Đây là lần thứ hai Thẩm Từ Thu hỏi y: “Đường còn có không?”
Lần trước, Tạ Linh còn nghĩ chỉ là một câu vô tình lúc say, nhưng lúc này nghe lại lời ấy, y rốt cuộc đã hiểu rõ nỗi niềm chất chứa trong tiếng thì thầm kia.
Một người từng tay nhuốm máu, g.i.ế.c người không chớp mắt, lúc say không nhắc đến oán cừu, cũng chẳng nhắc đến sinh tử, chỉ hỏi một câu: còn đường không.
Nếu không phải từng khổ đến tận cùng, ai còn có thể nhớ mãi không quên một vị ngọt?
Lồng n.g.ự.c Tạ Linh như có đá đè nặng, nghẹn đến mức gần như không thốt nổi thành lời.
“Có.” Tạ Linh gian nan nói ra hai chữ, rồi đẩy chén đậu phụ đến trước mặt Thẩm Từ Thu.
Thẩm Từ Thu vẫn chống trán, rất lâu sau mới buông tay, chẳng rõ có phải say đến mờ mắt không mà hắn chớp mắt rất chậm, con ngươi trong suốt hơn ngày thường, như thấm ánh suối, lấp lánh ánh nước. Nhưng khi lông mi khẽ run, mọi ánh sáng trong đó lại nhanh chóng tán loạn, mờ mịt.
Hắn cúi đầu nhìn chén, dường như không phân biệt được đó là gì. Nhưng cũng may hắn vẫn nhớ cách dùng thìa, chậm rãi múc một muỗng, đưa vào miệng.
Nuốt xuống rồi, Thẩm Từ Thu hơi cau mày, đặt muỗng xuống, nói:
“Không đúng.”
Tạ Linh hỏi: “Gì không đúng?”
Rõ ràng ngọt mà, mùi sữa và hương đường đều đậm đà, chẳng lẽ không ngon?
Y còn đang suy đoán, liền nghe Thẩm Từ Thu chậm rãi đáp:
“Hương vị không đúng… không phải là đường của ta.”
Tạ Linh khựng lại.
Tay y đặt trên bàn khẽ siết chặt, hít vào một hơi, giọng nói thấp đi, như đang cố đè nén điều gì đó, tiếng thở cũng run run:
“Ngươi nói… là tơ vàng mật hoa đường sao?”
Thẩm Từ Thu ngừng vài giây, như mới hiểu được lời Tạ Linh, rồi chậm rãi gật đầu.
Đúng vậy. Chỉ có tơ vàng mật hoa đường mới là đường của hắn. Còn lại, đều không thuộc về hắn.
Tay Tạ Linh càng nắm chặt hơn.
Thì ra, Thẩm Từ Thu vẫn luôn nhớ vị ngọt ấy, một viên đường nhỏ hôm đó, là do y cho.
Một người từng cô độc bước đi trong gió tuyết, chịu đựng quá nhiều đau đớn, đã sớm chai lì với mọi cảm xúc, không còn chủ động đi tìm bất kỳ điều gì ấm áp nữa. Nhưng Tạ Linh lại từng đưa cho hắn một gói đường, thứ ngọt duy nhất hắn từng nếm, thứ đã lặng lẽ đánh thức cảm giác làm người trong hắn.
Như người lạc giữa bóng đêm bỗng thấy ánh sáng, muốn chạm vào lại sợ tổn thương. Thế nên hắn vẫn luôn giữ gói đường ấy, nhưng không bao giờ nếm lại.
Sợ bản thân sẽ chìm đắm… rồi không quay lại được nữa.
Nhưng thực ra, hắn không cần quay lại. Bởi vì, trên con đường đó, từ đầu đã chẳng có nơi nào cho hắn dung thân.
Tạ Linh nghẹn họng, tay chân luống cuống lục lọi trong túi trữ vật. Tơ vàng mật hoa đường thì đã hết, nhưng y vẫn còn vài loại mứt khác làm từ mật đường, hương vị cũng gần giống.
Không sai, vị Thất điện hạ biết hưởng thụ này trong túi trữ vật vừa có pháp khí thượng phẩm vừa có snack ăn vặt, từ sách truyện đến kẹo bánh, thứ gì cũng có.
Tạ Linh lật tìm một hồi, cuối cùng lấy ra được một gói bánh mật ong, lập tức bóc ra, đưa đến trước mặt Thẩm Từ Thu:
“Cái này… cũng là đường của ngươi.”
Miếng bánh trong suốt, lớp vỏ ánh lên sắc hổ phách, ngọt ngào sáng rõ, vừa nhìn đã biết là đường mềm thượng hạng, màu sắc còn giống hệt đồng tử của Tạ Linh.
Thẩm Từ Thu nhìn chằm chằm vào miếng bánh đường, nhưng vẫn không đưa tay lấy.
Người uống say vốn chẳng theo lẽ thường. Tạ Linh cũng không rõ hắn là đang nghi ngờ, đang phân biệt, hay chỉ đơn giản là đầu óc rối như tơ vò, đến mức chẳng biết phải làm gì với thứ trước mắt.
Tạ Linh bèn cầm một miếng, đưa đến trước mặt hắn, ý bảo cứ lấy tay mà ăn.
Ánh mắt Thẩm Từ Thu chậm rãi di chuyển, dừng lại nơi bàn tay Tạ Linh.
Tạ Linh nhẹ giọng nói: “Ngươi thử xem, cái này hẳn là…”
Câu nói chưa kịp dứt, Tạ Linh liền sững sờ, vì hành động tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của y.
Thẩm Từ Thu bất ngờ nắm lấy cổ tay y, kéo cả bàn tay về phía mình, rồi cúi đầu cắn thẳng vào miếng bánh mật trong tay Tạ Linh.
Miếng bánh nhỏ vừa đủ một miệng. Mà khi đôi môi kia ngậm lấy bánh, mang theo men rượu ẩm ướt, cũng lướt nhẹ qua đầu ngón tay Tạ Linh: mềm, nóng, rồi trượt đi như không cố ý, lại khiến người khác tim đập thình thịch.
Cả người Tạ Linh như bốc cháy, m.á.u dồn thẳng lên đầu. Tất cả thần kinh như co rút lại về đầu ngón tay, nơi vừa rồi bị chạm vào. Cảm giác mềm mại ấy như cái búa nhỏ, từng nhịp từng nhịp, nện thẳng vào lòng y.
Thẩm Từ Thu vẫn cầm cổ tay y, không chịu buông. Tạ Linh chỉ cảm thấy đầu ngón tay mình như đang nóng lên, như có ngọn lửa nhỏ đang cháy len lén.
Tai cũng hơi nóng, hy vọng không đỏ rõ ra ngoài?
Nhưng cho dù có đỏ, chắc cũng không sánh nổi sắc hồng rực nơi đuôi mắt Thẩm Từ Thu lúc này.
Chiếc bánh tan ngay trong miệng. Bên ngoài giòn nhẹ, bên trong mềm ngọt, đầu lưỡi vừa lướt đã nuốt trọn. Tạ Linh nhìn hắn nuốt xuống, theo đó cổ họng cũng khẽ chuyển động, giọng nói thấp đi mất mấy phần:
“Ngon không?”
Ánh nến vàng nhạt phản chiếu lên làn da trắng như tuyết của Thẩm Từ Thu, khiến người vốn tựa tiên nhân giữa núi tuyết giờ lại mang vẻ mơ hồ hồng trần. Hắn khẽ nghiêng đầu, chậm rãi gật đầu.
Tạ Linh nghĩ ít nhất trong khoảnh khắc này, y ước gì có thể đem cả thế gian ngọt ngào dâng đến trước mặt người ấy.
Y đẩy bao bánh đến gần hơn: “Tất cả đều là của ngươi.”
Nhưng Thẩm Từ Thu vẫn nắm lấy cổ tay y, rồi ngồi thẳng dậy, chậm rãi lắc đầu:
“Ăn hết rồi… sẽ không còn nữa. Hơn nữa… ta không thể ăn nhiều.”
“Ngươi có thể.” Tạ Linh dứt khoát, “Vì sao lại không thể?”
Vì sao không được? Thẩm Từ Thu cũng không rõ. Chỉ là trong lòng như có thứ gì đó chống lại.
Nhưng hắn thích vị này. Nó đang ở ngay trước mắt hắn. Vậy thì… vì sao lại từ chối?
“Con người ai cũng có thể thích một thứ gì đó. Ngươi cũng vậy. Ăn hết rồi, sau này vẫn còn, sẽ không đứt đoạn.”
Thẩm Từ Thu nghe lời đó, trong lòng dường như có gì dần tan ra. Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ gì thêm, cổ tay đã bị Tạ Linh kéo ngược lại. Một bàn tay khác của Tạ Linh đã cầm lấy miếng bánh, đưa đến sát môi hắn:
“Há miệng.”
Thẩm Từ Thu theo bản năng há miệng. Mùi thơm ngọt ngào lập tức lan tỏa khắp đầu lưỡi.
Hắn thật sự thích vị này. Nhưng không hiểu vì sao, vị ngọt trong miệng càng đậm, n.g.ự.c hắn lại càng nhói, như có thứ gì muốn trào ra.
Tạ Linh cứ thế từng miếng từng miếng đút cho hắn. Thẩm Từ Thu cứ thế ăn từng miếng một, cho đến khi bao bánh trống rỗng, hắn mới cảm giác bên khóe mắt mình có cái gì đó nhẹ nhàng lướt qua.
Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt mờ sương, hoang mang nhìn về phía trước.
Tạ Linh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ dùng tay gạt đi giọt nước ươn ướt ở khóe mắt hắn.
Hắn không biết ánh nước trong mắt Thẩm Từ Thu là do men rượu, do vị ngọt, hay… do thứ gì khác. Nhưng những giọt nước lặng lẽ như thế, luôn khiến người ta cảm thấy chua xót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Linh thở dài một hơi, ngẩng đầu cười với Thẩm Từ Thu:
“Hôm nay ăn rồi, ta đảm bảo sau này vẫn còn. Giờ thì nghỉ ngơi đi.”
Thẩm Từ Thu khẽ “ừ” một tiếng, nhưng vẫn không đứng dậy đi về phía giường. Hắn chỉ ngồi đó, chăm chú nhìn Tạ Linh.
Bốn mắt nhìn nhau trong tĩnh lặng, Tạ Linh rốt cuộc cũng hiểu được ánh mắt kia có ý gì. Đầu ngón tay y đã được thanh tẩy, nhưng cảm giác môi chạm vào lúc trước vẫn chưa phai. Y nhẹ nhàng xoa đầu ngón tay bị chạm, chần chừ rồi hỏi:
“Ta… ôm ngươi đi nghỉ nhé?”
Thẩm Từ Thu lại gật đầu thật chậm.
Tạ Linh hít sâu, đứng dậy, tay giơ ra rồi lại thu lại vài lần, cuối cùng mới nhẹ nhàng đặt lên vai Thẩm Từ Thu, cúi xuống, ôm lấy hắn.
Hương mai trắng thanh lãnh cùng hương rượu ngọt ngào tràn ngập trước mặt. Tạ Linh chỉ cảm thấy bản thân mình cũng sắp bị hương thơm ấy làm say.
Hệ thống bồi thường nhiệm vụ lặng lẽ cộng thêm một lượt “ôm vị hôn phu” vào mục tiêu.
Thẩm Từ Thu không nhúc nhích, hoàn toàn thuận theo. Tạ Linh ôm hắn đặt nhẹ lên giường, giúp cởi giày, đắp chăn. Trong suốt quá trình, Thẩm Từ Thu như một con rối mặc cho y xoay xở.
Chỉ cần không dùng linh lực để kháng rượu, với tửu lượng này, quả thật dễ say. May mà Thẩm Từ Thu không thích uống rượu, bằng không… nếu lỡ để người khác thấy hắn say đến thế, thì…
Tạ Linh kéo chăn cẩn thận, rồi ngẩng đầu lại phát hiện Thẩm Từ Thu vẫn đang mở to mắt nhìn mình, không hề có ý ngủ.
Mái tóc đen mượt như thác nước xõa trên chiếc gối thêu uyên ương hí thủy, còn mềm mại hơn cả lụa là. Tạ Linh nói khẽ:
“Ngủ đi.”
Thẩm Từ Thu khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo y.
Một ánh nhìn rất yên tĩnh, không còn lạnh lẽo như tuyết xưa, mà trong ánh nến mập mờ, như mang theo cảm xúc khó gọi thành lời, khiến nét mặt Tạ Linh cũng trở nên căng thẳng.
Y không nhịn được nữa, nhẹ nhàng đưa tay, che lên đôi mắt của Thẩm Từ Thu.
Cảm giác lông mi khẽ quét qua lòng bàn tay—mịn như tơ, nhẹ như sợi, mà mỗi sợi đều gãi thẳng vào tim, ngứa ngáy, run rẩy, mềm đến mức không thể chịu nổi.
Khi Tạ Linh rút tay về, Thẩm Từ Thu đã nhắm mắt ngủ say.
Hơi thở đều đặn, nét mặt bình yên đến lạ, giống như lần đầu tiên trong đời thật sự buông lỏng, bỏ xuống hết mọi gánh nặng, quên đi phiền muộn, an ổn mà chìm vào giấc mộng.
Tạ Linh ngồi ở mép giường, ánh mắt dừng lại thật lâu trên gương mặt kia, như muốn ghi nhớ từng đường nét. Không ai biết y đang nghĩ gì, cho đến khi ánh nến dần tắt, bóng tối kéo tới, y mới rời ánh mắt đi.
Y trở về ngồi bên bàn, một mình uống nốt nửa vò rượu còn lại.
Lần này y uống chậm, từng chút từng chút một, cho đến khi đáy vò cạn sạch, trời bên ngoài đã bắt đầu hửng sáng, ánh sáng lộ ra phía chân trời.
Tạ Linh uống cạn ngụm cuối cùng.
Sau bình minh, Thẩm Từ Thu sẽ tỉnh lại, men say sẽ tan, hắn lại trở về dáng vẻ quen thuộc, lạnh nhạt, xa cách, trốn sau chiếc mặt nạ không ai đọc nổi.
Nhưng dù là ba năm bên nhau trong thủy kính, hay một đêm say rượu vừa qua, cũng đều là những thời khắc chân thật mà bọn họ đã cùng nhau trải qua.
Thật hay giả, cuối cùng… ai nói mới tính?
Tạ Linh đặt chén rượu xuống bàn, quay đầu nhìn về phía giường.
Tiếng chén va vào mặt bàn vang lên rất chắc nịch:
Tự họ sẽ là người quyết định.
Khi Thẩm Từ Thu mở mắt ra, trời đã sáng rõ.
Hắn khẽ rên một tiếng, nhíu mày day trán rồi chậm rãi ngồi dậy.
…Thì ra đây là cảm giác say rượu.
Giống như vừa tỉnh vừa mơ, ý thức còn đó, nhưng tay chân cứ như không nghe theo sai khiến. Hành động của bản thân đêm qua, chính hắn giờ cũng thấy khó hiểu.
Hắn không đến mức say đến bất tỉnh nhân sự, nên sau khi ngồi một lúc lấy lại tỉnh táo, mọi ký ức trong đêm liền dần ùa về.
Chúng hiện lên như phủ một tầng ánh vàng mờ ấm cùng sương mù nhẹ, khiến đầu óc choáng váng, phân biệt thật giả cũng mơ hồ.
Ngón tay Thẩm Từ Thu vô thức khẽ nắm lại.
Hắn rốt cuộc đã làm những gì?
Túm lấy người ta, nói năng lộn xộn, còn hỏi người ta có đường hay không, cuối cùng để người ta ôm mình lên giường…
Thẩm Từ Thu hít sâu một hơi.
Say rượu thật là khiến người ta mất khống chế.
May mắn là hắn không buột miệng nói ra chuyện gì tuyệt đối không thể để lộ, mà Tạ Linh cũng không nhân cơ hội hắn say để đào bới bí mật gì.
Lần say rượu này… thực sự không có mưu tính gì.
Ánh mắt hắn mơ màng, vương chút dư vị của cơn say vừa qua.
Nếu như nói gói đường năm đó ở Ngọc Tiên Tông có thể chỉ là Tạ Linh tiện tay tặng, thì những chuyện xảy ra tối hôm qua… chắc chắn không thể dùng hai chữ “tiện tay” để giải thích được.
Lúc này Thẩm Từ Thu vô cùng tỉnh táo, nhưng hắn vẫn nhớ rõ mình từng hỏi một câu trong cơn say, rằng liệu mình có sai khi chọn Tạ Linh hay không.
Tạ Linh là một người rất nguy hiểm đối với hắn.
Nam Cung Tư Uyển
Ánh mắt hắn trầm xuống, rồi nhanh chóng khôi phục lại sự điềm tĩnh. Hắn rời giường, phát hiện Tạ Linh không còn trong phòng.
Bàn ăn vẫn chưa được dọn dẹp. Khi ánh mắt hắn lướt qua chiếc bát đựng đậu phụ mềm, hắn chợt khựng lại.
Bát trống trơn.
Nhưng hắn nhớ rõ, tối qua mình chỉ ăn một thìa.
Còn lại thức ăn đều chưa động đến, chỉ duy nhất món này biến mất.
Tạ Linh đã ăn nốt sao?
Một người như Tạ Linh sinh ra trong nhung lụa, cao quý như vương tử, nếu không phải là thật lòng, làm sao có thể thản nhiên ăn thức ăn người khác đã đụng vào?
Thẩm Từ Thu khẽ siết chặt tay.
Lúc này, cửa bị gõ “cộc cộc”. Hắn theo phản xạ ngẩng đầu lên, bên ngoài vang lên giọng của Mộ Tử Thần:
“Sư huynh, ngươi ở trong không?”
Không phải Tạ Linh.
Cũng đúng thôi. Tạ Linh có chìa khóa, đâu cần phải gõ cửa. Hắn vừa rồi đang trông đợi điều gì?
Thẩm Từ Thu nhanh chóng thu lại tất cả cảm xúc, lấy lại vẻ lãnh đạm quen thuộc, bước đến mở cửa.