Naruto hạ giọng:
“Muốn đưa cô ấy đi, bước qua xác bọn ta.”
Không khí rung lên.
ẦM—
Mizore giậm mạnh một bước, tay kết ấn nhanh như gió:
Hyōton – Hyōrō no Kiba! (Băng Độn – Băng Lang Chi Nha!)
Từ hai bên, những mũi giáo băng sắc nhọn hình nanh sói đồng loạt bật lên khỏi mặt tuyết, đâm thẳng về phía Naruto và Lee.
Lee quát lớn, bật nhảy:
“Ra là tấn công thẳng mặt! Đến đây!!”
Cậu xoay chân:
Konoha Senpū! (Mộc Diệp Toàn Phong)
Một cú đá xoáy tung hai mũi giáo băng vỡ vụn thành băng vụn.
Ngay lúc đó, Fubuki lướt ngang qua màn băng vụn, tay giương phi tiêu:
Hyōton – Hishōdan! (Băng Độn – Phi Sương Đạn!)
Ba viên cầu băng nhọn sắc xé không khí, phóng về thẳng mặt Naruto.
Naruto gầm nhẹ, tay kết ấn:
Fūton – Shippū Kabe! (Phong Độn – Tật Phong Bích)
Một luồng gió mạnh bùng lên, chặn quỹ đạo ba viên băng cầu.
Kakashi không để lỡ thời cơ, vọt lên cạnh Nadare, bàn tay phủ đầy lôi điện:
Raikiri!
“Chấm dứt ở đây!”
Nhưng Nadare khẽ cười qua lớp mặt nạ, tay kết ấn cực nhanh:
Hyōton – Hyōheki Shōheki! (Băng Độn – Băng Bích)
ẦM!
Một bức tường băng dày hơn nửa mét dựng lên chắn ngang, Raikiri đâm vào tóe lửa chói lòa nhưng không xuyên thủng hoàn toàn.
Lee vọt qua vai Naruto, ánh mắt cháy rực:
“Không được để chúng phân tán!”
Cậu lướt đến Mizore, song quyền tung ra như sấm:
Konoha Dai Senpū! (Mộc Diệp Đại Toàn Phong)
Mizore vung tay, băng giáp quấn quanh cẳng tay cản đòn đá trực diện, nhưng vẫn trượt lùi trên nền băng.
Naruto giậm chân, tay kết thêm ấn:
Fūton – Dai Toppā! (Phong Độn – Đại Đột Phá)
Một luồng gió xoáy khổng lồ thổi ngang, đẩy lùi Nadare và Fubuki thêm vài mét.
Nhưng bọn chúng lập tức tản ra, dựa lưng vào nhau, tay lại giơ lên kết ấn.
Lee cắn răng, gầm lên:
“Không thể áp sát được!”
Naruto lùi nửa bước, bàn tay hơi run lên vì lạnh tê buốt. Cậu nhìn thoáng Kakashi, nhận ra nhẫn thuật Tuyết Quốc phối hợp với địa hình có lợi quá mức.
Nếu cứ giằng co thế này—cả đội sẽ kiệt sức trước. Naruto cũng không dám dùng nhẫn thuật có sức công phá cao, sợ sẽ tạo ra tuyết lở, gây nguy hiểm cho mọi người
Một mũi băng chùy sượt qua vai Naruto, lạnh đến thấu xương.
Cậu nghiến răng, dứt khoát quát to:
“Rút lui!”
Kakashi lùi về che chắn, Lee nhanh chóng áp sát hỗ trợ Hinata và Ino rút lui cùng đoàn phim.
Nadare không vội đuổi theo, chỉ nhếch môi dưới lớp mặt nạ.
“Chạy đi… các ngươi cứ chạy… rồi cũng sẽ đến lúc phải quay lại thôi.”
Gió rít lên, đội Konoha rút về hướng sườn núi, tạm thời thoát khỏi tầm truy kích.
Mãi đến khi tiếng băng vỡ tan biến, Naruto mới thở ra, quay sang Kakashi:
“…Xin lỗi. Em hơi chủ quan.”
Kakashi lắc đầu, giọng trầm:
“Không, cẩn thận vẫn hơn. Địa hình này không có lợi cho chúng ta.”
Naruto nhìn Hinata và Ino đang trấn an Koyuki, giọng thấp xuống:
“Chúng ta phải chuẩn bị kỹ hơn trước khi bọn chúng quay lại…”
Ngay sau khi rút lui an toàn, đoàn làm phim vẫn quyết định tiếp tục dựng cảnh quay tiếp theo, dù khắp xung quanh gió bắc còn rít buốt.
Khi Kakashi đang bàn phương án phòng vệ, Sandayuu hớt hải chạy tới, mặt mày xám ngoét:
“Không ổn rồi! Koyuki-sama… lại bỏ trốn rồi!”
Rock Lee mở tròn mắt:
“Lại nữa sao!?”
Sandayuu giọng uể oải:
“Chuyện… chuyện này với cô ấy là bình thường. Nhưng lần này… nguy hiểm hơn.”
Naruto thở dài.
“Để tôi tìm.”
Chỉ mất nửa giờ, cậu đã phát hiện Koyuki đang ngồi trên tảng đá phủ tuyết cao, quấn áo choàng sát cằm, gương mặt tái nhợt nhìn về phía chân trời phủ băng.
Naruto bước tới:
“Cô định trốn tới bao giờ?”
Koyuki không đáp, giọng khàn khàn vang lên:
“Cậu không hiểu đâu.”
Naruto hạ giọng:
“Vậy cô nói thử.”
Cô cúi đầu, vai hơi run:
“Tôi… tôi chỉ biết lừa dối chính mình qua những vai diễn giả tạo. Dù có muốn, tôi cũng không thể thay thế được bằng người khác…”
Naruto im lặng, khom người cõng cô lên vai.
Koyuki hơi giãy giụa, giọng nghẹn lại:
“Buông ra… cậu không hiểu… tôi…”
Ngay lúc ấy, một luồng chakra lạnh buốt quét qua.
ẦM!
Trên nền tuyết cách đó vài chục mét, một đường ray tàu hỏa bọc băng bất ngờ trồi lên, kéo dài đến vô tận.
Từng đoạn ray phát sáng, chakra tuyết tỏa ra làn sương lạnh trắng xóa.
Koyuki tròn mắt, tái mặt:
“Là tàu bọc thép của Dotou…! Chúng ta… sẽ chết ở đây…”
Naruto không quay đầu, giọng bình tĩnh vang lên giữa tiếng còi tàu rền rĩ:
“Tôi sẽ bảo vệ cô đến cùng.”
“Không… không thể—!” Koyuki thét lên, giọng gần như tuyệt vọng. “Cậu không hiểu… tất cả chỉ là vô nghĩa…!”
Naruto nghiến răng, xoay người đối diện con tàu đang lao đến, ánh mắt rực sáng:
“Im đi.”
Tiếng hét ấy cắt phăng mọi thứ—gió lạnh, tiếng tàu, sự bi quan.
Koyuki chết lặng. Đôi mắt cô mở lớn, nhìn bóng lưng Naruto chắn trước mặt mình mà ngực khẽ nhói lên.
Lần đầu tiên, có người dám mắng cô thẳng mặt. Lần đầu tiên, trong cái thế giới lạnh giá này, có ai đó bất chấp tất cả để bảo vệ cô.
Hơi ấm dâng lên len lỏi qua lớp băng dày trong tim, khiến Koyuki không kìm được siết chặt vạt áo choàng, bờ vai khẽ run lên.
Tiếng còi tàu rền vang như sấm, tuyết bay tán loạn khắp mặt băng.
Một giọng nói khàn khàn, vọng ra từ loa phát thanh trên nóc toa tàu:
“Kazahana Koyuki… ta đã mất hơn mười năm để tìm ngươi…”
Giọng ấy nghèn nghẹt vì gió và nhiễu sóng, nhưng từng chữ vẫn lạnh băng:
“Giao viên pha lê trên cổ ngươi ra đây… rồi ta có thể tha chết.”
Koyuki run lên, tay siết chặt sợi dây chuyền giấu dưới lớp áo choàng. Tròng mắt cô chao đảo, vừa sợ hãi vừa căm ghét.
Naruto đứng trước mặt cô, ánh mắt dán thẳng vào con tàu đang trườn tới như quái vật bọc thép. Cậu khẽ cười lạnh, hơi thở phả ra làn khói trắng:
“Đòi viên pha lê?”
Khí áp quanh người Naruto đột nhiên trầm xuống. Một luồng chakra đỏ rực bùng lên dữ dội, quét qua nền băng tạo ra tiếng nứt giòn rợn người.
Chakra hình hồ ly bao trùm lấy cậu, lớp áo trắng tung lên phần phật.
Kurama Chakra Mode.
Đôi đồng tử dọc sáng rực, khí thế như núi lửa áp xuống cả đoàn tàu.
“Các ngươi… không có tư cách đòi gì cả.”
Naruto giơ tay trái, chakra xoáy dữ dội. Từng đợt gió rít thét gào trong không gian, biến thành một quả cầu gió xoáy.
Cậu dứt khoát nâng tay lên cao, giọng trầm lạnh như lưỡi dao:
“Đây… là kết cục cho đám cặn bã núp bóng bạo chúa.”
Chakra dồn đến đỉnh, tiếng xoáy sắc nhọn rền lên xé tai:
“Rasen Shuriken!”
Quả cầu gió khổng lồ bọc chakra Cửu Vĩ nở to, phát sáng lóa cả bãi băng.
Naruto ném mạnh về phía đoàn tàu.
ẦM—
Mặt tuyết rung lên như động đất. Rasen Shuriken cắm vào đầu tàu, chakra bùng nổ thành cột sáng trắng quét thẳng bầu trời.
Tiếng nổ chấn động xé toạc không gian, đoàn tàu bọc thép khổng lồ bị xé vụn từng tấc, mảnh sắt bắn tung như mưa đen.
Hơi nóng và sóng xung kích càn quét mặt băng, thổi tuyết tung mấy trăm mét.
Khi bụi sắt tan dần, đoàn tàu chỉ còn là đống phế liệu méo mó cháy âm ỉ.
Toàn bộ tay sai của Dotou trên tàu đã tan thành tro bụi dưới sức mạnh khủng khiếp của Hokage Đệ Lục.
Naruto đứng yên, ánh mắt lạnh như băng, hơi thở gấp khẽ tan dần trong gió bắc.
Phía sau cậu, Koyuki khẽ siết lấy dây chuyền trên cổ, tim đập loạn… Lần đầu tiên trong đời, cô thấy có người đứng trước mặt mình mà dám nói:
“Ta sẽ bảo vệ cô.”
Naruto cõng Koyuki trên lưng, từng bước đạp lên mặt băng nứt gãy, đi về hướng ánh đèn mờ ảo phía xa.
Một thị trấn nhỏ hiện ra, giữa đêm tối bắc địa vẫn sáng đèn. Những ngọn lửa leo lét bập bùng trong các lồng đèn giấy, vài cánh cửa còn mở hé.
Koyuki ngẩng đầu, khẽ thở:
“Đây là… thị trấn Aisu… nơi từng rất yên bình…”
Nhưng Naruto dừng bước đột ngột.
Ánh mắt cậu trở nên nghiêm lại, không khí trước mặt dày đặc, ngột ngạt và quẩn quanh mùi máu.
Koyuki cau mày, lập tức cảm nhận được gì đó không ổn.
Khi họ tiến sâu vào trong, Koyuki đột ngột bấu lấy vai Naruto, thét lên:
“Không… không thể nào…”
Cảnh tượng hiện ra dưới ánh đèn mờ vàng—mọi ngóc ngách của thị trấn đều phủ xác người.
Nam, nữ, người già, trẻ nhỏ… không ai sống sót.
Máu thấm đẫm nền tuyết trắng, đóng băng lại thành từng mảng đen đặc. Cửa nhà vỡ tung, đồ đạc đổ nát.
Naruto bước chậm lại, đôi mắt trầm xuống, giọng khẽ run:
“Đây… thật là tàn ác…đến cả trẻ nhỏ cũng không tha…”
Koyuki bước xuống, không nói được lời nào, bàn tay run rẩy che miệng.
Ngay lúc ấy, một âm thanh rên khẽ vang lên. Naruto lập tức xoay người. Dưới đống gỗ vỡ, một đứa trẻ toàn thân đầy máu, hơi thở thoi thóp, tay khẽ nhúc nhích.
Naruto nhanh chóng quỳ xuống, đỡ nó dậy, dùng chakra cố gắng giữ lấy nhịp tim, nhưng hơi thở đứa bé vẫn dần yếu đi. Hiển nhiên nó không còn ý chí sống sót nữa.
Đứa bé gắng mở mắt, ánh nhìn mờ đục đảo qua Naruto rồi dừng lại nơi Koyuki đang đứng chết lặng.
Đôi mắt nó mở to một chút, giọng thều thào yếu ớt vang lên:
“Cô là… công chúa… Koyuki…?”
Koyuki cứng người.
“Xin… xin người…Quay lại đi… cứu lấy Tuyết Quốc… chấm dứt sự tàn bạo của Dotou… cầu xin người…”
Nó vươn tay về phía cô… rồi cánh tay khẽ rơi xuống.
Tim Koyuki như bị bóp nghẹt. Trên má cô—nước mắt nóng hổi bất giác tuôn trào, nhỏ xuống nền tuyết lạnh như băng.
Koyuki khẽ siết ngực, miệng mấp máy, nhưng không nói được gì.
Naruto nhìn cô, ánh mắt dịu lại.
Cậu tiến đến, đặt tay lên vai cô, khuyên nhủ:
“Koyuki… cô có thể chọn cách quay lưng, như mười năm trước. Nhưng nếu hôm nay… cô không đứng dậy, sẽ còn những đứa trẻ khác phải chết vì quá khứ mà cô bỏ lại.”
Koyuki siết chặt hai tay, đôi vai khẽ run lên. Lần đầu tiên trong suốt bao năm… cô không còn là Yukie Fujikaze – ngôi sao điện ảnh… Mà là Kazahana Koyuki – người thừa kế cuối cùng của một vương triều đã mất.
—---------------------------
Ánh sáng đỏ rực từ pháo hiệu chakra của Naruto thắp sáng cả một góc trời.
Tại căn cứ tạm thời của đoàn làm phim, Kakashi ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt nghiêm lại:
“Là Naruto. Có chuyện lớn xảy ra rồi.”
Không cần chờ thêm một lời, Ino, Hinata, Rock Lee cùng Kakashi lập tức dẫn đoàn làm phim cấp tốc di chuyển.
Chỉ sau chưa đầy nửa giờ, cả nhóm đã tiếp cận thị trấn Aisu—và đứng chết lặng trước cảnh tượng trước mặt.
Xác người rải rác khắp đường, mùi máu tanh quyện với gió lạnh khiến ai cũng cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt.
Hinata che miệng, nước mắt ứa ra:
“Không thể tin nổi…”
Ino rùng mình, giọng nghèn nghẹn:
“Chuyện này… con người có thể tàn nhẫn đến thế sao…”
Rock Lee nắm chặt tay, bắp thịt siết cứng, toàn thân run lên vì phẫn nộ.
Kakashi khẽ cúi đầu, giọng trầm xuống:
“Thật tàn độc.”
Ở trung tâm thị trấn, Koyuki đã đứng dậy, ánh mắt kiên định, giọng rõ ràng, vang lên giữa không gian lạnh buốt:
“Sandayuu.”
“Ta muốn ông đi tập hợp tất cả lực lượng còn trung thành với cha ta—Kazahana Sousetsu. Bắt đầu từ giờ… Tuyết Quốc sẽ đảo chính.”
Sandayuu lặng người trong vài giây, rồi ông ta đột ngột quỳ sụp xuống tuyết, cúi đầu lạy ba cái thật sâu:
“Koyuki-sama… cuối cùng… người cũng trở về rồi…”
Ông lau nước mắt, đứng dậy, rút ra lá cờ vương triều cũ giấu trong áo, giương cao.
“Vì Tuyết Quốc!”
Ngay lập tức, ông cùng một số thân tín bí mật trong đoàn rút lui để bắt đầu huy động lực lượng.
Naruto đứng phía sau, ánh mắt sắc lạnh dần.
Cậu nhìn sang Kakashi và đồng đội:
“Chúng ta lên kế hoạch, xử lý Dotou.”
Khi mọi người đang thu dọn xác dân và dựng lại nơi trú ẩn tạm thời, một người trong đoàn làm phim hốt hoảng chạy đến:
“Không… không ổn rồi! Có… có quân đang tiến đến!”
“Sandayuu quay lại nhanh vậy sao?” Naruto hỏi.
Người kia lắc đầu:
“Không phải… là giáp binh! Rất nhiều! Và… là ba kẻ đó! Ba thuộc hạ của Dotou!”
Không cần thêm một giây nào nữa.
Naruto quay sang Kakashi và Lee, ánh mắt lóe lên sát khí:
“Được rồi.”
“Chúng ta sẽ giải quyết hết đám đó. Ngay tại đây.”
—-----------------------------------
Bầu trời trên Tuyết Quốc u ám như sắp đổ sập, tuyết rơi dày đặc phủ trắng cả vùng băng nguyên.
Từ phía chân trời, một đoàn quân khổng lồ kéo đến, giáp trụ tuyết sáng chói dưới ánh hoàng hôn xám bạc.
Dẫn đầu là ba cái bóng quen thuộc—Nadare, Fubuki và Mizore, toàn thân khoác lên bộ giáp chakra tân tiến của Tuyết Quốc, phát sáng bằng những đường mạch chakra lấp lánh màu lam băng.
Sau lưng bọn chúng, hơn năm nghìn binh lính Tuyết Quốc, đội hình chỉnh tề, giẫm tuyết mà đến, khiến cả mặt băng rung lên từng hồi nặng nề.
Chúng đã xác định tọa độ nhờ xác tàu hỏa bị Naruto đánh nát, và đoán chính xác nơi Koyuki sẽ đến là làng Aisu.
Giữa màn tuyết, ba người đứng chắn trước cổng làng:
Naruto, Kakashi, và Rock Lee.
Phía đối diện, Nadare cưỡi một con sói băng khổng lồ, nâng tay giáp chỉ về phía ba người.
Giọng hắn vang vọng giữa gió tuyết:
“Kazahana Koyuki!”
“Hãy tự mình bước ra, quỳ xuống giao nộp viên pha lê tím!”
Hắn cười khinh bỉ, sát khí tràn ra:
“Nếu ngươi làm vậy… ta sẽ cho ngươi và đám người này chết một cách có thể diện.”
Không ai trong ba người Konoha đáp lời.
Naruto vung tay.
“Lee. Kakashi-sensei.”
“Không cần nói nhiều.”
“Tấn công!”
Cả ba người như ba tia chớp xé băng lao thẳng vào đội hình địch, chakra bùng nổ dữ dội.
Cùng lúc đó, Naruto hét lớn về phía sau:
“Đưa đoàn làm phim vào ngôi nhà lớn nhất trong làng Aisu, cố thủ bên trong!”
“Ino, Hinata—chặn lối vào, bảo vệ họ!”
“Câu giờ càng lâu càng tốt!”
Hinata lập tức gật đầu, Byakugan bừng sáng.
Ino rút kunai, ánh mắt không một tia do dự:
“Cứ để cửa sau bọn em giữ!”
Gió tuyết gào thét trên mặt băng rộng lớn trước cổng làng Aisu. Ba thân ảnh Konoha đứng đối đầu với ba cỗ máy giết người khoác giáp chakra Tuyết Quốc. Không khí nặng trĩu sát khí, bầu trời tối sầm.
Phía xa, binh lính Tuyết Quốc bắt đầu tràn vào các ngả đường, tiếng hô hét và bước chân giẫm tuyết vang vọng cả ngôi làng.
Bên trong một ngôi nhà, một thành viên trong đoàn làm phim run rẩy cầm lấy máy quay, đặt vào giá cố định, mắt ánh lên vẻ kích động:
“Đây sẽ là thước phim… không ai dám tưởng tượng nổi…”
—
Nadare là kẻ mở đầu trận chiến, hắn bật nhảy lên không trung, tay kết ấn dứt khoát:
“Hyōton – Hyōryū Bakufu (Băng Độn – Bão Băng Cuộn Xoáy)”
Từ tay hắn phóng ra một cột lốc xoáy bằng băng, bắn thẳng xuống vị trí của Rock Lee, mặt đất nứt toác vì bị đông lạnh tức thì.
Lee gầm lên, xoay người bật ra khỏi tầm đánh, tung cước phản công:
“Konoha Shōfū (Mộc Diệp Toàn Phong Cước)”
Cú đá xoáy thẳng vào bụng Nadare, nhưng bộ giáp chakra hấp thụ phần lớn lực, chỉ khiến hắn trượt lùi vài bước.
“Phản ứng tốt đấy…” Nadare cười lạnh.
—
Phía bên kia, Fubuki đã bám sát Kakashi, vung tay tung hàng loạt phi tiêu băng:
“Hyōton – Setsudan Senpū (Băng Độn – Loạn Phong Trảm)”
Phi tiêu xoáy tạo thành trận gió cắt rít, mỗi cái mang theo chakra băng bén như lưỡi cưa.
Kakashi xoay Sharingan, kết ấn:
“Doton – Doryūheki (Thổ Độn – Thổ Lưu Bích)”
Tường đất dựng lên chắn toàn bộ đường phi tiêu, Kakashi vọt lên đỉnh tường:
“Raikiri!”
Sấm sét tụ nơi tay, Kakashi lao thẳng xuống Fubuki như tia chớp. Cô vội xoay người, lùi về phía Mizore, tránh được đòn chí mạng trong gang tấc.
—
Naruto lúc này đối đầu trực diện với Mizore, gã thấp người nhưng tốc độ lại cực kỳ nguy hiểm.
Mizore gầm nhẹ, tay tụ chakra băng:
“Hyōton – Gekiryū Hyōken (Băng Độn – Băng Kiếm Cuồng Lưu)”
Từ mặt đất trồi lên năm thanh kiếm băng, lao thẳng về phía Naruto như rắn băng đang đâm tới.
Naruto giậm chân, Kurama Chakra Mode bùng nổ, tạo ra lốc xoáy chakra quanh người.
Cậu kết ấn:
“Fūton – Rasenshuriken (Phong Độn – Rasen Shuriken)”
Quả cầu chakra xoáy rít trong tay, Naruto xoay người ném thẳng vào bầy kiếm băng.
ẦM!
Rasen Shuriken nổ tung, cuốn theo tất cả kiếm băng vào trong luồng xoáy, đánh bật Mizore ra sau hàng chục mét.
Máy quay trong nhà vẫn chạy, ghi lại từng khung hình của cuộc chiến khốc liệt nhất Tuyết Quốc từng chứng kiến.
Và đó—sẽ là thước phim làm nên huyền thoại.
Nadare, Fubuki và Mizore—trong giáp chakra tân tiến—liên tục áp sát ba người Konoha. Chúng như những bức tường di động, chakra băng bao phủ toàn thân, chặn lại phần lớn nhẫn thuật của Naruto và Kakashi.
Kakashi kết ấn tung Raikiri—bị giáp băng hấp thụ đến tê tay.
Naruto tung Rasen Shuriken—trúng trực diện Mizore nhưng chỉ khiến hắn lùi vài bước, áo giáp chỉ rung nhẹ.
Fubuki cười nhạt, khẽ giơ tay vuốt qua vai, ánh sáng chakra lam nhấp nháy:
“Vô ích thôi, nhẫn thuật của các ngươi không xuyên nổi lớp giáp này.”
Naruto nghiến răng:
“Khốn kiếp thật…”
Nhưng đúng lúc ấy, Rock Lee bất ngờ gầm lên, đấm thẳng vào bụng Nadare. Cú đấm dồn toàn bộ lực chân vào, khiến tấm giáp lõm xuống một góc, Nadare ho khan bật máu.
Lee sững lại nửa giây, ánh mắt lóe lên:
“Cái gì vậy… thể thuật có hiệu quả!?”
Cậu bật nhảy lùi lại, hét lớn:
“Naruto! Kakashi-sensei! Chúng có thể chặn chakra và nhẫn thuật! Nhưng thể thuật… chúng không chống nổi!”
Naruto nheo mắt.
Kakashi gật đầu ngay tức khắc.
“Đổi chiến thuật.” Kakashi nói dứt khoát.
Naruto xoay người, rút ra thanh kiếm chakra sau lưng, ánh mắt sắc như dao:
“Hiểu rồi.”
Mangekyou Sharingan khai mở, thanh kiếm trong tay cậu như hóa thành thanh liêm của thần chết.
Kakashi hạ thấp trọng tâm, bắt đầu chiến đấu bằng quyền pháp tầm gần, dùng Sharingan phán đoán chuyển động.
Lee thì tháo phăng đôi tạ dưới chân—mỗi cái nặng hơn 500 cân, khi chạm đất tạo nên hai hố sâu chấn động cả mặt băng.
Và rồi—thế trận xoay chiều.
Naruto lao đến Mizore, kiếm chakra chém ngang giáp, tạo ra tia lửa bén ngót và máu văng ra.
Kakashi dùng tốc độ và phản xạ tuyệt đối, liên hoàn cước vào khuỷu giáp của Fubuki, khiến nó vỡ vụn.
Lee gầm lên, cước lực như lôi chấn, khiến Nadare không kịp phòng thủ, bị đá văng hàng chục mét đập thẳng vào một tảng băng.
—
Trong làng, chiến tuyến thứ hai cũng bắt đầu sục sôi.
Hơn ba trăm lính Tuyết Quốc đã tràn vào Aisu, lao như thủy triều về phía ngôi nhà lớn nhất, nơi đoàn làm phim đang cố thủ.
Chúng hét lớn, đập phá cửa gỗ bằng búa, dùng cáp móc trèo tường, phá vỡ hàng rào tuyết.
Nhưng—
Ngay khi nhóm lính đầu tiên xông vào, Hinata lập tức lao lên, tay phủ chakra đánh thẳng vào huyệt đạo:
“Jūken Hō – Hakke Rokujūyon Shō (Bát Quái – Lục Thập Tứ Chưởng)”
Từng tên một văng ra như bao cát, chết không kịp rút kiếm.
Ino lướt theo, nhảy từ bệ cửa, tung đòn lộn vòng rồi xiên kunai xuyên cổ họng tên tiếp theo.
“Thay phiên đi!” Ino hét.
Hinata lùi lại thở, Ino thế chỗ.
Cứ như thế, hai cô gái thay nhau đồ sát trong bóng tối đẫm máu, xác lính chất đống như núi trước cửa vào.
Gió lạnh rít qua khe cửa, nhưng lũ lính Tuyết Quốc không còn dám bước thêm nửa bước.