Buổi chiều trời trong xanh, mây lững lờ trôi qua nóc rạp chiếu phim lớn nhất Konoha.
Naruto ngồi chính giữa hàng ghế, tay phải bị Hinata nắm chặt, tay trái lại bị Ino kéo níu, mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh dù ánh mắt vài người xung quanh liếc nhìn đầy tò mò.
“Em bảo… mình chỉ đi xem phim thôi mà,” Naruto khẽ lẩm bẩm, khóe môi giật nhẹ khi Ino nghiêng qua nói nhỏ bên tai:
“Thì đúng mà, Hokage Đệ Lục cũng phải có lúc hẹn hò chứ?”
Hinata khẽ cúi mặt, đôi má hồng rực, giọng mềm như tơ:
“Phải… anh cũng nên nghỉ ngơi một hôm…”
Naruto thở dài, giơ vé xem phim lên nhìn tựa đề:
“Hành Trình Công Chúa Fuun – Ánh Cầu Vồng Trên Thế Gian”
Trong rạp, ánh đèn mờ dần.
Trên màn ảnh rộng, bộ phim bắt đầu bằng cảnh một công chúa trẻ tóc đen dài khoác áo choàng thêu hình phượng hoàng, đứng giữa tàn tích cháy rực.
“Công chúa Fuun… thật kiên cường,” Hinata khẽ thầm, ánh mắt long lanh.
Bên cạnh cô, Ino chống tay lên cằm, giọng đầy mê say:
“Diễn viên chính… Yukie Fujikaze…đẹp thật đấy.”
Naruto cũng nhìn lên màn ảnh, ánh sáng bảy màu chiếu lên gò má cậu.
Koyuki – công chúa Fuun – đang bước chậm giữa chiến trường hoang tàn, ánh mắt kiên định.
Bộ phim kể về cuộc chiến khốc liệt giữa Fuun và Ma Vương – kẻ bạo chúa già thống trị vương quốc.
Ba người trợ lý – những chiến binh trung thành – ban đầu đã kiệt sức, định buông bỏ.
Nhưng công chúa Fuun siết chặt thanh đoản kiếm, giọng vang lên đầy quyết tuyệt:
“Ta… không bỏ cuộc!”
Trong giây phút tuyệt vọng, quanh cô bừng lên luồng chakra bảy màu.
Ma Vương gầm rống, nhưng ba trợ lý cũng gào lên, dồn hết chakra còn lại, nhập làm một với ánh sáng rực rỡ của công chúa.
“Chakra bảy màu… thật lãng mạn…” Ino khẽ mỉm cười.
Cuối cùng, họ hợp lực đánh bại Ma Vương, khung cảnh kết thúc là cầu vồng vắt ngang bầu trời hoang tàn.
Công chúa Fuun ngẩng lên, ánh mắt rực sáng, giọng vang vọng khán phòng:
“Dù gian nan đến đâu… chúng ta vẫn trở về nơi có ánh cầu vồng!”
Màn hình tối dần.
Tiếng nhạc phim vang lên, đèn rạp bật sáng. Hinata đưa tay lau khóe mắt, khẽ nói:
“Yukie Fujikaze… vừa xinh đẹp… vừa mạnh mẽ…”
Ino gật đầu tán đồng:
“Naruto, anh thấy sao?”
Naruto không đáp ngay.
Ánh mắt cậu còn dừng lại trên tấm poster chiếu cuối phim, gương mặt nữ diễn viên chính phóng lớn – đẹp sắc sảo, ánh mắt kiên định.
Tim cậu khẽ nhói một cái.
“Lạ thật…”
Cậu hạ giọng, đôi mày hơi nhíu lại.
“Mặt người này… sao mình thấy… quen quen…”
Hinata nghiêng đầu:
“Anh gặp rồi sao?”
Naruto không trả lời. Trong khoảnh khắc, một luồng cảm giác khó tả dâng lên từ đáy lòng – nặng nề và bất an.
Một dự cảm không lành.
Cậu lặng lẽ nhìn gương mặt Koyuki in trên poster, hệt như đang nhìn về một rắc rối sắp ập xuống—mà cậu chưa biết sẽ kéo theo điều gì.
—-----------------------
Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ rộng, rọi lên đống văn kiện chất thành núi trên bàn làm việc Hokage.
Naruto ngồi giữa phòng, mày nhíu lại khi liếc qua từng tập hồ sơ. Bên trái cậu, Tsunade đang cầm con dấu đỏ, lật từng tờ giấy với vẻ mặt uể oải.
Bên phải, Jiraiya khoanh tay dựa cột, thi thoảng ném ra vài câu bình luận chán chường:
“Làng mình bây giờ đúng là nhà trọ quốc tế… mỗi ngày vài chục đoàn thương nhân xin hộ tống…”
Ở cuối bàn, Shikaku đang kiểm tra danh sách nhiệm vụ, mắt lim dim nhưng tay ghi chú nhanh thoăn thoắt.
Shizune cẩn thận sắp xếp hồ sơ, giọng đều đều:
“Báo cáo, đây là đợt ủy thác mới nhất.”
Cô lật mấy tập giấy rồi khựng lại, ánh mắt hơi kỳ lạ:
“Có một dòng ủy thác đặc biệt… ủy thác cấp A. Và bên yêu cầu… chỉ đích danh phải có Hatake Kakashi.”
Naruto ngẩng lên, ánh mắt lóe tò mò:
“Chỉ đích danh Kakashi-sensei?”
Tsunade cau mày, Shikaku ngẩng đầu. Naruto cầm tập hồ sơ, lật tờ đầu tiên, đọc lướt qua nội dung:
“Đoàn làm phim ‘Hành Trình Công Chúa Fuun – Phần Hai’… Yêu cầu hộ tống toàn bộ đoàn từ Konoha đến Tuyết Quốc… Do tính bảo mật và các rủi ro không xác định, yêu cầu nhiệm vụ cấp A…
Bắt buộc người dẫn đội: Hatake Kakashi.”
Jiraiya cười khẩy:
“Bọn họ quay phim hay đi đánh nhau với ninja phản loạn?”
Naruto thở dài, gõ nhẹ mặt bàn:
“Shizune-san, gọi Kakashi-sensei đến đây.”
“Vâng!”
Một lúc sau, cửa phòng bật mở.
Kakashi bước vào, một tay đút túi quần, tay kia cầm quyển tiểu thuyết gập dở.
“Có chuyện gì vậy?”
Naruto híp mắt nhìn thẳng thầy mình:
“Thầy có… người quen ở Tuyết Quốc không?”
Kakashi chớp mắt, ngẩn ra:
“Ở Tuyết Quốc?”
Anh cúi đầu suy nghĩ, tay gãi sau gáy:
“Nhiều năm trước… hình như thầy từng đến đó hộ tống một đoàn thương nhân, nhưng cũng không có ai quen.”
Naruto nhướn mày, giọng nghiêm túc:
“Vậy mà đoàn làm phim này nhất quyết chỉ định thầy dẫn đội.”
Kakashi im lặng một lúc, rồi chậm rãi lật tờ hồ sơ Naruto đưa. Lông mày anh nhíu lại khi đọc chữ “Tuyết Quốc.”
Naruto gõ mặt bàn, giọng dứt khoát:
“Dù sao, đây là ủy thác cấp A, nên em sẽ phê duyệt.”
Kakashi khẽ thở dài:
“Không ngờ mình lại nổi tiếng đến mức được mời làm bảo tiêu cho diễn viên.”
Naruto cười khẽ, kéo một tập hồ sơ khác:
“Để chắc ăn, em sẽ tự mình tham gia.”
Tsunade quay phắt lại, hai trán nổi vạch đen:
“Naruto, nhóc là Hokage đó—”
“Bí mật.” Naruto nhếch môi, ánh mắt lóe tinh quái. “Chỉ nói là giám sát nhiệm vụ.”
Shikaku khẽ cười, lắc đầu bất lực.
Naruto đặt bút ký phê duyệt, giọng dứt khoát:
“Đội hình: Hatake Kakashi dẫn đội, thành viên gồm tôi, Hyuga Hinata, Yamanaka Ino và Rock Lee.”
Kakashi mắt tròn mắt dẹt, giọng yếu ớt:
“Đây là đội hộ tống hay đội đi… đạp đổ studio phim người ta?”
Naruto khẽ thở dài, xếp hồ sơ lại, giọng dở khóc dở cười:
“Hết cách rồi…”
Cậu nhún vai, ánh mắt bất lực:
“Hai nàng thơ của em hâm mộ công chúa Fuun đến chết đi sống lại.”
Kakashi im lặng một chút, rồi khẽ cúi đầu, thở ra như đã hiểu tất cả sự đời.
—--------------------
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Naruto, Kakashi, Hinata, Ino và Rock Lee đã tập hợp tại điểm hẹn—một khu phố buôn bán nhộn nhịp phía bắc Konoha.
Người qua kẻ lại đông đúc, hàng quán bày la liệt, mùi bánh nướng, trà nóng và tiếng rao lan ra tận ngõ nhỏ.
Naruto khoanh tay, ánh mắt còn ngái ngủ:
“Đúng giờ rồi mà sao đoàn làm phim chưa đến…”
Rock Lee thì hăng hái nhìn quanh, mắt sáng rực như đèn pha. Nhưng chưa kịp nói gì, cậu chợt sững người khi thấy một người phụ nữ mặc áo choàng trắng cưỡi bạch mã, phóng qua tường rào của một xưởng chứa đạo cụ.
Phía sau, một toán người mặc giáp sắt đeo mặt nạ ào ào đuổi theo.
“Là… công chúa Fuun!” Ino kêu lên, mắt long lanh.
“Đúng là chị ấy rồi!” Hinata hốt hoảng.
Không nói thêm lời nào, hai cô gái cùng lúc phi thân đuổi theo bóng áo choàng trắng như hai luồng gió.
Rock Lee mắt trợn tròn, nhưng rất nhanh anh gầm lên đầy chính nghĩa:
“Muốn làm hại công chúa sao! Đứng lại!”
Trong nháy mắt, Lee bật nhảy, tung cước đá văng ba kẻ mặc giáp sắt ngã chổng vó, rồi vèo vèo trói cả đám lại gọn gàng bằng dây thừng lấy từ cửa hàng bên cạnh.
Đúng lúc đó, Naruto và Kakashi xuất hiện, đáp xuống mái nhà.
Kakashi ngó đám “quân giặc” bị trói, nhíu mày nhìn Lee:
“Lee… em vừa làm gì vậy?”
Rock Lee nghiêm nghị đứng thẳng:
“Tôi đã bắt được đám người định bắt cóc công chúa Fuun!”
Naruto đưa tay đỡ trán, thở dài:
“Không… Lee, đó chỉ là trợ lý và nhân viên đoàn làm phim…”
Lee khựng lại, mắt tròn như cái đĩa.
“…À rế?”
Trong lúc ấy, Hinata và Ino đã đuổi theo người phụ nữ cưỡi bạch mã đến cuối con phố.
Người phụ nữ buộc ngựa trước cổng một toà nhà lớn, vừa xoay người xuống đất thì đám trẻ con đã ùa tới vây kín, hò reo:
“Chị Yukie!”
“Chị Yukie cho em chữ ký!”
Hinata thở hổn hển, nhìn gương mặt sắc sảo ấy—rất giống công chúa Fuun trên màn ảnh.
Ino cũng tròn mắt:
“Không lẫn đi đâu được… chính là Yukie Fujikaze!”
Hai cô gái nhanh chóng rút sổ, ánh mắt long lanh:
“Xin chữ ký với!”
Nhưng Yukie—vẫn giữ vẻ lạnh lùng—chỉ nhìn họ một giây rồi quay đi, giọng cộc lốc:
“Tôi không ký.”
Không để họ kịp phản ứng, cô rẽ qua hành lang, biến mất trong đám trợ lý hộ tống.
Ino chết sững, Hinata cúi đầu buồn bã.
Vài giờ sau, cả đội được đoàn làm phim mời đến trường quay chính nằm ở ngoại ô Konoha.
Naruto khoanh tay, nhìn dãy xe ngựa chở đạo cụ, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc.
Một người đàn ông trung niên râu quai nón bước ra—mặc giáp nhẹ, cúi đầu chào:
“Tôi là Sandayuu, trợ lý của diễn viên Yukie Fujikaze. Xin lỗi vì hiểu lầm hồi sáng.”
Rock Lee đỏ mặt cúi đầu xin lỗi rối rít.
Sandayuu khẽ cười, nghiêm túc nói tiếp:
“Nhiệm vụ lần này… là hộ tống đoàn làm phim và bảo vệ Yukie Fujikaze trong suốt quá trình quay ở Tuyết Quốc.”
Kakashi hơi nhướng mày:
“Tuyết Quốc?”
Sandayuu gật đầu, ánh mắt hơi xa xăm:
“Đúng vậy. Ngài Hatake… nhiều năm trước, chính ngài từng đến Tuyết Quốc, đúng không?”
Kakashi thoáng sững người, tay vô thức gãi gáy:
“À… có lẽ… tôi từng đi qua đó… hình như hộ tống đoàn thương nhân…”
Naruto nhíu mày, ánh nhìn lướt qua Hinata và Ino đang bàn tán thì thầm.
Trong lòng cậu vẫn lẩn khuất dự cảm không lành…
Dường như lần này… chuyến đi Tuyết Quốc sẽ không đơn giản là “bảo vệ đoàn làm phim.”