Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 218:



Shirousagi khom lưng, hai tay run lên ghì chặt mặt đất, Tenseigan Chakra Mode trên người cô bắt đầu nhạt đi, sáu Cầu Đạo Ngọc run rẩy như sắp tan biến.

Hơi thở cô gấp gáp, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
"…Không… còn duy trì được lâu…"

Ngay lúc ấy—

ẦM!

Từng thân ảnh lao xuống bãi đất tan hoang.

Hyuga Hiashi và Hyuga Hizashi dẫn theo gần hai mươi tộc nhân Hyuga, tất cả Byakugan đồng loạt mở ra, mạch chakra hiện rõ dưới làn da.

Ánh mắt Hiashi vừa nhìn thấy Shirousagi, sắc mặt lập tức biến đổi.

Tenseigan Chakra Mode.

Sắc lam ngọc bích tĩnh mịch, sáu Cầu Đạo Ngọc lơ lửng—

Mồ hôi lạnh lăn dọc thái dương Hiashi.

"…Không thể nào…"

Hizashi cau mày, giọng khàn khàn:
"Anh… có phải… đó là…"

"Đúng." – Hiashi khẽ đáp, giọng nghẹn lại – "Thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết tộc Hyuga… Tenseigan."

Không khí chùng xuống nửa nhịp.

Nhưng không kịp để ai kinh ngạc lâu hơn—

Cửu Vĩ gào lên, thân hình khổng lồ vọt lên cao, chín đuôi quất loạn về bốn phía.

ẦM—ẦM—ẦM!

Đất rung như sắp vỡ.

"Phong tỏa!" – Fugaku quát khẽ, Sharingan ba tomoe xoáy tròn rực đỏ.

Shisui lướt lên, mắt Mangekyou bừng sáng:
"Đừng để nó giãy ra!"

Musasabi tay siết chặt chuôi tantō, mắt đỏ lạnh băng:
"Hyuga, yểm trợ!"

"Hiểu!" – Hiashi nghiêng đầu, ánh mắt đã ổn định lại, sát khí hạ xuống: – "Tộc Hyuga—triển khai Bát Quái Trận!"

Hơn hai mươi tộc nhân Hyuga cùng lúc lướt qua, chakra trắng rực cuộn lên, bao quanh thân Cửu Vĩ.

Bên kia, Shisui tung người lên cao, cả hai tay kết ấn:
"Kotoamatsukami!"

Một luồng sóng chakra tinh thần giáng xuống, đè nặng lên ý chí Cửu Vĩ.

Fugaku bật người ghìm lấy một vuốt khổng lồ, toàn lực áp chế.

Hizashi và Hiashi chia nhau hai hướng, từng đòn Bát Quái cắm sâu vào gân chakra của nó.

Cửu Vĩ rống lên, nhưng đã bắt đầu chậm lại.

Ngay lúc ấy, Kushina run rẩy đứng dậy, vòng tay ghì lấy Naruto.

Ánh mắt cô mở ra—trong mệt mỏi và quyết tuyệt.

"—Tất cả nằm xuống!"

Giọng cô không lớn, nhưng vang lên như tiếng chuông dội thẳng vào tai mọi người.

Fugaku khựng lại, trừng mắt nhìn về phía Kushina.

Từ người cô, những xiềng xích đỏ cam cuộn lên, đan vào nhau thành trăm nghìn mắt xích, bùng sáng như lưới trời.

"…Phong ấn của Uzumaki…" – Hiashi khàn giọng.

Xiềng xích quét qua không gian, quấn chặt quanh cổ và tứ chi Cửu Vĩ.

ẦM—

Một cú giật mạnh, khiến nó khụy xuống, đôi mắt đỏ máu trừng trừng gầm lên đầy phẫn nộ.

Shinigami ngồi bệt trên nền đá vỡ, sắc mặt trắng bệch, hơi thở nặng nề như kéo lưỡi dao cưa vào lồng ngực.

Khi nhìn thấy xiềng xích dần trói chặt, ánh mắt Mangekyou Sharingan của cậu lóe lên một tia trầm đục.

Rồi cậu run giọng nói, giọng khàn khàn rạn máu:
"…Minato-sama…"

Minato nghiêng đầu, đôi tay run lên.

"…Hãy phân chia nửa Cửu Vĩ… phong ấn vào người Naruto sơ sinh…"

Ánh mắt cậu nhìn đứa trẻ đỏ hỏn đang thiếp đi trong vòng tay Kushina.

"…Hãy coi nó… như một… trợ lực…"

Minato mím môi, mắt cụp xuống, bàn tay siết thành nắm.

Một giây lặng hẳn.

Rồi anh chậm rãi gật đầu, giọng khàn đặc:
"…Được."

Xiềng xích phong ấn của Kushina siết chặt thêm một tầng, khóa ngang cổ và bốn chân Cửu Vĩ, từng mắt xích run lên, phát ra tiếng lách cách đáng sợ.

"GRRRAAAH!!!"

Cửu Vĩ gầm lên, chín đuôi quật loạn, sóng khí quét rạp từng mảng rừng xa.

Fugaku nghiến răng giữ chặt một móng vuốt, Shisui tay run lên vì chakra cạn dần, Shirousagi đã quỳ xuống, Tenseigan Chakra Mode tan biến thành từng sợi ánh sáng.

Hiashi và Hizashi cùng tộc nhân Hyuga dồn sức duy trì Bát Quái Trận, mồ hôi tuôn ròng.

Minato gắng gượng đứng lên, tay siết chặt kunai. Ánh mắt anh nhìn đứa trẻ sơ sinh đang nằm im trong vòng tay Kushina—trong tim nhói lên thứ cảm giác vừa day dứt vừa bất lực.

"…Phải nhanh hơn…"

Nhưng đúng lúc Cửu Vĩ rướn người giãy lần cuối, một bóng đen chợt lao vọt lên, vượt thẳng qua mọi người, đứng đối diện con quái vật khổng lồ.

Shinigami.

Hơi thở cậu khàn khàn, mắt phải Mangekyou vẫn rỉ máu đỏ tươi.

Cậu giơ tay phải lên, chakra phun trào dữ dội từ bụng dưới.

ẦM—

Một luồng ánh sáng vàng kim rực cháy như mặt trời nổ tung.

Chakra quấn quanh thân thể Shinigami, rồi bùng lên thành Kurama Chakra Mode, lớp áo choàng chakra đỏ vàng phủ khắp cơ thể, những dấu ấn hắc văn trải khắp tay chân và mặt nạ.

Sau lưng cậu, chín chiếc đuôi chakra phất mạnh.

Minato trợn mắt, siết chặt kunai, giọng lạc đi:
"Đây là…!?"

Trước mắt tất cả, một con Cửu Vĩ bằng xương bằng thịt đang rống giận giãy giụa, đối mặt với một Cửu Vĩ chakra cao lớn phủ sau lưng Shinigami, đôi mắt đỏ rực lạnh tanh.

Hai sinh vật—một thịt, một chakra—nhìn nhau trừng trừng.

Gió dừng thổi.

Cửu Vĩ đang giãy bỗng khựng lại.

Đôi đồng tử ngang hẹp đỏ máu chớp khẽ, như có gì đó… thay đổi.

Nó cúi đầu, nhíu mày, hít một hơi dài, mùi chakra tràn đầy khoang mũi.

"…Mùi này…"

Môi nó run nhẹ.

"…Không thể nào…"

Ánh mắt dữ dằn lướt từ Kurama Chakra Mode lên gương mặt Shinigami—ẩn sau mặt nạ hồ ly đã rạn vỡ.

Một tiếng trầm khàn như sấm động vang lên từ cổ họng con thú:
"…Ngươi…"

Shinigami nhẹ nhàng gật đầu.

“Chính là ta, Kurama…”

Không ai kịp phản ứng.

Khoảnh khắc đó, Cửu Vĩ ngừng giãy dụa, cả thân hình khổng lồ từ từ hạ xuống mặt đất.

Hơi thở nó nặng nề, nhưng giọng nói vang lên trầm đục:
"…Ta không cần phải tách đôi…"

Mắt nó nhìn thẳng Minato, âm thanh trầm khàn vang vọng:
"…Ta tự nguyện… chui vào đứa trẻ này…"

Tất cả nhất thời chết lặng.

Minato run lên, cổ họng khô khốc.

Fugaku trừng mắt, còn Hiashi cau mày không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Shinigami khép mắt, giọng khàn đục, hơi thở đứt quãng:
"…Không cần… phân chia."

"…Phong ấn đi."

Minato nắm chặt chuôi kunai, đôi tay run bần bật.

Khoé mắt anh nóng lên, nhưng anh không để lệ rơi.

Ánh mắt Minato nhìn đứa trẻ sơ sinh—nhìn sang con quái thú đang cúi đầu, rồi nhìn thiếu niên đeo mặt nạ đã ngã quỳ giữa hai thế giới máu và lửa.

"…Được."

Anh cắn răng, chậm rãi nâng tay, chakra vàng rực hội tụ.

"—Bắt đầu phong ấn."

Ánh sáng vàng rực cuộn lên từng đợt từ tay Minato, quét qua lớp bụi và những xiềng xích đang khép chặt Cửu Vĩ.

Cửu Vĩ khẽ rống, nhưng lần này, giọng nó không còn căm phẫn—mà giống như nhận mệnh.

“Grừ…”

Minato run tay, hơi thở gấp. Từng đạo ấn chú lấp lánh xoáy quanh người đứa trẻ sơ sinh—Naruto.

Kushina quỳ cạnh, tay run lên chạm nhẹ lên bụng con.
“…Naruto…”

Cửu Vĩ ngẩng đầu nhìn thẳng Shinigami, ánh mắt đỏ máu sâu như vực thẳm.

Shinigami nghiêng người, hạ giọng khàn khàn:
“Minato-sama.”

Đệ Tứ quay đầu, ánh mắt thấm đẫm kiệt sức.
“Gì…?”

Shinigami đưa tay vuốt nhẹ mặt nạ đã rạn, giọng nói vang lên chậm rãi giữa không khí đặc quánh mùi máu:
“…Không cần dùng quá nhiều phong ấn.”

Minato hơi sững người.
“Ngươi… nói gì?”

“—Đừng kìm nó quá chặt.”

Đôi mắt Mangekyou Sharingan của Shinigami khẽ xoáy lên ánh đỏ.
“Hãy để nó… được tự do trong cơ thể đứa trẻ.”

“—Tin ta. Nó sẽ không thoát khốn.”

Khoảng sân lặng hẳn.

Chỉ còn gió đêm thổi qua những xiềng xích đang dần tan biến.

Kushina cắn môi, mắt đỏ hoe, nhìn Minato khẽ lắc đầu.
“Minato… nhưng nếu nó nổi loạn…”

Minato siết chặt tay, gân xanh nổi lên.

Anh hiểu—phong ấn yếu hơn nghĩa là Naruto sẽ gánh rủi ro gấp bội.

“Nhưng…”

Ngay lúc ấy—

Một giọng trầm khàn vang lên, vọng thẳng từ bụng đứa trẻ sơ sinh:
“Không cần thiết.”

Mạch chakra quanh Naruto khẽ rung.

Minato và Kushina đồng loạt mở to mắt.

“Ta…”

Cửu Vĩ khẽ thở dài, âm thanh run nhẹ như thừa nhận một lần cuối:
“Ta đảm bảo… sẽ không làm loạn.”

Kushina che miệng, nước mắt tuôn xuống cằm.

Minato nhìn đứa con bé bỏng—rồi nhìn con quái vật đã bao đời là nỗi khiếp sợ của làng.

Cuối cùng… anh nhắm mắt.

Một nhịp thở sâu.

Rồi chậm rãi gật đầu.
“…Được.”

Ánh chakra vàng bùng sáng lần cuối.

Ấn chú phong ấn khép lại, gọn gàng và tĩnh lặng, không quá phức tạp.

Không rào chắn chồng tầng.

Không xiềng xích vĩnh cửu.

Bãi đất hoang tĩnh lặng lạ thường.

Chín chiếc đuôi đỏ cam đã biến mất.

Chỉ còn ánh lửa leo lét và bầu trời đêm thấm đẫm tro bụi.

Phong ấn đã hoàn tất.

Naruto sơ sinh nằm yên trong vòng tay Kushina, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn.

Minato quỳ một gối, tay run run, ánh mắt vẫn nhìn đứa con—vừa bình yên, vừa lạ lẫm.

Bên kia, Shinigami đã quá kiệt sức. Cậu ngồi bệt xuống nền đá vỡ, lồng ngực phập phồng như sắp rách toạc. Mặt nạ hồ ly rạn thêm mấy vết nứt dài. Hơi thở phập phồng phả ra qua kẽ nứt.

Shirousagi quỳ xuống cạnh cậu, mái tóc dài xanh tím rối bời, đôi mắt Tenseigan đã tắt ánh sáng, chỉ còn lại vẻ lo lắng đến tuyệt vọng.

Hơi thở cô đứt quãng. Cô giơ tay run rẩy, định chạm vai cậu—

"Naruto-kun…!"

Tiếng gọi bật ra trong hoảng hốt.

Khoảnh khắc đó—

Tất cả đều chết lặng.

Musasabi, Fugaku, Shisui, Hiashi, Hizashi…

Tất cả đồng loạt quay phắt đầu.

Nhưng nặng nề nhất—là ánh mắt của Minato và Kushina.

Kushina run lên, đôi tay siết chặt đứa trẻ.

Minato như bị ai đó đấm thẳng vào tim.

Giọng anh khàn đi, vỡ ra từng chữ:
"…Có phải là…"

Cơn gió đêm quét qua. Shinigami ngẩng mặt, đôi mắt Mangekyou Sharingan khép hờ.

Một nụ cười khổ chậm rãi hiện trên gương mặt nửa che nửa lộ.

"…Shirousagi…"

Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên mái đầu cô gái đang sững người. Một cái vỗ nhẹ—dịu dàng mà buồn bã.

Rồi Shinigami nghiêng đầu, nhìn sang Musasabi.

Giọng cậu khẽ vang lên, khản đặc nhưng bình tĩnh:
"…Tháo mặt nạ."

Shirousagi khựng lại. Musasabi hơi chần chừ, nhưng cuối cùng… chậm rãi gật đầu.

Hai bàn tay run lên—nắm lấy mép mặt nạ.

Cạch.

Mặt nạ mèo rơi xuống nền đất, nứt vỡ thành hai mảnh.

Ánh lửa lập lòe chiếu lên gương mặt của ba người— Những kẻ đã giấu mình sau tấm mặt nạ quá lâu.

Đêm nay, rốt cuộc cũng không còn chỗ để giấu nữa.

Shinigami nhìn thẳng vào đôi mắt mở to của Minato và Kushina.

Giọng cậu rất khẽ.

Nhưng từng chữ nặng như cả đời cậu đã chờ:

"…Cha."

"…Mẹ."

Khoảnh khắc đó—

Kushina buông rơi Naruto vào vòng tay Minato, hai tay cô bưng chặt miệng, nước mắt tuôn xuống như vỡ bờ.