Lần đầu tiên tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho Giang Triều đã biến chất là vào học kỳ hai năm nhất. Tôi nghe người khác kể rằng anh đang mặn nồng với một chị khóa trên năm hai.
Cảm nhận đầu tiên của tôi là nỗi đau vì bị phản bội. Vì thế lần đó tôi đã phản ứng rất dữ dội, tôi tìm Giang Triều để đối chất, cả hai điên cuồng đổ lỗi cho nhau. Tôi không thể chấp nhận sự thay lòng đổi dạ của anh, nhưng Giang Triều lại nói, anh cũng chẳng yêu cầu tôi phải toàn tâm toàn ý với anh, lấy tư cách gì mà đòi hỏi cao ở anh như thế.
Chúng tôi chia tay một cách chẳng mấy êm đẹp, từ hủy kết bạn đến xóa liên lạc đều làm đủ cả. Thỉnh thoảng vô tình chạm mặt ở trường, tôi cũng tránh đi thật xa.
Lúc đó tôi thực sự rất buồn, nhưng trên đời này, đa số mọi người chỉ cần còn sống thì sẽ luôn gặp phải những nỗi buồn kiểu này hay kiểu khác thôi. Tôi vẫn đi học, làm thêm như bình thường, ngoài việc mỗi tối chui vào chăn khóc và sụt vài cân thịt thì cuộc sống không bị ảnh hưởng quá lớn.
Giang Triều vẫn thỉnh thoảng lượn lờ trước mặt tôi. Anh luôn có hào quang bao quanh, thực sự rất khó để ngó lơ. Từ chỗ nghiến răng nghiến lợi căm ghét lúc đầu, tôi mất khoảng một tháng để đạt đến trạng thái lòng lặng như nước.
Một tháng sau, trên đường đi dạy thêm về trường, tôi gặp bọn cướp giật túi xách. Tôi bị chiếc xe máy kéo lê vài mét trên đường, vết trầy xước bên trái lan từ bắp chân lên tận đùi.
Tôi báo cảnh sát, gọi cấp cứu, liên lạc với những người bạn thân thiết. Nhưng người đến sớm nhất lại là Giang Triều.
Tôi ngồi ở góc phố nhìn thẳng vào anh, vốn tưởng biểu cảm của mình đang rất cứng cỏi, nhưng sau này Giang Triều kể lại rằng lúc đó hốc mắt tôi đỏ hoe, chỉ cần anh lên tiếng một chút thôi là nước mắt tôi sẽ tuôn rơi lã chã.
Giang Triều chỉ biết thở dài bất lực, cẩn thận tránh vết thương rồi bế tôi lên đưa đến bệnh viện.
Anh chạy đôn chạy đáo lo thủ tục, lấy t.h.u.ố.c cho tôi. Lúc tôi đau đến mức gần như co giật vì bị oxy già kích ứng, anh ôm c.h.ặ.t lấy đầu tôi để trấn an.
Sau khi tôi xuất viện, ngày ba bữa Giang Triều đều đặt sẵn. Anh không tiện vào ký túc xá nữ nên lần nào cũng đặt phần cho bốn người, nhờ các bạn cùng phòng chăm sóc tôi thêm một chút.
Anh chẳng hề hỏi thời khóa biểu của tôi, nhưng hễ tôi rời khỏi phòng đi học là y như rằng thấy anh đang đứng đợi dưới lầu.
Đến mức sau này ngay cả các bạn cùng phòng của tôi cũng "đảo ngũ", ai nấy đều khuyên tôi nên cho Giang Triều thêm một cơ hội.
Chúng tôi mập mờ một thời gian, rồi tôi cũng xuôi lòng mà tái hợp với anh.
Lúc đó tôi vẫn còn lý trí, tự thề với lòng rằng đây sẽ là cơ hội cuối cùng giữa tôi và Giang Triều. Nhưng chắc chắn khi ấy tôi không thể ngờ được rằng, đó chỉ là sự khởi đầu cho mười năm dây dưa không dứt của chúng tôi sau này.
Kỳ nghỉ cuối tuần trôi qua thật nhanh.
Suốt hai ngày đó, tôi lẳng lặng quan sát mối quan hệ giữa Giang Triều và Đổng Tuyết. Có thể thấy Đổng Tuyết đang chìm đắm trong hạnh phúc, gương mặt cô ta lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười ngọt ngào. Giang Triều cũng hết mực cưng chiều, dung túng cho cô ta. Ngoại trừ những lúc thỉnh thoảng trả lời tin nhắn của tôi, ánh mắt anh hiếm khi rời khỏi Đổng Tuyết.
Tưởng Dực nói Giang Triều đối với cô ta chỉ là cảm giác mới lạ, nhưng với tư cách là người trong cuộc, tôi cảm thấy không chỉ dừng lại ở đó. Ít nhiều gì anh cũng đã động lòng thật sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu cho Đổng Tuyết thêm thời gian, có lẽ cô ta thực sự có thể thay thế vị trí của tôi.
Tưởng Dực cứ dăm bữa nửa tháng lại gửi cho tôi những bức ảnh thân mật của hai người họ, nhưng lần nào cũng bồi thêm một câu: "Vẫn không bằng em."
Một thủ đoạn khích bác chẳng mấy cao minh, nhưng nghe nhiều quá cũng khó tránh khỏi chút xíu tác động.
Tôi cất điện thoại đi. Giữa những lúc quan sát họ, tôi cũng tranh thủ tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi này. Tôi nếm thử đặc sản của khách sạn, cũng trải nghiệm suối nước nóng mà Tưởng Dực hết lời khen ngợi.
Đúng là rất tuyệt.
Tưởng Dực không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để "tự đề cử" mình. Biết tôi đang ngâm bồn, anh chẳng nói chẳng rằng gửi ngay một tấm ảnh mặc đồ bơi. Tám múi bụng hiện rõ mồn một như đang khoe khoang. Anh bày tỏ sẵn lòng vì tôi mà "phục vụ quên mình".
Tôi quả thực đã có một khoảnh khắc d.a.o động, nhưng lý trí nhanh ch.óng trở lại.
Cuối cùng, tôi vẫn đặt điện thoại xuống.
Kỳ nghỉ kết thúc, cuộc sống của tôi lại quay về quỹ đạo ban đầu. Giang Triều quản lý thời gian cực tốt. Anh mặn nồng với Đổng Tuyết nhưng không hề làm ảnh hưởng đến việc ở bên tôi. Tôi vô tình thấy trong lịch để bàn nhà anh có một ngày được khoanh tròn bằng mực đỏ ch.ót, cũng nhìn thấy cả đơn đặt hàng nhẫn kim cương.
Tôi chọn cách im lặng.
Cô bạn thân nhắn tin hỏi thăm, dò ý xem tôi đã điều tra rõ thực hư mọi chuyện chưa. Tôi bảo đã rõ cả rồi. Vì cô ấy biết tôi và Giang Triều vẫn đang là người yêu, nên cứ ngỡ là tôi đã giải tỏa được hiểu lầm. Cô ấy lập tức thở phào, rồi nhanh ch.óng phản ứng lại:
"Giang Triều mua nhẫn, chắc chắn là để cầu hôn cậu rồi! Hai người yêu xa mười năm, cũng đến lúc đơm hoa kết trái rồi đấy, con nhà tớ giờ đã biết đi mua xì dầu giúp mẹ rồi này."
Nhật Nguyệt
Cô ấy luôn lo lắng tôi và Giang Triều không đi được đến cuối cùng. Giang Triều rõ ràng không phải kiểu người dễ dàng dừng bước, mà tôi thì lại chẳng bao giờ ép buộc anh. Bạn tôi từng khuyên rằng đàn ông là phải ép, bảo tôi đừng cho anh quá nhiều tự do. Tôi lúc nào cũng vâng dạ cho qua chuyện, nhưng chưa bao giờ thực sự hành động.
Tối thứ Tư, sau khi gần gũi với tôi, Giang Triều nói anh phải đi công tác mấy ngày. Tôi uể oải gật đầu bảo được, vừa hay tôi cũng phải về quê. Anh khựng lại một chút mới sực nhớ ra. Sắp đến ngày giỗ mẹ tôi rồi. Năm nào vào tầm này tôi cũng về quê cả.
Giang Triều không nói gì, nhưng chiều thứ Sáu khi tôi tan làm, tôi lại thấy xe của anh đỗ trước cổng công ty. Tôi dừng bước hỏi anh không phải đi công tác sao.
"Chậm một ngày cũng không sao." Giang Triều nói, "Anh vẫn muốn đưa em về."
Giang Triều từng hứa với tôi sẽ không bao giờ để tôi phải thui thủi về quê viếng mộ mẹ một mình. Đi một vòng lớn, những lời thề non hẹn biển trước kia đều đã không còn chân thật, nhưng duy nhất chuyện này, anh chưa bao giờ thất hứa.
Bởi vậy đôi khi tôi nghĩ, tôi và Giang Triều có thể đi cùng nhau đến tận hôm nay thực ra đều có nguyên do của nó.
Anh biết rõ nhất ranh giới của tôi nằm ở đâu.