Dấu Chấm Hết Sau Mười Năm

Chương 4



Có Giang Triều đi cùng, con đường về nhà không còn đơn độc.

Mộ của mẹ nằm trên một ngọn đồi cao. Từ đây nhìn xuống có thể thấy những dãy núi trùng điệp phía xa, bầu trời xanh và mây trắng như ở ngay sát bên mình, dường như chỉ cần đưa tay ra là chạm tới. Tôi đặt hoa tươi trước mộ mẹ, thắp nến và đốt giấy tiền.

Giang Triều quỳ xuống, thành tâm lạy ba lạy, nhắm mắt lầm rầm khấn vái điều gì đó. Anh và mẹ tôi chỉ gặp nhau duy nhất một lần, đó là khi bà đang bệnh nặng. Lúc ấy là rất lâu sau lần thứ ba chúng tôi chia tay.

Tôi đã nhìn thấu bản chất đào hoa của Giang Triều và hạ quyết tâm không bao giờ dây dưa với anh nữa. Vì chia tay trong hòa bình nên chúng tôi vẫn giữ liên lạc nhưng không hề nhắn tin hay gọi điện.

Giữa cuộc sống bận rộn, tôi đột ngột nhận được điện thoại từ quê báo tin mẹ nhập viện. Bệnh tình không nhẹ, bệnh viện dưới quê không nhận, khuyên tôi đưa bà lên thành phố lớn kiểm tra.

Bố tôi là một kẻ nát rượu, từ nhỏ đến lớn chỉ biết uống và bạo hành gia đình. Sau này sức khỏe bị rượu và sắc d.ụ.c tàn phá, tay chân không còn sức để vung vẩy nữa thì trở thành một phế nhân chỉ biết mở miệng đòi tiền. Tôi đã nghiêm túc tự ngẫm lại, có lẽ tôi có thể chịu đựng được sự không chung thủy của Giang Triều là vì có bố tôi làm hệ quy chiếu. So với việc dùng bạo lực với phụ nữ thì chút lăng nhăng của Giang Triều thực sự chẳng đáng để nhắc tới.

Tôi nỗ lực kiếm tiền, muốn vươn lên thoát nghèo, thực ra cũng chỉ để mẹ có được những ngày tháng tốt đẹp hơn. Bà đã khổ quá nhiều năm rồi.

Tôi vội vã xin nghỉ phép, đưa mẹ đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác. Tiếc là vì không có quan hệ nên nơi nào cũng phải đợi giường rất lâu. Cuối cùng, một người bạn cùng phòng nói cô ấy có người họ hàng xa làm trưởng khoa ở bệnh viện lớn, cô ấy đã chạy vạy nhờ vả để mẹ tôi được nhập viện.

Nhật Nguyệt

Tôi biết rất rõ người thực sự đứng sau sắp xếp mọi chuyện chính là Giang Triều. Tôi không biết anh có đối xử tận tâm như thế với những cô người yêu cũ khác không, nhưng vào giây phút đó, tôi đã mang ơn anh.

Trưởng khoa xem báo cáo xét nghiệm của mẹ tôi rồi thành thật nói tình hình không lạc quan lắm, bảo tôi nên chuẩn bị tâm lý. Mẹ tôi thì cứ luôn miệng đòi về quê không chữa trị nữa, nhưng tôi thực sự quá sợ hãi. Tôi sợ mẹ ra đi rồi, thế giới này chỉ còn lại mình tôi lẻ loi. Vì thế tôi cầu xin bác sĩ dùng những loại t.h.u.ố.c tốt nhất, thử đủ mọi phương án. Chỉ là kết quả đều không như ý.

Giang Triều có lẽ đã nghe bác sĩ nói về tình trạng của bà nên chủ động nhắn tin cho tôi nói muốn đến thăm. Đó là lần liên lạc đầu tiên sau nửa năm chia tay, và tôi đã đồng ý. Mẹ thấy Giang Triều thì rất vui. Bà hiểu lầm về mối quan hệ của chúng tôi, cứ nắm lấy tay anh dặn dò đủ điều. Giang Triều đều vâng dạ hết, lại còn khuyên bà cứ yên tâm mà chữa trị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc ra về, anh đưa cho tôi một thẻ ngân hàng. Tôi lưỡng lự rất lâu nhưng cuối cùng vẫn nhận. Con người ta khi đối diện với thực tế luôn buộc phải cúi đầu. Tôi rất không muốn thừa nhận rằng trong những lúc yếu lòng nhất, tôi vẫn rất dựa dẫm vào Giang Triều.

Tiếc là cuối cùng tôi vẫn không giữ được mẹ. Bệnh tình của bà trở nặng rất nhanh. Trước ngưỡng cửa sinh t.ử, mẹ kiên quyết đòi xuất viện. Bà nói dù có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t ở nhà, không muốn nằm lại bệnh viện. Tôi không còn cách nào khác, đành vội vã liên hệ xe, suốt dọc đường phải dùng bình oxy để duy trì hơi thở cho bà.

Từ thành phố lớn về đến bản làng nhỏ bé, hành trình kéo dài suốt 20 tiếng đồng hồ, tôi không dám nhắm mắt lấy một giây. Vừa về đến nhà, mẹ ngồi lên chiếc ghế ở hiên cửa mà bà đã ngồi suốt mấy chục năm qua, chỉ vài phút sau, bà thanh thản nhắm mắt.

Cuối cùng bà đã không còn phải chịu đau đớn nữa. 

Và tôi, cuối cùng cũng không còn mẹ nữa rồi.

Đám tang diễn ra trong hỗn loạn. Bố tôi chẳng thèm ngó ngàng đến việc gì, còn tôi quanh năm đi học xa nên những phong tục ở quê cũng chẳng rõ. Tôi đeo khăn tang nhưng vì là phận con gái nên không có tư cách thức đêm canh linh cữu cho mẹ. Khách khứa ra vào tấp nập, bố tôi biết mẹ mất rồi tôi sẽ không chu cấp cho ông ta nữa, nên ngay trước mặt mọi người, ông ta lớn tiếng chất vấn tôi mẹ có để lại di sản gì không.

Mẹ thực sự có để lại cho tôi một khoản tiền, không nhiều, chỉ vài vạn tệ. 

Nhưng tôi đã lo liệu hết vào đám tang rồi, đào đâu ra tiền dư nữa. Bố tôi không nghe, cứ túm c.h.ặ.t lấy tay tôi bắt phải đưa tiền ra. Tôi quỳ trên nền đất lạnh lẽo, xung quanh là tiếng khuyên nhủ của họ hàng, làng xóm, bảo có chuyện gì thì đợi tang lễ xong xuôi hãy nói, rồi lại bảo tôi từ nhỏ đã là đứa trẻ ngoan, chắc chắn sẽ không bỏ mặc bố.

Nhưng sức của ông ta lớn đến kinh người, ông ta gạt phăng mọi người ra, giơ tay định đ.á.n.h tôi. Ngay vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, Giang Triều đã che chở cho tôi.

Anh đã phản bội tôi rất nhiều lần. 

Nhưng khoảnh khắc đó, anh thực sự xuất hiện như một vị thần ngay trước mặt tôi.