Đạo Lữ Phản Diện Của Long Ngạo Thiên

Chương 68



Khó có thể tuân mệnh?

 

Lời vừa dứt, sắc mặt Huyền Dương Tôn lập tức trầm xuống như đáy nồi, u tối đến mức không thấy ánh sáng. Mà Sí Diễm Hoàng bên cạnh lại phá lên cười sảng khoái, chẳng buồn che giấu hứng thú của mình.

 

Ngay trước mặt bao nhiêu người của tam tộc, Thẩm Từ Thu lại dám ngang nhiên lựa chọn đứng về phía Tạ Linh, đặt hắn và Huyền Dương Tôn vào thế đối lập.

 

Dù có dùng lời lẽ cung kính đến đâu, thì cũng không thể che giấu được một sự thật rành rành đây là một cái tát thẳng mặt vào thể diện của Huyền Dương Tôn.

 

Nhưng không thể không nói, đứa con này của hắn cũng không hổ là có bản lĩnh.

 

Người ngoài ai chẳng từng nghe đồn, Thẩm Từ Thu xưa nay lạnh nhạt xa cách, tính tình như băng sương không dễ gì gần gũi, giống một đóa hoa cao ngạo trên đỉnh tuyết, đẹp đến mức chỉ dám ngắm mà không dám mơ chạm.

 

Vậy mà hôm nay, mặc kệ là vì lý do gì, trong mắt người đời, Thẩm Từ Thu đã lựa chọn đứng cùng một chiến tuyến với Tạ Linh.

 

Ngọc Tiên Tông các đệ tử còn lại cũng sững sờ không nhỏ, nhất là những kẻ hiểu rõ tính cách Thẩm Từ Thu như Biện Vân, lại càng cảm thấy như đang nằm mơ giữa ban ngày.

 

Dựa vào cách hành xử từ trước đến nay của Thẩm Từ Thu, dù hắn thật sự muốn cùng Tạ Linh rời đi đến Yêu Hoàng Cung, thì cũng chỉ chờ khi không có ai, sau lưng nhẹ giọng bẩm báo với Huyền Dương Tôn một câu. Chứ nào có chuyện ngang nhiên cãi lệnh trước mặt đông đảo tu sĩ như vậy?

 

Giọng của Huyền Dương Tôn lạnh như băng tuyết rơi xuống đầu người:

“Ngươi vì hắn, mà dám trái lệnh ta?”

 

Kim Tiên chi uy lập tức áp xuống, khí tức như núi đè nặng quanh thân Thẩm Từ Thu, khóa chặt không chừa một khe hở. Một luồng linh áp tựa như ngàn quân nặng nề chỉ chực chờ Thẩm Từ Thu thốt ra một chữ “Không”, là sẽ đè sập cả trời.

 

Toàn bộ tu sĩ xung quanh không ai không rùng mình rợn gáy, bản năng muốn lùi bước.

 

Thế nhưng Thẩm Từ Thu, đối mặt với dáng vẻ nghiêm nghị uy nghiêm ấy, trong mắt lại chỉ có lạnh nhạt và chê cười.

 

Hắn không thấy lạ khi Huyền Dương Tôn nổi giận, dù gì đây là lần đầu tiên hắn dám công khai chống lại sư mệnh.

 

Nhưng hắn cũng chẳng cần một lý do dài dòng. Chỉ cần một câu bởi vì người ấy là Huyền Dương Tôn là đủ.

 

Chuyện này vốn chẳng liên quan gì tới Tạ Linh. Lửa giận của Kim Tiên nên để một mình hắn gánh là được. Nhưng chưa kịp mở miệng, Thẩm Từ Thu đã bị Tạ Linh đoạt lời.

 

Thẩm Từ Thu không muốn để y phải gánh vác. Nhưng Tạ Linh lại càng muốn tự mình kéo thù hận về phía mình.

 

“Dù là sư tôn, hành sự cũng cần phục lý,” Tạ Linh nói thẳng, chẳng hề e dè. “Đệ tử xuất tông rèn luyện vốn là chuyện thường, nay ngươi đột nhiên ép hắn phải hồi tông, ít nhất cũng nên có một lý do rõ ràng chứ? Hay ngươi muốn hắn trở về là để làm gì?”

 

Lần đầu tiên, ánh mắt của Huyền Dương Tôn dời khỏi Thẩm Từ Thu, hướng sang Tạ Linh.

 

Ông nhìn tên tiểu yêu này, kẻ dám hết lần này đến lần khác chống lại ông, dám ngang nhiên bao che Thẩm Từ Thu và trong lòng bất giác sinh ra một tia hối hận.

 

Là ông không nên đồng ý để Thẩm Từ Thu chọn Tạ Linh làm vị hôn phu. Lại càng không nên để y tiến vào Ngọc Tiên Tông, ngày ngày sớm chiều ở bên Thẩm Từ Thu.

 

Từ khi có Tạ Linh ở bên, Thẩm Từ Thu đã bắt đầu thay đổi. Mà càng đổi, lại càng đi về phía ngược lòng ông, cho tới tận hôm nay, dám vì một kẻ ngoài, mà bỏ mặc sư mệnh.

 

Ánh mắt Huyền Dương Tôn càng lúc càng trầm, Kim Tiên chi uy bùng lên, áp lực như trời sập giáng xuống thẳng người Tạ Linh. Không nhằm g.i.ế.c người, nhưng thừa sức ép kẻ yếu phải quỳ rạp tại chỗ.

 

Nhưng uy áp ấy… lại không thể rơi xuống nổi!

 

Không phải chỉ vì yêu hoàng đã âm thầm ra tay ngăn cản.

Mà còn bởi vì Thẩm Từ Thu đã vô thức vươn tay kéo lấy cánh tay Tạ Linh, động tác kiên quyết như thể sẵn sàng lấy thân mình che chở.

 

Chính hành động bản năng ấy, khiến uy áp của Huyền Dương Tôn khựng lại.

 

Sí Diễm Hoàng cười khẽ, giơ tay ngăn khí tức Kim Tiên:

“Ta đã có mặt, dạy dỗ con cái thì không đến phiên người ngoài nhúng tay. Ta thấy đứa nhỏ Thẩm Từ Thu này không tệ, rất xứng đôi với con ta. Có rảnh cứ tới Yêu Hoàng Cung ngồi chơi.”

 

Tông chủ Đỉnh Kiếm Tông, Ôn Tướng Mâu, mặt đã biến sắc:

“Huyền Dương Tôn!”

 

Mà Huyền Dương Tôn vẫn còn đang thất thần vì hành động khi nãy của Thẩm Từ Thu.

 

Ông nhớ rất rõ chính ông đã dạy Thẩm Từ Thu rằng, đã là đại đệ tử thì phải gánh vác trách nhiệm, phải bảo vệ những người bên cạnh mình. Mà hiện tại, Thẩm Từ Thu rõ ràng đã đem Tạ Linh xem là “người bên cạnh” mà tận lực che chở…

 

“Ôn Tông Chủ muốn đến Yêu Hoàng Cung bắt người sao?”

Sí Diễm Hoàng nhếch mép cười:

Nam Cung Tư Uyển

“Nếu ngươi làm được, trẫm sẽ không nói hai lời.”

 

Câu nói này không chỉ là lời hứa suông.

Một khi Tạ Linh mang theo Thẩm Từ Thu trở về Yêu Hoàng Cung, sống hay c.h.ế.t đều chẳng liên quan gì đến Sí Diễm Hoàng nữa.

 

Nhưng khác biệt nằm ở một chữ giờ phút này, hắn lại tự xưng “trẫm”, đủ thấy lập trường đã chuyển biến rõ ràng.

 

Ôn Tướng Mâu thầm căng thẳng trong lòng.

 

Sí Diễm Hoàng dường như đã xem đủ vở diễn này:

“Được rồi, cũng không còn gì hay để xem. Mấy tiểu bối này ta mang đi. Hay là, Huyền Dương Tôn muốn động thủ với ta tại đây?”

 

Hai vị Kim Tiên mà ra tay giao đấu, thì Kim Ngọc Yến cùng toàn bộ khu vực phụ cận, chắc chắn sẽ bị san thành bình địa!

 

Yêu hoàng coi mạng người như cỏ rác, g.i.ế.c là giết, c.h.ế.t bao nhiêu hắn cũng chẳng để tâm. Nhưng Huyền Dương Tôn thì khác, ông là mẫu mực trong giới nhân tu, lại không thể không để ý tới mạng sống của những người đang có mặt ở đây.

 

Huyền Dương Tôn không thể ra tay.

 

Một câu nói của Sí Diễm Hoàng khiến lòng Ôn tướng mâu lạnh toát, đau xót đến cực điểm. Hắn biết, ít nhất là hôm nay, hắn chắc chắn không còn cơ hội nào để ra tay báo thù cho con mình nữa.

 

“Sư huynh, sư huynh!”

 

Mộ Tử Thần lúc này đứng dậy, nước mắt rưng rưng, gần như là cầu xin:

“Chuyện này không phải lỗi của huynh, sư tôn nhất định sẽ bảo vệ huynh! Về tông môn với bọn đệ, được không?”

 

Nghe qua như là vì lo lắng cho Thẩm Từ Thu, nhưng chỉ cần tinh ý một chút là phát hiện không đúng:

Sư phụ một lòng muốn tốt cho hắn, mà Thẩm Từ Thu lại lựa chọn làm sư môn thất vọng, thế chẳng phải là hắn không hiểu chuyện sao?

 

Hơn nữa dáng vẻ chân thành tha thiết, đau khổ đáng thương của Mộ Tử Thần khiến trong lòng người ta cũng bắt đầu sinh nghi.

 

Nhưng ngay khi dư luận bắt đầu d.a.o động, Thẩm Từ Thu mở miệng:

 

“Tiểu sư đệ, nếu ta không làm gì sai, vậy ta nên được tự do. Ở bên người mà ta… đã định làm đạo lữ, có gì không được?”

 

Phải rồi! Mọi người như bừng tỉnh, suýt nữa bị dáng vẻ đáng thương của Mộ Tử Thần dắt mũi.

Thẩm Từ Thu có đi đâu cũng là chuyện thường tình, sư phụ dù có mệnh lệnh, nhưng người ta vốn đã có đạo lữ đính ước từ trước, ép như vậy chẳng phải là làm khó người ta?

 

Huống hồ Mộ Tử Thần đau khổ như thể Thẩm Từ Thu rời khỏi Ngọc Tiên Tông là không bao giờ quay lại nữa… nhưng chẳng lẽ Thẩm Từ Thu chỉ đến nhà vị hôn phu ở vài hôm, Ngọc Tiên Tông đã không cho hắn trở về?

 

Đôi mắt màu hổ phách của Tạ Linh ánh lên ý cười, thầm vui trong lòng.

Nghe Thẩm Từ Thu trước mặt bao người gọi y là “vị hôn phu”, thật khiến toàn thân từng sợi lông đều thoải mái râm ran.

 

Hơn nữa vừa nãy khi Huyền Dương Tôn muốn dùng uy áp Kim Tiên đè lên đầu y, Thẩm Từ Thu là người đầu tiên túm chặt y lại.

 

Y biết, Thẩm Từ Thu miệng thì nói lạnh nhạt vô tình, nhưng trong lòng vẫn để tâm đến mình.

 

Người gì đâu, rõ ràng ngoài cứng trong mềm.

 

Một lời của Thẩm Từ Thu khiến màn biểu diễn của Mộ Tử Thần thành vô dụng. Hắn không còn cách nào giữ được Thẩm Từ Thu nữa, chỉ có thể nghiến răng trong lòng, cắn mà cũng không dám cắn thật.

 

Huyền Dương Tôn trầm mặc không nói, biết rõ nơi này tuyệt đối không phải chỗ thích hợp để động thủ.

Sí Diễm Hoàng cũng không phí lời thêm, giơ tay xé mở một khe hư không, dẫn đầu cưỡi xe rời đi.

 

Tuy đã xoay người, nhưng khí thế Kim Tiên không hề giảm sút. Nếu có bất kỳ ai dám động thủ với Tạ Linh phía sau, Yêu Hoàng sẽ lập tức phản kích không chút nương tay.

 

Tạ Linh phải quay về Yêu Hoàng Cung, Khổng Tước tộc dĩ nhiên đi theo hộ tống. 

 

Huyền Dương Tôn không nói thêm lời nào, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn chỉ dừng trên người Thẩm Từ Thu.

Thẩm Từ Thu cũng lặng lẽ nhìn lại ông, không kiêu ngạo, không khúm núm, không tránh né, không trốn chạy.

 

Mãi đến khi thông đạo hư không mở ra, Tạ Linh mới nhẹ giọng nhắc nhở: “A Từ.”

 

Lúc này Thẩm Từ Thu mới khẽ cúi mắt, nếu đã chưa hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Ngọc Tiên Tông, hắn vẫn nên hành lễ đệ tử.

 

“Sư tôn bảo trọng. Đợi ta bầu bạn cùng Tạ Linh xong,” Thẩm Từ Thu chậm rãi nói, “nhất định sẽ đến trước mặt ngài nhận lỗi.”

 

Thù chưa hết, tất sẽ còn ngày tái kiến.

 

Huyền Dương Tôn vẫn không lên tiếng. Mãi đến khi Thẩm Từ Thu xoay người rời đi, ông mới đột ngột hỏi một câu:

 

“Thanh kiếm ngươi đang dùng… từ đâu mà có?”

 

Thân thể Thẩm Từ Thu khựng lại, hắn không quay đầu. Tạ Linh đã kéo cổ tay hắn, lôi thẳng vào thông đạo, còn giơ quạt lên chặn lại phía sau, lớn tiếng nói:

“Ta đưa đấy! A Từ bảo đây là thanh kiếm hắn thích dùng nhất ——!”

 

Thông đạo theo bước chân bọn họ từ từ khép lại. Giọng Tạ Linh vẫn còn vang vọng bên tai. Huyền Dương Tôn nhìn theo bóng dáng hai người biến mất, sau đó lặng lẽ thu lại ánh mắt, trở về dáng vẻ bình thản.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những người còn lại không ai dám hé miệng, đừng nói đến truyền âm. Chỉ có Ôn Tướng Mâu vì đau lòng con nên bất chấp tất cả, cố nén nghẹn ngào lên tiếng:

“Huyền Dương Tôn! Xin người phải đòi lại công bằng cho con ta!”

 

Thực ra Huyền Dương Tôn cũng đã dự định sẽ trừng phạt Thẩm Từ Thu một chút, vừa để xoa dịu Ôn Tướng Mâu, vừa giữ thể diện cho Ngọc Tiên Tông. Dù gì thì trong tông môn, cũng sẽ không thật sự lấy mạng Thẩm Từ Thu, đó là cách xử lý an toàn nhất, bản thân Thẩm Từ Thu hẳn cũng hiểu rõ điều này.

 

Nhưng bây giờ Thẩm Từ Thu đã đi rồi.

 

Nếu giờ lại sai người đi bắt hắn về, chuyện truyền ra ngoài sẽ thành “Thẩm Từ Thu phản tông”, Ngọc Tiên Tông giữ người lại cũng không còn danh chính ngôn thuận.

 

Huyền Dương Tôn trầm giọng nói:

“Sau này ta sẽ cho người mang bồi thường đến Đỉnh Kiếm Tông.”

 

Nhưng bồi thường ư? Đó không phải thứ Ôn Tướng Mâu muốn. Thứ hắn muốn là cái mạng của Thẩm Từ Thu!

 

Ôn Tướng Mâu nghiến răng ken két, thầm quyết: khi trở về tông môn, hắn sẽ lập tức ra lệnh cấm truyền ra ngoài.

Tất cả đệ tử Đỉnh Kiếm Tông, nếu gặp Thẩm Từ Thu, g.i.ế.c không tha!

 

Thẩm Từ Thu dám “ngộ sát” con trai hắn, vậy thì đệ tử hắn cũng có thể “ngộ sát” Thẩm Từ Thu.

 

Trừ phi cả đời Thẩm Từ Thu trốn trong Yêu Hoàng Cung không bước ra nửa bước, nếu không, hắn nhất định sẽ tìm cơ hội trả thù!

 

Yêu Hoàng đi rồi. Huyền Dương Tôn cũng rời đi. Uy áp Kim Tiên vừa biến mất, tất cả mọi người lập tức thấy nhẹ hẳn, hệt như cuối cùng cũng thở được.

 

Cảm giác thoải mái vừa xuất hiện, đám người lập tức rì rầm bàn tán nhỏ.

 

“Hóa ra quan hệ giữa Huyền Dương Tôn và Đại đệ tử không thân như lời đồn, tuy lợi hại thật đấy, nhưng đúng là quá đáng sợ…”

 

“Vì Tạ Linh mà Thẩm Từ Thu ngay cả sư mệnh cũng không chịu nhận, đầu óc bị mê đến loạn rồi!”

 

“Nhưng Tạ Linh còn gọi cả Yêu Hoàng tới để giúp Thẩm Từ Thu cơ mà! Nói thật, ta thấy là y không có Thẩm Từ Thu thì không sống nổi ấy chứ!”

 

Cho nên, bất kể mối quan hệ giữa Thẩm Từ Thu và sư môn ra sao, tóm lại… Thẩm Từ Thu với Tạ Linh là thật lòng!

 

Trong hư không, ánh sáng tối đen quét qua tạo thành một thông đạo. Suốt quãng đường đi, khóe miệng Tạ Linh vẫn cong lên, không hề hạ xuống.

 

Thẩm Từ Thu liếc nhìn bằng khóe mắt, mím chặt môi.

 

…Cổ tay hắn đến giờ vẫn bị Tạ Linh nắm chặt.

 

Hắn thật ra muốn rút tay lại, nhưng ở khoảng cách gần với Yêu Hoàng như vậy, bất kỳ hành động nhỏ nào cũng có thể bị Kim Tiên phát hiện, hắn không dám tùy tiện động đậy.

 

Thông đạo này nhìn thì có vẻ đơn giản, đen kịt, nhưng bên trong ẩn chứa vô số bóng mờ trôi nổi đó là lực lượng không gian. Nếu không có Kim Tiên dẫn đường, chỉ cần hơi lệch hướng một chút là sẽ bị xé xác ngay lập tức.

 

Không gian trong đường hư không này cực kỳ áp lực, khiến người ta cảm giác đi mãi mà vẫn chưa ra được, như thể đã trôi qua cả một thế kỷ.

 

Cuối cùng cũng bước ra khỏi thông đạo, ánh mặt trời chiếu rọi xuống, Thẩm Từ Thu nhìn quanh, phát hiện bọn họ đang đứng trên một ngọn đồi nhỏ.

 

Từ đây nhìn xuống, một tòa thành phồn hoa hiện ra phía xa. Trên cổng thành có một bảng hiệu lớn với ba chữ kim sắc lấp lánh:

 

“Tương Kiến Hoan.”

 

Dù chưa từng đến đây, nhưng Thẩm Từ Thu đã sớm nghe qua cái tên này.

 

Tương Kiến Hoan, nghe tên thì phong nhã, thực tế lại là nơi xa hoa lộng lẫy, rượu thịt đầy bàn, vàng bạc tiêu như nước. Nơi đây có thanh lâu, sòng bạc nổi danh nhất giới tu chân, sát thủ lâu chuyên nhận nhiệm vụ liều mạng, còn có cả nhà đấu giá lớn nhất của Yêu tộc.

 

Ngay phía sau thành trì Tương Kiến Hoan, chính là Yêu Hoàng Cung.

 

Giới Yêu có câu:

Muốn hỏi nơi nào cực lạc, Tương Kiến Hoan cười rộ trắng xương khô.

 

Thế nhưng Yêu Hoàng lại không đưa họ vào cung ngay, mà dừng lại ở gần Tương Kiến Hoan.

Hắn nhàn nhạt nói:

“Phía sau đoạn đường này, ngươi tự mình quay về.”

 

Làm việc theo kiểu Yêu Hoàng, vốn không cần giải thích.

Hắn đưa mắt nhìn Tạ Linh, trực tiếp hỏi:

“Con ta, tu vi của ngươi khôi phục thế nào?”

 

Trước đây tu vi của Tạ Linh suy tàn không rõ nguyên nhân, chính hắn cũng từng dò xét mà không tìm ra đầu mối. Thế mà giờ lại vô thanh vô tức phục hồi?

 

Tạ Linh đáp:

“Đột nhiên tự nhiên mà khôi phục, y như trước kia, ta cũng không hiểu tại sao.”

 

“Ồ,” Yêu Hoàng cười càng đậm, “Ta bắt đầu nghi ngờ, ngươi thật sự là khổng tước sao?”

 

Tạ Linh thản nhiên:

“Ta là giống gì, làm cha chẳng lẽ ngươi không biết rõ?”

 

“Biết chứ,” Yêu Hoàng lười biếng nói, “Nhưng ta muốn… xem lại một lần.”

 

Hắn búng tay một cái.

 

Chỉ trong nháy mắt, một luồng khí tức khủng bố như thiên uy ập đến, ép toàn bộ người ở đó cứng đờ, không ai nhúc nhích nổi.

Thẩm Từ Thu biến sắc, mắt lập tức nhìn về phía Tạ Linh, định bước lên bảo vệ nhưng không sao nhấc chân nổi.

 

Kim Tiên, chênh lệch cảnh giới là như thế đấy.

 

Còn Tạ Linh thì khác một cơn đau dữ dội ập đến, y bị cưỡng ép hóa trở lại nguyên thân.

Một con khổng tước lông vàng kim rực rỡ xuất hiện, rít lên một tiếng vang trời, dang cánh định bay thì lại bị ép chặt xuống đất. Bộ lông kiêu sa lấm đầy bùn đất, có lông còn vương máu.

 

Một chiếc lông chim rơi vào tay Yêu Hoàng.

Hắn đưa tay lau qua vết máu, ánh mắt sáng rỡ:

“Đúng là Kim Khổng Tước thật rồi. Nhìn bao nhiêu lần cũng chẳng khác, ta còn tưởng ngươi thức tỉnh được thần thông gì mới, nhưng… vẫn chưa cảm nhận được gì.”

 

Rốt cuộc là chưa thức tỉnh?

Hay là giấu đến mức ngay cả Kim Tiên cũng không phát hiện?

 

Hắn hờ hững quăng chiếc lông chim đi, vừa rơi xuống đất, Tạ Linh liền biến lại hình người, toàn thân run rẩy.

 

Đám người cũng đồng loạt khôi phục tự do.

Thẩm Từ Thu lập tức lao đến, đỡ lấy Tạ Linh đang thở dốc, tay còn lại đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt trong veo như lưu ly nhìn thẳng Yêu Hoàng không hề d.a.o động.

 

Yêu Hoàng ngồi trên xe liễn gõ nhẹ tay vịn, ánh mắt đầy hứng thú:

Lại một kẻ rõ ràng chỉ là kiến hôi, thế mà chẳng hề e ngại Kim Tiên.

Giống hệt như Tạ Linh.

Duyên phận đúng là kỳ diệu, nhìn như vậy… hai người này thật sự rất xứng đôi.

 

Tạ Linh mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ròng ròng, trong lòng âm thầm chửi rủa.

Dù đã chuẩn bị trước, nhưng bị ép hóa nguyên thân vẫn đau đến suýt mất nửa cái mạng!

 

Sí Diễm Hoàng xem đủ trò vui, cười cười rút lui.

Khổng Tước tộc xúm lại vây quanh Tạ Linh, Khổng Thanh vội vàng lấy thuốc ra, nhưng Thẩm Từ Thu đã sớm đưa đan dược đến trước mặt Tạ Linh.

 

Khổng Thanh khựng lại, im lặng thu thuốc về.

Tạ Linh giờ đã không giống như trước, bên người y có người khác rồi, bọn họ làm thuộc hạ cũng phải nhanh chóng làm quen với điều đó.

 

Tạ Linh đau thật sự, toàn thân rã rời, nhưng vẫn ráng nặn ra một nụ cười trắng bệch:

“A Từ, tay ta không còn chút sức nào, cầm không nổi thuốc…”

 

Đau thì đau, nhưng không thể ảnh hưởng việc tỏ rõ mình là người được sủng.

Câu “Ngươi đút ta đi” gần như viết thẳng lên mặt.

 

Thẩm Từ Thu: “……”

 

Hắn ngẩng lên nhìn quanh.

Mọi người hiểu ý, vội lui ra sau hết, chỉ còn Hắc Ưng ngơ ngác đứng đó, bị Khổng Thanh túm tay áo kéo lại, lôi thẳng về sau.

 

Hắc Ưng: “?”

 

Cái vòng quanh Thẩm Từ Thu với Tạ Linh này đúng là không ai dám bén mảng đến gần.

 

Thẩm Từ Thu mím môi, nhìn Tạ Linh một cái, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng bóc viên thuốc, đưa đến bên môi y.

 

Tạ Linh mắt đầy ý cười, hé môi ngậm lấy.

 

Viên thuốc không lớn, nhưng khi môi chạm vào tay Thẩm Từ Thu, vẫn khiến hắn giật b.ắ.n rụt tay về như bị điện giật.

Tạ Linh thong thả đảo viên thuốc trong miệng, nếm thử mùi vị rồi mới nuốt xuống.

 

Lần đầu tiên được Thẩm Từ Thu đút thuốc.

Không ngờ linh dược này… lại hơi ngọt.

 

Tốt lắm.

Như vậy hôm nay y có thể bớt mắng người kia hai câu.

Dù trong lòng vẫn rủa thầm mười câu, nhưng nói lời giữ lời, chỉ rủa đúng mười câu thôi.