Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 217: Giải cứu



Gió đêm rít lên từng đợt, cuốn tro bụi lẫn hơi máu tanh quẩn trong không trung.

Bãi đất hoang nhuộm đỏ ánh lửa, Cửu Vĩ rống lên điên cuồng.

Minato quỳ một gối trên mặt đất, cánh tay phủ đầy máu và chakra, bàn tay phải đang run lên giữ ấn cuối cùng của Thi Quỷ Phong Tận.

Sau lưng anh, Tử Thần đã hiện hình—bóng khổng lồ mờ đục, mái tóc dài che nửa gương mặt trơ xương, bàn tay khổng lồ từ từ chộp về phía Cửu Vĩ.

Kushina nằm gục, đôi tay yếu ớt che lấy Naruto sơ sinh đang khóc lặng.

Minato nghiến răng, giọng khản đặc:
"Chỉ cần thêm một chút nữa…!"

Nhưng—

Một cơn lạnh khẽ tràn qua không khí, như cơn gió lạ thổi thẳng vào tận xương tủy.

Tử Thần bỗng khựng lại.

Mắt nó—hai hốc tối sâu không đáy—khẽ lay động.

Ngay khoảnh khắc ấy, Shinigami và Shirousagi xuất hiện trên cành cây cao gần đó.

Shirousagi chuẩn bị lao lên, nhưng Shinigami đã bước tới trước, Mangekyou Sharingan trong mắt trái bùng lên ánh đỏ rực.

Giọng cậu lạnh như lưỡi thép:
"…Không ai phải chết đêm nay."

Minato giật mình ngẩng phắt lên, mắt trừng lớn:
"Cái gì—?"

Từ đồng tử trái Shinigami, một quầng sáng xoáy sâu—Mangekyou run nhẹ.

Một tiếng trầm khẽ vang lên trong đầu cậu:

"Seishin no Tsurugi—Linh Kiếm."

CHENG—

Không gian quanh Tử Thần rung lên dữ dội.

Một loạt những thanh kiếm chakra tinh thuần đồng loạt xuất hiện—lưỡi kiếm mảnh dài, sắc lam trắng như Yamato, khí tức lạnh buốt xé toạc màn đêm.

Rồi tất cả đồng loạt bắn ra—

—Vù! Vù! Vù!

Tốc độ quá nhanh, mắt thường không kịp thấy.

Chỉ một chớp mắt sau, bảy thanh Linh Kiếm đã xuyên thẳng ngực Tử Thần, ánh lam trắng cắm ngập vào hình thể âm giới.

"—GRAAAH!!!"

Tử Thần rống lên, tiếng gầm chấn động không gian.

Minato trừng mắt hoảng hốt:
"Không… không thể…!"

Những vết rạn ánh lam lan dọc cơ thể Tử Thần, rồi nổ tung thành từng sợi khí trắng tan biến.

Thuật Thi Quỷ Phong Tận—bị cưỡng ép hóa giải.

Bàn tay khổng lồ đang chộp tới Cửu Vĩ cũng tan vào hư vô.

Không khí lặng hẳn.

Minato quỳ sụp xuống, hơi thở hỗn loạn. Trong mắt anh—vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng đan xen.

"Ngươi… ngươi…?"

Ngay lúc ấy, một tia sáng vàng lóe lên cạnh tai Minato.

Vút!

Shinigami đã biến mất—

—rồi xuất hiện thẳng trước mặt Minato, Kushina và đứa trẻ sơ sinh.

Một bàn tay đặt lên vai Kushina, chakra dịu điên cuồng của cô. Tay kia hạ nhẹ lên bả vai Minato.

Tấm áo khoác Anbu đen dài phất nhẹ.

Đôi mắt Mangekyou Sharingan đỏ rực nhìn thẳng vào Đệ Tứ Hokage, không chút do dự.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau—Minato chết lặng.

Chiếc mặt nạ hồ ly—chính là kẻ đã chạm trán anh vài đêm trước, người sở hữu Sharingan và tốc độ ngang ngửa Hiraishin.

Gió đêm cuộn qua bãi đất trống, mùi máu, khói và chakra tanh nồng hòa vào nhau.

Minato chống tay xuống đất, hơi thở dồn dập. Kushina run rẩy ôm chặt Naruto, mắt mờ nước.

Shinigami đứng thẳng, áo choàng Anbu phất nhẹ.

Ánh mắt Mangekyou Sharingan lạnh lẽo quét lên con quái vật đỏ cam đang gầm rống trước mặt.

Cửu Vĩ.

Nó rướn người, chín đuôi khổng lồ cuộn lại phía sau, con mắt ngang đỏ rực khóa chặt kẻ đeo mặt nạ mèo.

Không khí căng ra như dây cung sắp đứt.

Shinigami chậm rãi đưa tay về phía trước, giọng khàn trầm tuyên cáo:
"—Đêm nay."

"Ngươi sẽ không phá hủy thêm bất cứ thứ gì nữa."

Cửu Vĩ khựng lại một chút.

Rồi…

"—Uchiha!!!"

Tiếng gầm chấn động cả rừng cây.

Sát ý cuồng nộ bùng lên như sóng thần.

Chín đuôi quất loạn xuống đất, tạo ra cơn địa chấn xé nát lớp nền đá.

Minato ngẩng lên, ánh mắt khiếp hãi nhìn luồng sát khí đang dâng tới cực điểm.

Nhưng Shinigami… mặt không đổi sắc.

Khoảnh khắc Cửu Vĩ co mình chuẩn bị nhảy tới, một tiếng nổ nhỏ vang lên trong lùm cây tối phía sau.

Bùm—

Một làn khói trắng bốc lên.

Mắt Shinigami khẽ nhắm.

Ngay giây sau, hai vành mắt cậu biến thành màu cam đậm.

Hiền Nhân Thuật—hoàn thiện.

Ánh mắt Minato chấn động.

"Kể cả… Hiền Nhân Thuật… hắn…"

Không kịp nghĩ thêm.

Cửu Vĩ gào lên, thân hình khổng lồ lao vọt tới, hai vuốt khổng lồ đập thẳng xuống nơi họ đang đứng.

ẦM—

Một quầng sóng khí bắn ra, quật đổ hàng loạt cây cổ thụ.

Nhưng khi lớp bụi tan đi, Shinigami vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Tay phải cậu giơ lên, bàn tay kẹp chặt móng vuốt của Cửu Vĩ, mặt đất dưới chân rạn nứt sâu nhưng không hề lùi một tấc.

Mangekyou Sharingan đỏ rực ánh lên sát khí.

Cửu Vĩ trừng mắt, sát ý cuồng nộ bạo phát:
"Uchiha… NGƯƠI—"

"—Câm miệng."

Shinigami rít khẽ.

Chỉ một giây sau, cậu hất tung móng vuốt Cửu Vĩ.

ẦM!

Chân phải đạp mạnh, thân ảnh Shinigami biến mất như chớp giật.

Ngay khoảnh khắc ấy, Shirousagi đã phi thân vọt qua sườn Cửu Vĩ, tiếp cận Minato và Kushina.

Cô quỳ xuống, hai tay phủ chakra trắng xanh dịu dàng.

"Đừng nhúc nhích."

Chakra nhanh chóng bao lấy những vết thương đâm xuyên ngực Minato và Kushina, từng vệt máu đông lại, cơn đau dịu xuống.

Minato ho khẽ, mặt tái nhợt.

"Ngươi… là ai…?"

Shirousagi không đáp. Ánh mắt Byakugan dưới mái tóc rủ chỉ lóe lên vẻ lo lắng.

Cách đó mấy chục thước, Shinigami và Cửu Vĩ đã lao vào đấu tay đôi, mỗi cú va chạm nổ vang như sấm.

Cát bụi bay mịt mù.

Mỗi cú đánh của Cửu Vĩ bị một tay Shinigami chặn ngang. Mỗi nhát chém từ chakra sắc lam của cậu lại khiến lớp lông đỏ rực nổ tung thành bụi cháy.

Minato nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt ngập kinh hoàng—và một nỗi hoang mang sâu thẳm.

"Hắn… rốt cuộc là gì…?"

Trong ánh lửa đêm, Shinigami siết nắm tay, cơ bắp căng cứng, mắt Mangekyou đỏ rực nhìn thẳng vào con quái vật.

Giọng cậu trầm lạnh, sát ý hạ xuống như nhát dao:

"Đến đây đi."

“Ta muốn xem đồng bạn của mình thực sự mạnh đến mức nào.”

Tiếng gầm của Cửu Vĩ vang vọng không ngớt, từng luồng chakra đỏ cam bắn ra như sóng thần.

Shinigami tung quyền trái, một nhát đấm tẩm Hiền Nhân Thuật va thẳng vào cằm Cửu Vĩ, tiếng nổ trầm vang dội.

ẦM—!

Lớp bụi đá bắn tung lên cao mấy chục thước.

Trong màn bụi xám, Shirousagi khàn giọng gọi lớn, giọng run lên:
"Na…ru…"

Cô khựng lại, mắt mở lớn, Byakugan hơi co rút.

"…Shinigami!"

Trong khoảnh khắc tiếng gió bị nuốt mất, một tia sáng lạnh như kim thép lóe lên trong đáy mắt Minato.

"…Na…ru…"

Đầu anh trống rỗng một nhịp, rồi một chuỗi suy đoán sét đánh lóe qua.

Cô gái kia—suýt gọi ra một cái tên…

Một cái tên…

Tim Minato khẽ siết lại như bị bóp nghẹt.

Anh nhìn trân trối người thiếu niên đeo mặt nạ mèo đang cúi xuống kiểm tra vết thương cho Kushina.

"…Không… lẽ nào…?"

Minato siết nắm tay, mạch máu nổi lên. Trong lòng anh, một thứ trực giác mơ hồ đang bùng lên—rối loạn, đau đớn, nhưng không thể dập tắt.

"Chẳng lẽ… là…?"

Shinigami khựng tay, tròng mắt Mangekyou đỏ rực nghiêng về phía cô.

Shirousagi cúi đầu, hai tay vẫn giữ chakra chữa trị cho Minato và Kushina, giọng run rẩy:
"Em… không thể chữa được… Vết thương của họ quá lớn… quá sâu… Sinh mạng họ… đang trôi dần đi…!"

Một tiếng thịch nặng trĩu dội vào lồng ngực Shinigami.

Tim cậu siết lại.

Trong khoảnh khắc, cả sát ý lạnh như sương cũng bị giọng nói ấy bóp nghẹn.

"…Không…"

Ánh mắt cậu co rút.

Ngay khoảnh khắc đó, Cửu Vĩ gào lên, một vuốt đỏ cam quét thẳng tới.

Shinigami siết nắm tay, xoay người tung một cú đấm.

ẦM!

Luồng khí bạo liệt đánh lùi Cửu Vĩ ra sau gần trăm thước.

Chưa kịp để nó ổn định, cậu đã phi thân trở lại, hạ xuống sát bên Shirousagi, giọng khàn như sắt mài:
"—Kìm chân nó. Để anh chữa cho họ"

Shirousagi khựng lại, hai tay run khẽ, mắt tím nhìn thẳng cậu.

Rồi cô khẽ gật đầu, giọng nhẹ như gió:
"Em… tin anh."

Cô từ từ đứng thẳng, ánh mắt vốn bình tĩnh giờ ánh lên thứ gì đó… xa lạ và uy nghiêm.

Rắc…

Hai con Byakugan trắng sữa dần xuất hiện những tia sáng lạ.

Những mạch chakra lan ra từ tròng mắt, rồi—

ẦM—!

Đôi mắt chuyển thành sắc lam trong suốt, xoáy ốc phức tạp tỏa sáng như tinh thể.

Tenseigan.

Một luồng áp lực đột ngột dội xuống khắp không gian.

Gió đêm quẩn lại, run lên.

Minato quỳ gục, ánh mắt mở to, tròng mắt run rẩy:
"Đây… là…?"

Trước mắt anh, Shirousagi được bao phủ bởi lớp áo giáp chakra màu ngọc bích, khí tức tĩnh mịch và siêu việt.

Sau lưng cô, sáu Cầu Đạo Ngọc lơ lửng, xoay chậm tỏa ra ánh sáng kỳ dị.

Một cơn gió phả lên mặt Minato.

Trong khoảnh khắc, anh gần như quên mất mình đang thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử—vì chưa bao giờ thấy đồng thuật nào như vậy.

Shirousagi khẽ nghiêng đầu nhìn Cửu Vĩ đang lồm cồm bò dậy.

Ánh mắt Tenseigan xuyên qua bóng tối, tĩnh lặng mà lạnh lẽo.

"…Xin lỗi."

"Ta không có hứng phí thời gian với ngươi."

Cô nâng tay phải, chakra ngọc bích hội tụ thành một vòng tròn lấp lánh, giữa lòng bàn tay xoáy lên tia sáng bạc.

Ngân Luân Chuyển Sinh Bạo.

ẦM—!

Một luồng năng lượng bạc ánh lam phóng ra, đường kính gần mười mét, xuyên thẳng không gian.

Tiếng nổ khủng khiếp bùng lên, nền đất bốc lên như sóng biển.

Cửu Vĩ chỉ kịp trừng mắt—

—rồi bị quầng sáng đánh bay, thân hình khổng lồ bị cuốn văng xa hàng trăm thước, cày nát mặt đất thành một rãnh dài ngập khói bụi.

Minato nhìn cảnh tượng đó, cổ họng khô khốc, mắt mở lớn tột độ.

"Chakra này… đây là…"

Xa hơn, trong người Shinigami, Kurama nhỏ giọng lẩm bẩm, tiếng gầm khàn khàn:

"…Cái con bé Hyuga đó… chơi lớn thật…"

Minato nằm bất động, hơi thở nặng nề như kéo từng nhát dao vào lồng ngực. Máu tươi vẫn chảy loang trên đất.

Kushina gục đầu lên vai chồng, tay yếu ớt ghì đứa trẻ sơ sinh đã ngừng khóc vì kiệt sức.

Shinigami chậm rãi bước tới.

Ánh mắt Mangekyou Sharingan dừng lại trên hai thân thể đẫm máu.

Vết thương quá nặng.

Những móng vuốt của Cửu Vĩ không chỉ xé toạc cơ bắp mà còn phá nát nhiều cơ quan nội tạng.

Ngay cả Shirousagi, dù có Tenseigan, vẫn không thể hoàn toàn chữa lành.

Trong đầu Shinigami, một cơn nhói lạnh dọc sống lưng.

Nếu không làm gì… họ sẽ chết.

Khoảnh khắc ấy, một tia sáng bỗng lóe lên trong đáy ý thức.

Cậu nhắm mắt, hơi thở chậm dần.

Rồi mở mắt.

Mắt phải Mangekyou Sharingan bùng lên ánh đỏ rực, xoắn ốc phức tạp như hố sâu vô tận.

Inochi no Yuiitsu – Duy Nhất Sinh Mệnh.

Minato hé mắt, chỉ kịp thấy thiếu niên đeo mặt nạ mèo nhìn mình.

Shinigami không nói một chữ.

Cậu quỳ xuống, tay phải đặt lên mặt đất nứt vỡ nhuộm máu.

ẦM—

Từ nơi bàn tay chạm đất, một vòng quang ấn hình tròn bung lên, đường kính gần mười mét, khắc đầy những ký hiệu cổ xưa đang xoay chậm.

Ánh sáng trắng ngà lan ra, tỏa lên bầu trời đêm.

Khoảnh khắc ấy, Minato và Kushina cảm nhận rõ—

Một dòng lực lượng sinh mệnh vô hạn, mênh mông như biển, đổ thẳng vào từng mạch máu, từng tế bào đang mục rữa.

Kushina run bần bật, khóc nấc.

Minato mở lớn mắt, tròng mắt run lên.

"Đây là… gì…?"

Trong cơ thể họ, những cơ quan đã nát bươm bắt đầu tái sinh.

Từng mạch máu khép lại.

Từng thớ cơ được liền nguyên.

Vết thương toạc ngực dần thu nhỏ, miệng vết rỉ máu co lại, rồi se kín với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Nhưng giữa quầng sáng chữa lành, Shinigami khẽ run lên.

Một cơn đau nhói như móc tận óc bắn thẳng qua hốc mắt phải.

Máu đen rỉ ra từ khóe mi.

Tim cậu đập chậm dần.

Sinh mệnh lực của chính cậu—đang bị vòng quang ấn này rút đi từng giọt.

…Đủ rồi.

Cậu nghiến răng, hơi thở phả ra lạnh buốt.

…Dừng lại.

Shinigami gằn giọng khẽ, một tay siết chặt cổ tay phải.

Vòng quang ấn phát sáng cực mạnh—

—rồi vụt tắt.

ẦM.

Cậu thu tay về, Inochi no Yuiitsu bị cưỡng ép thu hồi.

Cả cơ thể Shinigami lảo đảo.

Cậu ngồi bệt xuống đất, một tay đỡ mái ngói vỡ nát, hơi thở gấp, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Khoé mi chảy dài hai dòng máu đỏ sẫm.

Tim cậu đập loạn lên—rồi chậm dần, từng nhịp đau buốt.

"…Hộc…"

Trong lồng ngực Minato, sinh mệnh đã ổn định.

Vết thương gần như khép kín.

Minato thở dốc, mặt tái nhợt, mắt run lên nhìn kẻ trước mặt—

—kẻ đã trả giá chính sinh mệnh mình để cứu anh.

Nhưng khoảnh khắc ấy, ba bóng người xuất hiện giữa tiếng gió.

ẦM—

Musasabi.

Uchiha Fugaku.

Shisui.

Ba đôi mắt Sharingan đỏ chói quét nhanh quanh bãi chiến trường tan hoang.

Fugaku vừa nhìn thấy Minato và Kushina đang thoi thóp trên nền máu, ánh mắt ông tối lại.

Nhưng khi nhìn thẳng thiếu niên ngồi sụp, áo choàng đen nhuốm máu, bàn tay run lên vì mất lực—

Tim ông nhói lên một nhịp.

"…Ngươi… là ai…?"

Shinigami ngẩng đầu, mặt nửa giấu sau mặt nạ mèo, mắt phải Mangekyou đỏ rực vẫn chảy máu, giọng khàn khàn dội lên giữa im lặng:

"…Trước tiên đối phó với Cửu Vĩ đã…."

"—Mấy chuyện khác… để sau."