Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 4



"Cha cũng đã nhờ người nói khéo với Bùi gia rồi, ngươi nghĩ dựa vào ngươi thì có thể xoay chuyển được gì?"

"Ta có được nhân duyên tốt đương nhiên sẽ không quên muội muội ngươi đâu."

Nàng ta nhếch môi nhìn ta như xem kịch, rồi chỉ vào xấp vải bên cạnh: "Mẹ nhờ người cắt cho muội bộ đồ mới luôn rồi, vừa hay hai ngày nữa Lâm viên ngoại cũng tới, muội có thể gặp mặt."

Lâm viên ngoại vốn là họ hàng xa của Lâm thị, bình thường chuyên làm nghề buôn bán vải vóc này. Ông ta góa vợ sớm, năm nay e là cũng đã gần bốn mươi.

"Ông ta hiện giờ cần là tục huyền chứ không phải thiếp thất, cũng là cái phúc của thứ nữ như ngươi rồi."

"Mẫu thân nói rồi, không nghe lời thì ra từ đường mà quỳ, bao giờ nghe lời mới được ra."

"Bùi Lang kia suy cho cùng cũng là nam nhân, ta lại xinh đẹp nhường này, ngươi đoán xem ta dùng chút thủ đoạn, hắn có ngoan ngoãn mắc câu không?"

7

Ta nhìn thấy vẻ mặt nắm chắc phần thắng của Thẩm Mạn, sau đó nàng ta bỏ mặc ta mà nghênh ngang bỏ đi.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Lâm thị nói ta không chịu nghe dạy bảo, thực sự bắt ta quỳ từ đường. Di nương được Lý ma ma dìu tới tìm ta.

"Di nương định đến khuyên con sao?"

Bà ấy chưa mở lời ta đã biết ý định. Ta đã ở trong từ đường suốt một đêm. Ta không ngốc đến mức quỳ mãi, dứt khoát ngồi trong từ đường cả đêm.

"Không phải." Bà ấy cười, đưa tay muốn sờ mặt ta nhưng cứ quờ quạng không tìm được hướng.

Ta dắt tay bà ấy đặt lên mặt mình.

Bà ấy sờ sờ rồi lại nói: "Ta bảo với bọn họ là đến khuyên con, thực ra ta chỉ muốn đến thăm con thôi."

Nói xong bà ấy thong thả đưa cái giỏ bên cạnh cho ta, vén lớp vải che lộ ra con bồ câu bên trong: "Con cầm lấy để đưa thư cũng rất tốt. Ta đã huấn luyện cho con rồi, có thể gửi đến Bùi phủ."

Bà ấy không dám ở lại lâu, nói vài câu rồi định đi.

Ta nhìn bóng lưng bà ấy, gọi: "Mẫu thân, đợi con ra ngoài hãy để con xem mắt cho người. Ở bên Nam Chiếu, con đã gặp được đồng tộc của mẫu thân, chỉ tiếc giờ đa phần đều lưu lạc khắp nơi, mẫu thân mới tìm mãi không thấy, nhưng y thuật của con quả thực đã tiến bộ rồi."

Có lẽ từ "mẫu thân" đã khiến bà ấy cảm động, bà ấy dừng bước, khẽ gật đầu.

Ta bị nhốt trong từ đường hơn ba ngày, nhưng vừa mới ra khỏi từ đường, tin tức nghe được lại khiến ta kinh hãi.

Trong tiệc xuân, Bùi Lang đã cứu Thẩm Mạn khi nàng ta xông vào khu rừng săn b.ắ.n. Để bảo vệ Thẩm Mạn, hai người đã cùng cưỡi một con ngựa ra khỏi rừng. Có sự tiếp xúc thân thể như thế, mọi người đều cười bàn rằng đây chính là duyên trời định. E là việc cầu hôn sắp được đưa vào kế hoạch rồi. Cũng nhờ tin vui này mà ta mới được cha thả ra khỏi từ đường.

8

Vài ngày sau, Bùi Lang thực sự đến cầu hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trông rất long trọng, Bùi Lang mời bà mai, sính lễ đưa tới xếp đầy cả sân, thậm chí còn mang theo hai con nhạn do chính tay hắn săn được.

Nghe nói Thẩm Mạn vì đón tiếp Bùi Lang đã tốn công sửa soạn, nghĩ rằng Bùi Lang mang lễ cầu hôn đến cửa nên lòng đầy hoan hỉ.

Nàng ta tuy không thể ra tiền viện xem cảnh này, nhưng ở hậu viện lại lôi kéo ta khoe khoang: "Muội nhìn xem, dù muội có ở bên hắn lâu đến mấy thì có tác dụng gì?"

Nam nhân không đáng tin. Cha cũng vậy. Nhưng ta muốn thử tin tưởng Bùi Lang.

Thẩm Mạn lại nói: "Nghe nói hắn còn vì ta mà tự tay săn nhạn, ngươi nói xem có phải hắn thích ta không? Ngươi không biết đâu, hôm đó, ta ở trong lòng hắn cùng cưỡi một con ngựa, ta cảm thấy cái đẹp nhất trên đời này chẳng gì bằng lúc đó."

Ánh mắt nàng ta nhìn ta không giấu nổi vẻ độc ác: "Ngươi phải nhận rõ thân phận của mình, nếu ta thấy ngươi đáng thương, có thể nhường cho ngươi làm cái thiếp cũng được."

Rất nhanh, Thúy Bình nha hoàn của Thẩm Mạn lại tới báo tin.

Thẩm Mạn vẻ mặt vui sướng: "Bùi Lang mang theo những thứ tốt gì, ngươi cứ nói qua đôi chút, cũng để Nhị tiểu thư đây mở mang tầm mắt."

Chỉ thấy Thúy Bình ấp úng: "Đại tiểu thư, vị Bùi công t.ử đó..."

"Ngươi sao lại lề mề thế, có lời gì không biết nói cho hẳn hoi sao?"

Thúy Bình ghé sát vào Thẩm Mạn, nói nhỏ vào tai nàng ta.

Chỉ thấy Thẩm Mạn lập tức đập nát chén trà trong tay, đập bàn đứng phắt dậy:

"Ngươi nói cái gì, Bùi Lang cầu cưới Thẩm Nhạn Hủy?"

9

Bồ câu đưa thư của ta còn chưa kịp gửi đi, Bùi Lang đã đến rồi.

Cha mặt mày không vui cũng đành phải gọi ta qua, còn phái tiểu sai nhắc nhở ta: "Bùi Lang đó muốn cưới ngươi, ngươi cũng không được quên đích tỷ của mình. Nếu để người ngoài biết được thì nhìn Thẩm phủ chúng ta thế nào? Làm gì có chuyện muội muội gả trước tỷ tỷ?"

Lần đầu tiên gặp Bùi Lang, hắn đang ngồi cạnh cha uống trà, thấy ta vào liền lập tức đứng dậy.

"Thẩm cô nương, dạo này thế nào?"

Ta gật đầu rồi hành lễ: "Bùi công t.ử gần đây vẫn khỏe chứ?"

Cha thấy vậy liền lập tức nói: "Vừa mới nói đến tiểu nữ Thẩm Mạn, cũng đẹp như trăng mùa thu, lại còn là đích nữ Thẩm gia bọn ta..."

"Thẩm đại nhân, tại hạ cầu cưới Thẩm Nhị tiểu thư, tâm ý đã quyết."

Cha lại hỏi: "Nhưng hôm đó hai người ôm ôm ấp ấp trước bàn dân thiên hạ, bao nhiêu người nhìn thấy, ngài bảo tiểu nữ biết xử trí thế nào?"