Minato thủ thế, ánh mắt xanh lam chưa hề rời khỏi kẻ mặc áo choàng đang đứng giữa mái ngói rạn nứt.
Kakashi bước chậm ra cạnh thầy, tay phải còn lóe tàn điện Chidori, luồng khí sắc bén vẫn rền trong đêm.
Ánh sáng lửa từ đòn va chạm vừa rồi chiếu lên mặt nạ hồ ly của Shinigami, hắt xuống cặp mắt ẩn dưới—
Hai con mắt Sharingan đỏ rực, ba tomoe xoay tròn.
Minato khẽ sững lại, giọng trầm thấp bật ra gần như vô thức:
“Sharingan… Tộc Uchiha…”
Kakashi thoáng liếc sang thầy, rồi lại nhìn chằm chằm kẻ lạ mặt.
“…Nhưng hắn dùng Chidori.”
Giọng Kakashi lạnh đến mức bất thường, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
“Chidori là chiêu thức… do tôi sáng tạo. Không ai khác có thể…”
Shinigami siết chuôi Yamato, giọng khàn khàn vọng qua lớp mặt nạ:
“…Ta không có ác ý.”
Minato vẫn cảnh giác, chakra dồn dưới chân sẵn sàng nháy mắt áp sát.
“Không ác ý mà xông vào ban đêm, còn dùng Chidori nghênh chiến?”
Shinigami trầm mặc, không biện giải.
Kakashi hạ thấp trọng tâm, sát khí lạnh băng:
“…Vậy thì ít nhất cho ta lý do.”
Không đợi câu trả lời, cậu lao vút lên, tay phải bùng sáng sấm sét.
Chidori.
Shinigami khẽ thở dài, giọng trầm lẩm bẩm chỉ mình cậu nghe:
“…Thầy Kakashi hồi trẻ… thật sự ác liệt.”
ẦM!
Đường kiếm Yamato chém thẳng xuống, điện lóe sáng xanh lam va chạm Chidori tóe lửa.
Ngay lúc ấy, Minato biến mất, tia vàng loé lên sau lưng Shinigami—
Nhưng cậu đã xoay người, dùng báng kiếm chặn đòn đánh sau gáy.
Một mình, Shinigami khẽ nhích chân, miễn cưỡng đẩy lùi cả hai người chỉ bằng tốc độ và phản xạ.
Ánh mắt Minato thoáng nghiêm lại, lần đầu lộ vẻ cẩn trọng thật sự.
Nhưng không đợi họ áp sát lần nữa, Shinigami lùi một bước, giọng khàn khàn vọng qua mặt nạ:
“…Xin lỗi.”
Cậu buông tay khỏi kiếm, kết ấn thật nhanh.
Minato và Kakashi đồng loạt căng người phòng thủ.
Một tia sáng vàng rực chớp bùng giữa đêm.
Không gian xung quanh Shinigami méo nhẹ.
Khi ánh sáng tắt—
Người đã biến mất.
Minato đứng sững, tay siết chuôi kunai ba chạc, giọng khẽ run:
“…Phi Lôi Thần… Thuật…?”
Đêm Konoha chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
—-------------------------
Ở phía tộc Uchiha, đêm yên tĩnh bị một chuỗi âm thanh sắc lạnh phá vỡ.
Musasabi đáp xuống mái một căn nhà thấp, Sharingan liếc quét khắp sân lát đá, chuẩn bị lướt qua dãy hành lang tối thì—
Một luồng sát khí bén nhọn như kim đâm thẳng vào gáy.
Musasabi nghiêng đầu, Sharingan xoay tít.
Uchiha Shisui.
Một thiếu niên tóc đen, mắt đỏ lấp lánh hai tomoe, đứng chắn giữa lối đi, áo bảo hộ ninja phập phồng.
Dáng người còn gầy, nét mặt trẻ tuổi chưa mất hết ngây ngô, nhưng tay cầm kunai vững không chút run rẩy.
Shisui trầm giọng, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm:
“ANBU? Là kẻ nào? Vì sao đột nhập lãnh địa Uchiha?”
Musasabi siết tay, Sharingan nhìn thẳng cậu thiếu niên.
“Ta không có ác ý.”
Shisui không đáp, chỉ hơi nheo mắt—
Soạt!
Bóng cậu nhoáng lên, như tan biến trong không khí.
Thuấn thân.
Musasabi khẽ bật ra một nhịp cảm thán trong lòng—quả nhiên là Shisui huynh đệ.
Kunai lao thẳng về cổ, Musasabi nghiêng vai tránh, trả lại một đường chém ngang.
Choang!
Hai lưỡi thép tóe lửa.
Shisui hạ chân, lại biến mất, rồi bóng cậu đã xuất hiện sau lưng, tay kết ấn chuẩn bị Phân Thân.
Musasabi thở nhẹ, tay rút thêm một kunai khác.
Đêm Konoha bừng lên ánh kim loại lạnh lẽo.
Một Genin 13 tuổi, nhưng tốc độ và kỹ xảo đã sánh với Chunin lão luyện, triển khai giao đấu với một shinobi với sức mạnh của một Kage.
Shisui công tới tấp, mỗi đòn đều hiểm ác, vừa dứt điểm vừa dò xét.
Musasabi vừa đánh vừa lùi, hơi cau mày:
“Quả nhiên là thiên tài tộc Uchiha.”
Trong đầu hắn, một ý nghĩ lướt qua:
“Nếu Shisui lớn thêm vài tuổi… chỉ e ngay lúc này mình sẽ không nương tay nổi.”
Shisui lại biến mất.
Một đợt sát khí đập thẳng vào thái dương.
Musasabi bật Sharingan toàn lực, gầm khẽ:
“Mangekyou Sharingan…!”
Ánh đỏ xoáy sâu.
Shisui khựng lại một nhịp.
Trong khoảnh khắc, Musasabi rút chakra tạo thành ảo ảnh phân thân, đập thẳng vào giác quan Shisui.
Thiếu niên giật mình lùi nhanh, tay kết ấn phá ảo thuật—
Nhưng Musasabi đã biến mất khỏi mái nhà.
Một cơn gió lạnh quét qua sân, chỉ còn lại Shisui nắm chặt kunai, mồ hôi lấm tấm bên thái dương.
Hơi thở của cậu run nhẹ—
Nhưng ánh mắt vẫn kiên định như ban đầu.
—----------------------------
Ở tộc Hyuga, đêm chưa qua nửa canh giờ, nhưng bầu không khí đã căng thẳng đến ngạt thở.
Shirousagi vừa đáp xuống nóc mái nhà chính, mắt Byakugan quét qua dãy hành lang tối, thì một luồng áp lực chakra khổng lồ chặn cứng mọi lối thoát.
Hai bóng người xuất hiện gần như cùng lúc—
Một người mặc áo tộc trưởng Hyuga, thần sắc uy nghiêm lạnh lẽo - Hyuga Hiashi.
Bên phải, một người mặc giáp nhẹ ninja, vẻ mặt ôn hòa hơn nhưng ánh mắt không hề kém cảnh giác - Hyuga Hizashi.
Hai anh em sinh đôi, hai trụ cột của cả gia tộc, đứng đối diện cô trong đêm tĩnh lặng.
Hiashi nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ thỏ trắng, giọng trầm như đá:
“ANBU? Kẻ nào? Vì sao lẻn vào tộc Hyuga?”
Shirousagi không đáp, bàn tay giấu trong ống tay áo đã siết thành nắm đấm.
Hizashi bước lên nửa bước, mắt Byakugan sáng bừng, giọng bình tĩnh:
“Nếu không trả lời, chúng ta buộc phải bắt giữ.”
Tim cô đập dồn, cổ họng khô khốc.
“Cha mình… chú mình…”
Đứng cách mình khá gần…
Cô hít mạnh một hơi, giọng khàn run qua lớp mặt nạ:
“…Ta… không có ác ý.”
Hiashi không thay đổi nét mặt:
“Vậy thì giải thích.”
Không thể.
Chỉ một giây, Hiashi và Hizashi đồng thời bộc phát chakra, lao thẳng đến.
“Hakke – Rokujūyon Shō!” (Bát Quái Nhị Thập Tứ Chưởng)
Shirousagi nghiến răng, mắt Byakugan mở cực hạn, thân thể tự động xoay tránh.
Bốp! Bốp! Bốp!
Hai bên giao thủ mạnh mẽ khiến mái ngói tóe bụi, mỗi nhát đều suýt làm cô lộ mặt.
Một thoáng nữa thôi, chính mình sẽ lộ thân phận trước cha.
Không được.
Shirousagi dằn nén cơn chấn động trong tim, khom người thấp xuống, hai tay dán sát eo—
“Hakke – Rokujūyon Shō!” (Bát Quái Lục Thập Tứ Chưởng)
Luồng quyền nhanh như bão quét ngang, ép cả Hiashi lẫn Hizashi phải lùi nửa bước.
Hai người thoáng sững lại—ánh mắt đồng thời co rút.
Mức tinh thông Bát Quái này… tuyệt không phải Genin.
Hizashi hạ giọng:
“…Cẩn thận, anh trai.”
Shirousagi nghiến răng, chakra tuôn quanh tay, cô không muốn sử dụng Tenseigan.
Nhưng ánh nhìn đã trầm trọng hơn.
Nếu còn chậm trễ—sẽ bị bắt.
Hiashi hạ thấp thế thủ, mắt trắng lạnh như gươm:
“Được. Thử xem ngươi là ai—”
ẦM!
Shirousagi lao thẳng lên, chakra phủ quanh nắm đấm.
“Hakke – Kōgeki Ken!” (Bát quái - Quái Lực Quyền)
Một quyền hợp với Bát Quái Chưởng giáng thẳng vào hai người.
ẦM—!!!
Mái nhà nứt toác, cả Hiashi và Hizashi đều bị đẩy lùi bảy, tám bước, hơi thở chấn động.
Hizashi ngẩng lên, lần đầu lộ vẻ kinh hãi:
“…Anbu… không thể nào…”
Không chờ họ ổn định, Shirousagi xoay người, mũ áo phất qua mái ngói, thân hình nhỏ gọn bắn vút lên không trung, biến mất sau nóc nhà.
Chỉ còn hai anh em Hyuga đứng sững, mặt tái đi vì kinh ngạc.
Chưa từng thấy ai tinh thông Bát Quái đến vậy—ngoài chính tộc trưởng.
—----------------
Phía sau mỏm đá Hokage, ba bóng áo choàng đen lần lượt xuất hiện, hạ người trên nền đất khô cằn.
Shinigami siết nhẹ chuôi Yamato, hít sâu một hơi để bình tĩnh.
Shirousagi tháo mặt nạ ra nửa chừng, để lộ vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh, vai vẫn khẽ run.
Musasabi khoanh tay, Sharingan tắt hẳn, ánh mắt lặng như đá.
Không cần hỏi, chỉ nhìn sắc mặt nhau đã hiểu—không ai trở về bình an vô sự.
Shinigami khàn giọng trước:
“…Tôi bị phát hiện.”
Shirousagi cắn môi, gật đầu:
“Em cũng vậy.”
Musasabi trầm mặc một thoáng, thở dài:
“Ta cũng suýt không thoát được. Shisui đúng là… phiền phức.”
Ba người nhìn nhau, đồng loạt thở ra.
Shirousagi hạ giọng, khẽ run:
“…Suýt nữa… em đã lộ mặt.”
Musasabi nhắm mắt, giọng thấp:
“Ta cũng vậy.”
Shinigami khẽ ngồi xuống phiến đá, giọng khàn khàn, mệt mỏi:
“Nếu cha tôi mà quyết tâm truy xét… chắc chắn sẽ tìm ra.”
Musasabi lắc đầu, giọng bình tĩnh mà lạnh lẽo:
“Vậy nên… tạm thời đừng chạy loạn thêm.”
Hắn đưa mắt nhìn cả hai, ánh nhìn nghiêm khắc:
“Nếu còn bị phát hiện… chẳng mấy mà chúng ta sẽ bị cả làng truy sát.”
Shirousagi khẽ gật, mắt cụp xuống:
“Vâng…”
Gió đêm thổi qua ba người, lặng lẽ phủ lên sự mệt mỏi và bất lực không thể nói thành lời.
—----------------------------
Sáng hôm sau.
Văn phòng Hokage, tầng cao nhất.
Ánh nắng rọi qua khung cửa giấy, hắt xuống năm bóng người đang ngồi nghiêm trang quanh bàn.
Minato khoanh tay, sắc mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt sâu thẳm. Bên phải anh là Kakashi lặng lẽ dựa tường.
Phía đối diện, Uchiha Fugaku ngồi thẳng lưng, thần sắc trầm trọng, còn Uchiha Shisui thì đứng sau lưng ông.
Ở cuối bàn, Hiashi và Hizashi cúi đầu lắng nghe, sắc mặt nặng nề chưa từng thấy.
Minato nhìn qua từng người:
“Như vậy ta tạm kết luận: Các vị đều khẳng định… đêm qua, lãnh địa gia tộc bị đột nhập?”
Fugaku gật đầu:
“Shisui đã trực tiếp giao thủ. Kẻ đó đeo mặt nạ mèo, có Sharingan.”
Hiashi liếc sang Hizashi, rồi chậm rãi nói:
“Kẻ đột nhập vào tộc Hyuga… đeo mặt nạ thỏ, sử dụng Bát Quái Chưởng. Thực lực rất mạnh.”
Hizashi trầm giọng:
“Không giống bất kỳ ai trong ANBU hiện tại mà chúng ta biết.”
Kakashi thở ra một hơi, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo:
“Kẻ chúng tôi gặp… đeo mặt nạ hồ ly. Dáng người cao, khoảng tuổi thiếu niên.”
Cậu ngẩng lên, giọng dứt khoát:
“Hắn dùng Chidori—và cả Phi Lôi Thần Thuật.”
Cả phòng thoáng rung động, ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn Kakashi.
Kakashi nghiêm giọng, nói tiếp:
“…Thậm chí… hắn cũng có Sharingan.”
Fugaku giật mình, mặt sầm xuống.
“Không thể.”
Ông quay sang Minato, giọng khàn nhưng chắc nịch:
“Ta thề với tư cách tộc trưởng Uchiha—trong tộc không có kẻ nào như vậy. Không ai có năng lực dùng Phi Lôi Thần Thuật, càng không thể là Chidori.”
Không khí đột ngột lạnh hẳn.
Minato hạ tay khỏi cằm, khẽ lắc đầu:
“Ta tin tưởng Fugaku tộc trưởng.”
Ánh mắt anh chậm rãi quét qua từng người:
“Khí tức của kẻ đó… rất lạ. Không giống bất kỳ ai mà ta từng gặp, kể cả trong hay ngoài làng.”
Minato chậm rãi nói thêm:
“…Cảm giác như… hắn bỗng nhiên xuất hiện.”
Trong phòng, không ai nói thêm lời nào.
Nhưng mùi bất an đã ngấm sâu vào từng hơi thở.
Minato siết tay, ánh mắt dần nghiêm lại:
“Phi Lôi Thần Thuật… Chidori… Sharingan… Bát Quái Chưởng…”
Anh lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, giọng trầm thấp:
“…Rốt cuộc, bọn chúng là ai?”