Kim Ngọc Yến năm nay, với tất cả mọi người mà nói, đúng là xuất sắc đến mức khó tin.
Mở đầu là một màn khiến người người khiếp vía: cái tên Tạ Linh phế nhân hoàng tử của Yêu tộc bỗng dưng nhảy vọt lên quầng sáng trong bí cảnh, một đường vượt hẳn người đứng đầu, ánh sáng vẫn còn tiếp tục nổ “tạch tạch” không dứt, chèn ép người phía sau đến tận chín con phố.
Ngoài bí cảnh, tu sĩ khắp nơi lập tức nhốn nháo như chảo dầu sôi.
Năm đó nguyên nhân tu vi Tạ Linh trượt dốc từng dấy lên biết bao lời đồn đại, nhưng chưa ai có được câu trả lời xác thực. Thế nhưng bị phế mà còn có thể ngoi dậy, cả Tu chân giới cũng chẳng mấy người làm được.
Huống chi Tạ Linh lần này, căn bản không phải là “ngoi dậy”, mà là một bước lên trời.
Người Yêu Hoàng Cung sắc mặt tức thì khó coi đến cực điểm.
Những kẻ được cử đến Kim Ngọc Yến lần này cơ bản đều thuộc phe Ngũ hoàng tử, vừa thấy cái tên Tạ Linh xuất hiện, trong lòng liền lạnh toát một trận: “Không ổn rồi, e là có biến!”
Tạ Linh không đến sớm không đến muộn, cố tình chọn thời điểm đại loạn trong bí cảnh mà lặng yên tiến vào nói y không nhằm vào đại diện Yêu Hoàng Cung, e rằng chẳng ai tin nổi.
Tuy rằng y không thể trực tiếp g.i.ế.c Ngũ hoàng tử Tạ Tồi Viêm, bởi đối phương cũng có không ít người theo cùng, nhưng…
Giết Yến Mị thì lại hoàn toàn có thể!
Đám Mị yêu tộc tâm tư lập tức rối như tơ vò: chiêu của Tạ Linh lần này đánh quá hiểm, quá bất ngờ. Giết Ngũ hoàng tử không dễ, nhưng g.i.ế.c Yến Mị, y có thừa cơ hội!
Từ vụ hủy hôn nhục nhã đến chuyện thông đồng Ngũ hoàng tử ám sát Tạ Linh, chuyện nào cũng khiến Yến Mị đắc tội Tạ Linh tới mức triệt để.
Có người thật sự lo lắng thay cho Yến Mị, nhưng cũng không ít kẻ mắt sáng rực như sói đói.
Yến Mị tuy là thiếu chủ, nhưng lại chẳng phải độc tử độc đinh. Nếu hắn chết, ngôi vị thiếu chủ chẳng phải còn trống đó sao?
Hơn nữa, Tạ Linh trở lại với tư thái thiên kiêu chói lọi, nếu thế lực Yêu Hoàng Cung bị y lật đổ, thì Mị yêu nhất tộc có nên tiếp tục theo Ngũ hoàng tử nữa hay không, e rằng phải đặt dấu hỏi lớn rồi.
Mọi người mang tâm tư riêng, chờ xem cuối cùng ai có thể toàn mạng mà bước ra khỏi bí cảnh.
Không bao lâu sau, tin tức hồn đăng Yến Mị đã tắt liền truyền về.
Có người khóc rống, cũng có kẻ cười thầm.
Nhưng bất ngờ chưa dừng ở đó nửa ngày sau, tông chủ Đỉnh Kiếm Tông đích thân chạy đến!
Thì ra bảo bối nhi tử của lão cũng đã vùi thây trong bí cảnh.
Ôn tông chủ đôi mắt đỏ như máu, phát thệ trước mặt mọi người: “Nếu kẻ g.i.ế.c con ta dám sống sót bước ra bí cảnh, lão phu nhất định khiến hắn c.h.ế.t không toàn thây!”
Kim Ngọc Yến có ba vị chân tiên tọa trấn, Yêu tộc và Ma tộc thì đứng ngoài xem trò vui. Chỉ có một vị chân tiên của Vấn Thiên Tông chân thành nói một câu: “Tiết chế bi thương.”
Đến khi cuộc thi kết thúc, từng người lần lượt được truyền tống ra khỏi bí cảnh.
Ôn tông chủ xông tới, ôm lấy t.h.i t.h.ể Ôn Lan mà gào khóc ai oán, tiếng khóc xé tim xé phổi, giọng khàn thét lớn: “Là ai?! Ai đã g.i.ế.c nhi tử của ta?!”
Một đệ tử Đỉnh Kiếm Tông còn chưa kịp mở miệng, thân thể đã cứng đờ, cả người sởn gai ốc.
Không chỉ hắn, tất cả tu sĩ ở đó đều cảm nhận được một luồng sợ hãi cường liệt lan khắp xương cốt, khiến linh hồn run rẩy không thôi.
Có thứ gì đó đang tới gần.
Một luồng uy áp và sát ý nồng đậm không hề che giấu, từ mười vạn dặm thiên không áp xuống, khiến tất cả người có mặt không thể hô hấp, cũng không dám nhúc nhích.
Ba vị chân tiên lập tức ngẩng đầu lên, nhưng cũng chỉ dám đứng bất động, mặt trắng bệch, ánh mắt c.h.ế.t lặng nhìn về phía hư không.
Giữa không trung tĩnh mịch, đột nhiên xé rách một đường rạn nứt.
Không gian hư vô cứ thế bị bạo lực xé ra một khe sâu thẳm màu đen, còn chưa thấy rõ vật thể, sóng nhiệt từ bên trong đã cuộn trào như gió lốc, quét ngang mặt đất, thiêu đốt không khí, khiến người ta lập tức có cảm giác như mình đang đứng giữa lò luyện.
Tiếng gầm vang trời kéo theo từng bước giáng hạ.
Một con đại thú lăng không giáng lâm thân cao như núi, toàn thân đỏ rực, bốn chân giẫm lửa, thân thể thô tráng tựa cột trời, hai đầu sáu cánh, khí thế áp đảo muôn trượng, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã khiến vạn vật nghẹt thở.
Mà như vậy… lại không chỉ có một con.
Tám con linh thú toàn thân rực lửa kéo xe liễn đi tới, mỗi bước như dẫm nát hư không. Trên cỗ xe xa hoa diễm lệ kia, một nam nhân tóc đỏ tựa nghiêng ngồi lười biếng, nửa thân trên trần trụi, bờ n.g.ự.c màu đồng cổ rắn chắc, từ cổ lan xuống từng tia hỏa văn đỏ rực như thiêu đốt.
Đôi mắt đỏ sẫm hờ hững đảo qua một vòng, nơi ánh mắt quét qua, không ít tu sĩ chỉ cảm thấy vừa rơi vào địa ngục lửa nóng tựa như vừa được du hành một vòng qua quỷ môn quan.
Sí Diễm Yêu Hoàng, Kim Tiên đương đại.
Cũng chính là cha trên danh nghĩa mà Tạ Linh triệu hoán ra.
Ánh mắt của Sí Diễm Hoàng dừng lại trên người Tạ Linh, ánh lên vài phần hứng thú:
“Thật sự là đã khôi phục tu vi à?”
Yêu hoàng nhếch môi, giọng điệu mang theo vài phần vui đùa: “Nghe nói có kẻ muốn g.i.ế.c con trai ta, vậy là sao nhỉ? Lão Thất, ngươi chỉ cần chỉ một ngón tay thôi, ai là kẻ đó?”
Tạ Linh mỉm cười, trong lòng đã sớm chửi rủa thành thói.
Làm bộ làm tịch!
Y vừa định mở miệng, nào ngờ ngay lúc ấy, biến cố lại đột ngột xảy ra.
Sí Diễm Hoàng mắt lóe lên tia lạnh lẽo, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một khe nứt không gian. Một người tay cầm trường kiếm bước ra, mỗi bước tiến tới đều kéo theo khí sát trầm trầm, đụng nhau không tiếng động với sóng nhiệt từ hỏa liễn, không phân cao thấp.
Bạch y, ngọc kiếm Ngọc Tiên Tông Huyền Dương Tôn.
Lại là một vị Kim Tiên nữa.
Phía dưới, không ít tu sĩ đã run rẩy tê dại, tâm trí và tu vi yếu kém hơn liền không chịu nổi chấn động, bị dư uy ép đến chân mềm như nhũn ra, quỳ rạp tại chỗ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có người muốn g.i.ế.c Tạ Linh ư? Nhưng nếu chỉ vì Tạ Linh là vị hôn phu của đệ tử lão, thì sao đến mức Huyền Dương Tôn phải đích thân xuất hiện?
Trong khi mọi người còn chưa hiểu rõ ngọn nguồn, Thẩm Từ Thu lại kín đáo liếc nhìn về phía Mộ Tử Thần.
Quả nhiên, trong tay Mộ Tử Thần còn đang nắm truyền âm ngọc bài, còn chưa kịp thu về.
Là hắn truyền âm gọi Huyền Dương Tôn tới.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn không muốn để Tạ Linh dẫn Thẩm Từ Thu tới Yêu tộc, vậy nên sau khi thoát khỏi bí cảnh liền vội vã truyền âm. Lời còn chưa dứt, Sí Diễm Hoàng cũng đã đạp lửa mà đến.
Đến chính Mộ Tử Thần cũng ngây người.
Không phải đồn rằng quan hệ giữa Yêu Hoàng và con trai rất tệ sao?
Thiên thời địa lợi nhân hòa, hai vị Kim Tiên cùng lúc giáng lâm, oan gia ngõ hẹp, bầu không khí vốn náo nhiệt của Kim Ngọc Yến lập tức trở nên căng như dây đàn.
“Huyền Dương Tôn.”
Sí Diễm Hoàng từ tốn buông tay chống cằm, ánh mắt thoáng nghiêm túc:
“Ngươi là bị gió nào thổi đến đây vậy?”
Tuy Huyền Dương Tôn là Kim Tiên sơ kỳ, nhưng trận chiến cách đây hai mươi năm với một Kim Tiên trung kỳ từng khiến toàn thiên hạ chấn động thực lực ngang ngửa, địa vị không thể coi thường.
Hắn nhíu mày, không ngờ Sí Diễm Hoàng cũng đến:
“Vì chuyện của tông môn.”
Ánh mắt hắn chuyển hướng, nhìn về phía vị trí Đỉnh Kiếm Tông.
Ôn Tướng Mâu lập tức sinh ra dự cảm chẳng lành.
“Ngươi…” Hắn lạnh giọng, “Ngươi nói tiếp xem, là ai g.i.ế.c con ta?”
Tên đệ tử kia run bần bật, nuốt nước bọt, nhỏ giọng như muỗi:
“Là… là Thẩm Từ Thu.”
Thanh âm tuy yếu ớt, nhưng trong không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở này, từng chữ lại như sấm đánh giữa trời quang.
Chuyện này chưa xong, chuyện khác lại nổi lên.
Không ngờ lại là Thẩm Từ Thu g.i.ế.c c.h.ế.t Ôn Lan!
Ôn Tướng Mâu toàn thân cứng đờ, ôm lấy t.h.i t.h.ể lạnh băng của con trai, hai mắt đỏ rực, răng nghiến chặt đến mức vang lên tiếng rắc rắc.
Nếu không có mặt Huyền Dương Tôn, lão còn có thể c.h.é.m trước tấu sau, g.i.ế.c Thẩm Từ Thu rồi tính tiếp.
Nhưng giờ đây đừng nói chỉ có Huyền Dương Tôn, ngay cả Sí Diễm Hoàng cũng có mặt.
Dưới ánh mắt của hai đại Kim Tiên, lão lấy đâu ra cơ hội ra tay?
Thẩm Từ Thu.
Yêu hoàng Sí Diễm khẽ liếc sang thân ảnh tuấn tú đang đứng bên cạnh Tạ Linh.
Đây là lần đầu tiên ông ta tận mắt nhìn thấy vị hôn phu của Tạ Linh. Ngoại hình không tệ, khí chất thanh nhã, hai người sóng vai mà đứng, trông cũng thật xứng đôi. Chỉ là… khoảng cách quá gần. Gần đến mức vai kề vai, tay gần như chạm tay. Khi trước Yến Mị còn là hôn thê của Tạ Linh, cũng chưa từng thấy y thân cận đến thế.
Chẳng lẽ người này thực sự khiến Tạ Linh động lòng?
Sí Diễm Hoàng nhướng mày:
“Lão thất, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người người dưới uy áp của hắn run rẩy không thôi, nhưng Tạ Linh thì mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng gõ cây quạt gấp trong lòng bàn tay:
“Người đã đủ cả, đúng lúc nhân đây nói cho rõ ràng. Chuyện này, kỳ thực đều bắt đầu từ thiếu chủ Ôn gia.”
Y đứng cạnh Thẩm Từ Thu, vài lời dăm ba câu đã đem chuyện Ôn Lan mất lý trí mưu sát Thẩm Từ Thu kết quả lại bị phản sát trong hỗn loạn kể thành một màn kịch vừa gay cấn vừa bi thương.
Tạ Linh nói Ôn Lan làm càn điên cuồng đến mức không thể khống chế, còn Thẩm Từ Thu thì một thân khốn đốn chống đỡ đến cùng, cuối cùng linh đài hỗn loạn, thất thần vô ý mà g.i.ế.c c.h.ế.t bằng hữu.
Tóm lại, mọi sai lầm đều thuộc về Ôn Lan một kẻ tàn bạo không thể cứu vãn.
Còn Thẩm Từ Thu lại được miêu tả đến mức khiến người động dung, khiến người đau lòng.
“Vì mất đi bằng hữu mà đau đớn, A Từ cũng rất khổ sở,” Tạ Linh nói, “Lúc bị thương nằm dưỡng, nhắc đến Ôn Lan còn rơi lệ trong n.g.ự.c ta——”
Thẩm Từ Thu: “……”
Có cần phải biên ra đến mức này không?
Hắn lặng lẽ dùng khuỷu tay húc nhẹ kẻ bên cạnh.
Nhận được ám hiệu “nói thế là đủ rồi”, Tạ Linh rốt cuộc mới chịu ngừng tay, thu lại giọng kể chuyện kịch tính:
“Ta đương nhiên đứng về phía A Từ. Nhưng nhìn Đỉnh Kiếm Tông kêu đánh kêu giết, chỉ sợ không chỉ bắt hắn mà còn muốn bắt luôn cả ta. Vậy nên ta mới… mới mời phụ hoàng rời núi một chuyến, cứu giúp chúng ta.”
Giữa ánh nhìn chăm chú của vạn người, Tạ Linh cũng không ngại cùng yêu hoàng diễn một màn phụ tử thâm tình.
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Sí Diễm Hoàng lập tức hiểu rõ cho dù trong đó có bao nhiêu nước, dù lời Tạ Linh có bịa ra tám phần, thì mấu chốt vẫn chỉ là:
Thẩm Từ Thu g.i.ế.c thiếu chủ Đỉnh Kiếm Tông, còn Tạ Linh thì gọi hắn đến để cứu trận.
Tạ Linh a, Tạ Linh… Yêu hoàng khẽ gật đầu, khóe môi hiện ý cười thưởng thức.
Nhi tử này của hắn không chỉ thiên phú tuyệt luân, mà còn tám trăm cái tâm nhãn không cái nào vô dụng.
Bởi ai cũng rõ, Yêu Hoàng Cung chính là một ván cờ tàn sát rành rành bày ra trước mắt thiên hạ.
Mọi người đều biết, yêu hoàng cần một hậu duệ cường đại nhưng không phải để truyền thừa, mà là để nuốt sống.
Hắn vốn là Sí Hỏa Nuốt Thiên Thú, chủng tộc trời sinh mang theo năng lực cắn nuốt.
Trăm năm kẹt lại ở Kim Tiên trung kỳ, dù tự tu hay hấp thụ linh vật, cũng không cách nào bước thêm một bước.
Nhưng hắn không cam lòng.
Sau khi thử đủ mọi phương pháp đều thất bại, yêu hoàng đột nhiên nghĩ đến con đường cuối cùng.
Nuốt chính con ruột của mình.
Quá yếu thì không đủ nhét kẽ răng, tu vi quá thấp cũng vô dụng.
Tốt nhất là đến được cảnh giới Kim Tiên sơ kỳ. Đến lúc đó, hoặc hắn nuốt con, hoặc con g.i.ế.c hắn.
Vậy nên, yêu hoàng tuyên bố với thiên hạ:
Nguyện cùng bất kỳ kẻ mạnh nào kéo dài huyết mạch, trong cung không lập phi, chỉ cần sinh được con ba tuổi sẽ đưa vào hoàng cung, nếu có thiên tư liền phong làm hoàng tử, hoàng nữ;
Còn nếu kém cỏi vĩnh viễn không được thừa nhận là con hắn.
Dĩ nhiên, ai biết rõ âm mưu này mà vẫn đồng ý sinh con cho yêu hoàng, thì tuyệt chẳng phải hạng lương thiện gì, mỗi kẻ đều nhắm vào ngai vị hắn ngồi, tính toán thiệt hơn, âm hiểm không kém.
Bắt đầu từ cái gốc dị dạng của Yêu Hoàng nơi hắn lập ra luật sinh tồn quái đản, cả Yêu Hoàng Cung từ trên xuống dưới đều hóa thành một vũng lầy ăn thịt người.
Hoàng tử công chúa tranh đoạt tài nguyên, c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau chỉ vì tu vi và lãnh địa. Kẻ nào có thể sống sót từ vũng m.á.u đó, mới đủ tư cách thách thức Yêu Hoàng trong tương lai.
Âm mưu chất chồng, quyền mưu lắt léo, g.i.ế.c chóc là điều tất yếu.
Yêu Hoàng muốn có một đứa con thật mạnh để kế thừa. Tạ Linh tuy có thiên tư, nhưng tuổi còn nhỏ, nói trắng ra thì đứa trẻ hiểu chuyện sớm chưa chắc lớn lên đã nên người. Y được Yêu Hoàng để mắt tới, nhưng cũng chưa đến mức không thể thay thế.
Nếu Tạ Linh chết, vậy cũng là do bản lĩnh chưa đủ mà thôi.
Lần này Sí Diễm Hoàng đích thân chạy tới chỉ vì nghe một câu: “Tu vi ta đã khôi phục.”
Câu nói đó khiến hắn hứng thú, nên mới đích thân tới xem thật giả. Nhưng trong mắt những kẻ ngoài cuộc, chuyện này lại biến thành Yêu Hoàng phá lệ sủng ái Tạ Linh, tùy tiện triệu kiến, nói gì nghe nấy.
Một mũi tên trúng nhiều đích.
Yêu Hoàng không hề ngại đám con mình chơi trò tâm kế. Kẻ thông minh sống được lâu, có khi sẽ đi rất xa trên con đường tu hành.
Cho nên, Sí Diễm Hoàng cũng không tin Thẩm Từ Thu thật sự là uy h.i.ế.p khiến Tạ Linh phải giữ lại bên người. Ai lại đem nhược điểm lộ ra ngoài sáng? Vị đại đệ tử của Ngọc Tiên Tông này, rõ ràng còn có giá trị lợi dụng.
Hắn đã tới đây, vậy cũng không ngại diễn cho tròn vở kịch này, thuận tay dạy dỗ nó một trận.
Dù sao cũng rảnh, coi như giải trí.
Sí Diễm Hoàng cong khóe môi, cười như không:
“Nếu là Ôn Lan tự mình gây họa, ta tin tông chủ Ôn cũng là người nói đạo lý. Không đến nỗi vì chuyện này mà làm khó con ta với vị hôn phu của nó chứ?”
Ôn Tướng Mâu ôm chặt Ôn Lan, ánh mắt giận dữ, cắn răng nói:
“Ta không hỏi Yêu Hoàng, chỉ hỏi Huyền Dương Tôn, ngươi xưa nay công chính liêm minh. Cả hai đều bị trận pháp ảnh hưởng thần trí, sao lại chỉ đổ lỗi cho mỗi mình Lan Nhi?! Nay khuyển tử c.h.ế.t thảm trong tay đệ tử ngươi, Ngọc Tiên Tông định cứ thế mà bỏ qua?!”
Ánh mắt Huyền Dương Tôn chỉ dừng lại thoáng chốc trên t.h.i t.h.ể Ôn Lan, sau đó trầm giọng:
“Đợi Thẩm Từ Thu hồi tông, đem mọi chuyện bẩm báo rõ ràng từ lớn tới nhỏ, Ngọc Tiên Tông nhất định sẽ cho Đỉnh Kiếm Tông một lời công đạo.”
Ông nhìn thẳng về phía Thẩm Từ Thu, giọng không chút d.a.o động:
“Thẩm Từ Thu, theo ta hồi tông.”
Thẩm Từ Thu ngẩng đầu, ánh mắt hướng về người đang lơ lửng giữa không trung, vị sư tôn mà hắn từng kính ngưỡng.
Ngày xưa hắn thật lòng ngẩng đầu nhìn lên người đó.
Nam Cung Tư Uyển
Nhưng bây giờ với hắn, Huyền Dương Tôn đã không còn là sư tôn đáng kính.
Mà là một ngọn núi cần san bằng.
Là người sớm muộn gì cũng phải c.h.ế.t trong tay hắn.
Thẩm Từ Thu còn chưa kịp mở miệng, Tạ Linh đã cười khẽ, giơ tay chặn trước người:
“Ngại quá, Huyền Dương Tôn. Ta bầu bạn với A Từ ở Ngọc Tiên Tông cũng lâu rồi. Giờ nên đến lượt A Từ theo ta về Yêu Hoàng Cung. Hôn ước là chuyện chư vị đều đã chứng giám, hắn là người của ta, về nhà với ta, ngài là sư tôn, chắc không đến mức cản trở chứ?”
Trong nguyên tác, Huyền Dương Tôn là một trong những đại trợ lực cho vai chính, người khiến bao độc giả đỏ mắt ganh tị.
Nhưng bên cạnh Tạ Linh, có lão hay không cũng chẳng sao.
Tạ Linh biết rõ, cái gì mới thực sự quan trọng với y. Những thứ còn lại, đều chỉ là mây khói thoảng qua.
Huyền Dương Tôn không buồn liếc Tạ Linh một cái, ánh mắt nặng nề dừng lại trên người Thẩm Từ Thu.
Trước kia Thẩm Từ Thu luôn tránh nhìn thẳng vào mắt sư tôn vì lễ nghi đệ tử, nhưng bây giờ hắn lại nhìn thẳng.
Cái nhìn thẳng thắn ấy khiến Huyền Dương Tôn thấy kỳ lạ.
Giống như đứa trẻ được chính tay mình nuôi lớn, giờ đây đang bước đi mỗi lúc một xa.
Không, có lẽ từ lâu rồi đã có dấu hiệu. Chỉ là ông không muốn nhìn nhận.
Dù vậy, ông vẫn tin chắc rằng Thẩm Từ Thu sẽ không trái mệnh lệnh.
Tính cách ít nói của hắn, là do chính tay ông và Úc Khôi đúc thành. Mà phần lớn công lao là của ông.
Từ khi còn là một mầm nhỏ, Thẩm Từ Thu đã bị Huyền Dương Tôn mổ xẻ, gọt giũa thành dáng vẻ ông muốn. Nhưng giờ đây, hắn muốn tự tay c.h.é.m rụng những cành lá đó, dù có đau đớn, đổ máu, hắn cũng không muốn sống như một con rối nữa.
Thẩm Từ Thu hơi nâng cằm, ánh sáng xuyên qua đôi mắt lưu ly, môi khẽ mấp máy.
Một tia dự cảm khó diễn tả bỗng lóe lên trong lòng Huyền Dương Tôn.
Trước khi Thẩm Từ Thu kịp mở miệng, ông thấp giọng cảnh cáo:
“Thẩm Từ Thu.”
Thẩm Từ Thu nghe rất rõ.
Nhưng hắn vẫn không chần chừ, dứt khoát nói:
“Sư tôn thứ lỗi. Ta đã hứa hẹn, nguyện cùng Tạ Linh trở về Yêu Hoàng Cung.”
Hai chữ “sư tôn”, đối với hắn bây giờ chỉ là một lời châm chọc, là một cách nói rỗng tuếch.
Hắn gọi là sư tôn, nhưng hắn không còn sư tôn.
Hắn… đã chẳng còn thầy, chẳng còn cha.
Giữa vạn người trên Kim Ngọc Yến, tam tộc quy tụ, Kim Tiên tọa trấn, vô số ánh mắt đang dõi theo hai thầy trò họ.
Huyền Dương Tôn, người luôn nghiêm khắc như băng, lần đầu tiên để lộ thần sắc kinh ngạc.
Ông tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng ánh mắt của tất cả mọi người đều nói với ông rằng, ông không nghe nhầm.
Trước mặt thiên hạ, Thẩm Từ Thu ngẩng cao đầu, thản nhiên nói rõ ràng từng chữ:
“Chuyện hồi tông thứ cho đệ tử khó lòng tuân lệnh.”