Ánh lửa nhảy múa trên ba khuôn mặt—vừa lạ vừa quen đến nỗi không ai dám tin mắt mình.
Không gian tĩnh mịch như bị phong ấn.
Fugaku siết nắm tay, đôi mắt Sharingan đỏ rực run lên, môi khẽ mở, giọng ông khàn đặc như bị ai bóp chặt cổ họng:
"I…Itachi… là… con sao…?"
Shisui đứng cạnh ông, tròng mắt run rẩy, hơi thở nghẹn lại.
"Không thể… Itachi… làm sao…"
Shirousagi—không, Hinata—lặng lẽ buông tay khỏi Shinigami, Tenseigan đã tan biến, chỉ còn lại đôi mắt trắng như bạch ngọc dịu dàng như ánh trăng.
Hiashi và Hizashi nhìn cô trân trối.
Môi Hiashi run nhẹ, âm thanh vỡ ra:
"…Hinata…?"
Hizashi bước lên nửa bước, hai tay run lẩy bẩy, ánh mắt chan đầy nước:
"…Tiểu…tiểu thư…?"
Hinata khẽ cười, đôi mắt ngấn nước nhưng không hoảng hốt.
Cô cúi đầu, giọng dịu dàng như khi còn bé:
"…Cha… chú Hizashi."
Hai người Hyuga trừng mắt, lệ nóng tràn mi.
Musasabi—Itachi—chậm rãi quay về phía Fugaku. Đôi mắt Mangekyou Sharingan khép lại, thay bằng ánh nhìn bình thản.
Anh khẽ cúi đầu, khóe môi lướt lên một nụ cười rất nhẹ—vẫn là nụ cười từng khiến Shisui hay trách cứ “lúc nào cũng giả trưởng thành”.
"…Phụ thân."
Giọng Itachi khàn khàn, nhưng bình yên đến lạ.
Shisui nắm chặt vai Fugaku, đôi mắt cũng đỏ hoe. Itachi lại nhìn sang cậu, giọng trầm tĩnh:
"…Shisui."
Chỉ một tiếng gọi đơn giản, nhưng bàn tay Shisui run lên, cổ họng nghẹn cứng, không nói được lời nào.
Hiashi cúi đầu, hai vai run lên. Hizashi quay mặt đi, nhưng khóe mắt long lanh không kìm nổi.
Trong khoảnh khắc ấy—
Kushina nãy giờ vẫn gục xuống vai Minato, nước mắt chan hòa, chậm rãi ngẩng mặt.
Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt đứa trẻ tóc vàng kia—khuôn mặt giống Minato đến chín phần, chỉ thêm vài đường nét non trẻ, bướng bỉnh, và đôi mắt xanh sâu như biển.
Khoé môi Kushina run run.
"Na…ruto…?"
Đôi chân cô tự động bước lên, không chờ ai đỡ.
Minato vẫn ngây người, ánh mắt lạc đi.
Kushina bước thêm bước nữa, rồi oà khóc, hai tay run rẩy giơ ra—
"Naruto…!"
Cô quỳ sụp xuống, siết chặt cậu trai gầy gò vào lòng, mặc cho áo choàng đen của cậu đẫm máu và bụi tro.
"Ngoan… con trai của mẹ…!"
Giọng cô nghẹn lại, chôn mặt vào vai Naruto—giờ đã không cần giấu cái tên ấy nữa.
Shinigami khẽ nhắm mắt, hơi thở yếu ớt, một tay chậm rãi giơ lên, run rẩy đặt lên lưng Kushina.
Một đêm dài, cuối cùng… cũng có thể gọi một tiếng mẹ mà không sợ mất đi nữa.
Minato đứng yên bất động.
Trong mắt anh, tất cả hình ảnh trước mặt mơ hồ đến khó tin—
Một cậu thiếu niên khoác áo choàng đen đẫm máu, tóc vàng rối bời, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt xanh ấy…
Ánh mắt ấy.
Minato siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào da, đến khi thấy nhói.
Anh bước chậm lại.
Mỗi bước, trái tim đập mạnh hơn, cổ họng tắc nghẹn hơn.
Kushina gục trên vai Naruto, bờ vai mỏng ấy run lên nhè nhẹ.
Giọng cô lạc hẳn đi, vỡ òa giữa đêm tối:
"Con trai… mẹ xin lỗi… xin lỗi… vì đã không nhận ra con…!"
Nước mắt cô thấm ướt mái tóc vàng. Naruto khẽ nhắm mắt, giọng khàn khàn, yếu ớt nhưng rõ ràng:
"Không… không sao đâu mẹ… con… vẫn ổn…"
Kushina òa lên nấc nghẹn, vùi mặt vào vai cậu.
Minato dừng lại trước mặt hai người. Cổ họng anh nghẹn cứng.
Anh đưa tay lên… rồi run rẩy rụt về. Bàn tay vốn luôn chắc chắn khi thi triển ấn thuật, giờ lại không dám chạm vào bờ vai gầy ấy.
Naruto—đứa bé chỉ vừa ra đời trong vòng tay anh, giờ đã lớn thành một người đàn ông trẻ tuổi, đầy vết thương, đầy quyết tuyệt—và vẫn gọi anh là cha.
Naruto khẽ mở mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt xanh phức tạp của Minato.
Cậu cười khẽ, nụ cười vừa mệt vừa nhẹ nhõm.
"…Cha."
Một chữ ấy—như mũi tên đâm xuyên ngực Minato.
Hai hàng lệ không kìm được nữa—trượt xuống gò má anh.
Anh quỳ sụp xuống, hai tay run lên siết chặt vai con trai.
"Naruto…"
Giọng anh vỡ ra, khản đặc:
"Cha… xin lỗi…!"
Shinigami cười khổ, giọng run rẩy:
"Con không giận… không trách… thật đấy… Con tự hào… là con của hai người."
Minato chậm rãi đặt tay lên vai con trai, hít sâu để ổn định giọng nói đang run:
"Naruto… vì sao… ba người các con lại… đến được đây?"
Hinata im lặng, đôi tay nắm chặt tà áo. Itachi thì cúi đầu, ánh mắt tối lại.
Naruto hít một hơi dài, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cha mẹ mình. Dù đôi mắt ấy đã đỏ hoe vì mệt và nước mắt, ánh nhìn vẫn kiên định đến đau lòng.
"…Con đến từ một dòng thời gian khác."
Minato khựng lại, ánh mắt sửng sốt. Kushina run lên, ôm con chặt hơn, giọng nghẹn ngào:
"Kh…không thể nào… dòng thời gian khác…?"
Naruto gật đầu chậm rãi.
Giọng cậu khàn đặc, từng câu nói ra như kéo đứt từng sợi thần kinh đã mệt lả:
"…Ở dòng thời gian của con… đêm nay…"
Cậu nhìn cha mẹ mình, hơi thở run run:
"…Hai người đã hy sinh… để phong ấn Cửu Vĩ vào người con."
Kushina chết lặng. Đôi mắt cô mở to, nước mắt không kìm nổi mà tuôn ra.
Naruto siết chặt tay, giọng trầm xuống:
"Không lâu sau đó… tộc Hyuga gặp biến cố. Làng Mây bắt cóc Hinata để nhằm lấy được Byakugan. Cuối cùng… chú Hizashi đã… hy sinh… để bảo vệ chú Hiashi."
Hiashi trợn mắt, cả thân hình cứng đờ. Hizashi bên cạnh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào thịt đến bật máu, nhưng không thốt được một lời.
Naruto không dừng lại.
Giọng cậu run lên, nhưng vẫn nói tiếp:
"…Rồi bi kịch nhất… vài năm sau…"
Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào Fugaku và Shisui.
Itachi đứng cạnh, cúi đầu thật thấp, mắt nhắm nghiền như không muốn nhìn phản ứng của phụ thân mình.
"…Chính tay Itachi… đã phải ra tay… kết liễu toàn bộ gia tộc."
Ầm—
Những chữ cuối như sấm nổ trong đêm.
Fugaku lảo đảo lùi nửa bước, mặt trắng bệch. Shisui mở to mắt, tròng mắt đỏ rực run lên bạo liệt.
Hiashi quay mặt đi, bàn tay run không kiểm soát. Hizashi nghiến răng, cổ họng bật ra tiếng thở nặng nề.
Kushina bật khóc, giọng vỡ ra:
"Không… không thể nào… tại sao… sao mọi thứ lại…"
Naruto cúi đầu, giọng nghẹn lại, nhưng vẫn nói nốt:
"…Đó là số phận… ở dòng thời gian của con."
Một khoảng im lặng khủng khiếp trùm xuống. Chỉ còn tiếng gió thổi qua, như muốn cuốn đi lời thật cay nghiệt.
Kushina run rẩy, đôi tay vuốt lên mái tóc con trai, giọng đứt quãng:
"Naruto… con… con đã phải sống… một mình, đúng không…?"
Naruto không đáp. Cậu chỉ lặng lẽ nhắm mắt. Nước mắt lăn xuống gò má gầy, rơi trên tay mẹ.
Fugaku siết chặt tay, ánh mắt đỏ như muốn rách toạc.
Giọng ông trầm khàn:
"…Itachi… con… ở thời gian đó… thật sự…?"
Itachi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn phụ thân mình. Nụ cười rất nhẹ thoáng trên môi anh—một nụ cười vừa tự trách vừa bình thản.
"…Phải."
Hiashi khép mắt, một giọt lệ nóng rơi xuống nền đất đã tơi tả.
"…Hizashi… ta xin lỗi…"
Hizashi cúi đầu, giọng run như tơ kéo:
"Anh không có lỗi… đó… chỉ là định mệnh."
Minato nhắm mắt, giọng anh khẽ run:
"…Naruto… con đã chịu nhiều hơn bất cứ đứa trẻ nào nên phải chịu…"
Naruto ngẩng lên, đôi mắt xanh nhìn thẳng cha mình, lần đầu tiên không còn e ngại hay giấu giếm.
"Nhưng… hôm nay… nhờ mọi người… con tại dòng thời gian này không còn cô độc nữa."
Naruto khẽ cúi đầu.
Hơi thở vẫn còn mệt mỏi, giọng cậu khàn đặc nhưng bình tĩnh:
"…Đúng… con đã lớn lên trong cô độc."
Kushina run run, tay đặt lên má con, mắt đỏ hoe.
"Naruto…"
Cậu khẽ cười, đôi mắt xanh lấp lánh ánh lửa đêm:
"Nhưng… con không hối hận."
Mọi người nhất loạt nhìn cậu, không chớp mắt.
"Vì dù con không có cha mẹ bên cạnh, con vẫn có những người thầy, những người bạn… đã dạy con cách bước qua tất cả."
Cậu ngẩng đầu, giọng trầm ấm như chưa bao giờ trong đời từng được nghe chính mình nói với cha mẹ:
"…Kakashi-sensei."
"Asuma."
"Gai."
"Kurenai."
"Jiraiya."
"…Tsunade."
Minato và Kushina khẽ run lên, ánh mắt ngập tràn xúc động.
Naruto nhìn cha mình, khóe môi cong lên một nụ cười có chút tinh quái:
"Cha biết không…? Ở dòng thời gian của con… con đã giúp ông già háo sắc Jiraiya… giành được tình yêu cả đời mình."
Kushina ngạc nhiên:
"Ý con là…?"
Naruto gật đầu, nụ cười rạng rỡ hơn:
"Chính là Tsunade-baa-chan."
Minato bật cười khẽ, lần đầu tiên sau tất cả, ánh mắt anh sáng lên niềm vui thuần khiết:
"Ra vậy… cuối cùng… Jiraiya-sensei cũng chịu yên phận."
Kushina khẽ lau khóe mắt, giọng run run:
"Naruto… còn con…?"
Naruto liếc sang Hinata—vẫn đang đỏ mặt cúi đầu—rồi quay lại, giọng dịu lại, mắt nhìn mẹ:
"…Con cũng có người yêu."
Hinata đỏ bừng từ tai đến cổ, lí nhí:
"Na…Naruto-kun…"
Naruto nhìn cha mẹ, giọng nhỏ hơn, nhưng dứt khoát:
"Chính là Hinata-chan."
Kushina mím môi, đôi mắt đỏ hoe sáng lên một tia vui sướng đến nghẹn ngào. Minato bật cười khẽ, ánh nhìn dịu dàng không giấu nổi tự hào.
Naruto thầm thở phào—vẫn không dám hé nửa chữ về Ino và Temari, không thôi chắc chắn bị hai “cha vợ” Hyuga lột da ngay tại chỗ.
Cậu chớp mắt, rồi bất ngờ búng tay một cái—tách!
"À… còn một chuyện…"
Mọi người nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy chờ đợi.
Naruto hít sâu, giọng trầm lại, ánh nhìn nghiêm trang lạ thường:
"Con muốn… tặng cha mẹ một bất ngờ."
Từ trong quyển trục phong ấn, cậu chậm rãi lấy ra một chiếc áo choàng dài màu trắng.
Khi vạt áo bung ra, lửa đêm hắt lên viền đỏ rực như đang cháy.
Trên lưng áo…
Năm chữ được thêu to rõ ràng:
「火影第六目」
Hỏa Ảnh Đệ Lục Mục.
Khoảnh khắc đó—
Minato trợn to mắt, hơi thở tắc lại. Kushina đưa tay lên che miệng, nước mắt tức thì tràn ra.
Naruto siết chặt tay cầm áo choàng, giọng run run nhưng đầy tự hào:
"…Con… đã làm được rồi."
"Con đã trở thành Hokage."
Minato và Kushina ôm chầm lấy con trai, vừa cười vừa khóc, giọng run không thành tiếng. Gió đêm không còn lạnh—chỉ còn mùi tro tàn nhạt dần và hơi ấm cuối cùng của một gia đình cuối cùng đã đoàn tụ.
Cách đó vài bước, Hiashi đứng thẳng người, nhìn chằm chằm Hinata. Ánh mắt nghiêm nghị quen thuộc run lên một thoáng hiếm có.
Hiashi hạ giọng, không giấu nổi bối rối:
"…Hinata… đôi mắt ban nãy… chẳng lẽ… con đã đạt được… thứ đó?"
Hizashi đứng cạnh, mày nhíu chặt, giọng lạc hẳn:
"Đó… là Tenseigan…?"
Hinata khẽ mím môi, gương mặt trắng hồng khẽ cúi.
Cô hít sâu, giọng nhẹ như hơi thở:
"Phải… là Tenseigan."
Cô ngẩng lên, đôi mắt trắng dịu dàng ánh lên tia sáng kiên định chưa từng có trong ký ức của cả hai người cha:
"Nhờ Naruto… đã giúp con hiểu được ý nghĩa thực sự của sức mạnh. Cũng nhờ anh ấy… con mới có thể thức tỉnh đôi đồng thuật mà tổ tiên lưu truyền trong truyền thuyết."
Hiashi nhìn con gái, môi khẽ run. Một giọt nước nóng rơi xuống gò má vốn ít khi để lộ cảm xúc.
Hizashi khẽ cúi đầu, giọng nghèn nghẹn:
"Tiểu thư… không, Hinata-sama… con đã… thật sự trưởng thành rồi."
Hinata mỉm cười dịu dàng, nụ cười thuần khiết như ánh trăng mùa thu.
Hiashi vươn tay, chạm nhẹ lên mái tóc con gái:
"Cha… tự hào về con."
Cùng lúc ấy, ở một bên khác— Fugaku khoanh tay đứng đối diện Itachi, mắt Sharingan đã tắt nhưng ánh nhìn vẫn sâu thẳm.
Shisui lặng lẽ bên cạnh, im lặng rất lâu mới cất tiếng:
"Itachi… năm đó… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…?"
Itachi cụp mắt, mi dài khẽ run.
Trong đôi đồng tử đen, ánh lửa hắt lên từng ký ức chẳng khác gì dao cắt.
Hắn hạ giọng, giọng bình tĩnh lạ thường:
"…Dòng thời gian của con… năm đó… tộc Uchiha bắt đầu lên kế hoạch đảo chính."
Fugaku nhíu mày, trầm giọng:
"Ta… đã từng nghĩ tới khả năng đó. Nhưng không ngờ nó thực sự xảy ra."
Itachi ngẩng đầu, giọng khàn khàn:
"Chính vì sợ hãi một cuộc nội chiến kéo theo thảm họa… để tránh Konoha tổn thất nguyên khí… con… đã chọn cách… tàn sát toàn bộ gia tộc mình."
Shisui nắm chặt tay, khóe môi run lên.
"…Tự mình gánh hết… một mình…"
Itachi không phủ nhận, thở chậm một hơi, giọng nhẹ đi:
"Nhưng… tất cả không chỉ vì trách nhiệm. Một phần là vì con đã mắc mưu một kẻ khác—Uchiha Obito."
Fugaku hơi sững lại:
"Obito…? Đứa bé đã được cho là đã chết…?"
"Phải." – Itachi gật đầu chậm rãi – "Hắn đã lừa dối, thao túng… ép con phải chọn kết cục đó."
Shisui nhắm mắt, một giọt lệ chậm rãi rơi trên mi.
Cả hai đều không biết nói gì—dù người trước mặt đã vì họ mà đánh đổi tuổi trẻ và sinh mệnh.
Nhưng Itachi lại mỉm cười nhẹ—nụ cười bình thản không còn vướng nợ:
"…Phụ thân, Shisui."
"Đó là bi kịch của một thời gian khác."
Giọng Itachi trầm nhưng kiên định:
"Ở dòng thời gian ấy… vì Đệ Tứ không còn, cầu nối giữa Konoha và Uchiha bị đứt đoạn. Tộc ta dần chìm sâu vào bóng tối, không còn lối quay về."
Fugaku cúi đầu, vai run lên.
Itachi siết tay, mắt nhìn thẳng ông, giọng chắc nịch:
"Nhưng—nay Đệ Tứ vẫn còn."
"Chỉ cần tộc Uchiha kiên định ủng hộ làng, phối hợp với tộc Hyuga… đề phòng lão già Danzo, thì tất cả sẽ không lặp lại."
Fugaku ngẩng lên, mắt đỏ hoe, nhìn đứa con trai đã từng gánh cả tộc trên vai.
"…Itachi… con… không cần phải một mình nữa."
Shisui hít một hơi, nghiêng đầu, giọng lạc đi:
"Phải. Từ nay, dù bất cứ điều gì… chúng ta cũng sẽ cùng nhau gánh."
Ầm—
Trên người Naruto, Hinata và Itachi bỗng bừng lên những luồng ánh sáng xanh nhạt.
Ánh sáng không dữ dội, nhưng tỏa ra luồng chakra tinh thuần đến mức mọi người đều nín thở.
Naruto chậm rãi hạ mắt, một nụ cười buồn nở trên môi:
"…Long Mạch Rouran…"
Hinata quay đầu, ánh mắt tím dịu dàng nhìn cậu, rồi khẽ nắm lấy tay Naruto.
Itachi nhắm mắt, thở ra một hơi dài—rất nhẹ nhõm.
Minato hơi hoảng hốt, giọng khàn đi:
"Naruto… đây là…?"
Naruto nhìn cha mẹ mình, ánh mắt bình yên:
"…Là năng lượng của Long Mạch Rouran."
"Có lẽ… sắp cạn rồi… Chúng con phải trở về…"
Kushina khẽ òa lên, vòng tay siết chặt vai con trai.
"Không… mẹ còn chưa kịp… chưa kịp ôm con lâu hơn…"
Minato cúi đầu, mái tóc vàng che nửa ánh mắt thấm ướt.
"Naruto… cha… cha tự hào về con."
Naruto cười khẽ, giọng run run:
"…Con biết mà."
Fugaku bước đến bên Itachi, tay đặt lên vai con trai đã từng gánh cả tộc.
Giọng ông trầm nhưng chắc như đá:
"Itachi… ta hứa… tộc Uchiha… sẽ không bao giờ đi xuống một lần nữa."
Shisui khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định chưa từng có:
"Chúng ta… sẽ cùng nhau bảo vệ tất cả."
Itachi nhìn cả hai, mắt ngấn nước, nhưng môi vẫn giữ nụ cười bình thản:
"…Con biết. Và… con tin mọi người sẽ làm được."
Ở bên kia, Hiashi cúi đầu trước Hinata, giọng ông run lên lần đầu tiên trong đời:
"Hinata…"
Hizashi bước lên, bàn tay đặt lên vai cháu gái, giọng trầm khàn:
"Từ nay… cha và chú… sẽ không bao giờ để bất kỳ kẻ nào… động vào Hyuga."
Hinata cúi đầu thật sâu, giọng nhẹ như gió:
"…Con biết. Con cũng tự hào về gia tộc của mình."
Ánh sáng quanh ba người dần mạnh lên.
Thời gian của họ… sắp cạn.
Naruto quay đầu nhìn tất cả, giọng chậm rãi:
"…Trước khi con đi…"
"Xin mọi người… hãy giữ bí mật về danh tính của bọn con."
Minato ngẩng lên, đôi mắt xanh trầm hẳn xuống.
Anh hít một hơi dài, rồi khẽ gật đầu, giọng chắc nịch:
"Cha… thay mặt tất cả… hứa với con."
"Chuyện này… sẽ là bí mật mãi mãi."
Ánh sáng đã rực lên gần như nuốt trọn thân thể Naruto.
Cậu cắn răng, hít sâu lần cuối.
Rồi—Sharingan trong mắt cậu chợt lóe lên ánh đỏ mãnh liệt.
ẦM—
Một luồng chakra vô hình tỏa ra, nhanh như sét xuyên qua tất cả những người trước mặt.
Minato khựng lại, mắt mở lớn—vô số hình ảnh, sơ đồ, công thức, thông tin như mưa bão tràn vào đầu.
Từng mảng ký ức, từng kế hoạch chiến lược, từng bí mật về tương lai Nhẫn giới.
Tiếng Naruto vang lên, lặng như gió nhưng rõ ràng:
"…Đây là… tất cả những gì con biết… về tương lai."
"Hãy dùng nó… để bảo vệ Konoha… và tất cả những người con yêu thương."
Minato run rẩy, môi khẽ mở, giọng lạc đi:
"Naruto… con…"
Khoảnh khắc cuối cùng, Naruto nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt xanh thẳm như biển:
"…Tạm biệt… cha, mẹ."
"Naruto…!"
Giọng Kushina nghẹn lại.
Cả cuộc đời Kushina chưa bao giờ phải buông con khi nó còn nhỏ thế này.
Lần này, khi nó đã lớn lên thành người đàn ông dám gánh cả vận mệnh… nàng lại càng không muốn rời tay.
Kushina run run ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe đầy yêu thương:
"Nghe mẹ dặn đây…!"
Naruto khẽ cười, giọng khàn khàn:
"Vâng… mẹ nói đi…"
Kushina hít một hơi dài, giọng vỡ ra từng chữ:
"…Con phải… ăn uống đầy đủ…"
"Đừng… cãi nhau với Hinata… nhớ chưa…?"
Naruto bật cười, giọng run lên:
"Con biết mà… mẹ…"
"Con phải… phải nhớ… dù thế nào…"
Kushina siết chặt vai cậu, khóc nấc, trán tì lên trán con trai:
"…Mẹ… và cha… yêu con hơn bất cứ thứ gì trên đời…!"
Minato bước tới, đặt tay lên vai Kushina, mắt đỏ hoe.
Anh nhìn con trai, giọng trầm nhưng bình tĩnh:
"Và… nếu con có mệt, có hoang mang… thì hãy nhớ—dù ở bất kỳ dòng thời gian nào, nơi nào… Con vẫn luôn là niềm tự hào của cha mẹ."
Kushina cắn môi, gương mặt đẫm nước mắt, giọng run run:
"…Naruto… con là ánh sáng lớn nhất của đời mẹ."
Naruto khẽ nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ trượt xuống gò má.
"…Con… con sẽ nhớ mãi…"
Ánh sáng xanh đã phủ lên toàn bộ thân thể ba người.
Kushina khóc nấc, tay vẫn nắm chặt áo choàng con trai:
"…Con phải sống hạnh phúc… Naruto…!"
Trong giây cuối cùng, Naruto mở mắt, nở nụ cười dịu dàng:
"…Vâng, mẹ."
Ánh sáng chói lòa bùng lên—
Trong khoảnh khắc đó, tro bụi đêm như được gió cuốn sạch.
Chỉ còn lại nền đất trống, im lìm.
Ba thân ảnh—đã biến mất.
Khoảnh khắc ánh sáng xanh cuối cùng tan biến, gió đêm im phăng phắc.
Chỉ còn nền đất hoang tàn và hơi ấm mơ hồ như chưa từng có điều kỳ lạ nào xảy ra.
Kushina vẫn quỳ, hai tay run rẩy ôm đứa bé sơ sinh trong lòng.
Minato đứng sau lưng cô, một tay nhẹ đặt lên vai vợ.
Ánh mắt họ nhìn nhau—vừa nhẹ nhõm, vừa như vẫn còn sót lại chút nuối tiếc.
ẦM—ẦM—ẦM—
Từ xa, hàng trăm shinobi Konoha mặc giáp tập kết theo đội hình, vũ khí sáng loáng dưới ánh trăng.
Dẫn đầu đoàn quân là Hiruzen Sarutobi với chiếc áo choàng trắng.
Bên cạnh ông, Jiraiya sải bước dài, mái tóc bạc bù xù, nét mặt căng thẳng.
Jiraiya đảo mắt nhìn quanh chiến trường tan hoang, đồng tử co rút khi thấy bóng dáng vợ chồng Minato đang đứng nguyên tại chỗ.
Hiruzen khẽ cau mày khi thấy Uchiha Fugaku, Shisui, Hyuga Hiashi, Hyuga Hizashi đều có mặt.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Jiraiya bước nhanh lên trước, giọng trầm khàn:
"Minato! Tình hình thế nào?"
Minato hít một hơi sâu, nắm tay siết chặt, rồi thả ra.
Anh ngẩng đầu, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
"Tình hình đã được kiểm soát."
Ánh mắt Hiruzen chậm rãi lướt qua từng người, dừng lại lâu nhất trên Naruto sơ sinh đang ngủ trong vòng tay Kushina.
Hơi thở ông nhẹ ra, nếp nhăn trên trán giãn đi đôi chút.
"…Tốt. Ta đã sợ… xảy ra thảm kịch."
Jiraiya hạ giọng, ánh mắt nghiêm nghị:
"Cửu Vĩ đâu rồi? Nó bị phong ấn lại… hay…"
Minato nhìn thẳng thầy mình, nở một nụ cười nhẹ nhõm:
"…Kushina đã thành công thu hồi lại Cửu Vĩ."
Hiruzen khẽ nhíu mày.
Jiraiya gật đầu chậm rãi, không hỏi thêm.
Không ai để ý bàn tay Minato giấu sau áo choàng đang khẽ run lên.
Chỉ Kushina biết—người chồng ấy vừa nói dối để bảo vệ đứa trẻ trong lòng mình.
Bảo vệ tương lai của thằng bé.
Một thoáng im lặng rất dài.
Những shinobi phía sau Hiruzen đồng loạt thở phào, bầu không khí căng cứng suốt đêm mới dịu xuống.
Hiashi bước lên nửa bước, ánh mắt điềm tĩnh:
"Tộc Hyuga đã hỗ trợ kiểm soát. Tình hình dân cư trong làng tạm thời ổn định."
Fugaku chậm rãi cúi đầu:
"…Tộc Uchiha cũng đã toàn lực ứng cứu. Từ giờ, tộc ta sẽ phối hợp bảo vệ làng chặt chẽ hơn."
Hiruzen nhìn lần lượt từng người, ánh mắt sâu thẳm. Dường như ông hiểu… đêm nay, có điều gì đó đã thay đổi vĩnh viễn. Nhưng chính xác là điều gì—ông không thể biết được.
Kushina cúi xuống, khẽ vuốt mái tóc vàng mịn của Naruto. Đứa bé khẽ cựa mình, hé mắt nhìn mẹ, rồi lại ngủ thiếp đi.
Kushina khẽ mỉm cười—nụ cười hiền hậu, dịu dàng như cả đêm dài này chưa từng có máu và nước mắt.
Tương lai của dòng thời gian này… Sẽ ra sao… không ai biết chắc.
Nhưng ít nhất—hy vọng vẫn còn.