Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 215: Lịch sử liệu có lặp lại?



Shinigami, Masasabi và Shirousagi phóng qua mái nhà, bước chân dứt khoát. Trời vừa sập tối. Mây đen dồn về, gió lạnh quét ngang.

Một tiếng rống kinh thiên vang lên giữa bầu trời Konoha.

Một bóng đỏ cam khổng lồ từ xa hiện rõ hình dạng.

Chín chiếc đuôi vung loạn, nghiền nát mọi công trình phía dưới. Cặp mắt đỏ rực như máu đảo quanh, đầy thù hận.

"GRÀO!!!"

Cửu Vĩ gầm lên, một luồng sóng chấn động quét ra, phá sập cả dãy phố. Những mảnh đá vụn bắn tung khắp nơi.

Masasabi nghiêng người tránh, giọng trầm thấp:
"Chuyện này… vượt ngoài dự tính rồi."

Shinigami siết chặt chuôi kiếm:
"Không được lùi. Nếu không khống chế nó, cả làng sẽ bị xóa sổ."

Shirousagi kéo mặt nạ che nửa gương mặt, mắt lộ vẻ lạnh tanh:
"Đi."

Cửu Vĩ quay đầu, tròng mắt căm hận nhìn về mỏm đá khắc mặt Hokage. Một quầng chakra đỏ đen tích tụ trước mõm nó, rung lên bạo liệt.

Masasabi nheo mắt:
"Nó định bắn Bom Vĩ Thú."

Shirousagi siết chuôi kiếm, giọng trầm khàn:
"Nếu nó phóng ra… Konoha sẽ bị xóa sổ ngay lập tức."

Ngay khoảnh khắc quả cầu chakra chuẩn bị hình thành, một luồng khói trắng khổng lồ bùng lên trên đỉnh mái nhà gần đó.

"BANG!"

Gamabunta xuất hiện, thân hình đồ sộ cao hàng chục mét, cơ bắp căng cứng.

"Minato! Lần này lại gọi ta đối đầu thứ này à?!" – Gamabunta gầm lên, mắt cáu kỉnh.

Minato đứng sừng sững trên đỉnh đầu Gamabunta, ánh mắt lạnh băng:
"Đè nó xuống!"

"Được thôi!"

ẦM!

Gamabunta nhảy lên cao, cả cơ thể rơi thẳng xuống gáy Cửu Vĩ, một chân chặn đầu nó đập thẳng xuống đất.

Quả Bom Vĩ Thú chưa kịp nén chakra xong đã nổ tung trong họng, tan rã thành cơn sóng chakra đỏ tản mát vào không khí.

Cửu Vĩ gầm rống điên cuồng, hai chân quật loạn, nhưng Gamabunta ghì chặt không nhúc nhích.

Ngay khoảnh khắc ấy, Minato nhảy khỏi đầu Gamabunta, rút Kunai có ấn Phi Lôi Thần.

Anh siết chặt chuôi dao, ánh mắt lạnh lùng:
"Giờ thì… đi thôi."

Chakra vàng bùng lên, cơ thể anh tan biến khỏi không gian.

Chỉ một nhịp tim sau, Cửu Vĩ cũng biến mất cùng ánh sáng vàng lóa mắt.

ẦM!

Trên bãi đất trống ở rìa làng, nơi Kushina đang nằm thở dốc, tay ôm Naruto sơ sinh, không gian méo đi dữ dội.

Một cú vụt nặng nề.

Cửu Vĩ xuất hiện ngay giữa cánh đồng cỏ, chân cày sâu xuống đất, rống lên giận dữ.

Kushina mở to mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng, giọng run lên:
"Minato… sao… sao lại mang nó tới đây?!"

Minato đứng chắn trước mẹ con cô, hơi thở nặng nề, nhưng ánh mắt vẫn kiên định:
"Chỉ có ở đây… ta mới có thể phong ấn nó một lần cuối cùng."

Tiếng rống của Cửu Vĩ tan dần phía xa, nhưng bầu trời Konoha vẫn rung lên vì chấn động.

Shinigami, Shirousagi và Musasabi lao qua đường phố, mỗi người dẫn đầu một nhóm thường dân bị thương.

"Nhanh lên! Tất cả di tản về hướng Tây!" – Musasabi quát khẽ, ánh mắt lạnh tanh.

Shirousagi ghìm vai một người đàn ông bị thương nặng, tay đỡ lấy đứa trẻ còn bám chặt cổ ông.
"Đừng nhìn lại. Đi tiếp."

Khắp các con phố, khói bụi phủ kín, ánh lửa le lói chiếu lên từng gương mặt hoảng loạn.

Họ di chuyển dứt khoát, không ngừng cứu người khỏi đống đổ nát. Nhưng trong từng ánh mắt nghiêng qua, họ cẩn thận không để lộ quá nhiều về thân phận thật.

"Không để ai nhận ra..."

Bỗng, một cơn gió lạnh buốt quét ngang. Cửu Vĩ đã bị Minato dịch chuyển. Tiếng rống xa dần.

Shinigami đứng sững lại trên mái ngói sập nửa, mắt cậu lóe lên tia khác lạ.

Cảnh tượng vừa rồi—thứ khiến tim cậu nhói lên như bị xé toạc.

…Ngày còn nhỏ, Vergil đã dẫn cậu bước qua một không gian u tối, nơi ký ức không thuộc về hiện tại.
"Cảnh này…" – Shinigami lẩm bẩm, giọng khản đặc. – "Ta từng thấy rồi."

Một đoạn ký ức Vergil đã bắt cậu chứng kiến—cha mẹ mình, giữa bãi đất hoang, máu nhuộm đỏ chiếc áo Hokage, cơ thể bị chín chiếc đuôi xé nát.

Cậu nghiến răng.
"Không… lần này… ta phải thay đổi nó…"

Shinigami lập tức phóng khỏi mái nhà, lướt thẳng về hướng chakra khổng lồ đang cuộn lên ở rìa làng.

"Shinigami!" – Musasabi quát khẽ, vọt lên đuổi theo.

Shirousagi băng ngang mái nhà, ánh mắt lạnh băng:
"Ngừng lại!"

Nhưng Shinigami không dừng. Từng nhịp tim trong lồng ngực cậu như sắp nổ tung.

Ta sẽ không để cảnh đó lặp lại…

Bước chân càng lúc càng nhanh. Cậu gần chạm tới ranh giới khu rừng, nơi chakra đỏ rực cháy sáng bầu trời đêm.

Ngay khi cậu sắp băng qua bãi đất trống, Musasabi lao tới, ép vai cậu ghìm xuống đất. Shirousagi bám lấy cổ tay còn lại, giọng khẽ mà sắc lạnh:
"Không được đi."

"Buông ra!" – Shinigami gào lên, cơ thể run bần bật. – "Nếu ta cứu được họ… mọi thứ sẽ khác!"

"Ngươi biết rõ…" – Shirousagi cúi thấp giọng, hơi thở gấp – "…thay đổi quá khứ đồng nghĩa với xóa sạch chính mình!"

Shinigami vùng vẫy, mặt tái nhợt, mắt đỏ ngầu:
"Im đi! Ngươi không hiểu gì hết!"

"Ta hiểu!" – Musasabi siết chặt vai cậu, giọng khàn đặc – "Nhưng ngươi phải sống tiếp—để làm điều ngươi từng thề!"

Shinigami gục xuống, hai tay ôm chặt đầu. Cơn đau trong lồng ngực dồn lên tận cổ họng.

Tiếng rống của Cửu Vĩ vọng về.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to tuyệt vọng.

Trước mặt—trong ánh lửa đêm—cậu nhìn thấy cha mình, Minato, và mẹ mình, Kushina, tay dang rộng che trước Naruto sơ sinh.

Một chiếc móng vuốt to lớn đâm thẳng xuyên qua ngực cả hai.

Máu bắn lên trời như cơn mưa.

"KHÔNG!!!"

Shinigami gào thét, giọng vỡ vụn.

Hai con mắt Sharingan của cậu run lên dữ dội. Một cơn đau nhói như mũi khoan khoét sâu vào thần kinh.

"AAAHHH—!"

Huyết lệ trào ra, đỏ tươi. Hai dòng máu kéo dài dọc gò má.

Trước mắt Shinigami, mọi thứ mờ nhòe. Mặt đất, ánh lửa, bóng dáng cha mẹ… tất cả tan chảy thành mảng đỏ đặc sệt.

Cậu gục xuống, đầu va vào đất lạnh, hơi thở đứt quãng.

Giữa khoảnh khắc khốn cùng ấy, cậu chỉ nghe thấy giọng mình—vừa yếu đuối, vừa căm hận:

"Xin lỗi… cha… mẹ… xin lỗi…"

Gió lạnh táp vào mặt, mùi máu tanh nồng len qua hơi thở. Shinigami quỳ gục, hai tay bám chặt lớp đất nứt dưới chân.

Hình ảnh cha mẹ mình vẫn lơ lửng trong đôi mắt mờ máu. Máu đỏ chảy thành dòng, dọc theo khuôn mặt trắng bệch.

Musasabi giữ chặt vai cậu, giọng khàn đặc:
"Shinigami! Ngươi phải tỉnh lại! Nếu tiếp tục duy trì Sharingan trong trạng thái này… thần kinh ngươi sẽ…"

Nhưng cậu không còn nghe thấy gì.

Cơn đau nhói thốc thẳng lên từ đáy hốc mắt, như một bàn tay vô hình siết lấy não bộ.

Trong khoảnh khắc đó—cả thế giới xung quanh như đông cứng.

Hai con mắt Sharingan của Shinigami giãn rộng, ba tomoe xoay tít như cơn lốc.

Rồi—soạt—chúng đồng loạt tụ lại một điểm chính giữa đồng tử, xoắn tròn chặt lại.

Shirousagi lùi nửa bước, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mắt cậu:
"Khoan đã… đó không phải là—"

Một luồng chakra lạnh buốt tuôn ra quanh Shinigami, mặt đất dưới chân rạn nứt thành từng mảnh.

Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Máu tiếp tục trào ra khỏi khóe mắt, nhuộm đỏ vạt áo.

Trong sâu thẳm tâm trí cậu, một giọng nói vọng lên—lạnh băng như thép:

"Chọn đi… sức mạnh… hay sự bình yên."

Rắc…

Tomoe cuối cùng khựng lại.

Rồi chúng tỏa ra.

Vầng sáng đỏ thẫm dần mở rộng, nuốt trọn lòng đen đồng tử.

Từ trung tâm, từng đường vân chakra uốn lượn lan ra.

Rất chậm.

Rất rõ ràng.

Một hình dạng mới hiện lên—mang theo sát khí lạnh buốt xé toạc không gian:

Hai thanh katana nằm dọc đối xứng, lưỡi kiếm mảnh như sợi chỉ đen. Giữa chúng—hai thanh kunai ba chạc, chĩa ngang về hai phía, tựa như phong ấn khóa chặt tất cả.

Musasabi trừng mắt, giọng hắn khàn đi vì chấn động:
"Không thể nào… đây là… Mangekyou Sharingan!"

Shirousagi lùi thêm nửa bước, miệng bật thốt:
"Naruto-kun… thật sự đã thức tỉnh nó."

Khí lưu xung quanh biến thành những lằn gió lạnh buốt quất vào mặt. Mái tóc Shinigami tung loạn trong chakra đỏ sẫm như máu.

Giữa cơn gió dữ, cậu chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt Mangekyou Sharingan vừa khai mở, sắc đỏ lạnh lẽo lấp lánh như hai mảnh gương ác nghiệt.

Dù máu còn chảy thành dòng, trong mắt cậu không còn run rẩy.

Chỉ còn lại một thứ—ý chí lạnh hơn cả gió đêm.

Shinigami khàn giọng, hơi thở đứt quãng nhưng từng chữ rõ như đinh đóng cột:
"…Đây chính là…cái giá phải trả để thức tỉnh sức mạnh sao…"

Shinigami quỳ sụp, đôi mắt Mangekyou Sharingan rực đỏ, hai hàng huyết lệ chảy không ngừng.

Tim cậu siết lại như bị ai bóp nghẹn.
"Cha… mẹ…"

Ngay khoảnh khắc cậu tưởng bản thân sẽ phát điên, một giọng nói lạnh lẽo quen thuộc vang lên trong sâu thẳm tâm trí.

"Naruto."

Cậu sững người.

"Ta có cảm giác… không đúng."

Đôi mắt Shinigami trợn lên, hơi thở tắc nghẹn.
"Vergil-sensei…?"

Không gian xung quanh cậu đột nhiên mờ dần. Gió, lửa, tiếng rống biến mất trong một khoảnh khắc.

Cậu rơi vào cõi tối sâu thẳm của chính mình.

Khi mở mắt, cậu đang đứng giữa không gian tâm cảnh mênh mông. Một mặt hồ đen phản chiếu gương mặt mình—lạnh, tái nhợt, nhuốm máu.

Vergil đứng ngay trước mặt cậu, tấm áo choàng đen phấp phới. Ánh mắt anh lạnh băng nhưng sâu thẳm mang theo vẻ nghi hoặc hiếm thấy.

Shinigami khàn giọng:
"Thầy… nói không đúng là sao?"

Vergil chắp tay sau lưng, mắt nhìn thẳng:
"Theo ký ức của ta—thời điểm này, linh hồn ta trong quá khứ… vốn phải được kéo đến thế giới này. Khoảnh khắc đó đáng lẽ gây ra chấn động không gian cực mạnh, sau đó ta phát hiện ra tình cảnh này, tò mò đến gần, đúng lúc Minato sử dụng Thi Quỷ Phong Tận phong ấn Cửu Vĩ."

Shinigami giật mình.
"…Nhưng thầy nói không cảm nhận được gì?"

"Không." Vergil lắc đầu chậm rãi, giọng trầm như thép. "Ta không hề thấy bất kỳ vết nứt không gian nào. Không có dao động. Không có tín hiệu xuyên thời gian."

Shinigami đứng sững. Tim cậu đập thình thịch.

Vergil nhìn sâu vào mắt cậu, từng chữ lạnh lẽo:
"Naruto… khoảnh khắc này, đáng lẽ phải có sự xuất hiện của ta. Nhưng tất cả… hoàn toàn trống rỗng."

Một cơn ớn lạnh len dọc xương sống Shinigami.

Cậu thì thầm, giọng run lên:
"Không… vậy nghĩa là… đây không phải… quá khứ của ta…?"

Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ như sét đánh lóe lên trong đầu cậu.

Tim cậu bỗng chốc đập nhanh hơn.

Đôi mắt Mangekyou Sharingan co rút lại.

"Không… Không thể…"

Vergil không lên tiếng, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt bình tĩnh.

Shinigami siết chặt nắm tay, giọng khàn đặc như bị lửa đốt cổ họng:
"Ta hiểu rồi… Nếu thầy không xuất hiện ở đây… nếu không có luồng chấn động dẫn dắt linh hồn người xuất hiện…"

Cậu ngẩng đầu, mặt trắng bệch, ánh mắt bùng lên tia kinh hãi lẫn kích động:
"—Đây không phải quá khứ của chính em!"

Không khí trong không gian tâm trí khẽ rung lên.

"…Mà là một thế giới song song khác!"

Vergil im lặng vài giây. Sau cùng, anh khẽ gật đầu.

"Rất có thể."

Trong khoảnh khắc ấy, Shinigami cảm giác cả máu mình đông lại.

Mọi bi kịch trước mắt—cha mẹ bị đuôi Cửu Vĩ xuyên qua, bầu trời tan nát—chỉ là một nhánh số phận khác.

Một thế giới… nơi tất cả đã lặp lại… nhưng không phải định mệnh của cậu.

Hơi thở Shinigami run lên dữ dội.

"Thế giới song song… Vậy thì…"

Cậu nhìn Vergil, mắt đỏ sẫm, giọng dứt khoát:
"Ta sẽ không để nó lặp lại thêm một lần nào nữa."

Vergil tán thưởng gật đầu:
“Vậy thì hãy làm thứ ngươi muốn làm đi… sensei ủng hộ ngươi…”

Kurama một bên nhếch mép:

“Hay lắm nhóc, thả tay ra làm đi… ta cũng muốn thử đấu tay đôi với một bản thân ta khác.. Hắc hắc hắc…”

Shinigami kích động quay trở lại thực tại.