Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 222: Nhiệm vụ Tuyết Quốc



Sau buổi họp bàn nhiệm vụ, Naruto còn chưa kịp bàn thêm với Kakashi thì Hinata và Ino đã chạy hớt hải trở về, trên tay cầm tờ giấy ký tên run run như báu vật.

Hinata đỏ mặt, giọng nhỏ xíu:
“Cuối cùng… chị ấy cũng ký cho bọn em…”

Ino thì cười tươi như hoa, khoe tờ chữ ký lớn:
“Công chúa Fuun thật ra dễ thương lắm! Chỉ là hơi… khó gần…”

Naruto vừa thở phào thì đằng sau, Rock Lee đang lom khom phủi bụi trên người, vẻ mặt… méo mó khó tả.

“Lee, cậu sao thế?” Naruto cau mày.

Rock Lee run run chỉ về hướng Yukie vừa bỏ đi:
“Tôi… tôi nhìn thấy trên cổ cô ấy đeo một viên pha lê tím, rất giống loại đá quý chỉ có ở Tuyết Quốc… Nhưng chưa kịp hỏi thì…”

Mặt Lee đen sì như đít nồi, giọng uất nghẹn:
“…Cô ấy xịt thẳng một bình thuốc cay vào mặt tôi.”

Nói xong, cậu ta chỉ tay về đống công trình xây dựng dang dở, nơi cậu ngã cắm đầu suốt nửa giờ.

Naruto khẽ đưa tay đỡ trán.
“Trời đất…”

Đêm hôm đó, Naruto dẫn Hinata và Ino lần tìm khắp khu phố.

Cuối cùng, họ phát hiện Yukie Fujikaze… đang ngồi uống rượu trong một quán bar lụp xụp.

Cô ta ngồi tựa lên quầy, mái tóc rối, hai má đỏ lừ, trước mặt là cả dãy chai rỗng.

Naruto bước thẳng tới, mặt lạnh như tiền:
“Cô làm Rock Lee bị thương—còn gì muốn giải thích không?”

Ino khoanh tay, giọng gắt lên:
“Ít nhất cũng phải xin lỗi người ta!”

Hinata lúng túng nhưng cũng cúi đầu:
“Chị… làm vậy quá đáng lắm…”

Yukie nheo mắt, quay lại nhìn ba người.
Mắt cô long lanh… say khướt đến mức không phân biệt nổi ai với ai.

“Hở… mấy đứa là ai…”

Naruto cố kiềm giọng:
“Tôi là Hokage Đệ Lục của Konoha. Cô—”

“Ồ…” Yukie phẩy tay, rượu sóng sánh suýt đổ. “Cậu… chẳng phải cậu là… tên nhóc… đi cùng ông già háo sắc Jiraiya đó sao…”

Naruto khựng lại, nheo mắt.
“…Cái gì?”

Yukie cười khì, giọng lè nhè:
“Năm đó… cậu… nói muốn dạy ông ta… cách tán Tsunade-sama… nên cậu… tán tỉnh tôi… cho ông ta… học hỏi… có phải không?”

Trong đầu Naruto, một tiếng ẦM!! vang lên như sét đánh.

Phía sau cậu…

Rắc—

Hai tiếng vỡ khô khốc vang lên.

Mùi giấm chua chua bay đầy quán bar.

Naruto không dám quay đầu. Nhưng ánh mắt Hinata và Ino đã lạnh toát xuyên thấu gáy cậu.

Hinata run giọng, nắm chặt tay áo:
“…Naruto-kun…”

Ino cười nhạt, giọng nhỏ xíu nhưng sát khí tràn ra rõ mồn một:
“Hay lắm… Hokage-sama… Thật chăm chỉ học hỏi…”

Naruto thầm nuốt nước bọt, mắt dán chặt quầy rượu, trong lòng rền rĩ:

Chết tôi rồi.

Bây giờ Naruto đã biết, cảm giác bất an mấy ngày hôm nay là đến từ đâu.

Hinata cúi đầu, đôi vai khẽ run, giọng dịu dàng đến sởn gai ốc vang lên ngay sau lưng Naruto:
“Anh yêu… chị ấy vừa nói… cái gì ấy nhỉ?”

Cô ngẩng lên, mắt Byakugan trắng ngọc long lanh, khóe môi khẽ cong:
“Cái gì… mà tán tỉnh vậy ta?”

Naruto nghe tiếng đó mà hai chân run rẩy suýt ngã.
Trời đất… sắp sụp xuống thật rồi.

Bên cạnh, Ino nở nụ cười nhạt, nhưng bàn tay trắng bệch đang siết chặt quai ghế đến mức vang tiếng rắc… rắc…

Naruto nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng, mặt cứng đờ như tảng đá:
“À… à… không phải như hai em nghĩ đâu…”

“Chuyện… chuyện đó chỉ là… hiểu lầm… với lại lúc đó anh còn… nhỏ xíu…”

Hinata khẽ nghiêng đầu, giọng càng nhẹ nhàng hơn:
“Nhỏ xíu… mà đã biết tán tỉnh chị gái xinh đẹp rồi sao?”

Ino bước một bước lên, tiếng khớp tay kêu răng rắc mỗi lúc một to:
“Hokage-sama… anh giải thích hay lắm…”

Naruto cảm thấy không khí trong quán bar lập tức biến thành nồi áp suất sôi ùng ục.

“Đợi đã… nghe anh nói đã—”

Nhưng không ai muốn nghe thêm.
Tối hôm đó, cả khu phố xung quanh quán bar đều vang lên tiếng gào thảm thiết chẳng khác gì tiếng lợn bị chọc tiết.



Sáng hôm sau, trời vừa hửng nắng, đoàn hộ tống xuất phát.

Kakashi thong thả ngẩng đầu nhìn Naruto—mặt cậu bầm dập như vừa xong một trận tập huấn với Maito Gai.

Anh khẽ ho một tiếng, cầm tay Naruto vỗ nhẹ, giọng đồng cảm:
“Thôi… cố gắng chịu đựng đi em.”

Naruto khẽ run mí mắt, giọng khàn đặc:
“…Không ai bảo làm Hokage lại khổ vậy…”

Ino và Hinata đứng phía sau, hai ánh mắt vẫn phảng phất sát khí lạnh buốt, khiến Naruto chỉ dám cúi gằm mặt bước lên xe ngựa, thầm thở dài:

Lần này sang Tuyết Quốc… chắc còn sóng gió hơn cả phim của công chúa Fuun.

—------------------
Naruto thở dài lần thứ mười kể từ lúc trời tờ mờ sáng đến khi mặt trời lên đỉnh núi.

Cậu phải mất đúng sức chín trâu hai hổ, kèm theo ba lần thề độc, năm lần cam đoan, cùng mười lần giải thích cặn kẽ, mới dỗ được hai cô vợ nhỏ ngồi xuống bình tĩnh.

Hinata cuối cùng cũng chịu để cậu nắm tay, mắt vẫn đỏ hoe, giọng nhỏ như muỗi:
“Anh… hứa rồi đấy… từ nay… không được vướng nợ phong lưu nữa.”

Ino khoanh tay, bĩu môi nhưng ánh mắt đã bớt sát khí:
“Hừ, tạm thời tin anh một lần. Nếu còn lần sau, em với Hinata sẽ… sẽ không tha đâu!”

Naruto nghiêm mặt, giọng chắc nịch như đinh đóng cột:
“Anh thề—sau này sẽ không có chuyện gì mờ ám. Chỉ có mấy người các em… và… ramen. Không có ai khác nữa”

Hinata che miệng khẽ cười. Ino liếc cậu một cái, môi cong lên rồi huých nhẹ vai cậu:
“Được rồi… tha tội cho anh… lần này.”

Không khí căng thẳng cuối cùng tan đi. Hai cô nàng lại dựa vào vai cậu, cười tủm tỉm, nét mặt dịu dàng như chưa từng xảy ra trận tra khảo đêm qua.

Naruto thở phào, vươn vai nhẹ nhõm.

Ngay bên cạnh, Kakashi im lặng nhìn hết cảnh này từ đầu đến cuối. Mắt anh khẽ giật giật.

“…Thầy Kakashi…” Naruto quay sang, cười gượng.

Kakashi lật trang tiểu thuyết, giọng đều đều mà ánh mắt lộ vẻ bất lực:
“Thầy già rồi… nhưng cũng chưa từng bị đút cơm chó tận mặt thế này.”

Naruto toát mồ hôi, cười trừ.

Cả đoàn cuối cùng cũng lên xe ngựa, chuẩn bị khởi hành về phía Tuyết Quốc. Không ai để ý, từ mái nhà cao nhất ven phố, một bóng người khoác áo choàng đen đang nấp lặng trong góc tối.

Ánh mắt dưới mặt nạ lạnh tanh nhìn theo đoàn xe dần đi xa.

Giọng hắn khẽ vang lên qua thiết bị liên lạc:
“Xác nhận. Đoàn phim… đã xuất phát.”

“Tôi đã nắm được toàn bộ lịch trình.”

—---------------------------
Con tàu lớn chở đoàn làm phim rời khỏi cảng, tiến dần về phía vùng biển lạnh giá.

Trên boong tàu, Yukie Fujikaze khoác chiếc áo choàng trắng dày, khuôn mặt lạnh nhạt ngồi lặng nhìn sóng bạc.

Naruto khoanh tay dựa lan can, ánh mắt vẫn dõi theo cô diễn viên “khó ưa” kia.

Suốt dọc chuyến đi, đoàn phim vẫn tranh thủ quay những cảnh cần thiết. Nhưng chẳng ai không thấy, mỗi lần đạo diễn hô “Diễn!”, Yukie sẽ khựng lại ở đoạn phải rơi nước mắt.

“Cắt!”
Đạo diễn thở dài, xoa trán mệt mỏi:
“Yukie-san… xin hãy khóc thêm lần nữa…”

Nhưng cô vẫn chỉ cúi đầu, ánh mắt trống rỗng.

Naruto khẽ lắc đầu, thì thầm với Kakashi đang đứng cạnh:
“Cô ta… rốt cuộc đã trải qua những gì…”

Kakashi im lặng một lúc, ánh mắt sâu thêm vài phần.
“Có lẽ đến lúc em nên biết.”

Anh quay sang Sandayuu, người trợ lý trung niên luôn theo sát Yukie. Sandayuu khẽ gật đầu, giọng trầm xuống:
“Yukie Fujikaze chỉ là cái tên giả.”

Naruto cau mày:
“Vậy tên thật…”

“Kazahana Koyuki.”

Hinata và Ino cùng thốt lên kinh ngạc.

Sandayuu nhìn xa xăm ra biển, giọng chậm rãi:
“Mười năm trước, cô ấy là công chúa duy nhất của Tuyết Quốc—một vùng đất chỉ có mùa đông mà không bao giờ thấy mùa xuân.”

“Một cuộc đảo chính đã diễn ra. Kazahana Dotou, em trai Quốc Vương Kazahana Sousetsu… chính tay hắn giết cha của Koyuki để cướp ngôi.”

Ino nghẹn giọng:
“Vậy… cô ấy tận mắt chứng kiến?”

Kakashi gật đầu, giọng bình tĩnh:
“Hồi đó, thầy đang làm nhiệm vụ Ám Bộ. Chính thầy… đã được lệnh đưa cô bé đi khỏi Tuyết Quốc.”

Naruto siết chặt tay. Trong lòng cậu dâng lên cảm giác vừa nể trọng vừa nhói nhói khó hiểu.

Chuyến tàu mất gần hai ngày mới đến vùng bờ băng Tuyết Quốc.

Gió lạnh cắt vào da, từng mảng tuyết trắng trải dài vô tận.

“Đây là quê hương của công chúa Fuun…” Hinata khẽ thì thầm.

Koyuki không đáp, chỉ bước ra khỏi khoang tàu, nét mặt lạnh băng, chẳng còn chút cảm xúc của một diễn viên nổi tiếng.

Đoàn phim lập tức dựng trường quay dã chiến ngay trên nền tuyết trắng. Máy quay bắt đầu vận hành, đạo cụ được bố trí ngay trước rặng núi phủ băng.

Naruto, Kakashi, Rock Lee và hai cô gái đứng tản ra xung quanh, giữ vị trí cảnh giới.

Nhưng chỉ vừa bắt đầu cảnh quay thứ ba…

ẦM!

Mặt băng đằng xa đột ngột nứt toác.

Ba bóng người mặc giáp ninja tuyết, khoác áo choàng trắng bạc, đồng loạt xuất hiện.

Naruto lập tức nhận ra bọn chúng không phải diễn viên quần chúng.

Kakashi cau mày, giọng trầm xuống:
“Đám này… là bọn chúng.”

Đứng đầu là một gã cao lớn đeo mặt nạ trùm nửa mặt—Nadare Roga, từng là cận vệ của Dotou.

Bên cạnh, một nữ ninja tóc bạch kim—Fubuki Kakuyoku—mắt xanh lạnh lẽo, tay cầm phi tiêu băng.

Và cuối cùng, gã thấp người nhất, dáng lùn nhưng khí tức đáng gờm—Mizore Fuyukuma.

Nadare chậm rãi bước lên, giọng khàn như gió bắc:
“Kazahana Koyuki.”

Hắn giơ tay, chỉ thẳng vào cô gái đang chết lặng bên máy quay.

“Ngươi… nên ngoan ngoãn trở về, để kết thúc tất cả nợ nần của dòng tộc.”

Gió bắc thổi vù qua khoảng sân băng im lặng.

Naruto khẽ hít sâu, ánh mắt sắc như lưỡi dao.

“…Rốt cuộc cũng lộ mặt rồi.”

Fubuki quay sang, mái tóc bạch kim phất nhẹ trong cơn gió băng buốt.

Đôi mắt xanh lạnh lẽo lia qua đoàn người, rồi dừng lại thẳng trên gương mặt Kakashi.

Khoé môi ả cong lên thành một nụ cười nhạt, sắc lạnh như lưỡi dao cạo băng:
“…Hatake Kakashi.”

Giọng ả vang lên, âm sắc khàn khàn nhưng từng chữ rõ rành rọt:
“Chúng ta… lại gặp nhau rồi.”

Kakashi nheo mắt, bàn tay chậm rãi đặt lên chuôi kunai bên hông.
“…Fubuki.”

Fubuki nghiêng đầu, ánh nhìn lóe lên tia thích thú độc địa:
“Năm xưa, ngươi chạy nhanh thật đấy. Ta còn chưa kịp… nói lời tạm biệt.”

Nadare khẽ cười khô khốc sau lưng ả, giọng đục như tiếng băng va nhau:
“Đúng vậy… chúng ta mất nhiều công sức mới lần ra dấu vết các ngươi.”

Fubuki nâng tay, móng tay sơn đen gõ nhẹ lên cán phi tiêu, giọng hạ thấp, lạnh buốt:
“Nhưng lần này…”

Ả khẽ cúi đầu, ánh mắt xuyên thấu qua mặt nạ của Kakashi:
“Phải tâm sự kỹ càng… cho bõ mười năm lẩn trốn.”

Không khí trên nền băng chợt đặc quánh lại, lạnh đến nỗi Naruto cũng thấy sống lưng tê rần.

Kakashi nheo mắt, giọng trầm như thép:
“Đáng tiếc… lần này các ngươi vẫn sẽ không toại nguyện.”

Naruto tay khẽ chạm vào Yamato, đứng thẳng cạnh thầy, ánh mắt lạnh dần:
“Vậy để bọn ta xem… các ngươi muốn tâm sự kiểu gì.”

Trên khoảng băng trắng lạnh như dao cạo, sát khí bắt đầu rít lên thành tiếng.