểu thư nhà các người và tên Thẩm công t.ử khốn kiếp kia đều không phải thứ tốt lành gì!"

 Nói xong, A Chi khoác tay ta đi thẳng.

"Em học ở đâu cái kiểu đó thế?" 

Ta lần đầu thấy A Chi đanh đá như vậy.

"Học của Vương bà đầu bếp lúc đi chợ cùng đấy ạ. Tiểu thư xem, có hả giận không!"

 "Rất hả giận! Rất sảng khoái!" 

Ta nhéo má con bé, lòng thấy nhẹ nhõm hẳn.

Ta vốn biết A Chi hay chuyện, nhưng không ngờ tốc độ lan truyền của con bé lại nhanh thế.

 Tối hôm đó, Trần Trường Niên vào phòng đã hào hứng hỏi:

 "Nghe nói hôm nay muội mắng muội muội một trận tơi bời hoa lá à?"

Ta đang uống sữa nóng, khẽ thổi một hơi: 

"Ai kể cho huynh?"

 "Kia kìa."

 Hắn chỉ A Chi, "Con bé này giỏi thật, cả buổi chiều kể suốt, giờ chắc đến con ch.ó ở hậu viện cũng biết rồi." 

A Chi lập tức bịt miệng lắc đầu lia lịa làm bộ "không phải em".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau đó, Trần Trường Niên đặt một xấp giấy lên bàn, ngồi xuống cạnh ta tự rót sữa uống.

 Ta tình cờ liếc thấy trên giấy viết "Bát Nhã Tâm Kinh", nét chữ cứng cáp ngay ngắn, không giống tính cách phóng túng của hắn, liền hỏi:

 "Huynh chép kinh Phật làm gì? Huynh có tin đâu."

"Ta không tin." 

Hắn quẹt miệng, "Chép hộ người khác thôi, trả nợ ân tình." 

"Đám bạn nhậu của huynh cũng có người tin Phật à? Lạ thật." 

Hắn cẩn thận cuốn xấp giấy lại nhét vào n.g.ự.c:

 "Không phải họ, trả nợ tình cảm thôi."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Đêm đó, trong bóng tối, Trần Trường Niên ướm hỏi:

 "Muội còn thích Thẩm Trọng Tự không? Ý ta là nếu còn thích, thì ngày kia mình không đi xem họ thành thân nữa, tránh để muội thấy khó chịu."

 "Tại sao không đi? Làm gì có đạo lý muội muội thành thân mà tỷ tỷ không đến?" 

Hắn hậm hực: "Nàng ta có coi muội là tỷ tỷ đâu." 

"Chậc! Ai bảo ta lòng dạ lương thiện, lấy đức báo oán làm gì!"

 "Giang Minh Di, muội thật biết tự dát vàng lên mặt mình đấy."

 Tiếng cười trêu chọc của hắn vang lên trong bóng tối.

Ngày Thẩm Trọng Tự và Giang Minh Tịch thành thân, nhìn nụ cười của hắn, ta lại nhớ đến quyển thoại bản. 

Trong đó kể rằng đám cưới của "Giang cô nương" và "Thẩm công t.ử" tuy long trọng nhưng lạnh lẽo. 

Thẩm công t.ử suốt buổi mặt mày sa sầm, không giấu nổi sự chán ghét với tân nương.

"Nghĩ gì thế?" 

Trần Trường Niên quơ tay trước mắt ta, "Gọi mấy câu rồi không thưa."

 "Không có gì."

 "Muội nhìn miếng ngọc bài màu đỏ trên người Giang Minh Tịch kìa, thành thân cũng đeo. Nhưng nói thật, miếng ngọc đó muội đeo đẹp hơn."

Ta nhìn theo tay hắn, thấy miếng ngọc chìm giữa sắc lụa đỏ.

 "Sao huynh biết miếng ngọc đó là của ta?"

 Ta nhớ năm 6 tuổi, sau khi cứu Thẩm Trọng Tự không lâu, Giang Minh Tịch đòi miếng ngọc đó nên ta đã cho nàng ta. 

Nếu không đọc thoại bản, ta cũng quên mất nó từng là của mình.

"Chúng ta lớn lên cùng nhau, ta tự nhiên đã thấy muội đeo rồi." 

"Hóa ra vẫn còn người nhớ nó là của ta." Ta cười gượng.

 "Muội nhìn Thẩm Trọng Tự kìa," hắn đ.á.n.h trống lảng, "Cười trông như thằng ngốc ấy."

Nhưng Trần Trường Niên sớm không cười nổi nữa.

 Vì hắn vừa quay đầu đã thấy Bạch nhị lang đang ôm Liên Nhi cô nương, mặt mày hớn hở đi về phía chúng ta.