"Thẩm Đại tiểu thư tự ý xông vào rừng săn b.ắ.n, suýt nữa hại chế-t chính mình. Ta đi ngang qua tiện tay cứu nàng ta, không hề cùng cưỡi một con ngựa với nàng ta, càng không có chuyện ôm ấp."
Cha muốn trách mắng nhưng đành phải nhịn xuống không phát tác.
Tiền Thái t.ử bất ngờ lâm bệnh qua đời, ai nấy đều cho rằng nhi t.ử của Tưởng Quý phi vốn được Hoàng đế sủng ái là Nhị Hoàng t.ử sẽ lên ngôi. Nhưng tâm tư Hoàng đế sâu xa, ròng rã một năm vẫn chưa lập Thái t.ử. Bùi gia bị phán lưu đày đều vì đã đứng về phía Tam Hoàng t.ử. Nay có thể trở về, chứng tỏ Bùi gia đã đặt cược thắng.
Hiện giờ Tam Hoàng t.ử đã trở thành Thái t.ử, Thẩm phủ bỗng chốc thất thế.
Thẩm gia cũng được coi là dòng dõi thư hương, cha là Thông phán ngũ phẩm, tuy quan chức không cao nhưng vốn có hy vọng thăng tiến. Chuyện này vừa xảy ra, đừng nói thăng quan, cha ngày nào cũng cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, chỉ sợ đến cái chức Thông phán nhỏ nhoi này cũng không giữ nổi.
Ông ta quyết không từ bỏ cái phao cứu sinh mới nổi là Bùi Lang này.
"Cha muốn bám lấy con đường của Thị lang Hộ bộ Bùi gia, nhưng chắc chắn không ngờ Bùi Lang lại nhắm trúng nữ nhi của di nương."
Ta lẩm bẩm với nha hoàn mới tới.
Trân Châu cười giúp ta chải đầu: "Nhị tiểu thư yên tâm, Bùi công t.ử nói rồi, đời này ngài ấy chỉ có mình người là thê t.ử thôi."
Bùi Lang không chỉ cầu hôn mà còn tặng ta hai nha hoàn. Một đứa tên Trân Châu. Một đứa tên Kim Thoa. Cái cách đặt tên này của hắn thực sự dung tục hết chỗ nói.
Hồi đó hắn nói là: "Ta thấy nàng ngay cả một nha hoàn sai bảo cũng không có, để lại cho nàng hai người. Có chuyện gì nàng cứ tìm họ, nhất định có thể giúp nàng một tay."
Sau này ta mới phát hiện, thực sự là có thể giúp một tay.
Lần đầu gặp Trân Châu, nàng ấy mặc một chiếc áo khoác trắng, một chưởng vỗ nát một cái bàn.
Còn đứa mặc áo vàng chanh bên cạnh tên là Kim Thoa, ta chỉ vừa nhắc một câu "không biết đích tỷ đã đi đâu", nàng ấy liền nhún chân một cái nhẹ nhàng nhảy vọt lên cây quan sát: "Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư đang ở trong viện dùng roi quất người đấy."
Vì chuyện Bùi Lang đến cầu hôn khiến nàng ta mất hết mặt mũi, lại còn làm hỏng ý định của Lâm thị định gả ta cho nhà người ta. Thẩm Mạn hai ngày nay tự nhốt mình trong viện không ra ngoài, hóa ra là đem hạ nhân ra trút giận.
Kim Thoa lại nói tiếp:
"Ta ở trên cây nghe thấy rồi, Đại tiểu thư định lúc đưa dâu sẽ làm đổ một hòm của hồi môn, để Nhị tiểu thư người bị mất mặt đấy."
10
Ta bị di nương giữ trong phòng thêu hỷ phục.
Bất kể cha có nói thế nào, Bùi Lang cũng không buông lời. Bùi Lang là tâm phúc trước mặt Thái t.ử, dù cha không bằng lòng cũng không thể thốt ra một chữ "không". Chỉ đành mặc kệ Thẩm Mạn gây gổ ở nhà.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Lúc này vùng Giang Nam vỡ đê Hoàng Hà có lũ lụt, Bùi Lang được bổ nhiệm làm Tuần phủ đi tới Phủ Châu nơi bị thiên tai nghiêm trọng.
Trước khi đi, Bùi Lang hẹn ta gặp mặt ở trà lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lần này gặp Bùi Lang, thấy hắn chi lan ngọc thuh, nho nhã đoan chính, đúng thực là một bậc nhân tài.
"Nương t.ử, ta có đẹp không?"
Nếu là người khác nói ra, ta chắc chắn sẽ thấy vô lễ, nhưng hắn cười thản nhiên, lại khiến ta đỏ mặt thẹn thùng.
"Nha hoàn chàng tặng ta đứa tên Trân Châu, đứa tên Kim Thoa, phủ chàng chắc có đứa tên Phỉ Thúy chứ?"
Ta vội chuyển chủ đề, thầm thở một hơi để bình tĩnh lại.
"Nương t.ử thông tuệ, trong phủ ta còn có Phỉ Thúy và San Hô, nếu nương t.ử thấy thiếu người, tối nay ta sai người đưa tới chỗ nàng."
"Đừng..."
Ta bị người này làm cho dở khóc dở cười, tên nha hoàn ở Bùi phủ này nghe đúng là quý khí.
"Chuyến này đi bao lâu?"
Ta vẫn không nhịn được mà quan tâm hỏi.
"Nhanh thì một tháng, chậm thì nửa năm." Nghe xong hắn cau mày, "Triều đình hằng năm đều cấp kinh phí tu sửa đê điều, vậy mà lần vỡ đê này thương vong vô số..."
Ta tự biết vỡ đê Hoàng Hà không phải chuyện nhỏ, e rằng trong đó có liên lụy trọng đại, không khỏi có chút lo lắng cho sự an nguy của hắn.
Ta lấy ra đủ loại hũ hũ lọ lọ từ trong hòm mang theo, chỉ lấy ra một lọ trong số đó trịnh trọng đưa cho hắn: "Mỗi lọ ta đều viết công dụng bên trên, lọ này chàng nhớ phải luôn mang theo bên mình. Chỉ có một viên duy nhất, lúc mấu chốt có thể giữ mạng."
Một năm bên nhau, hắn chưa từng có hành động nào quá phận với ta, nhưng lần này thấy đống hũ lọ của ta, mắt hắn sáng lên. Hắn bốc đồng tiến lại ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Ta sợ đến mức siết c.h.ặ.t lọ sứ trong tay: "Chàng làm ta sợ đấy, lọ sứ vỡ thì sao?"
Hắn buông tay: "Nương t.ử có lòng rồi, vi phu rất cảm động."
Ta cùng hắn dùng chút điểm tâm uống trà.
Trước khi đi hắn nói với ta:
"Đợi ta, mùa xuân năm sau, ta nhất định tới cưới nàng."
11
Thẩm Mạn lại "lành sẹo quên đau", Bùi Lang vừa rời kinh, nàng ta lại bắt đầu giở trò. Không nhìn ta không thuận mắt thì cũng nhìn di nương ta không thuận mắt.
Nhưng nàng ta không trút giận được lên người ta, vì chưa đợi nàng ta lại gần, Trân Châu đã dùng tay không bẻ gãy một cây gậy to bằng bắp tay, khiến nàng ta và nha hoàn của nàng ta không một ai dám lại gần.