Trong không gian tâm trí, đôi mắt Mangekyou Sharingan của Shinigami đỏ rực như lửa. Hơi thở cậu dồn dập.
“Thế giới song song… Vận mệnh này không phải của ta… nhưng ta sẽ không để nó tái diễn.”
Cậu siết chặt nắm tay.
"Phải làm ngay…"
Ầm—
Ý thức Shinigami bùng lên, kéo cậu trở về thực tại.
Gió lạnh quất ngang gương mặt. Tiếng rống của Cửu Vĩ vẫn vang vọng xa xăm. Mùi khói và máu ngập không khí.
Shinigami mở mắt, thân thể run lên vì kích động.
Musasabi vừa đỡ lấy cậu thì nhận ra ngay khác thường.
"Ngươi làm sao vậy?"
Shirousagi đứng cạnh, hơi thở dồn dập, tay vẫn bám vai cậu.
Shinigami nghiêng đầu, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát:
"Musasabi… Shirousagi… nghe ta nói."
Musasabi cau mày:
"Nói rõ xem, ngươi định làm gì?"
"Trước tiên—thu hồi Henge no Jutsu." – Shinigami nhìn thẳng vào hai người, ánh mắt không cho phép nghi ngờ – "Mặc lại trang phục Anbu."
Musasabi khựng lại, giọng hạ thấp:
"Ngươi… định lộ thân phận?"
"Không phải ‘định’, mà là ‘phải’." – Shinigami ngắt lời, tay chém xuống một nhát lạnh tanh. – "Đây không còn là lúc che giấu."
Trong ánh sáng leo lét của lửa cháy, cậu siết nắm tay, giọng trầm khàn:
"Với tư cách—Hokage Đệ Lục—ta ra lệnh."
Shinigami hạ giọng, nhưng từng chữ nặng như đá tảng:
"Musasabi. Trở về bộ tộc Uchiha. Dẫn đầu tộc nhân phá thế kìm kẹp của Root—kẻ nào cản đường… giết!"
"Ngay sau đó, huy động toàn bộ Uchiha tham gia giải cứu và sơ tán thường dân."
"Cuối cùng—dẫn viện binh Uchiha tới đây."
Musasabi trừng mắt, giọng khàn đi vì kinh ngạc:
"Ngươi điên rồi sao?! Nếu chúng ta can thiệp vào lịch sử, tương lai sẽ—"
"Tin ta." – Shinigami ngắt lời, ánh mắt bùng lên ánh đỏ dị thường – "Ta sẽ giải thích sau. Nhưng nếu ngươi không hành động, mạng sống của hàng ngàn người sẽ kết thúc đêm nay."
Hơi thở Musasabi khựng lại, hắn siết chặt nắm tay, vẻ mặt trầm xuống, mạch máu nổi trên mu bàn tay.
Vài giây im lặng nặng nề.
Rồi cuối cùng—Musasabi thở hắt một hơi dài.
"…Được. Ta tin ngươi."
Shirousagi ngẩng đầu, giọng dứt khoát:
"Naruto-kun, còn em?"
"Em—" Shinigami nhìn thẳng, giọng dứt khoát – "đi cùng anh, cha mẹ anh cần người giúp xử lý vết thương."
Shirousagi khẽ gật đầu, giọng không chút do dự:
"Vâng."
Shinigami giải biến hình, đeo mặt nạ hồ ly, nở một nụ cười:
“Ta muốn thử xem bản thân với Cửu Vĩ kia… có bao nhiêu cân sức.”
Musasabi kéo tấm mặt nạ Anbu lên che nửa gương mặt, ánh mắt lạnh tanh trở lại.
"Chỉ một câu thôi: đừng chết trước khi ta quay về."
Shinigami mỉm cười nhạt, ánh mắt Mangekyou Sharingan lóe lên một tia sáng lạnh băng:
"Yên tâm. Ta chưa định chết đêm nay."
—--------------------------------------
Ánh lửa hắt lên từng mái ngói cong, soi rõ cảnh tượng căng thẳng trước cổng tộc Uchiha.
Hơn bốn mươi ninja mặc giáp tối màu đứng thành hàng dày đặc. Trên cánh tay họ là ký hiệu Root.
Phía đối diện, tộc Uchiha cũng đã tập kết gần hết. Tộc trưởng Fugaku khoác áo choàng đen, ánh mắt lạnh lẽo như đêm mùa đông.
Ở giữa hai hàng người, Danzo đứng yên, áo choàng trắng phủ kín một bên cơ thể, gương mặt già nua không hề dao động.
Fugaku nhìn thẳng vào mắt Danzo, giọng trầm xuống, không che giấu được phẫn nộ:
"Trưởng lão Danzo. Konoha đang gặp đại họa. Ngài còn phong tỏa tộc Uchiha làm gì?"
Danzo khẽ nghiêng đầu, giọng khô khốc không chút cảm xúc:
"Ta chỉ làm theo lệnh."
Fugaku cau mày:
"Lệnh gì?"
"Phong tỏa toàn bộ tộc Uchiha để đảm bảo an ninh." – Danzo hạ giọng đều đều, ánh mắt tối lại – "Vì đã có tin tình báo nói rõ—Cửu Vĩ đang bị Sharingan khống chế."
Xung quanh tộc Uchiha lập tức vang lên những tiếng giận dữ:
"Vu khống!"
"Chúng ta chưa bao giờ…"
"Lão già khốn nạn!"
Shisui siết chặt nắm tay, mắt Sharingan lóe đỏ:
"Để ta cắt cái miệng lão—"
"Bình tĩnh."
Fugaku đưa tay chặn khẽ ngực Shisui, ánh mắt ông vẫn khóa chặt Danzo. Trong đáy mắt, là một nỗi cay đắng không thể thốt thành lời.
Ông biết—kể cả vô tội, họ cũng không thể chứng minh.
Ngay khi không khí sắp bùng nổ, một luồng gió mạnh quét qua, thổi tung áo choàng trước ngực Danzo.
Vụt!
Một bóng đen phi thân, hạ xuống ngay trước mặt ông ta.
Chiếc mặt nạ mèo trắng bạc.
Dưới lớp mặt nạ, hai con mắt Sharingan ba tomoe bừng lên ánh sáng lạnh lẽo.
Không khí lặng đi một nhịp.
Giọng trầm khàn vang lên—bình tĩnh nhưng sắc như lưỡi kiếm:
"Trưởng lão Danzo."
Musasabi đứng thẳng, áo choàng Anbu phất nhẹ theo gió.
"Đêm nay, Konoha lâm nguy."
Hắn giơ tay, chỉ về phía tường thành xa xa—nơi ánh sáng đỏ cam của Cửu Vĩ vẫn bốc cao như ngọn núi lửa.
"Đệ Tứ Hokage đang chiến đấu một mình."
Giọng Musasabi hạ thấp, từng chữ nện xuống mặt đất:
"Vậy… vì sao ngươi phong tỏa tộc Uchiha, ngăn không cho họ ra trận cứu dân?"
Một tiếng xôn xao lan khắp tộc nhân Uchiha.
Fugaku nheo mắt, nhưng không lên tiếng.
Danzo ngẩng lên, giọng đều đều:
"Đây không phải việc của Anbu nhỏ nhoi như ngươi. Lui xuống."
Musasabi không động đậy.
Dưới lớp mặt nạ, ánh mắt hắn lạnh như băng:
"Ngươi biết rõ hơn bất kỳ ai—giờ không phải lúc tranh quyền đoạt thế."
Hắn bước lên nửa bước. Hơi thở căng thẳng của mấy ninja Root lập tức lan ra như thuốc súng bén lửa.
Nhưng Musasabi không thèm liếc nhìn.
"Ta hỏi lại lần nữa."
Giọng hắn khàn khàn nhưng vang rền giữa đêm cháy đỏ:
"Konoha lâm nguy. Thường dân cần cứu trợ. Vì sao ngươi—Danzo—lại ngăn trở tộc Uchiha xuất chiến?"
Không gian lặng hẳn.
Một cơn gió lạnh lướt qua, thổi vạt áo hai bên bay lên như dải lụa chuẩn bị đẫm máu.
Danzo vẫn đứng bất động, mắt nheo lại lạnh tanh. Ông ta nhắc lại, giọng khô khốc, từng chữ đều như máy:
"Ta lặp lại. Ta chỉ làm theo lệnh."
"Lệnh phong tỏa tộc Uchiha, đảm bảo an ninh. Vì tin tình báo nói rằng—Cửu Vĩ bị Sharingan khống chế."
Cả sân vang lên tiếng hút khí lạnh.
Mấy tộc nhân trẻ tuổi siết chặt nắm tay, mắt đỏ rực, sát ý lộ ra.
Fugaku cúi đầu, ánh mắt tối lại, nắm tay giấu dưới tay áo run lên một thoáng. Ông biết—chỉ dựa vài câu phủ nhận, Uchiha không thể gột bỏ hoài nghi này.
Nhưng đúng lúc ấy—Musasabi hạ tay khỏi chuôi kiếm, giọng trầm khàn vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh:
"Đủ rồi."
Hắn xoay người, đối mặt thẳng Danzo, đôi mắt Sharingan ba tomoe rực lên ánh đỏ lạnh như băng.
"Ngươi lấy một mảnh tin tình báo không rõ nguồn—để phong tỏa toàn bộ đại tộc Uchiha, ngăn họ ra trận cứu dân."
"Đệ Tứ Hokage đang chiến đấu sống chết."
"Toàn bộ dân thường đang chờ quân cứu viện."
Musasabi hạ giọng, nhưng từng chữ nện xuống mặt đất như búa giáng:
"Ngươi—Danzo—vẫn ung dung giữ nguyên toàn bộ quân lực Root ở đây."
"Đừng giả bộ lấy danh nghĩa bảo vệ làng."
Ánh mắt hắn khóa chặt Danzo, lạnh đến mức khiến mấy ninja Root vô thức siết chặt vũ khí.
"Rõ ràng—ngươi đang rắp tâm làm chuyện bẩn thỉu."
Không ai lên tiếng.
Không khí nứt ra như tấm kính sắp vỡ.
Musasabi hít một hơi, xoay người, đối mặt toàn bộ tộc Uchiha đang lặng thinh.
Ánh lửa đêm đỏ lòm chiếu lên chiếc mặt nạ mèo trắng bạc và đôi mắt Sharingan đỏ máu.
Giọng hắn trầm khàn, khắc sâu vào lòng từng người:
"Tộc Uchiha chúng ta—"
"—là một gia tộc lâu đời ngàn năm."
"Đúng, chúng ta không hoàn toàn hòa thuận với phần còn lại của làng này."
"Nhưng điều đó không có nghĩa—khi Konoha gặp nạn—chúng ta sẽ khoanh tay đứng nhìn!"
Hắn rút thanh tantō khỏi vỏ, mũi kiếm lóe ánh lạnh sắc bén.
"Ta hỏi các ngươi!"
"—Có ai muốn chứng minh Uchiha là đệ nhất đại tộc của Nhẫn giới không?"
"Muốn chứng minh máu Uchiha không phải để đeo cái tên ‘kẻ phản loạn’, mà để cứu dân, cứu làng?"
"—Kẻ nào muốn, xông lên cùng ta!"
"—Kẻ nào hèn nhát, quay về ngủ tiếp đi!"
Tiếng quát vang dội đập thẳng vào trong tim từng người.
Một giây im lặng.
Rồi—
Ầm!
Hàng trăm con mắt Sharingan đỏ rực bùng lên cùng lúc.
Những đốm ánh sáng đỏ chói thiêu sạch sự im lặng.
Ánh mắt hàng trăm tộc nhân Uchiha chiếu thẳng vào đội Root và Danzo, lạnh như băng mà cũng bùng cháy như lửa.
Một tộc nhân trẻ tuổi gầm lên:
"Ta theo ngươi!"
"Ta cũng vậy!"
"Muốn ngăn ta—bước qua xác ta!"
Khí thế bùng lên dữ dội, sóng chakra rít gào trên mái ngói.
Ninja Root đồng loạt lùi nửa bước, bàn tay cầm kunai run nhẹ.
Trong ánh nhìn lạnh tanh của Musasabi, đôi mắt Sharingan khẽ xoáy một vòng, như mũi giáo tuyên cáo:
—Đêm nay, Uchiha sẽ không khuất phục.
Danzo khẽ híp mắt, nhưng bàn tay giấu dưới tay áo đã toát mồ hôi lạnh.
Uchiha Fugaku bước lên trước một bước, chiếc áo choàng đen khẽ phất.
Ông chậm rãi ngẩng đầu, Sharingan trong mắt xoay tròn, ánh đỏ sâu thẳm như vực tối.
Giọng ông trầm, từng chữ như đè nặng lên xương tủy đám Root:
"Danzo."
"Nếu ngươi còn dám cản trở tộc Uchiha cứu người—"
"—thì đừng trách chúng ta không nể tình."
Không khí lặng hẳn.
Một cơn gió lạnh rít qua.
Danzo nhìn thẳng vào mắt Fugaku. Trong khoảnh khắc, sát khí lạnh lẽo như kề vào cổ.
Cả đám Root đồng loạt nuốt khan, tay khẽ run.
Cuối cùng, Danzo hạ mắt, giọng khô khốc:
"…Tùy các ngươi."
Ông ta phất tay áo, quay người.
"Rút."
Những ninja Root lập tức tản ra như đàn quạ đen bị dọa sợ, chạy trối chết.
Chỉ một phút sau, trước cổng tộc Uchiha đã không còn ai chắn đường.
Shisui nhìn bóng lưng Danzo lủi mất, khóe môi nhếch lên khinh bỉ.
"Đúng là lũ giả nhân giả nghĩa."
Cậu nghiêng đầu, ánh mắt đỏ rực quét sang Musasabi.
"Ngươi…" – Shisui nhếch miệng cười, giơ ngón tay cái – "Hôm trước đánh một trận cũng đáng công."
Musasabi chỉ khẽ nghiêng đầu, Sharingan lặng lẽ thu lại, không đáp.
Fugaku quay người, bước thẳng tới trước mặt Musasabi.
Khi ông dừng lại, hai người chỉ còn cách nhau một bước.
Khoảnh khắc đó—tim Fugaku chợt nhói lên một cái kì lạ.
Một cảm giác quen thuộc đến mức khó tin—giống như kẻ trước mặt mang mối liên hệ nào đó… không thể giải thích.
Ánh mắt Fugaku khẽ tối lại.
…Nhưng ông lập tức đè nén suy nghĩ đó xuống đáy lòng.
Không phải lúc.
Fugaku hạ giọng, trầm tĩnh ra lệnh, ánh mắt quét khắp hàng trăm tộc nhân:
"Tất cả nghe lệnh."
"Chia thành bốn đội—"
"Đội Một: giải cứu dân thường."
"Đội Hai: hỗ trợ chữa thương và di tản."
"Đội Ba: tuần tra chốt giữ giao lộ."
"Đội Bốn: phòng thủ khu tộc địa."
Ông dừng một nhịp, ánh mắt sắc như lưỡi đao nhìn những người mạnh nhất đang đứng gần.
"Còn ta… Shisui… và ngươi—"
Ánh mắt ông nhìn thẳng Musasabi.
"—cùng đến hỗ trợ Đệ Tứ Hokage."
Hàng trăm tộc nhân Uchiha đồng loạt cúi đầu, Sharingan rực đỏ phản chiếu lửa đêm.
Fugaku xiết chặt chuôi kiếm, hít một hơi sâu.
"Xuất phát."