Tạ Linh vừa rồi bỏ chạy, n.g.ự.c như thiêu đốt, tựa hồ trống trận vang trời, đành ra ngoài g.i.ế.c một trận Tà thú để trấn áp lửa nóng bừng bừng. Giết xong một con hung vật, sắc hồng nơi vành tai mới dần dần lui xuống.
Khi y vừa trở về, Khổng Thanh thấy thần sắc y khác lạ, tuy chẳng nói gì, nhưng cũng thấu hiểu mà vỗ nhẹ lên vai y.
Một khi không phải đối mặt Thẩm Từ Thu, Tạ Linh lại trở về bộ dáng thong dong không sợ trời không sợ đất thường ngày. Dẫu có người liếc thấy gương mặt y hơi khác, cũng chẳng dám đào bới gì thêm.
Lần này g.i.ế.c Tà thú xong, lại cộng thêm điểm số cướp được từ nhóm Mị Yêu trước đó, điểm số của Tạ Linh đã vượt lên mức khả quan cực độ.
Tuy y vốn chẳng định gây chú ý trong Kim Ngọc Yến, nhưng nếu đã đến, vớt lấy hạng nhất cũng không phải không được.
Mà phải nói, đúng là vai chính có khác luôn gặp phải Tà thú linh ấn có điểm cao hơn người khác.
Tạ Linh dẫn người Khổng Tước tộc bắt đầu từ hoàng hôn, săn quái suốt cả đêm. Thời gian giữa kiếm trận trôi đi nhanh chóng cùng với điểm số tăng vọt. Tính đến khi trời sắp sáng, cũng là lúc nên dẫn Thẩm Từ Thu rời bí cảnh.
Trước khi rời đi, Tạ Linh thay hắc y, đổi lại hoa phục, còn cẩn thận vận “thanh khiết thuật” một vòng, bảo đảm trên người không vương chút mùi m.á.u nào, rồi mới quay lại Xuân Cư Đồ.
Viện y vẫn chưa xây xong, chẳng có cánh cửa đàng hoàng, y trực tiếp bước vào. Vừa vào viện, đi chưa được mấy bước, y đã nhìn thấy Thẩm Từ Thu đứng dưới tường hoa tử đằng.
Nhìn thấy đối phương khôi phục không tệ, Tạ Linh âm thầm yên tâm. Chỉ là y không biết Thẩm Từ Thu đã lặng lẽ đứng ở đó suốt một đêm.
Tạ Linh vốn đang lơ đãng nghịch thẻ bài điểm số trong tay, không ngờ vừa thấy Thẩm Từ Thu đứng ngoài phòng, lập tức thu thẻ bài lại, bung quạt xếp, thân ảnh khẽ lay, biến trở lại dáng vẻ công tử phong lưu tiêu sái, bước tới chậm rãi như gió xuân.
Ánh mắt Thẩm Từ Thu chuyển dần từ hoa rơi tử đằng sang người Tạ Linh.
Trên hông Tạ Linh vẫn còn treo miếng ngọc phượng hoàng hắn từng tặng, lắc lư nhẹ nhàng.
“Bí cảnh sắp đóng lại rồi,” Tạ Linh mở lời, “Huynh tính……”
“Ta đã không còn gì có thể giao dịch với ngươi.” Thẩm Từ Thu bình tĩnh nhìn y, giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một tia chua xót không dễ phát hiện. Những gì Tạ Linh muốn, hắn không có, cũng chẳng thể cho.
Hắn đã suy nghĩ suốt một đêm, vẫn không nghĩ ra đường lui nào khác.
Hắn đã bị kẹt tại chỗ này quá lâu rồi.
“Kia thì chưa chắc.”
Tạ Linh thu quạt xếp lại, cũng không lộ vẻ thất vọng. Y hiểu Thẩm Từ Thu là người thế nào chuyện nên nói thì sẽ nói, nhưng tuyệt không để bản thân bị ép buộc.
Nam Cung Tư Uyển
Y muốn cho Thẩm Từ Thu một chút an tâm.
Thẩm Từ Thu lặng lẽ nhìn y, ánh mắt như nước suối sâu không thấy đáy. Tạ Linh cười, khẽ nói:
“Nói cho huynh nghe một bí mật thật ra ta đang giữ một món bảo vật, liên quan đến truyền thừa. Mỗi giai đoạn đều cần hoàn thành khảo hạch mới có thể nhận thưởng.”
“Gần đây nhất, khảo hạch yêu cầu ta phải cùng người thỏa mãn điều kiện… ôm nhau hai mươi lần. Ta tính tới tính lui, người đó chỉ có thể là huynh.”
Câu đầu nghe còn nghiêm túc, nhưng đến cuối thì thật khiến người ta không biết nên khóc hay cười.
Thẩm Từ Thu nghe xong, ánh mắt thoáng trầm xuống, biểu tình: Ngươi nghĩ ta tin thật à?
Nhà ai mà truyền thừa chính thống lại khảo hạch kiểu đó, hơn nữa còn nhất định phải là Thẩm Từ Thu?
Tạ Linh nghiêm mặt: “Đừng có không tin. Nếu không hoàn thành, truyền thừa còn muốn phạt ta.”
Nhiệm vụ chủ tuyến hay nhiệm vụ nhánh mà thất bại thì có trừng phạt, nhưng khảo hạch phụ chỉ để thưởng, ai lại đi phạt người?
Hệ thống bên tai y run rẩy: 【Không tin lời đồn, không truyền lời đồn.】
Chữ “phạt” vừa vang lên, ánh mắt Thẩm Từ Thu lập tức thay đổi. Hắn nhìn Tạ Linh chằm chằm, dường như muốn tìm ra một khe hở trên nét mặt y, để vạch trần lời nói dối kia.
Nhưng Tạ Linh nâng cằm, đứng đó điềm nhiên như ngọc, không né không tránh.
Thật lâu sau, Thẩm Từ Thu rốt cuộc do dự mở miệng:
“Là phạt gì?”
Tạ Linh mắt không chớp:
“Thiên lôi đánh xuống.”
Thẩm Từ Thu: “……”
“Đến giờ ta làm việc cũng không đến nỗi nào, cũng chưa thất bại để bị thiên lôi đánh.” Tạ Linh nghiêm trang kể khổ, giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa, “Ta lấy cái này đổi với huynh một vụ giao dịch, huynh nỡ lòng nào nhìn ta thất bại rồi bị thiên lôi đánh chết?”
Thẩm Từ Thu: “…………”
Lý trí nói cho hắn biết Tạ Linh chỉ đang nói nhảm, nhưng mà… nhỡ đâu là thật thì sao?
Hắn mím chặt môi.
Chỉ một đêm, pháo đài niềm tin mà hắn dày công xây dựng đã bị Tạ Linh lung lay dữ dội.
Có những bức tường, trói chặt người tại chỗ, giam cầm tâm ý, chỉ khi có người thật sự nhìn thấu nội tâm, mới biết nên gõ cửa nơi đâu.
Ngón tay dưới tay áo của Thẩm Từ Thu khi siết chặt, khi buông lỏng, như đang vật lộn giữa trời và người. Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, nhìn gương mặt Tạ Linh sáng rỡ như sao trời mà gian nan bật ra một câu:
“Còn lại bao nhiêu lần?”
Đôi mắt Tạ Linh sáng lên, mặt không đổi sắc, tim không đập loạn mà nói dối trơn tru:
“Khảo hạch mới bắt đầu thôi, lúc huynh ngất đi ta ôm huynh vào, tính một lần, vậy nên còn lại mười chín lượt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực ra thì… y đã ôm người ta hai lần sau khi ngất, cộng thêm số lần trước đó, giờ chỉ còn lại mười lăm.
Tạ Linh mặt dày vô sỉ, âm thầm vỗ tay cho sự nhanh trí của chính mình.
Không rõ vừa rồi Thẩm Từ Thu suy nghĩ cái gì, chỉ thấy hắn nghe xong đáp án thì lại rơi vào trầm mặc. Một hồi lâu sau, cuối cùng, hắn cũng nói ra hai chữ mà với Tạ Linh mà nói, dễ nghe đến không thể tin nổi:
“…… Thành giao.”
Bình tĩnh! Tạ Linh nghiến lòng bàn tay tự nhủ Không được cười quá đắc ý!
Nhưng khi chim nhỏ muốn khoe khoang, làm sao có thể khống chế được đuôi lông xòe ra rực rỡ?
Nếu lúc này Tạ Linh hiện nguyên hình, cái đuôi lấp lánh của y nhất định sẽ rực rỡ đến mức muốn chọc mù mắt đám người đang nhìn, chỉ mong tuyên bố với toàn thiên hạ: Y gặp được một người thật tốt!
Dù cố kiềm chế, khóe miệng y vẫn không nhịn được cong lên. Quen đường cũ, y giở trò giấu nửa mặt sau quạt xếp. Nhưng ánh mắt y quá sáng, thần sắc cũng che không nổi, dứt khoát giơ luôn quạt che cả mặt.
Thẩm Từ Thu tận mắt nhìn hết cả quá trình, bao nhiêu do dự và giằng co trong lòng đều bị cái màn “diễn sâu” của Tạ Linh phá tan.
“Ngươi làm trò gì đấy?” Thẩm Từ Thu lạnh giọng hỏi.
Tạ Linh vùi đầu đáp: “Ta bây giờ cao hứng quá, sợ huynh nhìn thấy rồi lại thẹn thùng mà chạy mất, huynh đợi ta chút, để ta điều chỉnh cảm xúc cái đã…”
Thẩm Từ Thu:?
Ai thẹn thùng? Còn “lại” là ý gì?
“Tạ Linh.” Giọng hắn lạnh tanh, “Ngươi đang nói mê sảng cái gì đấy?”
Tạ Linh đã bắt đầu lảm nhảm: “Nếu đây là mơ vậy ta tình nguyện không tỉnh lại!”
Thẩm Từ Thu: “……”
Hắn cảm thấy Tạ Linh chắc chắn có vấn đề. Nhưng bản thân biết rõ tính khí của người này mà vẫn lỡ miệng đáp ứng, có lẽ hắn còn có vấn đề hơn.
Tuy vậy, lời đã nói ra như bát nước đổ đi. Cũng may Tạ Linh không nói thêm gì nữa.
Thẩm Từ Thu bất ngờ ấn mạnh lên cây quạt trong tay Tạ Linh, quạt rơi xuống, để lộ gương mặt tươi cười rạng rỡ của người kia.
Đôi mắt màu hổ phách ấy, vừa dịu dàng vừa chăm chú, ánh lên bóng dáng của hắn.
Ngón tay Thẩm Từ Thu run nhẹ, không nhấn nổi nữa.
Hắn cụp mắt, né đi ánh nhìn ấy, không để Tạ Linh tiếp tục nói năng vớ vẩn nữa:
“Tông chủ Đỉnh Kiếm Tông xưa nay che chở người mình, giờ con trai lão gặp chuyện, nếu linh hỏa trong tông cũng tắt, rất có thể người đã đến Kim Ngọc Yến chờ sẵn bên ngoài.”
Tông chủ Đỉnh Kiếm Tông là chân tiên, trong khi các tu sĩ chờ bên ngoài bí cảnh nhiều nhất chỉ tới Đại Thừa kỳ.
Ba vị chân tiên trấn giữ ở đây, chưa chắc đã ra tay giúp bọn họ.
Tạ Linh lúc này mới thu lại vẻ cợt nhả, trở nên nghiêm túc:
“Ta đoán huynh vốn định nếu tông chủ thật đến, không còn cách nào, huynh sẽ truyền âm cho Huyền Dương Tôn?”
Kim Tiên có thể đạp vỡ hư không, một bước ngàn dặm, muốn tới liền tới.
Thẩm Từ Thu gật đầu: “Ta và Huyền Dương Tôn thật ra… không thân thiết gì cho cam, nhưng thời khắc này, chắc hắn cũng không đến mức để ta c.h.ế.t thảm dưới tay Đỉnh Kiếm Tông.”
“Không nhất thiết là hắn.” Tạ Linh giả ngây giả ngô, lảng đi chuyện quan hệ thật sự giữa hai người, “Chúng ta còn có Kim Tiên khác.”
Thẩm Từ Thu ngẩn người, nhanh chóng hiểu ra ý của Tạ Linh. Kim Tiên trên đời chỉ có vài vị, người quen của Tạ Linh, nghĩ là biết.
“Nhưng chẳng phải ngươi…”
“Phải biết tận dụng lúc cần tận dụng.” Tạ Linh nháy mắt, “Yên tâm, ta còn có giá trị lợi dụng với hắn, hắn nhất định sẽ đến. Hơn nữa, để hắn lộ diện, càng dễ khiến toàn bộ Yêu Hoàng Cung biết ta đã trở về.”
Y hất cằm: “Không phải vừa đúng lúc sao?”
Hai người thương lượng xong trong Xuân Cư Đồ, rời khỏi, đợi chút thời gian còn lại trong bí cảnh.
Đến giờ, ánh sáng trước mắt chói lòa, bỗng tối sầm lại, toàn bộ người còn sống trong bí cảnh được đưa trở về hội trường Kim Ngọc Yến.
Tất nhiên, cũng có vài người… bị đưa ra dưới dạng thi thể.
Tỷ như xác của Ôn Lan.
Vừa mở mắt, Thẩm Từ Thu lập tức nhìn quanh. Chỉ thấy trên đài cao có một thân ảnh gào khóc lao đến: “Con ta—!”
Không ai khác ngoài Ôn Tướng Mâu, tông chủ Đỉnh Kiếm Tông.
Chưa đến hai hơi thở, đệ tử Đỉnh Kiếm Tông sẽ nói cho ông ta biết chân tướng.
Sắc mặt Thẩm Từ Thu chưa kịp lạnh hẳn xuống, Tạ Linh bên cạnh đã rút ra truyền âm ngọc bài.
Vừa mở miệng đã hét:
“Lão Đông Tây! Ta đã khôi phục tu vi! Nhưng có chân tiên đang muốn g.i.ế.c ta! Mau tới! Không thì ngươi sẽ mất đi đứa con thiên tài nhất trần đời này đó!”