Cửa vừa mở ra, bên ngoài đứng không chỉ một mình Mộ Tử Thần, mà còn có cả Địch Sơn.
Hôm qua Mộ Tử Thần bị nhiễm độc thủy yêu, đau đớn một trận ra trò, may mà đan dược của Nhược Thủy Tông quả nhiên lợi hại, độc tố vừa được ép ra, vết thương trên tay đã được băng bó cẩn thận. Với thể chất Kim Đan của hắn, chỉ cần qua thêm một hai ngày là sẽ khôi phục hoàn toàn, không lưu lại dấu vết.
Ngược lại là Địch Sơn, sắc mặt vẫn còn trắng bệch, tay phải e rằng vẫn chưa thể dùng lực như thường.
Mộ Tử Thần chớp chớp mắt, cười nói:
“Sư huynh, bên ngoài từ sớm đã náo nhiệt lắm rồi. Bọn ta định đi xem lễ tế ở sông Tị rốt cuộc có gì hay. Sư huynh có muốn đi cùng không?”
Thẩm Từ Thu khẽ nhíu mày:
“Không…”
“Hắn không đi.”
Lời còn chưa dứt, một giọng nói khác đã lạnh nhạt chen vào.
Chỉ thấy Tạ Linh tay xách một cái hộp, chậm rãi bước lên thang gỗ, từng bước nhẹ nhàng mà vững vàng. Y từ hành lang thong thả đi tới, không thèm liếc nhìn Mộ Tử Thần và Địch Sơn đứng bên cửa, cứ thế lướt qua hai người, đến thẳng bên cạnh Thẩm Từ Thu.
Y tung một vòng chiếc quạt xếp trong tay, xoạt một tiếng mở quạt ra phe phẩy:
“Tiểu sư đệ à, ta với A Từ là đạo lữ đã đính hôn, đang trong thời kỳ ngọt ngào ân ái, đương nhiên mấy chuyện lễ hội gì đó phải cùng nhau rồi. Ngươi xem, lại nhân lúc ta không có ở đây mà định giành người?”
Mộ Tử Thần nghẹn lời. Tạ Linh mở miệng là không theo lẽ thường, chính là kiểu khó đối phó nhất. Hắn đành gắng gượng nặn ra một nụ cười:
“Ta chỉ nghĩ đông người thì vui, đồng môn Ngọc Tiên Tông đều là người một nhà. Thất điện hạ nói giành người, vậy thì oan cho ta quá. Ta chỉ là nhớ sư huynh thôi mà.”
Vừa nói, vừa lén lút liếc nhìn về phía Thẩm Từ Thu, ánh mắt vừa cẩn thận vừa mang theo chút chờ mong.
Tạ Linh tất nhiên nghe ra ý hắn đang bóng gió mình không phải người của Ngọc Tiên Tông, là kẻ ngoài. Đổi lại là kẻ lòng dạ hẹp hòi hoặc tính khí nóng nảy, có khi đã bốc hỏa mà bật lại rồi. Nhưng Tạ Linh không phải người thường, không hề tức giận, chỉ thản nhiên đáp một câu rõ ràng:
“Hắn không cần ngươi nhớ.”
Địch Sơn lập tức nhíu mày phản bác:
“Thất điện hạ, Thẩm sư huynh còn chưa nói gì mà! Tử Thần cũng là có lòng tốt thôi. Ngươi nếu không muốn bị quấy rầy thì nói thẳng một câu là được, hà tất phải dữ dằn như vậy?”
Trong mắt bọn họ, Thẩm Từ Thu là đại sư huynh của Ngọc Tiên Tông, là người được tôn kính. Còn Tạ Linh chỉ là một kẻ leo lên được Thẩm Từ Thu mới có thể đứng vững ở đây, lại dám không chút nể mặt mà nói với Mộ Tử Thần như vậy, quả thật là quá ngông cuồng.
Mộ Tử Thần đúng lúc đó cũng tỏ ra vô cùng tủi thân, ánh mắt ướt át như nai con.
“Dữ dằn?” Tạ Linh khẽ gõ quạt xếp, cười nhạt,
“Ta đâu có mắng người, cũng không động tay động chân. Nhưng mà vị này… Ai da, xin lỗi quên mất tên rồi. Bất quá chỉ cần là sư đệ của A Từ, vậy cũng chính là sư đệ của ta. Mà sư đệ à, ngươi lớn tiếng như thế, định hù ai đấy?”
Chiếc quạt xếp trong tay Tạ Linh hơi hé ra, mép quạt ánh lên một tia vàng nhạt ẩn chứa khí sắc bén. Y khẽ mỉm cười, đường nét khuôn mặt tuấn tú mà lạnh lẽo, ý cười lại như có lưỡi dao:
“Ta chỉ là luyện khí tầng hai, sợ thật đấy.”
Địch Sơn giận tím mặt: “Ai hù dọa ngươi, ta—”
“Các ngươi tự đi đi.”
Thẩm Từ Thu nhẹ giọng cắt ngang, giọng điệu bình thản nhưng không có chỗ để thương lượng. Hắn làm như không thấy ánh mắt của Mộ Tử Thần, chỉ nói:
“Ta ở đây, các ngươi cũng không vui nổi.”
“Không đâu! Sư huynh có mặt, ta càng vui hơn ấy chứ!” Mộ Tử Thần vội vàng phủ nhận, nhưng thấy Thẩm Từ Thu quả thật không có ý đi cùng, hắn cũng đành làm ra vẻ hiểu chuyện, kéo tay áo Địch Sơn,
“Vậy… Chúng ta không quấy rầy nữa.”
Địch Sơn buồn bực bị kéo đi, trong lòng cứ cảm thấy lời Tạ Linh vừa nãy có gì đó sai sai. Đặc biệt là hai chữ “sư đệ”, giọng nói kia… nội dung nghe qua thì không có gì, nhưng nghe xong lại khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, nắm chặt quyền lại như muốn đánh ai.
Còn Thẩm sư huynh nữa… Sao lại đi coi trọng cái tên tiểu bạch kiểm đó chứ?
Sau khi hai người kia rời đi, Tạ Linh xách hộp bước vào phòng cùng Thẩm Từ Thu. Y đặt chiếc hộp lên bàn gương gần cửa sổ, sau đó quay đầu lại gọi Thẩm Từ Thu tới gần.
Không ai trong bọn họ nhắc đến chuyện đêm qua, như thể hai người đã sớm ăn ý, cùng nhau chôn giấu. Không nói, thì sẽ không phải sa lầy vào dư vị nửa thực nửa ảo ấy.
Thẩm Từ Thu bước lại gần, vừa nghiêng đầu nhìn xuống, liền thấy trong hộp lộ ra vài chiếc đĩa sứ nhỏ được đóng nắp kỹ. Khi Tạ Linh gỡ nắp ra, bên dưới là từng ô màu rực rỡ sặc sỡ… giống như là… phấn màu?
Hắn nghi hoặc nhìn sang, ánh mắt mang theo dò hỏi.
Tạ Linh cầm lấy hộp cọ, cười nhàn nhạt:
“Sáng sớm ta có dạo một vòng ngoài phố, thấy rất nhiều người trên mặt vẽ hoa văn màu sắc đủ kiểu, hỏi mới biết, thì ra là tập tục của lễ hội sông Tị. Bọn họ dùng phấn son vẽ hoa văn lên mặt để cầu bình an. Nhập gia tùy tục thôi, ta cũng mua mấy hộp về vẽ chơi một chút.”
Thẩm Từ Thu yên lặng lùi nửa bước, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:
“À…”
Tạ Linh liền cười:
“Vậy để ta vẽ cho huynh một bức nhé?”
Thẩm Từ Thu hơi cảm động, rồi lập tức từ chối không chút do dự:
“Cảm ơn, không cần đâu. Ngươi tự vẽ là được.”
Mấy hũ phấn màu kia đúng là do kỹ xảo đặc chế, thoạt nhìn ánh lên sắc lấp lánh tinh xảo. Nếu dùng để vẽ tranh thì nhất định sẽ rất đẹp. Miễn là đừng xuất hiện trên mặt hắn, Thẩm Từ Thu vẫn có thể chân thành khen ngợi.
Tạ Linh xoay nhẹ chiếc cọ vẽ, cũng không vội bắt đầu:
“Ta đã nghĩ xong thù lao cho viên hộ hồn châu rồi...để ta vẽ màu lên mặt huynh, thế nào, Thẩm sư huynh có đồng ý không?”
Thẩm Từ Thu: “…”
Nhìn trái nhìn phải, rõ ràng vụ trao đổi này là hắn được lợi. Một viên hộ hồn châu Địa giai, mà thù lao chỉ là để Tạ Linh vẽ một chút lên mặt? Không thể nói không xứng đáng.
Nhưng… hắn vẫn đứng yên bất động:
“Đổi cái khác đi, chuyện này không tương xứng.”
“Không sao cả.” Tạ Linh nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt màu hổ phách chẳng hề chớp lấy một cái, “Ta nhiều pháp bảo, cũng chẳng thiếu gì. Ta chỉ muốn cái này thôi. A Từ không đến mức thất hứa đấy chứ?”
Thẩm Từ Thu nhìn đống phấn son kia, vai khẽ siết chặt. Toàn thân đều tỏa ra một luồng khí kháng cự rõ ràng. Nếu chỉ là vẽ màu thì hắn tự làm cũng được, có gì đâu. Nhưng Tạ Linh cứ khăng khăng đòi đích thân ra tay. Hiển nhiên, điều y muốn không phải chỉ là trang điểm đơn thuần.
Thẩm Từ Thu mím môi, im lặng giằng co một hồi, cuối cùng dưới ánh mắt chăm chú của Tạ Linh, hắn khẽ thở dài, bước đến ngồi xuống chiếc ghế trước bàn gương.
“Ngươi làm đi.” Thẩm Từ Thu nói.
Tạ Linh vui vẻ xoay bút một vòng, đầu bút vẽ một nét tròn trên không trung. Y cúi người, chăm chú nhìn gương mặt trước mặt mình, không còn vẻ trêu chọc như thường, mà là một vẻ nghiêm túc đến kỳ lạ.
Thẩm Từ Thu rũ mắt, biểu cảm không gợn sóng, để mặc cho Tạ Linh ngắm nghía, chỉ là các ngón tay đặt trên đầu gối bất giác siết chặt lại.
Tạ Linh đã nghĩ trước về màu sắc, liền lấy một cây bút, nhẹ chấm lên sắc hồng rực như mây chiều thường thấy trong yên chi. Giọng y dịu xuống:
“Nhắm mắt lại đi.”
Thẩm Từ Thu lặng lẽ khép mắt, bờ vai vẫn giữ nguyên độ cứng ngắc.
Tạ Linh ra tay rất vững. Đầu cọ nhẹ nhàng lướt từ mí mắt kéo dài đến đuôi mắt, vẽ ra một đường sắc hồng yêu diễm như cánh hoa đọng sương.
Bất luận là từng bị Băng Hỏa Song Sinh Châu ảnh hưởng, hay tối qua bị men rượu làm đỏ mắt, chỉ cần từng thấy đuôi mắt đỏ lên của Thẩm Từ Thu, thì cảnh tượng ấy liền khó quên. Hôm nay chính tay mình điểm lên sắc diễm lệ ấy… lòng Tạ Linh cũng theo mỗi nét vẽ mà rung động theo.
Quả nhiên, quá đẹp.
Nhưng mà, khuôn mặt này vốn đã như ngọc khắc, đẹp đến hoàn mỹ. Không phải y vẽ khéo, mà là vì người vốn dĩ là tuyệt sắc.
Vì đôi mắt kia mà tô điểm, Tạ Linh vẽ thêm một hình điểu đỏ như lửa trên trán, không có tâm tư gì mờ ám, chỉ đơn thuần cảm thấy phượng hoàng trông đẹp.
Sau lớp son đỏ, y đổi sang màu bạc, điểm thêm vài nét mịn trước mắt, tựa như tuyết rơi trên cành mai đỏ, lấp lánh như ánh trăng đầu đông.
Bình thường khí chất Thẩm Từ Thu thanh lãnh, luôn khiến người ta chỉ chú ý đến vẻ tuyết trắng thanh cao, dù gương mặt có đẹp đến chấn động lòng người. Nhưng khi qua tay Tạ Linh, tuyết trắng như nở rộ trong chớp mắt, thành cảnh sắc rực rỡ khó quên. Hoa nở dưới tuyết, ngọc sinh từ hương.
Tạ Linh đang vẽ bỗng nhiên khựng lại.
Đột nhiên có chút hối hận vì đã tô điểm cho hắn như thế.
Đẹp đến mức này, đi ra ngoài chẳng phải sẽ tiện nghi hết những kẻ nhìn thấy Thẩm Từ Thu sao?
Y ngây người hồi lâu, không tiếp tục hạ bút. Thẩm Từ Thu mím môi, từ từ hé mắt:
“Được chưa?”
Lông mi đen lay động, dung nhan diễm lệ như lửa, đôi mắt phủ một tầng ánh sáng mờ mờ. Tạ Linh như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, cổ họng khẽ động, đặt bút xuống:
“Ừ, xong rồi.”
Thẩm Từ Thu nghiêng đầu, có thể thấy rõ dung nhan trong gương. Hắn vốn không mấy quan tâm đến vẻ ngoài, nhưng khi ánh mắt dừng lại trên hình chim lửa đỏ giữa trán, thần sắc thoáng lướt qua chút gì đó rất khó nắm bắt rồi lập tức biến mất.
Tạ Linh lại thay một cây bút khác, vẽ lên mặt mình vài nét. Y chọn màu đỏ và kim, đường nét hoa văn to rõ, như lửa cháy vàng rực, từ xương gò má lan ra, phóng khoáng sắc bén, vừa vẽ vừa ngắm trong gương, vẻ mặt hết sức hài lòng.
Ánh mắt Thẩm Từ Thu rơi vào gương mặt kia hơi lâu, nhìn thêm một lát so với khi ngắm mình, cũng chẳng rõ là đang nghĩ gì. Đến khi Tạ Linh xoay người lại, hắn liền thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Hai người mang theo màu họa bước ra khỏi cửa. Hôm nay Tạ Linh cho Hắc Ưng nghỉ, không cần đi theo. Hắc Ưng vốn không thích náo nhiệt, nghe vậy liền ở lại trong phòng tu luyện, chờ chủ nhân triệu hồi.
Tầng một của khách điếm hôm nay người ngồi đông đúc, đa phần là lữ khách dừng chân nghỉ ngơi. Đang trò chuyện rôm rả về thanh sậu đình bên ngoài, có người vô tình ngẩng đầu nhìn lên, chỉ một cái liếc mắt ấy, cả gian lập tức im phăng phắc.
Hai thiếu niên phong thần tuấn lãng sóng vai mà đứng, một người mặc hồng y hoa phục, khí thế bức người, tuấn mỹ vô song; người kia bạch y nguyệt bào, thanh khiết như minh châu sáng trong, phong tư tiêu sái, thoạt nhìn như tiên nhân hạ phàm, nhẹ bước nhập trần.
Tiên nhân giáng thế, người phàm không khỏi ngẩng đầu nhìn theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tức thì trong khách điếm vang lên từng tiếng hít khí kinh ngạc.
Thẩm Từ Thu nhận ra ánh mắt mọi người đổ dồn về phía họ, nhất thời có chút bất an. Trên mặt hắn chỉ là vài nét màu vẽ không hề khoa trương, thậm chí còn có thể gọi là nhã nhặn, vậy mà ánh mắt xung quanh vẫn không buông tha, cứ nhìn chằm chằm như muốn thiêu đốt người ta, thật quá gây chú ý.
Tạ Linh nhàn nhã lấy quạt gõ nhẹ lên trán, thở dài một tiếng:
“Thôi vậy… Dù sao A Từ vốn cũng đã rất nổi bật rồi, có thêm tí sắc cũng chẳng thiệt ai.”
Lúc này, lão bản củae khách điếm vội vàng chạy ra nghênh đón, miệng không quên chúc lễ:
“Ân nhân vạn phúc, cát tường như ý! Hôm nay hai vị muốn ra ngoài dạo phố? Vừa rồi có mấy vị tiên trưởng cũng mới đi qua, nếu cần người dẫn đường thì tại hạ luôn có sẵn người chờ lệnh.”
Tạ Linh cười đáp lễ:
“Lão bản vạn phúc, đa tạ hảo ý. Chúng ta tự đi một vòng là được, ngươi cứ lo việc của mình.”
Lão bản lễ phép lui xuống, hai người liền mang theo ánh nhìn kinh diễm của toàn trường mà bước ra khỏi khách điếm. Dù ngoài phố ai ai cũng mang đồ án sắc màu trên mặt, nhưng hai người họ vẫn là tổ hợp có tỉ lệ ngoái nhìn cao nhất, khiến người ta không thể rời mắt.
Chỉ là ngoài phố quá đông đúc, vai chen vai, áo chạm áo, ánh mắt trầm trồ cảm thán bị tiếng cười nói chúc mừng che phủ, nên cũng không còn quá chói mắt như lúc ban đầu.
Thẩm Từ Thu vốn tưởng Tạ Linh sẽ sớm đưa hắn rời khỏi chốn đông đúc, tìm đến nơi y muốn kiểm tra điều gì đó. Dù sao, nếu Tạ Linh nghi ngờ trong thị trấn có điều bất ổn, thì chắc chắn phải có mục đích mới đến.
Họ băng qua một khu phố nhộn nhịp, có thể là đường phải đi qua. Tạ Linh bước rất chậm, xem ra không vội.
Đi qua một con hẻm tắt, người vẫn không ít.
Ra khỏi ngõ, lại là một phố khác càng náo nhiệt hơn.
Tạ Linh mỗi lần đến nơi nào cũng sẽ rẽ vào chỗ náo nhiệt nhất, quầy hàng ven đường cái nào cũng phải dạo một vòng. Lúc đầu Thẩm Từ Thu còn cố giải thích trong đầu, nhưng đến con phố thứ ba, nghi ngờ trong lòng cuối cùng cũng phải nói ra.
“Tạ Linh.”
Đợi đến lúc Tạ Linh từ trước một quầy hàng vui vẻ quay đầu lại, Thẩm Từ Thu rốt cuộc không nhịn được, nghiêm giọng hỏi:
“Ngươi có phải căn bản không phát hiện ra điều gì bất thường?”
Như này nào phải đang dò xét manh mối gì… Rõ ràng là đang dạo phố chơi bời!
Đúng lúc ấy, trên tầng cao một tòa nhà bên cạnh có người đẩy cửa sổ ra, tiếng hô vui mừng vang lên, rồi từng cánh hoa ngũ sắc từ trên trời rơi xuống, chầm chậm xoay vòng bay lượn trong không trung như tuyết nhẹ đầu xuân.
Tạ Linh ngẩng đầu nhìn màn hoa rơi, trong đầu đảo qua một vòng suy nghĩ mê sảng, rồi bất ngờ bước lên đứng trước mặt Thẩm Từ Thu:
“Đưa tay ra.”
Thẩm Từ Thu chăm chú nhìn Tạ Linh, ánh mắt nghiêm nghị. Còn ánh mắt màu hổ phách kia lại không trốn tránh, chỉ thẳng tắp nhìn lại.
Cánh hoa đã bắt đầu lượn quanh bên người họ.
Thẩm Từ Thu có thể đọc ra sự cố chấp trong mắt Tạ Linh: muốn biết câu trả lời, trước tiên phải đưa tay ra.
Hắn cũng rất muốn xem rốt cuộc Tạ Linh đang giở trò gì.
Vì thế, hắn chậm rãi vươn tay.
Và nhận được một phần đường gói trong lụa mỏng, thơm tho tinh xảo.
Thẩm Từ Thu sững sờ.
Tơ lụa gói đường là loại thượng phẩm, mỏng nhẹ như sương, nửa trong suốt, mơ hồ thấy được viên đường tròn trịa bên trong, ngọt ngào rịn qua kẽ vải, hương thơm dìu dịu thấm vào lòng bàn tay Thẩm Từ Thu.
“Ta đêm qua đã nói rồi, sau này huynh vẫn còn sẽ có.”
Tưởng rằng cơn cuồng phong đêm qua đã cuốn sạch tất cả, ai ngờ Tạ Linh bất ngờ nhắc lại một câu, khiến hắn không kịp đề phòng.
Khắp phố phường người người vui cười chúc tụng, trong lúc ấy, một cánh hoa khẽ rơi xuống, rơi đúng vào lòng bàn tay đang cầm túi đường của Thẩm Từ Thu. Tạ Linh thuận miệng nói: “Ta thật sự không phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ là muốn kéo huynh ra ngoài ngắm cảnh náo nhiệt một chút thôi.”
Thẩm Từ Thu toàn thân run lên, cứng đờ người, lập tức nhét lại túi đường vào lòng Tạ Linh: “Ta không cần.”
Tạ Linh chộp lấy cổ tay hắn, mạnh mẽ ngăn lại động tác kia: “Đây cũng là thù lao cho Hộ Hồn Châu.”
Thẩm Từ Thu vẫn cố gắng đẩy ra, gò má căng cứng: “Thù lao vừa rồi ngươi đã nhận rồi.”
“Vậy thì xem như ta thực hiện lời hứa của mình.”
Ngón tay Thẩm Từ Thu trắng bệch vì gồng sức, trên mu bàn tay Tạ Linh cũng nổi rõ gân xanh. Trong khung cảnh rộn ràng đèn hoa, hai người lại như bị ép vào một thế giới khác, tĩnh lặng, căng như dây đàn.
“Ta không cần,” Thẩm Từ Thu lặp lại, từng chữ đều rắn như băng, “Ta. Không. Cần.”
Tạ Linh: “Vậy thì đừng trả cho ta, vứt đi.”
Tâm trí Thẩm Từ Thu rối loạn, hắn không nhịn được mà quát lên: “Tạ Linh!”
“Từ Thu.”
Tạ Linh đột nhiên buông tay, cùng lúc đó lui về sau hai bước. Gói đường vẫn nằm nguyên trong tay Thẩm Từ Thu, y chỉ lẳng lặng đứng đó, ánh mắt chăm chú nhìn người kia, nhắc lại: “Huynh cứ vứt đi.”
Lòng bàn tay Thẩm Từ Thu khẽ siết lại, gắt gao giữ lấy gói đường. Hắn cảm thấy Tạ Linh thật nực cười, cái thứ đồ chơi nhỏ nhặt này, chẳng lẽ hắn không ném nổi?
Đồ vật hay con người, đối với hắn, chưa từng có thứ nào là không thể vứt bỏ.
Chỉ cần hơi nhấc tay, chỉ cần một chút lực, là có thể ném đi, rơi xuống đất, bị người giẫm nát, chẳng ai để tâm đến một món đồ nhỏ như vậy.
Hắn cũng không để tâm.
Chỉ cần… chỉ cần nhấc tay… nhưng cánh tay hắn lại nặng tựa ngàn cân, dù trong đầu không ngừng thúc giục, hắn vẫn không động nổi.
Thời gian như chậm lại, mỗi một hơi thở đều dài đằng đẵng.
Tựa như trải qua một kiếp luân hồi, tay Thẩm Từ Thu rốt cuộc khẽ động.
Tạ Linh không bỏ qua bất kỳ phản ứng nào, đến cả hô hấp cũng nghẹn lại, tim đập như muốn vỡ tung.
Thế nhưng lần khẽ động ấy, tựa như đã dốc hết toàn bộ sức lực. Cánh tay Thẩm Từ Thu buông thõng xuống bên người, run run yếu ớt. Nhưng bàn tay kia, vẫn nắm chặt gói đường.
Không ném.
Tạ Linh nghe tim mình đập dồn dập như trống trận, vang vọng bên tai.
Hắn không ném. Không ném nghĩa là… có phải hay không…
“…Tạ Linh.” Đuôi mắt Thẩm Từ Thu ửng đỏ, dưới hàng mi là vệt ánh bạc như tuyết phủ, giọng hắn khàn khàn, “Ngươi đang làm chuyện ngu xuẩn.”
Tạ Linh khóe môi càng cong, cười đến vui vẻ chưa từng có. Lần đầu tiên trong đời bị mắng là kẻ ngu mà lại thấy sướng như vậy.
Y bước tới gần, rút ngắn khoảng cách, cúi đầu nhìn Thẩm Từ Thu, ánh mắt như có nắng, giọng nhẹ tênh: “Nhưng ta vui.”
Trong mắt Thẩm Từ Thu phủ đầy băng giá, còn có chút mỏi mệt, ánh nhìn lạnh lùng như sương tuyết, khóa chặt tên tiểu yêu tùy hứng trước mặt.
“Không phải ai ta cũng làm như vậy. Ta cũng không cần huynh làm gì cho ta.” Tạ Linh gập chiếc quạt cầm tay, giấu ra sau lưng, mặt vẫn ánh lên họa văn đỏ rực như lửa, thần sắc rạng rỡ, “Hiện tại ta vui, tặng huynh gói đường, huynh muốn xử trí thế nào cũng được, ném xuống đất ta cũng được.”
Thẩm Từ Thu bị ép đến sát tường, khẽ ngẩng đầu nhìn y, không nói gì.
Nam Cung Tư Uyển
Tạ Linh tựa hồ đã nghĩ thông điều gì đó, hạ quyết tâm, nhưng… chuyện ấy, không liên quan gì đến hắn.
Thẩm Từ Thu thầm nghĩ: Tạ Linh nói rồi, không cần hắn làm gì cả. Hắn cũng tuyệt đối sẽ không làm gì.
Ý niệm đó rất kiên định. Nhưng dù trong lòng yên lặng như vậy, hắn vẫn chưa buông tay.
Gói đường vẫn nằm trong lòng bàn tay.
Ánh đèn lụa hoa nở bung rực rỡ, không tiếng động. Trong đám người náo nhiệt, mỗi người đều có câu chuyện riêng, có lời muốn nói, có người để ngắm.
Lúc này, ở một ngõ nhỏ chưa bị ánh đèn rọi đến, Diệp Khanh mới chín tuổi đang lảo đảo đi tới, đầu óc choáng váng, dáng vẻ luống cuống.
Chưa đi được bao bước, trong ngõ hẹp hiện ra một bóng người. Diệp Khanh chăm chú nhìn, lại là một gương mặt quen thuộc: Mộ Tử Thần.
Mộ Tử Thần cũng sửng sốt, tiến lại gần: “Diệp Khanh? Sao đệ lại ở đây?”
Diệp Khanh ngượng ngùng nói: “Lạc đường rồi…”
Đệ tử Ngọc Tiên Tông hôm nay đều ra ngoài dạo chơi, đông người quá, hắn và Biện Vân sư huynh chẳng biết từ khi nào bị tách nhau ra.
Mộ Tử Thần nghe vậy liền cười nhẹ, lộ vẻ thấu hiểu: “Ta cũng vừa bị lạc khỏi mọi người. Nãy đi thử tới cuối ngõ, tưởng đâu có lối ra, ai dè là ngõ cụt. Thôi, quay đầu lại, ta đưa đệ đi tìm sư huynh.”
Diệp Khanh ngoan ngoãn gật đầu, để y nắm tay dắt đi.
Khi bị nắm tay, ánh mắt Diệp Khanh thoáng chớp lên.
Khứu giác hắn vốn nhạy hơn người thường… sao trên người Mộ sư huynh, lại có một mùi m.á.u tươi rất nhạt?
Rất nhạt, đến mức hắn cũng không dám chắc… là ảo giác ư?