Mùa hạ năm Thẩm Dao Sương mười sáu tuổi, trời cao mây nhạt, gió nam thổi qua mặt hồ Vọng Nguyệt làm gợn lên từng sóng nước lấp lánh như dát bạc. Nàng mặc một bộ váy lụa màu đỏ rực như lửa, tóc b.úi hai bên, ngồi trên cành liễu rủ sát mặt nước, hai chân trần nghịch nước, tiếng cười trong vắt vang vọng cả một góc bờ hồ.
"Dao Sương, xuống đây đi. Trên đó nguy hiểm."
Giọng nói trầm ấm, vương chút bất lực nhưng ngập tràn dung túng vang lên từ phía sau. Tiêu Cẩn Du mặc một trường bào bằng gấm trắng đơn sơ, tay cầm chiếc quạt giấy xếp, đứng dưới bóng râm của cây liễu cổ thụ, ánh mắt nhu hòa nhìn nữ t.ử đang tinh nghịch trên cao. Khi ấy, y chưa phải là cửu ngũ chí tôn, chỉ là Tam hoàng t.ử không có mẫu tộc quyền thế, mẫu phi thất sủng mất sớm, sống khép mình giữa chốn hoàng cung lạnh lẽo. Chỉ có khi ở bên cạnh đích nữ của Thẩm Đại tướng quân, y mới tìm thấy một chút ấm áp chân thật.
Dao Sương quay đầu lại, đôi mắt hạnh ngập tràn ý cười, tinh ranh nhướng mày: "Tam điện hạ, chàng võ nghệ cao cường như vậy, chẳng lẽ còn sợ ta ngã sao?"