Dao Sương

Chương 1: 1



Mùa hạ năm Thẩm Dao Sương mười sáu tuổi, trời cao mây nhạt, gió nam thổi qua mặt hồ Vọng Nguyệt làm gợn lên từng sóng nước lấp lánh như dát bạc. Nàng mặc một bộ váy lụa màu đỏ rực như lửa, tóc b.úi hai bên, ngồi trên cành liễu rủ sát mặt nước, hai chân trần nghịch nước, tiếng cười trong vắt vang vọng cả một góc bờ hồ.

"Dao Sương, xuống đây đi. Trên đó nguy hiểm."

Giọng nói trầm ấm, vương chút bất lực nhưng ngập tràn dung túng vang lên từ phía sau. Tiêu Cẩn Du mặc một trường bào bằng gấm trắng đơn sơ, tay cầm chiếc quạt giấy xếp, đứng dưới bóng râm của cây liễu cổ thụ, ánh mắt nhu hòa nhìn nữ t.ử đang tinh nghịch trên cao. Khi ấy, y chưa phải là cửu ngũ chí tôn, chỉ là Tam hoàng t.ử không có mẫu tộc quyền thế, mẫu phi thất sủng mất sớm, sống khép mình giữa chốn hoàng cung lạnh lẽo. Chỉ có khi ở bên cạnh đích nữ của Thẩm Đại tướng quân, y mới tìm thấy một chút ấm áp chân thật.

Dao Sương quay đầu lại, đôi mắt hạnh ngập tràn ý cười, tinh ranh nhướng mày: "Tam điện hạ, chàng võ nghệ cao cường như vậy, chẳng lẽ còn sợ ta ngã sao?"

Nói đoạn, nàng không đợi y trả lời, thân hình mảnh mai như một cánh chim yến, thả mình rơi xuống. Tiêu Cẩn Du biến sắc, không kịp suy nghĩ liền vứt chiếc quạt giấy sang một bên, tiến lên một bước, dang rộng hai tay đón lấy nàng. Thân hình mềm mại, mang theo hương thơm thanh tân của hoa cỏ mùa hạ va thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c y. Sức nặng của nàng khiến cả hai lùi lại vài bước, cùng ngã nhào xuống bãi cỏ xanh mướt.

Tiếng cười khúc khích của Dao Sương vang lên bên tai. Y ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng, cảm nhận được nhịp tim đập rộn ràng của thiếu nữ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, vừa tức giận vừa buồn cười: "Nàng thật là nghịch ngợm. Nếu trẫm... nếu ta không đỡ kịp, nàng có biết hậu quả thế nào không?"

Dao Sương chống hai tay lên n.g.ự.c y, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, kiêu ngạo hếch cằm: "Ta biết chàng nhất định sẽ đỡ được. Trên đời này, Tiêu Cẩn Du sẽ không bao giờ để Thẩm Dao Sương bị thương."

Ánh mắt Tiêu Cẩn Du khựng lại. Nhìn dung nhan rực rỡ, hàng lông mày thanh tú và đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối của nàng, trái tim đa nghi bẩm sinh của một hoàng t.ử bỗng chốc mềm nhũn. Y đưa bàn tay thon dài lên, nhẹ nhàng gạt một lọn tóc mai dính trên má nàng, thấp giọng nói: "Phải. Ta sẽ không bao giờ để nàng bị thương."

Nàng ngồi dậy, nhặt một chiếc lá liễu rơi trên vai y, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc: "Cẩn Du, phụ thân ta nói, triều đình dạo này sóng gió nổi lên, các ca ca của chàng đều đang dòm ngó vị trí kia. Chàng có sợ không?"

Tiêu Cẩn Du đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên y phục, ánh mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm, vẻ dịu dàng vừa rồi tan biến, thay vào đó là một sự thâm trầm vượt tuổi: "Sợ? Trong hoàng gia, không tranh có nghĩa là c.h.ế.t. Dao Sương, ta không muốn c.h.ế.t."

Dao Sương bước đến bên cạnh y, không ngần ngại nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nam t.ử. Bàn tay nàng ấm áp, mang theo sức mạnh kiên định của nữ nhi nhà tướng: "Chàng không muốn c.h.ế.t, vậy thì phải sống, và phải sống ở vị trí cao nhất. Thẩm gia chúng ta đứng sau chàng. Ta đứng sau chàng."

Tiêu Cẩn Du cúi đầu nhìn bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau của hai người. Y xoay người lại, đối diện với nàng, ánh mắt thiêu đốt như muốn khắc sâu hình bóng này vào xương tủy: "Dao Sương, nếu một ngày ta có được thiên hạ, nàng sẽ là hoàng hậu duy nhất của ta. Chúng ta lập lời thề bên hồ Vọng Nguyệt này, trời đất chứng giám, vĩnh viễn không thay lòng."

"Được, vĩnh viễn không thay lòng." Dao Sương mỉm cười, nụ cười rực rỡ hơn cả ánh nắng mùa hạ, không hề biết rằng lời thề ngày hôm nay chính là sợi dây thừng siết c.h.ặ.t lấy cổ nàng trong những năm tháng về sau.

Gió mùa hạ chưa kịp tan, bão táp kinh thành đã ập đến.

Mùa thu năm ấy, một tiếng chuông tang vang vọng khắp kinh thành Trường An, xé rách màn đêm tĩnh mịch. Hoàng đế băng hà. Triều đình lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có. Đại hoàng t.ử nắm trong tay cấm quân, Nhị hoàng t.ử được sự ủng hộ của giới văn quan do Tể tướng đứng đầu, hai bên giương cung bạt kiếm, tranh đoạt ngôi vị cửu ngũ chí tôn. Tiêu Cẩn Du, người không có báu vật phòng thân, lập tức trở thành mục tiêu bị chèn ép, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Trong đại điện nghị sự của phủ Đại tướng quân, không khí trầm trọng đến mức nghẹt thở. Bản đồ quân sự trải rộng trên bàn, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị của Thẩm Đại tướng quân và Thẩm đại ca. Các tướng lĩnh Thẩm gia sắc mặt nghiêm túc, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm.

"Phụ thân, Tam điện hạ vừa gửi mật thư." Thẩm đại ca bước vào, nét mặt ngưng trọng, dâng lên một phong thư nhuốm vệt m.á.u khô. "Người của Đại hoàng t.ử đã bao vây phủ của Ngài ấy. Nếu Thẩm gia chúng ta không ra tay, Tam điện hạ e rằng không qua được đêm nay."

Thẩm Đại tướng quân vuốt râu, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t: "Thẩm gia quân từ trước đến nay chỉ trung thành với hoàng đế. Nhưng vị trí kia... Đại hoàng t.ử bạo ngược, Nhị hoàng t.ử tâm cơ. Chỉ có Tam điện hạ..."

"Phụ thân!"

Một giọng nói kiên định vang lên từ cửa điện. Thẩm Dao Sương bước vào, nàng không còn mặc váy lụa đỏ rực của ngày xưa, mà khoác trên mình bộ y phục gọn gàng của nữ nhi nhà võ, mái tóc cột cao bằng dải lụa đơn giản. Ánh mắt nàng sáng quắc, không chút sợ hãi trước sát khí của đại điện.

"Dao Sương, đây là việc quân quốc đại sự, con vào đây làm gì?" Thẩm Đại tướng quân trầm giọng quở trách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Con vào đây để xin phụ thân cứu Cẩn Du." Dao Sương quỳ sụp xuống đất, thẳng lưng, giọng nói vang dội: "Phụ thân, ca ca, hai người đều biết Cẩn Du là người thế nào. Ngài ấy có tài trị quốc, có lòng thương dân, chỉ là không có thế lực. Nếu Thẩm gia chúng ta phò tá ngài ấy, ngài ấy chắc chắn sẽ là một minh quân. Hơn nữa... con đã hẹn ước với ngài ấy rồi."

Thẩm Đại tướng quân thở dài một tiếng, bước đến đỡ con gái dậy, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng: "Dao Sương, con có biết dốc toàn lực binh quyền phò tá một hoàng t.ử nghĩa là gì không? Thắng, Thẩm gia là công thần bậc nhất, nhưng cũng sẽ là cái gai trong mắt hoàng đế tương lai. Thua, Thẩm gia diệt môn. Con có hiểu tính đa nghi của bậc đế vương không?"

"Con tin ngài ấy." Dao Sương ngước mắt, ánh mắt kiêu ngạo và kiên định. "Ngài ấy đã hứa với con. Phụ thân, Thẩm gia quân không thể đứng trung lập được nữa. Đại hoàng t.ử hay Nhị hoàng t.ử lên ngôi, việc đầu tiên chúng làm cũng là tước binh quyền của cha. Tại sao chúng ta không tự chọn vị vua cho chính mình?"

Lời nói của nàng như một đòn giáng mạnh vào tâm lý của những vị tướng lĩnh có mặt. Thẩm đại ca bước lên một bước, quỳ xuống cạnh muội muội: "Phụ thân, muội muội nói đúng. Con nguyện dẫn ba vạn kỵ binh tiên phong, phá vòng vây cứu Tam điện hạ!"

Thẩm Đại tướng quân nhìn hai đứa con, cuối cùng nhắm mắt lại, khi mở ra, trong mắt đã quyết tâm: "Được! Truyền lệnh xuống, Thẩm gia quân xuất trận, phò tá Tam hoàng t.ử Tiêu Cẩn Du!"

Cuộc chiến đẫm m.á.u kéo dài suốt một tháng trời. Tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng gươm đao va vào nhau vang vọng khắp thành Trường An. Thẩm gia dốc toàn bộ lực lượng, tổn thất hàng ngàn binh sĩ, m.á.u nhuộm đỏ cả những bậc thềm đá dẫn lên Điện Kim Loan. Cuối cùng, Đại hoàng t.ử bị g.i.ế.c, Nhị hoàng t.ử bị giam cầm. Tiêu Cẩn Du bước lên ngai vàng trong sự bảo vệ nghiêm ngặt của Thẩm gia quân.

Thế nhưng, ngày y đăng cơ cũng là ngày Dao Sương nhận được một tin sét đ.á.n.h.

Trong hậu sảnh phủ Tướng quân, một nội thị mặt mũi trắng bệch, run rẩy dâng lên thánh chỉ đầu tiên của tân đế. Dao Sương đứng đó, đôi bàn tay giấu trong tay áo khẽ run lên. Nàng không nghe rõ những lời hoa mỹ của vị nội thị kia, nàng chỉ nghe thấy tám chữ cuối cùng: “...phong Tạ thị làm Hoàng hậu, Thẩm thị làm Trắc phi.”

"Trắc phi?" Thẩm đại ca đập mạnh tay xuống bàn, làm vỡ tan tách trà, tức giận gầm lên: "Thẩm gia chúng ta đổ bao nhiêu m.á.u để đưa ngài ấy lên ngôi? Muội muội ta vì ngài ấy mà từ chối bao nhiêu lời cầu hôn, thanh xuân định sẵn cho ngài ấy, giờ ngài ấy lập con gái Tể tướng làm Hoàng hậu, bắt muội muội ta làm thiếp?!"

"Đại ca, đại nhân bớt giận!" Vị nội thị sợ hãi quỳ sụp xuống. "Đây là ý của Hoàng thượng và triều thần. Gia tộc họ Tạ nắm giữ toàn bộ văn quan, nếu không lập Tạ tiểu thư làm hậu, triều đình sẽ bất ổn, văn nhân thiên hạ sẽ phản đối..."

"Cút!" Thẩm đại ca đá văng chiếc ghế.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Dao Sương đứng im lìm như một pho tượng đá. Nàng không khóc, không làm loạn. Sự kiêu ngạo của đích nữ Thẩm gia không cho phép nàng cúi đầu khóc lóc trước mặt người ngoài. Nàng bước lên, nhận lấy tờ thánh chỉ lạnh lẽo, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Công công vất vả rồi, xin về bẩm báo với Hoàng thượng, Thẩm Dao Sương tuân chỉ."

Đêm đó, bóng tối bao trùm phủ Tướng quân. Dao Sương ngồi một mình trong phòng, ánh nến leo lét hắt bóng nàng lên tường. Cửa sổ bỗng nhiên bật mở, một bóng người cao lớn, mặc dạ hành y lẻn vào. Mùi long diên hương quen thuộc lẫn với mùi m.á.u tanh thoang thoảng lập tức tràn ngập căn phòng.

Nàng không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: "Bệ hạ giờ đã là hoàng đế, đêm khuya đường đột vi hành vào khuê phòng của thần thiếp, không sợ triều thần dị nghị sao?"

Tiêu Cẩn Du bước nhanh đến, từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy nàng. Vòng tay y run rẩy, y áp mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói khàn đặc và kiệt sức: "Dao Sương, đừng gọi ta là bệ hạ. Ta là Cẩn Du của nàng."

Dao Sương gỡ tay y ra, xoay người lại, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt mệt mỏi nhưng đã mang đậm uy nghiêm của đế vương: "Cẩn Du? Vậy tờ thánh chỉ ban ngày là của ai? Chiếc ghế Hoàng hậu kia, chẳng phải chàng từng hứa là của ta sao?"

Tiêu Cẩn Du nhìn nàng, trong mắt y lóe lên sự đau đớn, nhưng nhiều hơn là sự bất lực và dã tâm của một kẻ vừa chạm tay vào quyền lực tuyệt đối: "Dao Sương, nàng phải hiểu cho ta! Nhị hoàng t.ử tuy thua, nhưng phe cánh văn quan của Tể tướng vẫn còn đó. Nếu ta không lập Tạ Thừa Ân làm hoàng hậu, triều đình sẽ lập tức chia rẽ, giang sơn này sẽ lại rơi vào nội chiến. Thẩm gia nắm binh quyền, nếu nàng làm Hoàng hậu, các thế lực khác sẽ hợp lực lật đổ Thẩm gia, lúc đó ta biết làm thế nào?"

Y nắm lấy vai nàng, lực đạo mạnh đến mức khiến nàng đau đớn: "Ta làm vậy là để bảo vệ nàng, bảo vệ Thẩm gia! Danh phận chỉ là hư ảo, người ta yêu duy nhất là nàng. Hãy cho ta thời gian!"

Dao Sương nhìn nam nhân trước mặt, bỗng cảm thấy y thật xa lạ. Người thiếu niên năm mười sáu tuổi bên hồ Vọng Nguyệt đã c.h.ế.t, giờ đây đứng trước mặt nàng là một vị hoàng đế đầy toan tính, người luôn đặt cán cân quyền lực lên trên hết. Nàng cười khổ, một giọt nước mắt lạnh ngắt cuối cùng cũng rơi xuống gò má: "Bảo vệ ta? Hay là bảo vệ ngai vàng của chàng?"

"Dao Sương!" Tiêu Cẩn Du ôm lấy khuôn mặt nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt y. Y gằn từng chữ, như một lời thề, cũng như một lời tự thuyết phục chính mình: "Chờ trẫm ổn định giang sơn, thiên hạ này và ta đều là của nàng."

Câu nói ấy, mang theo sức nặng của vương quyền và tình yêu sai trái, đập tan mọi sự phản kháng cuối cùng của Dao Sương. Vì y, nàng có thể từ bỏ sự kiêu ngạo của mình. Vì y, nàng chấp nhận bước vào chiếc l.ồ.ng giam mang tên T.ử Cấm Thành.

Sáng hôm sau, ánh bình minh nhuốm một màu đỏ ối như m.á.u lên khắp thành Trường An.