Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Mấy ngày sau, tôi nhận được tin nhắn từ bạn trai mới, cậu ta ngỏ ý muốn chia tay một cách khéo léo. Tôi gọi điện trực tiếp hỏi lý do. Cậu ta ấp úng không giải thích rõ được, tôi liền nói thẳng luôn: "Ai đe dọa em? Giang Triều à?"
"Không phải."
Tôi suy nghĩ một giây rồi hỏi tiếp: "Tưởng Dực?"
Cậu ta sợ quá cúp máy luôn.
Tôi nhìn màn hình điện thoại đã ngắt kết nối, nhướng mày. Dạo này Tưởng Dực im hơi lặng tiếng một cách bất thường, tôi còn tưởng anh cuối cùng cũng bỏ cuộc rồi chứ. Hóa ra là đợi tôi ở đây.
Mở vòng bạn bè ra, một người anh em nào đó của Giang Triều tối qua có đăng một dòng trạng thái: "Vì người mà héo hon." Kèm theo đó là tấm ảnh Giang Triều say túy lúy gục trên quầy bar. Chẳng cần đoán cũng biết cái ảnh này là cố tình đăng cho tôi xem.
Tôi ấn vào xem ảnh, phóng to ra thì thấy ở góc dưới bên phải, Tưởng Dực đang cúi đầu nghịch điện thoại.
Đúng là bận rộn thật, vừa phải an ủi anh em, vừa phải đi đe dọa tình địch, đến chủ tịch hội sinh viên chắc cũng chẳng bận bằng anh.
Tôi hừ lạnh một tiếng rồi cất điện thoại.
Lúc tan làm, quả nhiên tôi thấy chiếc xe của Tưởng Dực đỗ ngay trước cổng công ty. Tôi xách túi đi qua như không thấy gì. Tưởng Dực lái xe từ từ đuổi theo, hạ cửa kính xuống mỉm cười hỏi: "Em gái, có hứng thú dùng bữa tối cùng anh không?"
Lần đầu tiên tôi tự kiểm điểm lại xem mình có sai lầm không khi mua nhà ở vị trí chỉ mất mười lăm phút đi bộ đến công ty để tiện đi làm. Nếu tôi lái xe đi làm thì chắc đã có thể né được sự làm phiền của Tưởng Dực một cách hoàn hảo rồi.
Đang giờ cao điểm tan tầm, anh lái xe rề rề, phía sau một hàng dài xe cộ bóp còi inh ỏi. Thế mà tâm lý của Tưởng Dực lại vững đến lạ kỳ, chẳng tỏ ra chút ngại ngần nào. Cuối cùng ngược lại là tôi chịu không nổi áp lực, hít sâu một hơi rồi mở cửa ngồi vào ghế phụ.
Quay đầu nhìn lại, khóe miệng và xương gò má của Tưởng Dực toàn là vết bầm tím.
"Anh bị thế kia là..."
Giang Triều bị đ.á.n.h nhập viện còn đã hồi phục rồi, lý nào vết thương ngoài da của Tưởng Dực vẫn chưa lành?
"Cái này hả? Không sao, hôm nọ lại mới đ.á.n.h nhau một trận."
"Vẫn là với Giang Triều?"
"Không chỉ có cậu ta."
"Ồ, đ.á.n.h hội đồng à?"
"Bọn nó bảo vợ của anh em thì không được động vào, cũng chẳng biết lấy đâu ra cái thứ chính nghĩa và đạo đức ấy nữa." Tưởng Dực nói với vẻ hơi uất ức, "Vả lại anh đã 'động' gì đâu? Chẳng phải toàn là em bắt nạt anh đấy thôi?"
Ở bên cạnh Tưởng Dực, tôi thường xuyên cảm thấy cạn lời. Anh chở tôi đi vòng quanh thành phố trong giờ cao điểm suốt gần một tiếng đồng hồ. Cuối cùng tôi chịu không nổi nữa, hỏi anh: "Rốt cuộc anh định đưa em đi đâu?"
"Cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện rồi à? Anh còn tưởng em định không thèm đếm xỉa đến anh cả đời cơ đấy." Tưởng Dực cười híp mắt, "Có một nhà hàng Pháp khá ổn, lượng ít nhưng vị rất ngon, anh muốn đưa em đi từ lâu rồi, sao nào, nể mặt nếm thử chút nhé?"
Tôi miễn cưỡng ừ một tiếng.
Tưởng Dực vốn là kẻ kén ăn, nhà hàng mà anh khen ngon thì đúng là không làm tôi thất vọng. Tôi lật thực đơn, cái giá khiến người ta phải tặc lưỡi. Với mức thu nhập hiện tại của tôi thì không phải là không ăn nổi, nhưng vẫn thấy xót tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tưởng Dực đưa cho tôi một chiếc thẻ thành viên: "Muốn ăn thì cứ đến bất cứ lúc nào." Đôi khi tôi thực sự thấy kinh ngạc trước sự hiểu biết của anh về mình.
Lúc ăn tráng miệng, Tưởng Dực kể Giang Triều lại phải nhập viện vì ngộ độc rượu.
"Nếu bây giờ em quay lại với cậu ta, chắc cậu ta sẽ cảm động đến mức đem toàn bộ gia sản tặng hết cho em luôn đấy." Tưởng Dực cười nói, "Đến lúc đó muốn ăn sơn hào hải vị gì mà chẳng có?"
Tôi gật đầu: "Anh nói đúng."
"Thực ra tiếp tục ở bên Giang Triều đối với em cũng đâu phải là sự hành hạ gì đâu nhỉ. Không mưu cầu tình cảm thì mưu cầu tiền bạc vậy."
"Hôm nay anh đến làm thuyết khách à? Muốn khuyên em quay lại với Giang Triều sao?" Tôi ngước mắt nhìn anh.
"Chuyện phiếm thôi mà, qua lâu như vậy rồi, em và Giang Triều chắc cũng đủ bình tĩnh rồi. Nói thử xem, giờ em nghĩ sao?"
"Tưởng Dực, với người mà em đã từng yêu chân thành, em không cách nào chỉ mưu cầu tiền của anh ta được."
"Vậy thì tốt quá." Tưởng Dực vui vẻ vỗ tay, "Em chưa từng yêu anh, vậy chẳng phải vừa hay có thể mưu cầu tiền của anh sao?"
Tôi vô cảm nhìn anh.
"Bàn về tài sản địa vị, anh không thua kém gì Giang Triều. Bàn về vóc dáng thể lực, anh cũng chẳng kém cạnh gì cậu chàng 'tiểu bạch kiểm' mà em mới quen đâu. Thế nên, thực sự không cân nhắc đến anh sao?"
Tưởng Dực vẫn đang nhiệt tình tự đề cử: "Thực ra việc em bắt đầu tình yêu mới nhanh như vậy chẳng phải là muốn làm mờ đi ảnh hưởng của mười năm qua đối với mình sao? Giang Triều vẫn chưa từ bỏ ý định với em đâu, em có quen thêm mười tám người nữa thì anh ta chắc chắn vẫn sẽ phá đám thôi. Nhưng nếu em quen anh, em hoàn toàn không phải lo lắng về chuyện đó nữa."
Tôi đặt d.a.o nĩa trong tay xuống, chống cằm hỏi anh: "Tại sao lại là em?"
"Hửm?"
"Anh thừa biết em không giống với những cô nàng 'dùng chung' trong hội của các anh. Nếu em và anh thực sự quen nhau, người trở mặt thành thù sẽ không chỉ có anh và Giang Triều đâu. Có đáng không?"
Câu hỏi này trước đây tôi đã từng hỏi Tưởng Dực rồi. Câu trả lời của anh lúc đó là: Thứ không có được mới luôn khiến người ta khao khát.
"Nếu em quen anh, bất kể thời gian dài hay ngắn, tình cảm là thật hay giả, lỡ như một ngày anh đột nhiên cảm thấy chính em là người làm hỏng tình anh em của các anh rồi quay sang giận cá c.h.é.m thớt với em thì chẳng phải lúc đó em lỗ nặng sao?"
Tưởng Dực suy nghĩ một lát: "Ngày mai em có rảnh không? Chúng ta đi đến cục nhà đất một chuyến."
"Để làm gì?"
Nhật Nguyệt
"Tặng em một căn bất động sản. Như vậy lỡ như anh có thực sự hối hận thì em cũng không đến nỗi chịu thiệt."
"Khoản tặng cho này nếu sau này bị truy cứu, chắc em phải hoàn trả không điều kiện đấy nhỉ?"
"Sẽ không đâu, anh sẽ bảo luật sư chuẩn bị sẵn giấy tờ trước."
Tôi ngoắc ngoắc ngón tay: "Em không lấy bất động sản, em lấy tiền mặt. Anh có bao nhiêu thành ý thì cứ xem anh có thể đưa cho em bao nhiêu tiền mặt đi."
Ăn no uống đủ, tôi xách túi đứng dậy, gửi cho Tưởng Dực một nụ hôn gió: "Khi nào anh chuẩn bị xong thì gọi điện cho em nhé."