Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 3



Cha bênh vực Thẩm Mạn, không tự chủ được mà cao giọng.

Nhưng cha chưa bao giờ cảm thấy những lời Thẩm Mạn chỉ trích ta có gì không đúng.

"Thê t.ử?"

Người như Bùi Lang ta đã ở bên một năm, rất hiểu tính tình của hắn. Trông thì ôn hòa, đối người cũng thực sự lễ độ. Nhưng nếu là người hắn không thích, ép buộc hắn ngược lại sẽ càng khiến hắn phản kháng mạnh mẽ.

Giọng hắn nghe lạnh lùng nhưng kiên định: "Thẩm đại nhân, thê t.ử của ta là Thẩm Nhạn Hủy, lần này ta trở về cũng là để chuẩn bị nghênh cưới nàng ấy."

Một câu nói khiến Thẩm Mạn không màng đến thể diện của mình, khóc lóc chạy mất. Nhưng ta biết, e là chuyện này nhất định không thể kết thúc êm đẹp.

Nếu ở Nam Chiếu ta gả cho Bùi Lang thì dễ giải quyết. Hiện giờ lễ chưa thành, trái lại đã muộn mất rồi.

Ta bước ra từ sau bình phong, cha lại nói với Bùi Lang: "Hai người vẫn chưa cưới hỏi gì, Nhạn Hủy vẫn là người của Thẩm gia ta. Ta đưa người về chắc ngươi không có ý kiến gì chứ? Làm gì có nữ t.ử nào không xuất giá từ nhà mình?"

Nói xong ông ta lại quay sang ta: "Nhạn Hủy, di nương của con nhớ con đã lâu, con thực sự không về phủ thăm bà ấy sao?"

Đây là dùng di nương để khống chế ta.

Ta gật đầu: "Nữ nhi theo cha về."

Ai mà ngờ, về đến Thẩm phủ. Di nương đã chờ ta ở cửa, nhưng đôi mắt bà ấy đã mù rồi.

5

"Di nương con nhớ người đến mức ngày nào cũng rơi lệ, khóc đến mù cả hai mắt."

Lý ma ma theo hầu di nương thở dài khuyên ta: "Nhị tiểu thư, người đấu không lại Đại tiểu thư đâu."

"Nhưng di nương bà ấy..." Hai tay ta sờ lên mặt di nương, "Sao cha lại nhẫn tâm như thế?"

Người ngoài tin lời này thì thôi đi. Nhưng di nương là hậu duệ của Y Thánh vùng Nam Chiếu, sao có thể để mặc cho hai mắt mình mù hẳn được?

Ta bảo Lý ma ma canh chừng ngoài phòng.

"Di nương, người hãy nói thật đi, có phải Lâm thị bà ta..."

"Nhị tiểu thư, ta cứ ngỡ không bao giờ được gặp lại con nữa." Bà ấy nhắm nghiền mắt, ta không còn thấy được ánh mắt ôn hòa bà ấy nhìn ta nữa, "Giờ con bình an trở về, ta cũng yên tâm rồi."

"Người biết y thuật mà, đúng không?"

Bà ấy lắc đầu: "Nhị tiểu thư, đôi khi, không nhìn thấy cũng chẳng có gì không tốt."

"Hơn một năm nay, những bức thư con viết di nương có nhận được không?"

Bà ấy ngẩn ra: "Con gửi thư cho ta sao?"

Trong lòng ta đã hiểu rõ, nếu di nương nhận được thư, di nương ta hà cớ gì vì không có tin tức của ta mà sầu muộn khóc lóc hằng ngày?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

E là thư từ đã sớm bị người ta chặn lại rồi.

Trò chuyện với di nương hồi lâu, ta ra ngoài đi tìm Lâm thị.

Lý ma ma cản ta lại, lén nói: "Nhị tiểu thư, hồi người không có ở nhà, bọn ta đều tưởng người đã chế-t rồi."

"Sao lại nói vậy?" Trong lòng ta kinh hãi.

"Đại tiểu thư nói như vậy trước mặt di nương, bọn ta cũng không có tin tức gì của người, nên ai nấy đều tin là thật."

"Năm xưa di nương đã cắt đứt với bên Nam Chiếu rồi, lần này vì Nhị tiểu thư cũng đã phái người đi hỏi thăm. Nhưng mãi chẳng nhận được hồi âm, thế mới lo đến bạc cả đầu."

Chưa kịp để ta đến chỗ Lâm thị, Thẩm Mạn đã sai người tới tìm ta.

Lúc ta đến, nàng ta đang bận thử quần áo mới.

Thấy ta tới, nàng ta lập tức tươi cười khoe khoang với ta: "Chỗ y phục này cha phái người mua cho ta đấy, sau này gả vào Bùi phủ cũng có thể mang theo, đẹp không?"

Mà trước mắt ta đều là đống thư từ trên bàn của nàng ta.

Ta xông tới chộp lấy đống thư hỏi nàng ta: "Sao những thứ này lại ở chỗ ngươi?"

Nàng ta thản nhiên nhìn ta: "Chỉ là giấy lộn thôi, hà tất gì ngươi phải la lối ở đây? Trông vướng cả phòng, Hà Hoa, ngươi đi đốt cho ta đi."

Ta tức đến run người, nàng ta lại ghé sát vào cảnh cáo ta:

"Nếu ta không gả được vào Bùi phủ, di nương của ngươi không chỉ đơn giản là mù mắt đâu."

6

Thẩm Mạn cậy vào cái mặt mình được ngự y chữa trị đã đỡ hơn nhiều, tất nhiên chẳng thèm để tâm đến ta. Nhưng nàng ta không biết rằng, độc trùng này của ta vốn dĩ qua vài ngày là tự hết, có tìm ngự y hay không cũng vậy. Ta vốn chẳng có ý định dùng chuyện hủy dung để đối phó nàng ta, thế chẳng phải là hời cho nàng ta quá sao?

Qua hai ngày nàng ta lại tới tìm ta gây rắc rối.

"Rốt cuộc ngươi đã hạ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho Bùi Lang, sao hắn lại nói không phải ngươi không cưới? Có phải ngươi đã hạ cổ hắn rồi không?"

"Thẩm Mạn, ngươi không thấy nực cười sao? Hắn muốn cưới ai chẳng lẽ ta có thể khống chế được? Cổ trùng gì chứ, ngươi tưởng ta thực sự biết thứ đó sao?"

Nàng ta tuy giận ta hại nàng ta, nhưng không hề giận lây, ngược lại còn cười đắc ý: "Muội muội ngoan của ta, muội đi Nam Chiếu lâu như vậy, tỷ tỷ ta cũng đau lòng cho muội. Cách đây không lâu mẫu thân có nhắc chuyện này, ta còn nói giúp muội vài câu đấy."

Ta tất nhiên biết nàng ta chẳng tốt bụng gì: "Ngươi muốn thế nào?"

"Mẫu thân đã chọn cho muội một nhà t.ử tế rồi, muội nên cảm ơn ta mới đúng."

"Bùi công t.ử không coi trọng ngươi, ngươi có gả ta đi cũng vô dụng thôi." Ta phản kích.

Nàng ta tiếp tục khích ta: "Một tờ hôn ước trong tay, hắn muốn quỵt cũng không được. Huống chi lúc này hắn mới về kinh, bao nhiêu người đang dòm ngó đấy."