Ánh sáng chói lòa tan biến. Khi Naruto, Hinata và Itachi mở mắt, xung quanh họ chỉ còn tiếng gió nhẹ u u thổi qua hành lang đá cổ.
Ba người đang đứng đúng bệ đá phong ấn Long Mạch Rouran—nơi tất cả đã bắt đầu.
Naruto khẽ hít một hơi sâu, ngón tay siết nhẹ chuôi kunai bên hông, cảm giác vừa mất mát vừa nhẹ nhõm.
Hinata đưa tay vuốt vài sợi tóc lòa xòa trước trán cậu, ánh mắt tím vẫn còn chút hoài nghi:
"Naruto-kun… anh ổn không?"
Cậu gật đầu, giọng khàn nhưng bình tĩnh:
"Anh ổn. Nhưng phải chắc chắn… Rouran còn năng lượng. Nếu không, sau này nguy to."
Hinata gật đầu, nhắm mắt lại.
Tenseigan khẽ mở ra—ánh sáng lam lấp lánh trong đồng tử.
Một nhịp thở sau, cô khẽ nhíu mày:
"…Đúng là lớp năng lượng ngoài đã bị tiêu hao gần hết."
Naruto cau mày.
Itachi khoanh tay đứng cạnh, ánh mắt hờ hững nhìn xuống vết nứt đá xung quanh:
"Vậy tức là nguồn của Long Mạch sắp cạn?"
"Không…"
Hinata lại nhìn sâu hơn, mạch chakra quanh tròng mắt đan chặt như tơ.
Vài giây im lặng.
Cô mở mắt, giọng có chút chấn động:
"Không… thứ vừa bị cạn chỉ là phần vỏ ngoài."
Naruto khẽ giật mình:
"Phần vỏ…?"
Hinata khẽ gật đầu, nuốt một ngụm nước bọt:
"Bên dưới nó… còn tồn tại một tầng năng lượng… cực kỳ lớn. Lớn đến mức kể cả Cửu Vĩ… cũng chưa chắc sánh bằng."
Naruto im lặng một lúc, rồi thở ra nhẹ nhõm.
"Vậy thì tốt."
Cậu cúi người, kết ấn. Chakra vàng nhạt lan ra thành một vòng ấn chú phức tạp, lặng lẽ khép lại lớp phong ấn cuối cùng.
Một quầng sáng xanh nhạt bùng lên, rồi thu hẹp lại thành chấm sáng, biến mất.
Naruto ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh:
"…Xong rồi. Long Mạch sẽ không bị rò rỉ thêm."
Hinata nhẹ nhàng nắm tay cậu. Itachi thở ra, ánh mắt dù bình thản vẫn không giấu nổi một tia nhẹ nhõm:
"Cuối cùng cũng kết thúc."
Cả ba cùng quay người, bước về con đường hẹp dẫn ra lối chính của tàn tích.
Nhưng mới đi được mấy bước—Naruto hơi loạng choạng.
Itachi bất đắc dĩ bước đến, cúi người vác cậu lên lưng như cõng đứa em nhỏ. Naruto cựa nhẹ, giọng khàn:
"Anh… không cần… cõng tôi như trẻ con…"
Itachi khẽ nhếch môi, nhưng giọng trầm lại, hơi nghiêm khắc:
"Nếu không phải sức sống của cậu quá ngoan cố… lúc đó cậu đã chết rồi."
Naruto im lặng.
Giọng Itachi đều đều vang lên, không nặng trách móc nhưng cũng chẳng nhẹ:
"…Dùng sinh mệnh lực cứu Minato-sama và Kushina-sama… đúng là liều lĩnh."
Cậu khẽ cười, hơi thở phả lên vai Itachi:
"Tôi không hối hận."
Itachi thở dài, giọng trầm hơn:
"Đành rằng Mangekyou Sharingan mạnh thật… nhưng nhớ lấy—dùng quá độ, cuối cùng chỉ còn mù lòa và chết cạn kiệt."
Naruto không cãi lại.
Sau ba ngày rời Rouran, gió đầu thu đã bắt đầu lạnh hơn trên mái nhà Hokage. Cờ Konoha phần phật trong nắng.
Naruto, Hinata và Itachi lặng lẽ bước qua cổng chính làng. Những ánh mắt kinh ngạc, tò mò của các ninja tuần tra đều dõi theo họ. Nhưng không ai hỏi, bởi chiếc áo choàng trắng viền lửa trên vai Naruto đã đủ để tất cả im lặng cúi đầu chào.
Ngay khi đặt chân về phòng tiếp tân, Itachi khẽ nhíu mày, đưa tay lên mi mắt. Khoảnh khắc những tia sáng xuyên qua tán cây, anh khẽ chớp mắt. Tầm nhìn… đã bắt đầu nhòe.
Naruto thoáng liếc sang. Ánh mắt cậu nghiêm lại.
Itachi chỉ nhẹ lắc đầu, giọng bình thản:
"…Ta xin nghỉ tĩnh dưỡng vài ngày."
Naruto thở ra, khẽ gật:
"Nghỉ ngơi đi. Chuyện còn lại để tôi."
Itachi không nói thêm, chỉ quay người rời đi, bóng áo đen lặng lẽ khuất vào hành lang dài.
Naruto nhìn theo, im lặng vài giây, rồi khẽ vuốt cằm.
"…Phải có cách nào đó."
Không đợi Hinata kịp hỏi, cậu đã xoay người chạy thẳng xuống cầu thang dẫn về tầng sâu của tòa nhà Hokage.
Cửa đá phòng nghiên cứu của Orochimaru vẫn như trước—nặng nề, lạnh lẽo. Nhưng vừa tới gần, cậu đã thấy Karin đẩy cửa bước ra. Cô gái tóc đỏ đeo kính khẽ nhướng mày khi nhìn thấy Naruto, rồi nở nụ cười nửa trêu chọc nửa bất đắc dĩ:
"Lại đến tìm ‘sư phụ’ à? Vào đi, hắn đang chờ."
Naruto gật nhẹ, sải bước vào gian phòng đèn đá vàng âm u.
Orochimaru đang ngồi trên ghế bành, tay cầm sổ ghi chép dày cộp. Ánh mắt vàng rắn nheo lại đầy thích thú khi thấy cậu:
"Ồ… Naruto-kun… thật trùng hợp… ta đang định sai Karin đi gọi cậu."
Naruto dừng trước bàn, không vòng vo:
"Ta muốn hỏi về Mangekyou Sharingan."
Orochimaru khẽ nhếch môi:
"Ồ? Cuối cùng cậu cũng chịu lo lắng cho đôi mắt của Uchiha Itachi?"
Naruto gật đầu, giọng dứt khoát:
"Đúng. Có cách nào giảm tác dụng phụ không? Tầm nhìn Itachi đã bắt đầu mờ. Ta không muốn hắn mù sớm."
Orochimaru khẽ cười, tiếng cười trầm đục:
"Có chứ. Nhiều cách."
Hắn nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên tay ghế:
"Mangekyou Sharingan vốn không phải tặng phẩm miễn phí. Đổi lấy sức mạnh, cái giá luôn là cạn kiệt thị lực và sinh mệnh."
Naruto im lặng, ánh mắt vẫn không rời hắn.
Orochimaru nhướng mày, giọng kéo dài, lười nhác mà âm u:
"Nhưng cậu đến đúng lúc. Ta vừa hoàn thành một nghiên cứu… có lẽ cậu sẽ thấy rất hứng thú."
Hắn đứng dậy, phất tay ra hiệu Karin theo sau. Cả hai dẫn Naruto băng qua dãy hành lang tối lạnh, đi tới một gian phòng sâu nhất.
Cửa đá bật mở.
Trong gian phòng ngập ánh đèn vàng mờ, một chiếc hộp kim loại dài gần nửa người lớn nằm yên trên bệ đá, được khóa bằng ba tầng ấn chú phức tạp.
Orochimaru khẽ liếc qua Naruto, giọng hạ thấp, âm sắc ma quái lướt qua:
"Trước khi nói về cách chữa trị Mangekyou, ta nghĩ… cậu nên nhìn thứ này trước đã."
Orochimaru khẽ cười, ngón tay dài trắng bệch lướt qua ổ khóa phức tạp trên hộp kim loại. Từng tầng khóa tách ra, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt hắn, khiến đồng tử vàng rắn càng thêm quỷ dị.
“Rắc.”
Nắp hộp bật mở.
Ngay giữa lòng hộp, một bình thủy tinh cao bằng cẳng tay lặng lẽ nằm trong lớp đệm bảo vệ. Bên trong là dung dịch màu xanh lá đậm, đặc quánh, sóng sánh mỗi khi ánh đèn chạm tới.
Naruto khẽ nhíu mày. Chỉ một thoáng, Kurama đã gầm khẽ trong tâm trí:
“Này, nhóc. Ta… cảm nhận được… năng lượng sinh mệnh… rất nồng nặc…”
Naruto khẽ nhắm mắt, tay đặt lên mặt bình thủy tinh. Hơi lạnh xuyên qua đầu ngón tay, kéo theo một thứ cảm giác mơ hồ quen thuộc.
Kurama lại hít một hơi, giọng trầm khàn khựng lại:
“…Mùi này…Không thể nhầm…Hashirama!?”
Naruto biến sắc, đồng tử co rút.
Orochimaru nhếch môi, khoái trá nhìn vẻ mặt của Naruto—vừa kinh ngạc, vừa phòng bị.
“Quả nhiên,” hắn cười khẽ, giọng lạnh lẽo như rắn trườn. “Cậu vẫn nhận ra.”
Hắn thong thả kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan vào nhau, ánh mắt sáng rực lên đầy thỏa mãn:
“Đây chính là… thành quả lớn nhất của ta trong nhiều năm nghiên cứu.”
Naruto nghiêng đầu, nhíu mày hỏi:
“Ngươi lấy đâu ra… tế bào của Hokage Đệ Nhất?”
Orochimaru khẽ nhướng mày:
“Không phải ta… mà là cậu.”
Naruto trừng mắt.
“Ta?”
Orochimaru gật nhẹ, thong thả giở một cuốn sổ ghi chép dày cộp, giọng đều đều:
“Mẫu vật phẩm Bạch Zetsu mà cậu mang về cho ta hồi trước… Ta đã trích xuất được tế bào… rồi tách chiết nhân tố di truyền.”
Hắn giơ tay, chỉ vào bình dung dịch màu xanh lá đậm:
“Cuối cùng, sau vô số lần thất bại, ta đã tái tạo được một hỗn hợp tế bào Hashirama… ở mức độ tinh khiết chưa từng có.”
Naruto siết nắm tay, cổ họng khô khốc. Cậu không ngờ—một mẩu Bạch Zetsu lại có thể dẫn đến thành quả này.
Vergil trong tâm trí tán thán:
“Chất lượng… rất gần với chính bản thể Hashirama. Tên Orochimaru này… thật là quái tài...”
Orochimaru nhìn cậu chằm chằm, giọng hạ xuống, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng:
“Với dung dịch này… cậu có thể chữa trị tổn thương Mangekyou Sharingan.”
Hắn nghiêng đầu, giọng trầm trầm:
“Thậm chí… duy trì thị lực vĩnh viễn… mà không cần cấy mắt người thân.”
Trái tim Naruto bất chợt nảy lên một cái.
Dung dịch xanh lá đậm sóng sánh trong bình thủy tinh, phản chiếu ánh nhìn của cả hai.
Orochimaru tựa lưng vào ghế, tay đan vào nhau trước cằm, giọng kéo dài:
"…Tất nhiên, nói duy trì Mangekyou Sharingan vĩnh viễn…"
Hắn nhếch môi cười khẽ:
"…Thì cũng chỉ là lời phóng đại đôi chút, để cho vui."
Naruto híp mắt:
"Nghĩa là sao?"
Orochimaru nhìn Naruto đầy thích thú:
"Ý ta là—dù về lý thuyết, tế bào Hashirama có khả năng kích thích năng lực tự tái tạo của Mangekyou Sharingan, ngăn nó mù lòa…"
"Nhưng kết luận ấy mới dừng ở giả thuyết."
Hắn giơ tay khẽ gõ lên mặt bình thủy tinh, móng tay lách cách:
"Dẫu vậy… số liệu nghiên cứu của ta không phải không có căn cứ. Ít nhất—nếu dùng dung dịch này, đồng lực sẽ được duy trì lâu hơn rất nhiều, đồng thời giảm bớt tổn hại."
Naruto trầm ngâm, không vội đáp.
Orochimaru bỗng nở nụ cười mỏng, ánh mắt cong lại như lưỡi câu:
"…Thật trùng hợp, ta đang tiến hành một thí nghiệm cực kỳ lớn. Ta đảm bảo—nếu thành công, kết quả sẽ khiến cậu cực kỳ thỏa mãn."
Hắn khẽ giơ tay, nắn nắn mấy ngón tay thon dài trắng bệch. Tiếng khớp xương kêu rắc rắc đầy ẩn ý.
“Nhưng…”
Orochimaru thở ra, giọng kéo dài như thể vô tình:
"…Thí nghiệm ấy… vẫn còn thiếu một thứ."
Ánh mắt hắn lướt qua Naruto, không nói thẳng, nhưng ý tứ quá rõ ràng.
Naruto khẽ nhếch miệng cười:
"Thiếu tiền và trang thiết bị… đúng không?"
Orochimaru không đáp, chỉ cười, đầu lưỡi chậm rãi liếm qua môi.
Naruto thở ra, mắt không hề dao động:
"Anbu sẽ vận chuyển thêm tiền và tất cả thiết bị cậu cần. Chỉ cần liệt kê danh mục cụ thể."
Orochimaru khẽ vỗ tay một tiếng nhẹ, nét cười thỏa mãn hiện rõ:
"Tốt lắm… Hokage Đệ Lục."
Hắn nghiêng đầu, khẽ đẩy bình thủy tinh về phía Naruto:
"Bình dung dịch này… coi như tặng phẩm. Nó đủ cho hai người sử dụng."
Naruto nhìn chằm chằm chất lỏng xanh lá đặc quánh, ánh mắt không chớp.
"…Hai người…"
Cậu khẽ gật đầu, giọng bình tĩnh:
"Ta và Itachi sẽ sử dụng."
Khoảnh khắc đó, nụ cười trên môi Orochimaru càng sâu thêm, ánh vàng rắn lóe lên tham lam lẫn thích thú.
—-------------------
Sau ba ngày chuẩn bị, Naruto và Itachi cùng bước vào phòng thí nghiệm kín đáo của Orochimaru.
Căn phòng lạnh buốt, ánh đèn vàng nhạt hắt lên những giá tủ đầy bình mẫu vật lạ lùng. Mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc lên tận óc.
Orochimaru ngồi trên ghế cao, tay đeo găng, ánh mắt vàng rắn nhìn chằm chằm hai người với vẻ hứng thú khó giấu.
“Trước hết,” hắn cất giọng khàn khàn, “ta cần xác nhận chỉ số cơ thể.”
Naruto cùng Itachi lần lượt đưa tay để Karin gắn thiết bị đo mạch và truyền chakra cảm ứng. Trong suốt nửa giờ, hàng loạt thông số hiện trên giấy cuộn.
Orochimaru cúi xuống, mắt lia dọc dãy chữ số, giọng trầm đều:
“Ừm… huyết áp bình thường, hoạt lực chakra ổn định… Không có dấu hiệu nhiễm khuẩn hoặc xung đột tế bào…”
Hắn gấp sổ, ngẩng lên, khóe miệng nhếch nhẹ:
“Được rồi. Có thể bắt đầu.”
Karin cắm kim tiêm vào tĩnh mạch trước tay hai người.
Khi dòng dung dịch lạnh lẽo tràn vào huyết quản, Naruto khẽ rùng mình, cảm giác như băng giá chạy dọc cột sống.
Rồi, từng chút một, một nguồn năng lượng cuồn cuộn bắt đầu tích tụ sâu trong bụng. Nó không giống chakra, mà như một sức mạnh sống, căng tràn và dữ dội, chực xé nát mọi mô tế bào yếu ớt.
Naruto tái mặt, nghiến răng.
“…Cảm giác này… như có cái gì muốn bò ra ngoài…”
Orochimaru thong thả chống tay lên bàn, giọng khẽ vang lên như nhát dao:
“Nghe kỹ đây.”
“Hãy vận dụng chakra của bản thân để đồng hóa năng lượng tế bào Hashirama.”
“Đừng để nó xâm chiếm mô cơ.”
Naruto khựng lại, tròng mắt trợn lên:
“Xâm chiếm mô cơ!? Nếu thất bại thì—”
Orochimaru cười hềnh hệch, âm thanh kéo dài rợn người:
“Thì toàn bộ thân thể các ngươi sẽ biến thành một cái cây.”
Naruto: “…”
Itachi: “...”
Naruto trợn mắt, mặt cắt không còn giọt máu.
“SAO NGƯƠI KHÔNG NÓI SỚM HẢ!?”
Orochimaru chỉ cười, ngón tay thon dài gõ nhẹ mặt bàn.
“Vì nếu nói trước, ngươi sẽ căng thẳng hơn và tỉ lệ thất bại lại càng cao.”
Naruto nghiến răng, trong lòng rủa thầm hắn cả trăm câu, nhưng cũng không còn lùi được nữa.
Cậu nhắm mắt, dồn hết ý chí, bắt đầu dẫn chakra bản thân cuộn lấy dòng năng lượng sống đang bùng phát. Bên cạnh, Itachi vẫn im lặng, trán toát mồ hôi, nhưng ánh mắt không hề dao động.
Ba tiếng trôi qua.
Trên màn hình theo dõi, các chỉ số mạch, huyết áp, chakra của cả hai bắt đầu dao động hỗn loạn.
Naruto run lên từng đợt, mạch máu tay nổi gân xanh, hơi thở đứt quãng.
“Không… được… thua…”
Hơn bốn tiếng đồng hồ…
Dòng năng lượng ấy cuối cùng cũng dần lắng xuống. Các con số trên màn hình theo dõi bắt đầu trở lại bình thường.
Orochimaru nở nụ cười hài lòng, mắt vàng rắn nheo lại đầy say mê:
“Tốt lắm… Các ngươi đã chịu được.”
Naruto thở ra một hơi dài, mồ hôi túa ròng trên trán, tay vẫn run bần bật, nhưng trong lòng rốt cuộc cũng nhẹ đi một nửa.
Orochimaru thong thả thu gọn giấy tờ trên bàn, ngẩng mắt lên nhìn Itachi đang ngồi bình tĩnh giữa những dây truyền dịch và thiết bị theo dõi.
Giọng hắn kéo dài, khàn khàn như đang thưởng thức một món đồ chơi tinh xảo:
“Cảm giác thế nào, Itachi-san?”
Itachi hơi nâng mí mắt, đôi đồng tử đen sâu bình tĩnh nhìn thẳng hắn.
“Áp lực đè lên hai con mắt của ta…”
Hắn đưa tay lên chạm nhẹ mí mắt, giọng đều đều:
“…đã giảm đi đáng kể.”
Naruto đứng bên cạnh, khóe môi nhẹ cong lên.
Itachi tiếp lời, chậm rãi mở mắt nhìn thẳng lên trần phòng thí nghiệm:
“Mắt không còn mờ đục. Tầm nhìn đã trở lại như trước khi Mangekyou thoái hóa.”
Karin đang đứng quan sát sau tấm kính dày khẽ nhướng mày, ánh mắt có chút tán thưởng.
Itachi thu tay, giọng bình thản mà chắc nịch:
“Ta không ảo tưởng rằng tế bào Hashirama có thể khiến Mangekyou Sharingan tiến hóa lên Vĩnh Hằng nhãn.”
“Nhưng…”
Anh hơi cúi đầu, giọng trầm xuống, ánh mắt nghiêm tĩnh:
“Nó đã xóa đi hầu hết gánh nặng… từ những năm tháng ta lạm dụng sức mạnh này.”
Naruto khẽ cười, siết nhẹ nắm tay rồi buông ra, cảm giác một luồng khí mát lạnh liên tục tuôn khắp mạch máu, khiến người cậu nhẹ hẫng.
Cậu hít sâu, lẩm bẩm:
“Cơ thể mình… khác hẳn.”
Orochimaru nhướn mày, ánh mắt vàng rắn xoáy thẳng vào cậu:
“Ồ? Vậy ngươi thấy sao, Hokage Đệ Lục?”
Naruto chậm rãi nắm tay, cảm giác mạch chakra dâng lên ồ ạt như một con suối không đáy.
Cậu khẽ cười khô khan, giọng thành thật mà đầy cảnh giác:
“Cơ thể ta tràn đầy sức sống… hơn trước nhiều lần.”
Cậu nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc:
“Chakra lưu chuyển nhanh gấp mấy lần bình thường, và người thì… nhẹ nhõm như vừa cởi được giáp nặng suốt mười năm.”
Trong lòng cậu thầm than—tế bào của Đệ Nhất Hokage… đúng là thứ bá đạo nhất nhẫn giới.
Kurama trong tâm trí cũng khẽ lẩm bẩm một câu:
“Hừ… Hashirama Senju… quả nhiên vẫn là kẻ duy nhất khiến ta phải dè chừng.”
Sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm kín bưng của Orochimaru, Naruto bước đi chậm rãi qua dãy hành lang lạnh ngắt, tay gác sau đầu.
Trong lòng cậu, một ý nghĩ bỗng bật lên—mạnh mẽ đến mức không kìm được.
Mình đã dung hợp tế bào Hashirama… Vậy… liệu mình có thể dùng Mộc Độn?
Nghĩ là làm, Naruto lập tức rảo bước về phía khu canh gác bên ngoài phòng thí nghiệm. Ở đó, Yamato đang khoanh tay, dáng vẻ cảnh giác nhìn mấy shinobi tuần tra đi ngang.
“Yamato-taichou!”
Yamato quay lại, hơi sững người khi thấy Naruto tiến thẳng về phía mình với vẻ mặt nghiêm túc.
“Ngài Hokage Đệ Lục…?”
Naruto không vòng vo, hạ giọng gấp gáp:
“Anh rảnh không? Tôi cần anh giúp một việc.”
Yamato khẽ nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu:
“Được. Việc gì?”
“Cách dùng Mộc Độn.”
“…Hả?”
Yamato suýt chút nữa té ngã.
“Cậu—cái gì cơ?”
“Dạy tôi cách sử dụng Mộc Độn,” Naruto nhắc lại, giọng rất nghiêm túc, “Tôi không đùa.”
Yamato trợn mắt, lúng túng xua tay:
“Khoan đã, đừng nói với tôi… cậu nghĩ dung hợp tế bào Hashirama là dùng được Mộc Độn ngay?”
Naruto nheo mắt:
“Không thử thì sao biết được?”
Yamato há miệng, dở khóc dở cười. Nhưng nhìn vào ánh mắt đầy quyết tâm của Hokage trẻ tuổi, anh chỉ có thể thở dài, đưa tay vuốt mặt:
“Được rồi… đi theo tôi.”
Cậu lập tức gật đầu.
—
Họ rời khu canh gác, men theo con đường mòn dẫn ra ngoại ô Konoha.
Trước mặt là một con thác cao, nước đổ ào ào. Chung quanh, rừng cây mọc dày rậm rạp, mạch chakra tự nhiên dồi dào.
Yamato đứng giữa khoảng đất trống, khoanh tay:
“Nếu cậu thực sự muốn thử…”
Anh hít sâu, bàn tay khẽ đặt xuống đất.
Một giây sau.
Mặt đất rung nhẹ.
“Mộc Độn – Thụ Giới Sinh Trường!”
Ầm.
Một vạt cây xanh rì vọt lên quanh Yamato, rễ chằng chịt bám chặt lớp đá, mùi nhựa cây tươi mới lan đầy không khí.
Naruto mở to mắt.
Yamato đứng dậy, nhìn cậu, giọng nghiêm túc:
“Mộc Độn… là năng lực chỉ có thể ngộ, không thể cầu.”
“Dù cậu đã dung hợp tế bào Hashirama, nhưng muốn dùng nó—cậu phải để chakra hòa vào tự nhiên, cảm nhận sự sống của rễ cây, thân cây, từng sợi cỏ.”
Naruto nuốt khan, gật đầu.
“Được… tôi sẽ thử.”
Cậu bước tới, hít một hơi thật sâu.
Rồi quỳ xuống, tay đặt lên mặt đất ẩm lạnh.
“Chakra… kết nối…”
Cậu nhắm mắt, cố tưởng tượng mạch chakra đang hòa với rễ cây vô hình.
Gió thổi qua, cỏ xào xạc.
…Không có gì xảy ra.
Naruto mở mắt, mặt cứng đờ.
Yamato nhìn cậu, khóe miệng giật nhẹ.
“…Không sao, đây là chuyện bình thường.”
Naruto nghiến răng, trán nổi vạch đen:
“…Làm lại!”
Nhưng lần thứ hai, thứ ba, và đến lần thứ năm…
Cỏ cây vẫn đứng im lìm, như cười nhạo quyết tâm của Hokage Đệ Lục.
Cậu cuối cùng chỉ có thể ngồi bệt xuống bãi cỏ, mặt đen sì, giọng uất nghẹn:
“…Đệ Nhất tiền bối, ngài bá đạo quá mức rồi…”
Yamato thở dài, vỗ vai cậu, ánh mắt đầy bất đắc dĩ mà cũng có chút an ủi.
Anh ngồi xổm xuống trước mặt Naruto, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc đến vậy.
“Được rồi… nghe tôi nói.”
Naruto ngẩng đầu, mặt vẫn ỉu xìu, hai má phồng ra:
“Anh định bảo tôi bỏ cuộc hả?”
“Không.” Yamato thở dài, giọng kiên nhẫn, “Tôi chỉ muốn giải thích rõ ràng để cậu hiểu.”
Anh giơ hai ngón tay, chậm rãi nói từng chữ:
“Mộc Độn không phải chỉ dựa vào tế bào Hashirama.”
“Nguyên lý cơ bản là kết hợp Thủy Độn và Thổ Độn… hòa thành một dạng chakra đặc biệt, rồi mới sinh ra Mộc Độn.”
Naruto khẽ nhíu mày, lẩm bẩm:
“Thủy… Thổ… Kết hợp…”
“Đúng,” Yamato gật đầu, “Nếu cậu không thể cảm nhận chakra tự nhiên để kết nối trực tiếp với thực vật, thì chỉ còn cách này để xác định mình có tiềm lực Mộc Độn hay không.”
Naruto hít sâu, nhắm mắt. Một tay kết ấn Thủy Độn, tay còn lại vận Thổ Độn.
Trong cơ thể, hai luồng chakra va chạm, chùng chình mãi chẳng chịu hòa làm một.
“…Tập trung…” Yamato khẽ nhắc.
Naruto cắn răng, trán lấm tấm mồ hôi, cố gắng dồn ý chí ép chúng nhập lại.
Một lần.
Hai hai.
“…Gh…”
Rắc.
Một mẩu đất nhỏ… bật lên khỏi mặt đất.
Sau đó—rụng xuống.
Không mầm cây nào xuất hiện.
Naruto ngồi bệt xuống cỏ, mặt không còn cảm xúc. Yamato ho nhẹ, hơi ái ngại:
“Đừng… quá khắt khe với bản thân.”
Naruto vẫn im lặng, chỉ nhìn mẩu đất nhỏ vừa bật lên rồi rơi xuống như thứ sỉ nhục danh dự Hokage Đệ Lục.
Trong tâm trí cậu, Vergil khẽ thở dài, giọng trầm khàn đầy bất lực:
“Ta không biết nên cười hay nên thông cảm… Naruto.”
“…Cười đi.” Naruto lẩm bẩm.
Vergil dở khóc dở cười:
“Mộc Độn mạnh thật, nhưng không có nghĩa nó phù hợp với ngươi. Chấp nhận đi.”
Naruto: “…”
Cậu thở dài, chán nản đứng lên, phủi quần. Yamato nhìn theo, giọng nhỏ như an ủi:
“Nếu… cậu cần tôi dạy thêm, cứ đến tìm.”
“Không.”
Naruto lầm lũi bước đi, lưng khẽ gập xuống như vừa mất sạch tinh thần chiến đấu.
“Giờ tôi chỉ cần… ăn một bát ramen…”
Bóng lưng Hokage Đệ Lục khuất dần giữa con đường dẫn về quán Ichiraku, vẻ mặt thảm hại chưa từng thấy.
Có lẽ không phải ai có tế bào Hashirama… cũng thành Thần Mộc Độn được.