Khi trời sáng hẳn, ba bóng áo choàng đen lặng lẽ rời khỏi mỏm đá Hokage, bước sâu vào rừng ven làng.
Shinigami dừng lại dưới một gốc cây lớn, trầm giọng:
“…Nếu tiếp tục dùng thân phận ANBU, không sớm thì muộn chúng ta sẽ bị lộ.”
Musasabi gật đầu, ánh mắt âm trầm:
“Đêm qua đã quá nguy hiểm.”
Shirousagi cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:
“…Vậy… chúng ta sẽ làm sao?”
Shinigami hít sâu, ánh mắt lạnh lẽo dần trở nên bình tĩnh:
“Có thể dùng Henge no Jutsu, cải trang thành thường dân.”
Musasabi nhíu mày:
“Thân phận gì?”
Shinigami chậm rãi lấy ra một cuộn giấy niêm phong, mở ra, để lộ mấy túi tiền đầy ắp, bên trong toàn là vàng ròng và ngọc quý.
“…Ta chuẩn bị sẵn từ trước.”
Cậu khẽ siết ngón tay:
“Chúng ta sẽ giả làm nhà phú hào từ xứ khác đến giao thương và xin định cư.”
Shirousagi thoáng ngẩng lên, ánh mắt dịu đi:
“…Nếu là thương nhân giàu có, sẽ ít người dám điều tra.”
Musasabi thở khẽ, gật đầu đồng ý.
Ba người nhìn nhau, không cần thêm lời.
Cả ba cùng kết ấn
Hình dạng dần biến đổi—
Shinigami trở thành một thanh niên tóc nâu, nét mặt hiền lành thư sinh.
Musasabi thành một người đàn ông trưởng thành dáng vạm vỡ, râu quai nón.
Shirousagi biến thành một thiếu nữ tóc đen búi cao, mặc kimono nhã nhặn.
Họ lặng lẽ rời rừng, tiến về cổng làng.
Tại văn phòng Hokage.
Minato ngồi sau bàn, ánh nắng chiếu lên mái tóc vàng và nụ cười hiền hòa.
Ba “người lạ” quỳ gối trình thư xin cư trú và giấy tờ thương nhân.
Shinigami cúi đầu, giọng bình thản:
“Chúng tôi đến từ Hỏa Quốc Nam Vực. Mang theo của cải để lập cơ sở giao thương. Mong Hokage-sama cấp phép cư trú.”
Minato lật qua giấy tờ, ánh mắt xanh lam lặng lẽ dò xét.
Rồi anh mỉm cười nhẹ, hạ bút:
“Ta không thấy lý do gì để từ chối. Konoha luôn hoan nghênh thương nhân chân chính.”
Con dấu đỏ ấn xuống giấy, một tiếng cộp vang lên dứt khoát.
Shinigami cúi đầu sâu thêm, giọng nhẹ như gió:
“…Đa tạ Hokage-sama.”
Họ lặng lẽ đứng lên, chậm rãi rời phòng.
Khi ba “thương nhân” rời khỏi văn phòng, cánh cửa gỗ khép lại kêu khẽ “cạch”.
Minato giữ nguyên nụ cười thêm vài giây—rồi nét mặt chậm rãi trầm xuống.
Không còn chút dịu dàng nào sót lại.
Sau lưng anh, Kakashi dựa tường, ánh mắt lười nhác hạ xuống bàn tay quấn băng.
Một lúc sau, Kakashi nghiêng đầu, giọng khàn mà bình thản:
“…Thầy có muốn phân phó ANBU giám sát không?”
Minato im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Hình ảnh ba người vừa rồi lướt qua trong đầu—
Ánh mắt giấu sau mặt nạ.
Áp lực chakra tinh tế đến mức khó dò.
Và…
Một người trong số họ.
Có Byakugan.
Minato rời khỏi hồi tưởng, nghe được lời Kakashi thì lắc đầu, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt đã lạnh hẳn:
“Không.”
Kakashi khẽ nhướn mày.
“Không?”
Minato ngẩng lên, ánh xanh sâu như đáy giếng:
“Một trong ba người đó… sở hữu huyết kế Byakugan.”
Kakashi trầm mặc.
Minato nói tiếp, giọng đều đặn:
“Nếu cử ANBU bám đuôi, rất dễ rút dây động rừng. Bị phát giác… sẽ mất cơ hội nhìn rõ mục đích thật sự.”
Anh thở ra một nhịp, giọng hạ xuống:
“Đám người này… không phải thương nhân bình thường.”
Kakashi cúi mắt, tay đặt lên chuôi kunai bên hông.
“Vậy ý Hokage-sama?”
Minato siết tay, ánh mắt lạnh như băng:
“…Tạm thời không hành động lộ liễu.”
Anh chậm rãi nói từng chữ:
“Quan sát trong âm thầm.”
“…Đợi đến khi chúng tự để lộ sơ hở.”
—-------------------------
Tầng hầm sâu dưới nền đá lạnh lẽo.
Ánh đèn lồng dầu leo lét chiếu lên gương mặt khô quắt của Shimura Danzo.
Lão ngồi bất động sau chiếc bàn gỗ thô sơ, một tay chống gậy, tay kia khẽ gõ nhịp lên mặt bàn, phát ra âm thanh lộc cộc nặng nề.
Sau lưng, một ninja Root quỳ thấp, giọng khẽ như tiếng rắn bò:
“Danzo-sama… chúng tôi đã xác minh. Đêm qua, tộc Uchiha và Hyuga đều bị đột nhập. Và sáng nay, có ba thương nhân lạ mặt đến xin định cư.”
Mi mắt Danzo khẽ giật.
“Có chi tiết gì thêm?”
Tên Root cúi đầu sâu hơn:
“Có nguồn tin từ tai mắt trong tộc Hyuga. Một trong ba kẻ đó… có dấu hiệu sử dụng Byakugan.”
Danzo nheo mắt, híp thành một đường hẹp lạnh lẽo.
“…Byakugan…”
Lão lại gõ ngón tay, giọng trầm đục:
“Còn Uchiha?”
“Bẩm, Shisui Uchiha đã giao thủ ngắn với một kẻ đeo mặt nạ. Hắn có Sharingan.”
Danzo hơi cúi đầu, khóe miệng nhếch nhẹ thành một nụ cười.
“Sharingan và Byakugan…”
Hơi thở lão bắt đầu sâu hơn:
“Và cả tin đồn… về Phi Lôi Thần Thuật và Chidori…”
Ngón tay lão siết chặt gậy chống, trong đầu đầy toan tính.
“…Nếu tất cả đều là thật…”
“Chúng…”
“…là ba tài sản vô giá.”
Danzo nâng mắt, nhìn thẳng ninja Root đang cúi rạp dưới đất.
“Chuẩn bị một đội tinh nhuệ. Tối nay, đưa cả ba kẻ đó về căn cứ Root.”
“Không để lại dấu vết.”
“Không cần quan tâm Hokage nghĩ gì.”
Tên Root cúi thấp đến sát nền đất.
“Rõ.”
—--------------------
Đêm Konoha, gió lùa qua từng vạt rèm, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ.
Shinigami ngồi khoanh chân giữa căn phòng gỗ mờ tối, mắt nhắm hờ, tay đặt trên chuôi Yamato đặt ngang đùi.
Trong ý thức, Kurama và Vergil đang thảo luận gì đó.
Kurama hạ mắt, giọng khàn khàn vọng lên trước:
“…Nhóc.”
Shinigami khẽ động mí mắt.
“Gì?”
Vergil chậm rãi xoay mặt nhìn về góc tối sâu nhất trong tâm trí Naruto, ánh nhìn lạnh như băng.
Kurama khẽ hừ:
“…Có mùi thối của sát khí… bao vây rồi.”
Shinigami mở mắt.
Đôi con ngươi xanh lam chìm trong bóng đêm thoáng co lại—
Root.
Đồng thời, ở hai căn phòng cách đó không xa, Musasabi và Shirousagi cũng đồng loạt mở mắt, Sharingan và Byakugan lóe lên, sát khí mơ hồ.
Không cần tín hiệu—
Cả ba cùng hiểu, đã đến lúc chiến đấu.
Bên ngoài, bóng đêm rậm rạp.
Mười lăm ninja Root, áo giáp xám đen không dấu hiệu, mặt nạ trắng vô cảm.
Chúng chia làm ba đội, siết vòng vây quanh ba căn nhà.
Từ nóc mái, ba kẻ cầm đầu đồng loạt hạ giọng vô cảm:
“Không cần chống cự.”
“Hãy theo chúng ta—gặp Danzo-sama.”
Trong phòng, Shinigami khẽ nhếch mép cười khinh bỉ:
“…Danzo nghĩ mấy tên phế vật như các ngươi… giữ nổi ta sao?”
Bên kia mái nhà, Musasabi rút kiếm, Sharingan xoay tròn.
Ở một góc khác, Shirousagi chậm rãi nâng tay, Byakugan khai mở.
Không có ai trả lời.
Root không nhiều lời.
Mười lăm bóng người động thủ cùng lúc.
Từng luồng sát khí đen như tro tàn bắn xuống mái ngói—
Trận phục kích đã bắt đầu.
—---------------------
Shinigami không nói thêm một lời.
Cậu chậm rãi đứng lên, tay đặt trên chuôi Yamato, mắt xanh lam biến thành đỏ chót.
Cánh cửa gỗ vừa bị đạp bật tung, ba tên Root đầu tiên lướt vào, kunai vung cao như những cái bóng.
Shinigami nghiêng đầu nhìn.
Keng!
Một đường kiếm chém ngang.
Cổ họng kẻ đi đầu bật máu, thân thể đổ xuống sàn còn chưa kịp phát ra tiếng rên.
Tên thứ hai và thứ ba chưa kịp đổi đòn, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã quét thành nửa vòng tròn.
Phập.
Hai cái đầu lăn xuống chân, máu phun xối lên tường gỗ.
Cả phòng thoáng chốc ngập mùi tanh.
Những tên Root bên ngoài khựng lại nửa giây.
Chúng không run—Root đã không còn cảm xúc—
Nhưng chúng giật mình.
Không kẻ nào lường trước được, ba đồng đội lại bị hạ gọn chỉ bằng vài đường kiếm cơ bản.
Không để chúng có thời gian chỉnh lại đội hình, Shinigami bước ra ngưỡng cửa, hơi cúi người, kiếm hạ ngang thắt lưng.
Cậu bắt đầu di chuyển.
Như một điệu khiêu vũ của tử thần.
Kunai, lưỡi kiếm, bùa nổ… tất cả quét đến từ mọi góc độ.
Nhưng mỗi bước chân cậu đều lướt qua mép lưỡi thép, mỗi nhát chém đều chính xác đến tàn nhẫn.
Keng. Một lưỡi kiếm bị bẻ gãy.
Phập. Một tên Root đổ xuống, cổ rách toạc.
Nhịp thở của Shinigami vẫn ổn định, mắt không chớp dù một lần.
Một phút.
Hai phút.
Máu bắt đầu loang khắp hiên gỗ.
Tiếng bước chân cuối cùng cũng ngưng hẳn.
Shinigami đứng giữa gian nhà nhuốm đỏ, kiếm rũ xuống, máu nhỏ thành giọt trên sàn.
Không còn ai đứng dậy.
Cậu hạ mắt, chậm rãi thở ra.
Tất cả kết thúc—trong im lặng tuyệt đối.
Trong căn phòng tối đen, Musasabi đứng một mình, hai mắt Sharingan âm u không gợn sóng.
Năm tên Root chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, áo choàng đen phất nhẹ, ánh mắt sau mặt nạ trắng vô cảm.
Kẻ đi đầu cất giọng trầm đều như máy:
“Chúng ta được lệnh đưa ngươi về gặp Danzo-sama. Còn sống… hoặc chỉ còn xác…”
Musasabi không nhúc nhích.
Tên Root khẽ nghiêng đầu:
“Ngươi tưởng Sharingan của mình sẽ khống chế được bọn ta sao?”
Giọng hắn không mang chút xúc cảm:
“Vô ích. Chúng ta được huấn luyện đặc biệt để đối kháng với ảo thuật Uchiha.”
Musasabi khẽ nghiêng đầu, ánh sáng từ Sharingan tỏa ra lạnh lẽo.
“…Vậy sao?”
Chỉ hai chữ, giọng nhàn nhạt đến mức khó phân biệt là châm biếm hay chỉ là bình luận.
Năm tên Root không do dự thêm.
Chúng bật người lên đồng loạt, năm đường kiếm hướng thẳng vào hai vị trí tim và cổ họng.
Phập—!
Lưỡi thép xuyên qua da thịt, máu bắn tung trên sàn.
Trong khoảnh khắc, cả năm tên đều tưởng đã kết liễu được mục tiêu—
Cho đến khi…
Một tiếng rên khàn đục vang lên.
Không phải của Musasabi.
Một tên Root ở chính giữa hạ mắt nhìn xuống ngực mình—
Lưỡi kiếm đang cắm sâu vào ngực.
Máu tươi phun lên mặt nạ trắng. Năm tên Root đều kinh hoàng phát hiện chính bản thân mình cùng đồng đội đã đâm nhau chứ không phải Musasabi.
Cả năm kẻ thân hình run nhẹ, nhìn nhau không hiểu chuyện gì.
Từ sau lưng, một giọng khẽ vang lên, lạnh như băng:
“Như vậy… mà là đối kháng sao?”
Tất cả đồng loạt quay phắt lại.
Musasabi đứng cách đó vài mét, hai con Sharingan đỏ rực xoay chậm, ánh nhìn sâu như vực thẳm.
Gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo mùi máu tanh tưởi.
Một tên Root bị đâm ngang ngực run giọng, hơi thở đứt quãng:
“Ảo… thuật…? Từ… khi nào…?”
Musasabi chỉ khẽ nhếch khóe môi vô cảm nói.
“…Từ khi các ngươi vừa bước qua cửa.”
Năm thân thể mặc giáp đen lảo đảo rồi đổ sụp xuống sàn.
Máu loang thành vệt dài dưới sàn gỗ.
Ở phía bên kia tòa trang viên, trong gian phòng rộng lát gỗ, ánh đèn lồng lay động nhẹ, chiếu lên bóng dáng một thiếu nữ mặc kimono trắng nhạt, tay áo khẽ phất.
Shirousagi đứng im chính giữa, thắt lưng thẳng tắp, cằm hơi nhấc lên, tư thế bình tĩnh và ung dung đến cực điểm—giống hệt một đại tiểu thư quý tộc hơn là dáng vẻ của một con mồi.
Ánh mắt Byakugan lạnh lẽo mở rộng, mạch chakra của năm kẻ địch được nhìn rõ từng chi tiết.
Năm ninja Root chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, giáp đen im ắng, mặt nạ trắng vô cảm.
Kẻ cầm đầu dừng lại ba bước trước mặt cô.
“Ngươi sẽ phải đi với chúng ta—”
Shirousagi không nhúc nhích.
Giọng cô nhẹ, bình thản như nói chuyện phiếm:
“…Nếu các ngươi bây giờ quay đầu…”
“…Vẫn còn kịp giữ một mạng.”
Không ai trả lời.
Năm thân hình đồng loạt hạ thấp trọng tâm, khí lạnh tràn cả căn phòng.
Vèo!
Chúng phóng lên cùng lúc.
Shirousagi hạ mắt, tay nhẹ nâng ngang thắt lưng.
ẦM—!!
Một vòng chakra xoắn cực mạnh nở tung quanh cô.
Bát Quái – Hồi Thiên!
Tất cả công kích đâm vào màn chắn vô hình, phát ra tiếng chấn động sắc lạnh, bắn ngược ra bốn phía.
Sàn gỗ nứt toác.
Không đợi bọn chúng kịp lấy lại thế, Shirousagi hạ chân xuống một nhịp—
Từng mạch chakra hội tụ vào nắm đấm nhỏ nhắn.
ẦM!
Một quyền quét ngang, trúng thẳng ngực tên Root đầu tiên.
Lồng ngực hắn lõm xuống, tiếng xương vỡ giòn vang lên. Thân thể đập bẹp vào vách, trượt xuống như miếng giẻ rách.
Tên thứ hai lao đến, tay cầm kiếm chém vòng qua Hồi Thiên.
Shirousagi xoay người, mắt Byakugan không lộ chút cảm xúc, quyền thứ hai giáng thẳng vào bụng hắn.
Phập—!!
Xương sườn gãy rời, lục phủ ngũ tạng bị nghiền nát thành hồ.
Ba kẻ còn lại thoáng khựng, nhưng đã muộn.
Thiếu nữ nhỏ nhắn trong bóng tối nhẹ bước như đang dạo chơi.
“Quái Lực Quyền!”
Quyền thứ ba—một đòn thẳng cằm, tiếng cổ gãy khô khốc.
Quyền thứ tư—lưng tên Root lõm xuống, gân cốt đứt lìa.
Quyền cuối—thẳng vào ngực kẻ cuối cùng, toàn bộ lồng ngực vỡ nát.
Trong mấy nhịp thở, năm thân xác ngã xuống, không một ai còn lành lặn.
Máu loang ra nền gỗ, lặng lẽ tràn đến chân Shirousagi.
Cô thu tay lại, vạt áo trắng phất nhẹ, ánh mắt Byakugan vẫn bình thản đến lạnh người.
Gió đêm khẽ lùa qua, cuốn mùi máu tanh tưởi trôi dần vào khoảng không.
Shinigami, Musasabi và Shirousagi lặng lẽ thu dọn xác chết. Sau cùng, khi mọi dấu vết đã bị xóa sạch, họ lặng lẽ đóng cửa đi nghỉ ngơi, như thể không có chuyện gì từng xảy ra.
Cách đó rất xa, trên một nóc nhà cao nhìn xuống cả ba khu trạch viện, sáu bóng người đứng lặng dưới ánh trăng mờ:
Minato, Kakashi. Fugaku, Shisui, Hiashi và Hizashi.
Họ vừa tận mắt chứng kiến toàn bộ cuộc giao chiến diễn ra như một trận đồ sát.
Mười lăm ninja Root—mất mạng chỉ trong mấy phút.
Không một ai thoát được.
Minato hít một hơi sâu:
“…Chắc chắn rồi. Bọn chúng… không thuộc Root.”
Kakashi trầm giọng:
“Thực lực này… không giống lính của bất kỳ phe phái nào trong làng.”
Fugaku nheo mắt:
“Giết mười lăm người mà không thèm chớp mắt, thật đáng kinh ngạc.”
Hiashi nhìn về hướng vừa xảy ra cuộc chiến, ánh mắt trắng của Byakugan hơi rung nhẹ:
“…Nữ nhân sử dụng Bát Quái Chưởng kia… không hiểu vì sao…”
Ông khẽ hạ mắt, giọng chậm rãi hơn:
“…Khi nhìn cô ta… ta có cảm giác… rất thân thiết.”
Hizashi sững người nhìn anh trai, còn Minato và Fugaku đồng loạt quay sang nhìn Hiashi, vẻ mặt thay đổi rõ rệt.
Minato cau mày, giọng trầm xuống:
“…Ta cũng vậy.”
Fugaku chậm rãi gật đầu, mắt tối lại:
“…Ngươi không phải người duy nhất.”
Shisui nuốt khan, nhẹ giọng:
“…Ý các ngài là… khi nhìn họ, các ngài cảm thấy… quen thuộc?”
Minato ánh mắt xa xăm trầm ngâm:
“…Không chỉ quen thuộc…Giống như… nhìn thấy… bóng dáng người thân.”
Cơn gió ban đêm lùa qua, làm tấm áo choàng Hokage phất lên—
Che khuất nét mặt của Minato âm trầm đến mức khó đoán.