Dao Sương

Chương 11



11.

Gió đông thét gào qua những dãy hành lang dài dằng dặc của T.ử Cấm Thành, cuốn theo những bông tuyết trắng xóa đập mạnh vào cánh cửa gỗ chạm khắc hoa mai của Thẩm Phi Cung. Nơi đây từng là cung điện nguy nga, ấm áp nhất hậu cung, nay lại chìm trong một bầu không khí u ám, c.h.ế.t ch.óc đến rợn người. Tiêu Cẩn Du ngồi trên mép giường ngọc, đôi mắt hoàng đế trợn trừng, đỏ ngầu tơ m.á.u, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân xác lạnh ngắt, cứng đờ của Thẩm Dao Sương vào lòng. Y phục ngủ màu trắng của nàng đã bị huyết độc nhuộm thành một màu nâu thẫm ghê rợn, gương mặt thanh tú thuở nào nay tái nhợt, vĩnh viễn không còn một hơi ấm. Xung đột tâm lý tàn khốc đang điên cuồng cào xé linh hồn vị cửu ngũ chí tôn khi thực tại tàn nhẫn giáng một đòn chí mạng vào lòng kiêu hãnh của y. Nàng đã c.h.ế.t. Người con gái duy nhất y yêu, người duy nhất y tin tưởng trên thế gian này, đã dùng chính sinh mạng của mình để trừng phạt dã tâm và sự phản bội của y. Tiếng gào thét khàn đặc của Tiêu Cẩn Du vang vọng khắp tẩm cung trống trải, nhưng đáp lại y chỉ là tiếng gió bấc rít lên thê lương ngoài cửa điện.

Bên ngoài nội điện, lão viện phán Thái y viện cùng toán đại thần quỳ sụp xuống nền đá lạnh, đầu chạm đất run rẩy. Một gã thái y run rẩy bước lên phía trước, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi: "Khởi... Khởi bẩm bệ hạ, phế phi Thẩm thị độc phát công tâm, đã... đã băng hà được nửa canh giờ rồi. Theo quy củ của hoàng gia, t.h.i t.h.ể người c.h.ế.t vì độc không thể lưu lại trong cung quá lâu, xin bệ hạ ban chỉ để nội vụ phủ khâm liệm, đưa linh cữu về hoàng lăng..."

"Cút! Tất cả cút hết cho trẫm!" Tiêu Cẩn Du điên cuồng rút thanh bảo kiếm từ thắt lưng ngọc của ngự tiền thị vệ, thẳng tay c.h.é.m đứt một góc rèm lụa, gầm lên như một con thú dữ bị thương: "Ai dám chạm vào nàng, trẫm chu di tam tộc kẻ đó! Dao Sương chưa c.h.ế.t, nàng chỉ đang ngủ thôi! Các ngươi bước lên một bước, trẫm lập tức lấy mạng!"

Sự điên cuồng tột độ của đế vương khiến cả cung điện rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Tiêu Cẩn Du đóng c.h.ặ.t cửa tẩm cung, hạ lệnh không cho bất kỳ ai bước vào. Suốt ba ngày ba đêm ròng rã, y giữ c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể của Dao Sương bên mình, không rời nửa bước. Y không màng thiết triều, không màng ăn uống, chỉ ngồi thẫn thờ nhìn ngắm khuôn mặt vô hồn của nàng. Đến đêm ngày thứ ba, khi mùi t.ử khí bắt đầu thoang thoảng trộn lẫn với hương trầm, Tiêu Cẩn Du mới từ từ tỉnh lại khỏi cơn mê muội. Y chậm rãi đỡ nàng ngồi dậy, dựa vào vai mình, bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc lược sừng trâu chạm khắc hoa sen – kỷ vật duy nhất nàng mang từ phủ tướng quân vào cung. Y tự tay chải tóc cho nàng, từng lọn tóc mây đen mượt trượt qua kẽ tay y, lạnh ngắt. Mỗi một nhát lược chải xuống, y lại nhớ về cô gái mười sáu tuổi rực rỡ dưới nắng hạ bên hồ Vọng Nguyệt, nhớ về lời thề vĩnh viễn không thay lòng nay đã thành trò cười cho thiên hạ. Nước mắt nóng hổi của y rơi xuống, hòa cùng vệt m.á.u khô trên vầng trán lạnh lẽo của nàng. Y nhận ra mình đã thắng trong cuộc chiến quyền lực tuyệt đối, nhưng cái giá phải trả lại là linh hồn của người y yêu nhất. Sau ba ngày, y cuối cùng cũng buông tay, để nội vụ phủ đưa linh cữu nàng về hoàng lăng, nhưng trái tim của Tiêu Cẩn Du cũng đã vĩnh viễn c.h.ế.t theo nàng vào ngày hôm ấy.

Nhiều năm trôi qua, triều đình Đại Tề trải qua những biến động long trời lở đất. Tiêu Cẩn Du trở thành một vị minh quân vĩ đại trong lịch sử, y chăm lo chính sự, dẹp tan thù trong giặc ngoài, giang sơn vạn dặm thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp. Thế nhưng, trong chốn hậu cung tường đỏ m.á.u, bi kịch cô độc lại ngày càng bén rễ sâu sắc. Kể từ ngày Dao Sương nhắm mắt, Tiêu Cẩn Du chưa từng lập thêm một vị hoàng hậu nào nữa. Chiếc ghế mẫu nghi thiên hạ vĩnh viễn bỏ trống, như một đài tưởng niệm cho người con gái họ Thẩm. Không chỉ có vậy, y hạ chiếu trục xuất toàn bộ phi tần ra khỏi lục cung, đưa họ đến các am thất xa xôi để ăn chay niệm phật, hậu cung ba ngàn giai lệ nay chỉ còn lại những cung điện hoang tàn, cỏ dại mọc đầy.

Xung đột giữa vị hoàng đế uy nghiêm trên triều đường và một người nam nhân cô độc, hối hận chốn thâm cung diễn ra mỗi ngày trong suốt ba mươi năm. Người hầu cận duy nhất bên cạnh y là một vị nội thị già, người đã chứng kiến toàn bộ thịnh suy của vương triều. Trong Ngự Thư Phòng, Tiêu Cẩn Du phê duyệt sớ chương đến nửa đêm, khi ngước mắt lên nhìn khoảng không trống trải bên cạnh bàn mài mực, y lại thẫn thờ như người mất hồn. Mỗi năm, bất kể là mùa hạ nóng bức hay mùa đông lạnh giá, y đều tự mình cưỡi ngựa đến hoàng lăng, ngồi lặng lẽ bên bia mộ của Dao Sương suốt một ngày trời, không cho bất kỳ ai đi theo. Y có được giang sơn vạn dặm, có được sự kính trọng của vạn dân, nhưng thứ duy nhất y thèm khát là một nụ cười, một lời mắng nhiếc của nàng thì vĩnh viễn không bao giờ có lại được nữa. Lời nguyền trừng phạt bằng sự cô độc của Thẩm Dao Sương đã ứng nghiệm một cách hoàn hảo và tàn nhẫn lên cuộc đời y.

Ba mươi năm sau, lại một đêm giao thừa muộn, trận mưa tuyết lớn chưa từng có đổ xuống kinh thành Trường An, nhuộm trắng xóa những mái ngói lưu ly của T.ử Cấm Thành. Tiêu Cẩn Du lúc này đã là một ông lão tóc bạc phơ, thân hình gầy guộc, yếu ớt nép mình dưới lớp hoàng bào long cổ đã sờn rách. Y khước từ sự hầu hạ của các thái giám, loạng choạng bước từng bước cô độc qua những dãy hành lang phủ đầy tuyết trắng, hướng về phía Thẩm Phi Cung hoang phế bấy lâu nay.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Cửa điện mở ra, bụi bặm và cái lạnh thấu xương ùa vào mặt. Tiêu Cẩn Du bước đến bên chiếc khay bạc mục nát ở góc phòng, nơi chiếc phượng bào năm xưa vẫn được giữ nguyên vẹn. Bộ phượng bào thêu chín con chim phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng nay đã bạc màu, trên tà áo vẫn còn nguyên vẹn những vệt m.á.u khô thẫm màu của Dao Sương từ ba mươi năm trước.

Y ôm lấy bộ phượng bào vào lòng, quỳ sụp xuống giữa sân viện Lãnh cung, nơi tuyết đang rơi dày đặc. Cái lạnh thấu xương của đất trời thấm qua lớp hoàng bào, ngấm vào tận xương tủy tàn tạ của vị đế vương, nhưng lòng y lúc này lại bình thản lạ thường. Vị nội thị già hớt hải chạy theo sau, nhìn thấy hoàng đế ngồi giữa trời tuyết thì khóc lóc quỳ xuống cầu xin: "Bệ hạ! Xin người hãy về cung! Trời lạnh thế này, long thể của người làm sao chịu nổi? Khắp thiên hạ đều đang cần người, giang sơn vạn dặm đang đợi người định đoạt!"

Tiêu Cẩn Du khẽ xua tay, giọng nói của y thều thào, đứt quãng nhưng ngập tràn sự giải thoát: "Giang sơn vạn dặm... Trẫm đã giữ cho nàng rồi. Ba mươi năm qua, trẫm chưa từng lười biếng một ngày, trẫm đã làm một vị minh quân như nàng mong muốn... Thế nhưng, Dao Sương ơi, trẫm mệt rồi. C cái lạnh này... không bằng một phần mười cái lạnh khi nàng rời bỏ trẫm trong đêm giao thừa năm ấy."

Y siết c.h.ặ.t bộ phượng bào nhuốm m.á.u khô vào l.ồ.ng n.g.ự.c, áp khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn vào lớp vải lụa thô ráp, dòng nước mắt hối hận cuối cùng lăn dài trên gò má, đóng băng lại trong gió tuyết. Trong cơn mê sảng trước khi c.h.ế.t, y như nhìn thấy cô gái mười s mười sáu tuổi mặc váy đỏ rực rỡ đang đứng bên hồ Vọng Nguyệt, quay đầu lại mỉm cười gọi tên y. Thế nhưng, khi y định giơ tay ra nắm lấy, bóng hình ấy lại tan biến vào hư không, để lại lời trăn trối tàn nhẫn vang vọng bên tai: "Kiếp sau, nguyện không gặp lại."

Gió bấc rít lên một hồi dài thê lương, tuyết rơi ngày càng dày, nhanh ch.óng phủ một lớp trắng xóa lên thân hình dã tâm, quyền lực của vị Hoàng đế Đại Tề. Tiêu Cẩn Du ngồi bất động giữa trời tuyết, ôm bộ phượng bào nhuốm m.á.u khô, đôi mắt từ từ nhắm lại, kết thúc cuộc đời oanh liệt nhưng đầy rẫy bi kịch của mình trong sự cô độc tuyệt đối và nỗi hối hận khôn nguôi thấu tận tâm can.

------HOÀN------

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

CỔ NHÂN NGU MUỘI? ĐỂ BẢN VƯƠNG PHI DẠY NGƯƠI LÀM NGƯỜI!

[ VĂN ÁN ]

Kinh thành đều truyền tai nhau, đích nữ Thừa tướng Nam Nguyệt Ly tính tình ôn hòa, điềm đạm đến mức nhu nhược, ai cũng có thể dẫm đạp.

Phu quân của nàng – Cửu Vương gia Mặc Khiêm, là một Chiến thần mặt lạnh, khát m.á.u vô tình trên sa trường, ai nhìn cũng phải kinh hồn bạt vía. Người ta đều lắc đầu thương hại: "Đích nữ Nam phủ gả đi, e là không sống nổi qua ba mùa đông."

Thế nhưng, thế gian đâu biết, vị Chiến thần tiếng tăm lừng lẫy ấy hễ về đến nhà liền lập tức biến thành "thê nô" chính hiệu, ngày ngày khép nép quỳ chờ lệnh, dâng hết binh quyền để cầu xin một chỗ ngủ trong phòng của "A Ly".

Cho đến một ngày, quân doanh khải hoàn trở về, kéo theo một kẻ dị số đến từ thế giới hiện đại – Thẩm Diệc Dao.

Nhờ một trận đ.á.n.h ăn may dựa vào lý thuyết sách vở rập khuôn, Thẩm Diệc Dao được phong làm quân sư, tự phụ cho mình là thiên tài chính trị. Ả giả trai múa rìu qua mắt thợ, khoác vai bá cổ đám phó tướng bàn triết lý thượng đẳng, chê bai chế độ phong kiến, đạp nữ t.ử cổ đại dưới chân mà sỉ nhục. Ả nhìn trúng Mặc Khiêm, điên cuồng tìm cách ly gián, trơ trẽn mắng Nam Nguyệt Ly chỉ là "vật ký sinh hủ bại".

Thẩm Diệc Dao đâu biết rằng, Nam Nguyệt Ly từ nhỏ đã được hai triều Thừa tướng và tướng quân nhị phẩm rèn giũa, cầm kỳ thi họa chỉ là vỏ bọc, võ công binh pháp mới là thực tài!

Mỗi lần ả trà xanh định sáp lại gần giở trò, Cửu Vương gia lại sợ tái mét mặt, tức tốc viết thư khóc lóc gửi về kinh thành: "A Ly cứu mạng! Bản Vương thề với trăng sáng hoàn toàn không quen biết ả quái dị này! Nàng đừng bắt ta quỳ vỏ sầu riêng nữa!"

Đến khi sa trường tái chiến, ảo tưởng vỡ vụn, chiến thuật rập khuôn của vị "Giáo sư hiện đại" hại toàn quân rơi vào bẫy c.h.ế.t, Nam Nguyệt Ly mới cải trang xuất hiện, một tay lên đài chỉ huy xoay chuyển cõi lòng, vạch trần bộ mặt thiên tài giả tạo.

Ngươi cậy mình là người hiện đại nên có quyền khinh thường cổ nhân? Để bản Vương phi dùng binh pháp thực chiến dạy ngươi thế nào là đạo làm người!