Dao Sương

Chương 2



Hôm nay là ngày Thẩm gia quân bàn giao một nửa binh quyền cho tân đế, đồng thời cũng là ngày đoàn quân viễn chinh xuất phát hướng về biên ải phía Bắc để dẹp loạn ngoại tộc, củng cố giang sơn cho Tiêu Cẩn Du. Phụ thân và đại ca của nàng đều mặc chiến giáp, uy phong lẫm liệt đứng trước hàng quân.

Dao Sương mặc một bộ y phục màu đỏ sẫm, đứng trên tường thành cao v.út, gió thổi mạnh làm tà áo nàng tung bay phần phật như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa không trung. Nàng nhìn xuống bóng dáng phụ thân và huynh trưởng, trong lòng dâng lên một nỗi bất an và đau đớn tột cùng. Thẩm gia vì người nam nhân kia mà đổ m.á.u, giờ đây lại vì người nam nhân kia mà tiếp tục bán mạng nơi sa trường, đổi lại đứa con gái duy nhất của họ phải bước vào chốn hậu cung ăn thịt người không nhả xương.

Tiêu Cẩn Du đứng cách đó không xa, trang nghiêm trong bộ hoàng bào thêu rồng, ánh mắt y nhìn về phía đoàn quân, rồi lại quay sang nhìn nàng. Ánh mắt y đầy ẩn ý, có sự biết ơn, có tình yêu, nhưng cũng có một sự lạnh lùng xa cách của một bậc đế vương bắt đầu đề phòng công thần.

Tiếng tù và vang lên vang dội khắp đất trời, đoàn quân bắt đầu chuyển động, bụi mù mịt xóa nhòa bóng dáng của người thân. Dao Sương đứng trên cao, hai tay nắm c.h.ặ.t vào thành đá đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt, m.á.u rỉ ra nhuốm đỏ bờ tường thành xám xịt.

Nàng nhìn theo hướng đoàn quân khuất dần, rồi quay đầu nhìn về phía những bức tường đỏ thẫm sâu thẳm của T.ử Cấm Thành đang mở rộng cửa như một con quái vật chực chờ nuốt chửng lấy nàng. Toàn bộ niềm tin, tình yêu và cả thanh xuân của tuổi trẻ, nàng đã gửi gắm hết vào người nam nhân ấy. Nhưng trong thâm tâm nàng, một luồng khí lạnh lẽo chợt dâng lên, thấu tận tâm can. Nàng biết, con đường phía trước là một vực thẳm không có lối về, và cái giá phải trả cho lời hẹn ước năm mười sáu tuổi, có lẽ sẽ là thứ mà nàng không bao giờ gánh vác nổi.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

2.

Tiếng đại nhạc vang vọng khắp chín tầng trời, từng hồi trống trận trầm hùng nện xuống mặt đất kinh thành Trường An như muốn làm rung chuyển cả những hàng gạch thanh đá xám. Hôm nay, T.ử Cấm Thành khoác lên mình lớp lụa là rực rỡ nhất, nhưng đối với Thẩm Dao Sương, vương triều mới này lại mở ra bằng một mùi m.á.u tanh nồng chưa kịp tan trong gió. Tiêu Cẩn Du đăng cơ, chính thức bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn, trở thành chủ nhân của vạn dặm giang sơn. Từ trên cao nhìn xuống, vạn dân quỳ phục, bá quan bái lạy, vương quyền tối cao đã nằm trọn trong tay người nam nhân mà nàng từng dùng cả thanh xuân và mạng sống để phò tá. Giữa đại điện ngập tràn ánh hoàng kim, Tiêu Cẩn Du mặc long bào thêu chín con rồng vàng ngạo nghễ, mũ miện chín chuỗi ngọc khẽ lay động che khuất đi thần sắc thâm trầm, đa nghi bẩm sinh của một vị tân đế. Đứng bên cạnh y, không phải là vị nữ nhi nhà tướng đã cùng y đi qua những đêm đông lạnh giá, mà là Tạ Thừa Ân, trưởng nữ của Tể tướng đương triều. Sắc chỉ ban xuống, Tạ Thừa Ân chính thức được lập làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ. Còn nàng, Thẩm Dao Sương, nhận sắc phong Dao Quý phi, đứng đầu chúng phi, ban một chữ "Dao" như vầng ngọc sáng, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là thân phận trắc thất, đứng dưới một người và đứng trên vạn người. Đứng ở hàng đầu của chúng phi tần, y phục Quý phi thêu phượng tung cánh bằng chỉ bạc tuy lộng lẫy nhưng lại nặng trĩu, ghì c.h.ặ.t lấy bờ vai mảnh khảnh của Dao Sương. Nàng ngước mắt, xuyên qua khoảng không gian tràn ngập khói hương trầm, cố tìm kiếm một ánh nhìn quen thuộc từ nam nhân trên ngai vàng. Thế nhưng, ánh mắt của Tiêu Cẩn Du chỉ nhìn thẳng về phía trước, bao quát cả thiên hạ, tuyệt nhiên không một lần liếc xuống góc điện nơi nàng đang đứng. Trái tim nàng bỗng thắt lại, một vết rạn nứt vô hình âm thầm lan ra, lạnh buốt.

Yến tiệc sắc phong hậu cung được tổ chức ngay sau đó tại Phượng Nghi Cung, nơi thuộc về vị chủ nhân duy nhất của trung cung. Hương hoa mẫu đơn ngào ngạt trộn lẫn với mùi son phấn của hàng chục phi tần mới nhập cung tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Thái hậu ngồi ở vị trí cao nhất, gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt chim ưng lướt qua từng người như để cân đo đong đếm giá trị của họ đối với hoàng tộc. Tạ Thừa Ân ngồi bên cạnh, phượng bào màu đỏ tươi rực rỡ lấn át tất cả, nụ cười đoan trang, hoàn mỹ đến mức không tìm ra một chút tì vết. Dao Sương ngồi ở vị trí đầu tiên bên dưới, chiếc bàn gỗ phụng của nàng chứa đầy sơn hào hải vị nhưng nàng chẳng buồn động đũa. Nàng kiêu ngạo, bản tính phóng khoáng của nữ nhi nhà võ khiến nàng lạc lõng giữa những nụ cười giả tạo, những lời chúc tụng sặc mùi d.a.o găm này. Xung đột ngầm giữa những bức tường đỏ của hậu cung chưa bao giờ cần đến gươm đao, nó bắt đầu bằng những lời nói nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại sắc lẹm như môi kiếm.

Thục phi ngồi phía đối diện, khẽ dùng chiếc quạt lụa che nửa mặt, ánh mắt lúng liếng đầy ý vị mai mỉa, cất giọng oanh yến: "Hôm nay thật là ngày đại hỷ của hậu cung ta. Hoàng hậu nương nương xuất thân vọng tộc, phong thái mẫu nghi đoan chính, đúng là phúc phần của Đại Tề. Nhìn lại mới thấy, có những người dù có lập bao nhiêu công trạng, phụ huynh nắm giữ bao nhiêu binh quyền đi chăng nữa, thì rốt cuộc ngọc thô vẫn là ngọc thô, làm sao sánh được với mẫu đơn chốn kinh kỳ."

Lệ tần ngồi bên cạnh lập tức hùa theo, tiếng cười khúc khích vang lên: "Thục phi tỷ tỷ nói phải. Cung đình này là nơi của lễ nghi, thư hương khuê các. Những người chỉ biết múa đao kiếm, người đầy mùi phong trần biên ải, được ngồi vào vị trí Quý phi đã là long ân bao dung lắm rồi. Nếu ngồi cao hơn nữa, e rằng lại làm vấy bẩn sự thanh cao của Phượng Nghi Cung."

Các phi tần xung quanh đều cúi đầu che miệng cười, ánh mắt khinh miệt đồng loạt đổ dồn về phía Dao Sương. Họ đố kỵ với nàng, vì ai cũng biết trước khi nhập cung, nàng chính là thanh mai trúc mã của hoàng đế, là người duy nhất chiếm trọn trái tim y. Họ muốn dùng cái danh "võ tướng thô lậu" để giẫm đạp lên lòng tự tôn của nàng. Dao Sương siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn thẳng vào Thục phi và Lệ tần, đôi mắt hạnh ngập tràn sự lạnh lùng và kiêu hãnh của một đích nữ Thẩm gia, đang định mở miệng phản bác thì giọng nói sắc sảo của Tạ Hoàng hậu đã vang lên cắt ngang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thục phi, Lệ tần, hai người chớ có lỡ lời." Tạ Thừa Ân khẽ mỉm cười, giọng nói nhu hòa nhưng đầy uy quyền của bậc mẫu nghi. "Dao Quý phi là người có công phò tá bệ hạ, Thẩm gia quân lại đang vì Đại Tề mà trấn giữ biên thùy. Dù xuất thân võ tướng có chút thiếu sót về lễ nghi cung đình, nhưng bệ hạ đã ban chữ 'Dao', chính là muốn nàng ấy học cách sống trong sạch, dịu dàng như ngọc. Bản cung là chủ hậu cung, tự quản giáo người dưới, không phiền các muội muội lo lắng."

Lời nói của Tạ Thừa Ân nghe như đang bảo vệ, nhưng thực chất là một cái tát gián tiếp khẳng định Dao Sương "thiếu sót lễ nghi", đồng thời hạ thấp vị thế của nàng xuống làm kẻ bề dưới cần được dạy dỗ. Thái hậu ngồi trên cao khẽ gật đầu hài lòng với cách hành xử của hoàng hậu mới. Xung đột bùng nổ khi Tạ Thừa Ân nâng ly rượu ngọc lên, ánh mắt đầy ý cười nhưng lạnh lẽo nhìn về phía Dao Sương: "Dao Quý phi, hôm nay là ngày đại điển, theo quy củ của tổ tông, Quý phi dù tôn quý đến đâu, gặp Hoàng hậu cũng phải hành đại lễ ba quỳ chín lạy để tỏ lòng kính trọng trung cung. Bản cung biết muội muội phóng khoáng, nhưng quy củ không thể phế. Mời muội muội."

Cả phượng điện bỗng chốc im phăng phắc. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Dao Sương, chờ xem nàng bêu xấu hoặc phản kháng để gán tội đại nghịch bất đạo. Nội tâm Dao Sương cuộn trào một làn sóng nhục nhã. Nàng là Thẩm Dao Sương kiêu ngạo, chưa bao giờ quỳ lạy bất kỳ ai ngoài cha mẹ và trời đất. Năm xưa, Tiêu Cẩn Du từng nắm tay nàng bên hồ Vọng Nguyệt, hứa rằng nàng sẽ là hoàng hậu duy nhất của y, hứa rằng nàng sẽ không bao giờ phải chịu uỷ khuất. Vậy mà giờ đây, y ngồi trên ngai vàng kia, để mặc người phụ nữ khác dùng danh phận để ép nàng quỳ xuống. Sự uất nghẹn dâng lên ứ hự nơi cổ họng, khiến nàng đau đớn đến mức muốn nôn ra m.á.u.

Dao Sương chậm rãi đứng dậy khỏi vị trí của mình. Từng bước đi của nàng dưới lớp váy Quý phi nặng nề như đeo đá. Nàng bước ra giữa đại điện, đứng trước mặt Tạ Thừa Ân. Nàng nhìn thẳng vào vị hoàng hậu đang cao cao tại thượng kia, rồi lại nhìn ra cửa điện xa xăm, nơi Tiêu Cẩn Du đang ngự trị. Nàng biết, nếu hôm nay nàng phản kháng, Thẩm gia quân ở biên ải sẽ bị gán mác cậy quyền kiêu binh, phụ thân và huynh trưởng sẽ gặp nguy hiểm. Vì đại cuộc, vì người nam nhân nàng yêu, nàng buộc phải tự tay bẻ gãy lòng tự trọng của chính mình.

Nàng quỳ xuống. Đầu gối va chạm với mặt gạch lạnh ngắt của Phượng Nghi Cung, cái lạnh thấu xương lan nhanh vào tận tim gan.

"Thần thiếp Dao Quý phi, thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Nguyện nương nương phượng thể an khang, thiên thu trường thọ."

Dao Sương dập đầu xuống đất. Sợi tóc mai chạm vào mặt sàn lạnh lẽo, giọt nước mắt kiêu hãnh âm thầm rơi xuống, vỡ tan trên nền gạch hoa văn phượng hoàng. Mỗi một lần dập đầu, nàng lại tự nhắc nhở bản thân về cái giá của quyền lực, về sự tàn nhẫn của cung tường đỏ m.á.u này. Thục phi và các phi tần xung quanh nhìn cảnh tượng đó, những nụ cười đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt. Đóa hoa rực rỡ nhất của phủ tướng quân, rốt cuộc cũng phải phủ phục dưới chân quyền lực hoàng gia. Sau khi kết thúc đại lễ ba quỳ chín lạy, Tạ Thừa Ân mới thong thả đưa tay ra, khẽ nói: "Dao Quý phi miễn lễ. Từ nay về sau, chúng ta là tỷ muội một nhà, phải cùng nhau hầu hạ bệ hạ, giữ cho hậu cung yên ấm."

Dao Sương đứng dậy, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không để lộ một chút yếu đuối. Nàng lui về chỗ ngồi, bữa tiệc đối với nàng giống như một phiên tòa hành hình linh hồn. Khi yến tiệc tàn, nàng quay trở về Dao Hoa Cung của mình, nơi được tân hoàng ban tặng với bao kiến trúc nguy nga, nhưng trong mắt nàng, nó chẳng khác nào một ngôi mộ lớn được dát vàng.

Đêm đó, kinh thành đổ một trận mưa lớn. Tiếng mưa xối xả đập vào những ô cửa sổ bằng gỗ khắc hoa, mang theo cái lạnh lẽo của trời thu muộn. Dao Sương ngồi bên bàn trang điểm, tự tay tháo bỏ những chiếc trâm cài nặng nề trên tóc. Gương mặt nàng trong gương mệt mỏi, đôi mắt hạnh không còn nét tinh anh, rực rỡ của tuổi mười sáu. Nàng đang thẫn thờ nhìn ngọn nến lay lắt thì bên ngoài vang lên tiếng hô trầm đục của thái giám: "Hoàng thượng giá đáo!"

Cửa cung mở ra, Tiêu Cẩn Du bước vào trong chiếc long bào thường phục màu đen thêu chỉ vàng. Trên người y còn vương chút hơi nước lạnh của cơn mưa ngoài trời. Dao Sương đứng dậy, định hành lễ theo quy củ mới học, nhưng Tiêu Cẩn Du đã nhanh bước tiến tới, giữ c.h.ặ.t lấy tay nàng, ngăn nàng quỳ xuống. Y nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn sự xót xa và áy náy, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng. Mùi long diên hương quen thuộc bao bọc lấy nàng, sưởi ấm thân thể đang lạnh ngắt.

"Dao Sương, trẫm biết hôm nay nàng chịu nhiều uỷ khuất." Tiêu Cẩn Du áp mặt vào tóc nàng, giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc. "Hành lễ tại Phượng Nghi Cung... trẫm đều nghe người báo lại rồi. Tạ thị cậy thế hoàng hậu để làm khó nàng, trẫm nhất định sẽ ghi nhớ. Nhưng lúc này triều đình mới lập, trẫm không thể ra mặt bảo vệ nàng quá lộ liễu, nếu không văn quan sẽ dâng tấu chỉ trích Thẩm gia cậy sủng sinh kiêu. Nàng có hiểu cho nỗi khổ của trẫm không?"