10.
Đêm giao thừa, tuyết phủ trắng xóa toàn bộ hoàng thành, biến T.ử Cấm Thành nguy nga thành một mê cung lạnh lẽo, tịch mịch đến đáng sợ. Từng bông tuyết lớn như lông ngỗng điên cuồng chao lượn trong gió bấc, đập vào những ô cửa sổ bằng gỗ chạm khắc hoa mai của Thẩm Phi Cung, phát ra tiếng động sột soạt thê lương. Bên trong nội điện, ngọn nến long phụng cháy leo lét hắt bóng hình Thẩm Dao Sương lên bức tường đá xám. Nàng ngồi lặng yên trước chiếc gương đồng lớn, trên người khoác một bộ y phục màu trắng đơn sơ như hoa tuyết. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi môi không còn một giọt m.á.u, nhưng đôi mắt hạnh lại sáng quắc, ẩn chứa một sự bình thản đến lạ lùng. Từ một tiếng trước, nàng đã uống cạn chén t.h.u.ố.c độc mãn tính mà nàng cất giấu bấy lâu nay. Độc tính đang âm thầm lan tỏa, gặm nhấm từng khúc ruột, cốt tủy, mang lại một cơn đau thấu tận tâm can, nhưng sống lưng của nữ nhi nhà võ vẫn thẳng tắp. Nàng biết, thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình đã đến. Chiếc bẫy hận thù ròng rã bấy nhiêu năm nay đã đến lúc thu lưới, và nàng sẽ dùng chính sinh mệnh của mình để giáng một đòn chí mạng, trừng phạt kẻ bạc tình bằng sự cô độc vĩnh viễn trên ngai vàng.
Tiếng bước chân vội vã, dồn dập dẫm lên lớp tuyết dày ngoài sân điện cắt ngang sự tịch mịch của không gian. Cửa tẩm cung bật mở, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương ùa vào nội điện. Tiêu Cẩn Du bước vào, trên đôi lông mày và bờ vai long bào thêu rồng còn vương đầy tuyết phủ. Thế nhưng, đôi mắt y lúc này không còn sự thâm trầm, nghi kỵ thường ngày, mà rực sáng một niềm kinh hỷ tột cùng. Theo sau y không một bóng người hầu, chỉ tự tay bưng một chiếc khay bạc lớn, trên đó đặt một bộ Phượng bào màu đỏ tươi rực rỡ, thêu chín con chim phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng lộng lẫy, cùng với chiếc mũ phượng dát ngọc châu lấp lánh.
"Dao Sương! Nhìn xem trẫm mang gì đến cho nàng này!" Tiêu Cẩn Du lao đến bên cạnh nàng, đặt chiếc khay bạc xuống bàn, giọng nói run rẩy vì kích động: "Chướng ngại vật triều đình trẫm đều đã dọn sạch, họ Tạ đã đền tội, không còn ai có thể ngăn cản trẫm nữa. Lời hứa năm mười sáu tuổi bên hồ Vọng Nguyệt, đêm nay trẫm sẽ thực hiện. Trẫm muốn phong nàng làm Hoàng hậu, lập tức ban chiếu chỉ mẫu nghi thiên hạ!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Dao Sương khẽ quay đầu lại, ánh mắt hạnh lướt qua bộ phượng bào lộng lẫy, rồi dừng lại trên khuôn mặt của người nam nhân nàng từng dùng cả mạng sống để yêu. Xung đột tâm lý trỗi dậy dữ dội trong lòng n.g.ự.c nàng, vừa ghê tởm, vừa bi ai. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng lạnh lẽo như băng giá: "Phượng bào thật đẹp. Thần thiếp đa tạ ơn dày của bệ hạ. Đêm nay là giao thừa, thần thiếp đã chuẩn bị sẵn một vò rượu ngon, xin được cùng bệ hạ uống cạn một ly, xem như tròn vẹn nghĩa tình."
Nói đoạn, Dao Sương run rẩy nhấc bình gốm, rót đầy hai ly rượu ngọc. Nàng biết, ly rượu của mình chính là liều t.h.u.ố.c kích phát độc tính cuối cùng, một đi không trở lại. Tiêu Cẩn Du không hề nghi ngờ, y đón lấy ly rượu từ tay nàng, ánh mắt ngập tràn tình ý dịu dàng, nâng ly uống cạn. Dao Sương cũng ngửa cổ uống cạn ly rượu của mình, vị rượu cay nồng hòa cùng chất độc chạy dọc xuống cổ họng, lập tức khơi dậy ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.
Nàng đặt ly rượu xuống, tiếng ngọc chạm vào bàn đá nghe giòn tan, cắt đứt chút ảo tưởng cuối cùng của đế vương. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang đắm chìm trong hạnh phúc của Tiêu Cẩn Du, cất giọng bình thản, gằn từng chữ để tiết lộ chân tướng tàn nhẫn bấy lâu nay: "Tiêu Cẩn Du, chàng có biết tại sao những năm qua ta lại dịu dàng với chàng không? Chàng có biết tại sao những trung thần từng phò tá chàng, những cánh tay đắc lực của chàng lần lượt bị thanh trừng không? Tất cả... đều là do ta gài bẫy. Ta muốn chàng tự tay c.h.ặ.t đứt hết vây cánh, biến chàng thành một vị vua cô độc, trên triều đường không còn một ai dám nói thật."
Sắc sắc mặt Tiêu Cẩn Du trong nháy mắt cứng đờ, ly rượu trên tay rơi choảng xuống đất, vỡ tan tành. Y bàng hoàng lùi lại một bước, giọng nói run rẩy: "Dao Sương... Nàng... Nàng đang nói cái gì vậy? Trẫm làm tất cả là vì muốn bảo vệ nàng, vì muốn phong nàng làm hậu..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phong hậu?" Dao Sương cười lớn, tiếng cười khàn đặc, nghẹn ngào vì uất hẹn dâng lên ứ hự nơi cổ họng. Nàng đứng dậy, dùng hết sức lực tàn tạ bước đến trước mặt y, đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u, gào lên đầy phẫn nộ: "Tiêu Cẩn Du! Giang sơn chàng có rồi, phượng bào thiếp cũng đã mặc! Thế nhưng, phụ thân ta, huynh trưởng ta, và cả đứa con chưa kịp thành hình của chúng ta đâu rồi?! Chàng tưởng lời trăn trối của Tạ Thừa Ân ta không nghe thấy sao? Chiếu chỉ chu di Thẩm gia năm xưa, thực chất là do chính tay chàng mật lệnh cho Tạ gia soạn thảo! Chàng sợ binh quyền của cha ta, chàng đề phòng ta từ những ngày đầu đăng cơ! Kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t gia tộc ta, g.i.ế.c c.h.ế.t con ta, chính là người nam nhân mang danh phu quân như chàng!"
"Không... Không phải như vậy..." Tiêu Cẩn Du điên cuồng lắc đầu, sự đa nghi bấy lâu nay biến mất, chỉ còn lại nỗi run sợ tột cùng khi bí mật đen tối nhất bị vạch trần. Y định tiến lên ôm lấy nàng, nhưng ngay một khắc đó, độc tính trong cơ thể Dao Sương đột ngột phát tác dữ dội.
Một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm, ch.ói mắt từ miệng nàng hộc mạnh ra ngoài, b.ắ.n tung tóe lên bộ phượng bào màu đỏ tươi trên khay bạc, nhuộm thắm những sợi chỉ vàng lộng lẫy. Thân hình mảnh mai, gầy guộc của nàng đổ rầm xuống như một cánh chim yến gãy cánh giữa trời đông. Tiêu Cẩn Du hốt hoảng lao đến, dang rộng hai tay đón lấy nàng vào lòng, gương mặt y vặn vẹo vì hoảng sợ dữ dội: "Dao Sương! Nàng làm sao vậy?! Gọi thái y! Mau truyền thái y viện!"
"Không cần đâu..." Dao Sương khẽ nắm lấy cổ áo hoàng bào của y, m.á.u tươi liên tục rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ thắm cả y phục ngủ màu trắng của nàng. Nàng ngước đôi mắt hạnh nhìn y, hơi thở đứt quãng, nhưng trong ánh mắt ấy không còn một chút hận thù nào nữa, chỉ còn lại sự giải thoát vĩ đại. Nàng đã dùng mạng sống của mình để giăng chiếc bẫy cuối cùng. Y sẽ sống, sống thật lâu trên cái ngai vàng vạn dặm giang sơn kia, nhưng mỗi đêm giao thừa, y sẽ phải nhớ về chiếc phượng bào nhuốm m.á.u này, nhớ về cái c.h.ế.t của nàng, gặm nhấm sự hối hận và cô độc vĩnh viễn đến tận xương tủy.
Tiêu Cẩn Du điên cuồng gào thét, nước mắt vị đế vương tuôn rơi lã chã, hòa cùng m.á.u tươi trên khuôn mặt tái nhợt của nàng: "Dao Sương! Trẫm sai rồi! Trẫm không cần giang sơn này nữa, trẫm chỉ cần nàng! Nàng đừng bỏ trẫm lại một mình!"
Dao Sương khẽ thở ra hơi tàn cuối cùng, khóe môi nàng nhen nhóm một nụ cười kiêu ngạo, lạnh lẽo, nhìn thẳng vào linh hồn đang vụn vỡ của y, để lại lời trăng trối trăng trối đau đớn, uất nghẹn thấu tận trời xanh trước khi c.h.ế.t đi trong vòng tay gào thét tuyệt vọng của hoàng đế:
"Đời này kiếp này... Thẩm Dao Sương hối hận nhất... là gặp chàng bên hồ năm mười sáu tuổi... Kiếp sau, nguyện không bước vào cửa hoàng gia... nguyện không gặp lại."
Bàn tay gầy guộc của nàng buông thõng xuống nền gạch lạnh ngắt, đôi mắt hạnh chậm rãi khép lại, vĩnh viễn mang theo thanh xuân và tình yêu thuở thiếu thời chôn vùi vào lòng đất lạnh của T.ử Cấm Thành.