Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 224: Tuyết Quốc đảo chính (tiếp theo)



Kakashi, Naruto và Rock Lee tập trung thể thuật tấn công, lớp giáp chakra đã hư tổn nặng, lộ ra các điểm yếu chí mạng.

Ngay khoảnh khắc Naruto đứng lùi lại giữa màn tuyết, đôi mắt Sharingan xoay tròn dữ dội rồi biến đổi…
Mangekyō Sharingan—với hoa văn xoáy lửa rực rỡ—bùng lên trong đáy mắt cậu.

Kakashi đứng bên, vừa mới đánh lui Fubuki, ánh mắt lướt qua Naruto thì bỗng khựng lại.

“Cái gì…?”

Trong khoảnh khắc đó, từ phía sau Naruto, Susanoo màu vàng kim bắt đầu ngưng tụ—từ từng mảnh chakra chảy cuồn cuộn như lửa mặt trời.

Chỉ trong vài giây, nửa thân trên của Susanoo hiện hình rõ rệt: thân giáp kín mít, thần thái oai nghiêm như chiến thần, hai tay cầm hai thanh katana lưỡi dài sắc lạnh.

Tuyết dưới chân Naruto bị chakra áp bức dạt ra xa, không khí méo mó vì sức nóng tinh thần khủng khiếp.

Kakashi sững người, mắt trừng lớn.

“Không thể nào… Mangekyō Sharingan!?”

Lồng ngực anh khẽ run. Đây là một cảnh tượng mà Kakashi chưa bao giờ tưởng tượng nổi:

Cậu học trò năm nào—đứa trẻ từng lon ton đi theo anh tập nhẫn thuật… Bây giờ, đã sở hữu được cả Mangekyō Sharingan và Susanoo.

Kakashi khẽ siết tay, ánh mắt dâng lên đầy phức tạp—vừa kinh ngạc, vừa tự hào.

Naruto không quay đầu, nhưng giọng vang lên lạnh lẽo:
“Kakashi-sensei, Lee! Lùi lại! Để tớ lên trước!”

Susanoo rống lên một tiếng long trời lở đất. Hai thanh katana khổng lồ chém ngang.

ẦMMMM!!

Lưỡi katana chém ngang mặt đất, quét thẳng ba tên địch. Lớp giáp chakra tân tiến của chúng nứt ra như vỏ trứng, rồi vỡ vụn từng mảng, bắn tung như mảnh thép vụn.

“Kết liễu chúng!” Naruto hét lên.

Ngay lập tức, Lee như một mũi tên xanh, áp sát Mizore—lúc này đang loạng choạng, vừa mất giáp.

“Biểu Liên Hoa!”

Lee bật người lên không, vừa xoay vừa quấn băng tay trắng quanh người Mizore, rồi dùng quán tính điên cuồng lao xuống như sao băng.

ẦM!!!

Cả hai đập xuống nền băng. Mizore cắm đầu xuống đất, hộp sọ vỡ nát vì va chạm cực mạnh.
Máu bắn tung đỏ thẫm cả nền tuyết—chết tại chỗ.

Bên cạnh, Fubuki chưa kịp phản ứng thì Kakashi đã lao tới từ phía sau, Raikiri trong tay gào thét dữ dội.

“Chấm dứt ở đây.”

Raikiri xuyên thẳng qua bụng Fubuki, máu và lôi điện tóe ra như pháo hoa máu.

Cơ thể cô ả khựng lại giữa không trung, rồi ngã gục—một lỗ thủng to như quả đấm xuyên qua thân.

Chỉ còn lại Nadare, đang cố lùi lại trong tuyệt vọng, gương mặt đầy máu và run rẩy.

Nhưng đúng lúc ấy, một bóng áo choàng trắng đáp xuống giữa không trung—Naruto.

Ánh mắt cậu đỏ rực Mangekyou Sharingan, Susanoo đã tiêu tan, nhưng chưa phải là hồi kết.

Naruto giơ tay ra, điện quang bùng lên bao phủ toàn thân.
Từng tia sét xanh lam xoáy quanh người như rồng nhỏ.

“Chidori!”

Luồng điện cực mạnh bùng ra quanh tay Naruto như quả cầu sấm, tỏa rộng thành chớp lôi đình đánh thẳng về phía Nadare.

Toàn bộ không gian xung quanh bị điện giật quét sạch, nền băng nứt toác dưới sức nóng và xung lực.

Nadare không kịp phản ứng, bị xung điện cường độ cao cắt rách toàn bộ kinh mạch, mắt trợn ngược, mồm trào máu, cơ thể run bần bật rồi ngã gục, cháy xém từng mảng thịt.

Chết tại chỗ.

—------------------------------
Bên trong ngôi nhà lớn nhất làng Aisu, cuộc phòng thủ vẫn diễn ra khốc liệt.

Hinata và Ino lúc này đều đã bắt đầu thấm mệt.

Máu vương trên vạt áo, hơi thở nặng nhọc, nhưng ánh mắt hai cô vẫn kiên cường.

Phía sau lưng họ là Koyuki cùng đoàn làm phim đang nấp kỹ, ánh mắt dán chặt vào hai thiếu nữ như bấu víu vào hy vọng cuối cùng.

Vừa phải chiến đấu liên tục, vừa phải để tâm bảo vệ tất cả người dân trong nhà, hai cô gái đã gần chạm đến giới hạn.

“Hinata… còn chịu nổi không?” Ino quay đầu khẽ hỏi.

Hinata lau máu ở khóe môi, gật đầu yếu ớt:

“Tớ không sao… nhưng bọn chúng… vẫn chưa dừng lại…”

Ngay lúc ấy—

Tia sáng vàng chợt lóe lên giữa sân.

“Tốc độ này—!” Hinata ngẩng đầu, mắt sáng lên.

“Naruto-kun…”

Một nhịp sau, thân ảnh Naruto đã đứng trước mặt hai cô gái, áo choàng Hokage bay phần phật trong gió tuyết.

Cậu đưa tay đỡ lấy vai cả hai người, mỉm cười dịu dàng:

“Cảm ơn hai em… nghỉ ngơi đi.”

Giọng cậu dịu dàng, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như băng.

Ngay khoảnh khắc đó—

Kurama Chakra Mode bùng nổ dữ dội, cuốn tung gió và tuyết quanh sân. Mái nhà rạn nứt vì sức ép chakra khổng lồ.

Đôi mắt Mangekyō Sharingan xoáy tròn, ánh đỏ rực chói. Ngay lập tức, Susanoo nửa thân giáp hiện hình trên phần trên của Kurama.

Bộ giáp samurai vàng kim phủ kín phần thân trên Kurama, tỏa ra ánh sáng lóa rực cả bầu trời tuyết.

Hai tay của Kurama—nay đã mặc giáp—nắm chặt hai thanh katana trắng bạc khổng lồ, khí thế không thua gì thần binh giáng thế.

Naruto đứng giữa cơn lốc chakra, giọng trầm lạnh vang vọng khắp nơi:

“Tất cả các ngươi… đã bị một mình ta bao vây. Đầu hàng… nếu còn muốn sống.”



Câu nói đó vang lên dội thẳng vào tâm can từng người.

Trong đám tàn quân Tuyết Quốc còn sót lại, một vài tên vẫn ngoan cố, hét lên kích động binh lính tấn công:
“Đừng sợ! Hắn chỉ một mình! Bao vây hắn lại!!”

Nhưng chưa có ai kịp hành động—

Naruto siết nhẹ hai ngón tay.

Kurama gầm lên.

Vù—!!

Hai thanh katana trắng được Kurama vung ngang nhẹ nhàng như dạo kiếm.

Một luồng cắt ánh sáng phóng ra, xuyên qua cả mặt tuyết, cắt nát mọi thứ trên đường đi.

Hơn ba trăm lính Tuyết Quốc bị chém đôi thành từng mảnh, máu bắn tung như tuyết đỏ, giáp rơi loảng xoảng như mưa kim loại.

Mọi âm thanh ngừng bặt.

Chỉ còn lại tiếng gió thổi và… tiếng quần ướt sũng.

Phần còn lại của đội quân Dotou tái mặt, chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống tuyết, người run lẩy bẩy, miệng không ngừng lắp bắp xin tha:
“Xin… xin tha mạng…”

“Chúng tôi đầu hàng! Xin đừng giết nữa!!”

Naruto thu Susanoo lại, nhưng chakra Kurama vẫn tỏa ra ngút trời.

Cậu liếc xuống, giọng lạnh tanh:
“Muốn sống thì quỳ xuống, cởi giáp quy hàng!”



Trận chiến đã qua, nhưng công việc hậu chiến thì vẫn còn chất ngất.

Naruto, Kakashi và Rock Lee, cùng với những người đàn ông trong đoàn làm phim, bắt tay vào công cuộc dọn dẹp tàn cục.

Thu gom vũ khí, phân loại khí tài, trói giữ hàng binh, dựng khu giam giữ tạm thời ngoài rìa làng Aisu.

Naruto và Kakashi đều tạo ra ảnh phân thân số lượng lớn, chia nhau điều phối công việc:

Một nhóm trói lính

Một nhóm gỡ vũ khí

Một nhóm dựng trại canh giữ

Ngay cả Lee cũng lăn xả đi gom từng bao giáp hỏng, từng vũ khí bị gãy, tay không ngừng nghỉ như động cơ không biết mệt.

Dù đoàn làm phim toàn những người dân thường, nhưng khí thế hợp sức chống bạo tàn đã truyền cho họ năng lượng đáng kinh ngạc.

Sau một ngày trời dốc toàn lực, cả nhóm cuối cùng đã bắt giữ được hơn 3000 tàn binh dưới trướng Dotou—đa phần là lính bị cưỡng ép, hoặc lính đánh thuê hết hợp đồng, mất lòng trung thành.

Chúng bị áp giải về khu vực canh giữ ở trong quảng trường làng Aisu.



Ba ngày sau.

Khi ánh sáng ban mai vừa chiếu lên dãy núi trắng ở phía đông, Sandayuu đã trở lại.

Dẫn theo sau ông là nhiều đạo quân quy củ, cờ hiệu của vương triều Kazahana tung bay ngạo nghễ trong gió.

Lực lượng này gồm những võ sĩ, ninja và quân dân trung thành với vua Kazahana Sousetsu năm xưa, được cất giấu ở các cứ điểm bí mật suốt hơn 10 năm qua.

Ngay khi tới cổng làng Aisu, Sandayuu quỳ xuống trước Koyuki, giọng run run:
“Công chúa… chúng tôi đã mang cả Tuyết Quốc thật sự về rồi.”

Koyuki nghẹn lời, chỉ có thể đưa tay đỡ ông dậy, nước mắt rơi không ngừng.

—------------------
Giữa quảng trường lớn tại trung tâm làng Aisu, tuyết ngừng rơi một cách kỳ lạ, như thể cả bầu trời cũng đang dõi theo khoảnh khắc ấy.

Koyuki, trong bộ y phục hoàng tộc cổ xưa được Sandayuu bảo quản suốt hơn mười năm, bước lên đài cao.

Chiếc áo choàng màu lam tuyết phủ kín thân, cổ đeo viên pha lê tím phát sáng mờ mờ giữa ánh nắng đầu đông.
Ánh mắt cô giờ đây không còn lẩn tránh hay hoài nghi, mà mang theo một sự kiên định của người gánh vác một đất nước.

Bên dưới, gần 10.000 binh lính, bao gồm tàn quân của Sousetsu năm xưa, quân đoàn mới được tập hợp, cùng đoàn quân tình nguyện khắp các làng nhỏ, xếp hàng dài vô tận.

Cờ hiệu vương triều Kazahana tung bay phần phật khắp bầu trời Aisu.

Koyuki hít sâu, rồi giơ cao viên pha lê trong tay.
Giọng nói của cô vang lên, không cần chakra, cũng không cần thuật khuếch đại—nhưng vang vọng mạnh mẽ đến tận rìa doanh trại.

“Ta là Kazahana Koyuki—con gái của Quốc vương Kazahana Sousetsu.”
“Đã hơn mười năm… ta sống trong bóng tối, trốn tránh trách nhiệm, lẩn khuất sau danh phận một diễn viên.”
“Nhưng hôm nay… không còn nữa.”

Giọng cô nghẹn lại, nhưng ánh mắt lại càng sáng:

“Hôm nay, ta đứng đây… không phải để xin các người chiến đấu vì ta.”
“Ta đứng đây… để chiến đấu cùng với các người.”

“Tuyết Quốc không còn là vùng đất bị ách bạo quyền thống trị nữa. Từ giờ trở đi… nơi này là quê hương của những con người biết đứng lên.”

“Vì cha ta. Vì máu của những người dân Aisu. Vì đứa trẻ đã chết trong tay Dotou mà vẫn gọi tôi là ‘Công chúa’. Vì TƯƠNG LAI.”

“Hỡi quân đội Tuyết Quốc—hãy cùng ta, tiến về thủ đô. Lật đổ bạo chúa Dotou. Giành lại mùa xuân cho mảnh đất này!”



Ngay khi lời cuối vừa dứt, tiếng hô vang rền trời đất:
“Vì Kazahana!”
“Vì Tuyết Quốc!”
“Vì Koyuki-sama!”

Tiếng trống lệnh vang lên liên tục, cờ hiệu rợp trời. Từ làng Aisu, một đoàn quân gần 10.000 người bắt đầu chuyển động.

Dưới ánh sáng đỏ rực của buổi sớm, đoàn quân cuộn trào như dòng nham thạch trên tuyết trắng, tiếng bước chân rung chuyển cả Tuyết Quốc.

—------------------
Tại thủ đô Tuyết Quốc, một tòa thành phủ đầy băng tuyết, nằm giữa lòng núi tuyết trắng xóa, bên trong đại điện quyền lực của vương triều đã bị chiếm đoạt—

Kazahana Dotou ngồi chễm chệ trên ngai vàng lạnh lẽo, toàn thân bọc trong áo choàng lông thú nặng trĩu.

Gương mặt hắn méo mó vì giận dữ, cặp mắt đầy tơ máu, quắc lên khi một thuộc hạ báo tin:
“Koyuki… dẫn quân đảo chính… đã vượt qua Aisu. Sắp tiến đến thủ đô.”

Đôi tay Dotou siết chặt thành ghế gỗ đến mức nứt ra.

Hắn bật dậy, gầm lên:
“Phế vật!”

Hắn đá văng chiếc bàn gỗ lớn, khiến bản đồ quân sự văng tung tóe.
“Chỉ một con nhãi yếu đuối mà ba kẻ các ngươi—Nadare, Mizore, Fubuki—đều chết sạch!”

Hắn nghiến răng, toàn thân run rẩy vì tức giận.

“Dẫn theo 5000 quân… mà để nó sống sót về được Aisu!? Ta đã cho các ngươi áo giáp chakra, vũ khí tốt nhất, các ngươi… chỉ là lũ vô dụng!”

Lúc này, một tướng thân cận bước đến thì thầm điều gì đó.

Dotou sững người.
“…Gì cơ?”
“Gần mười ngàn quân?!”

Gương mặt hắn từ tức giận chuyển sang lạnh lẽo chết chóc.
Không cần suy nghĩ lâu, Dotou xoay người.

“Chuẩn bị giáp.”

Hắn cởi phăng lớp áo lông thú, để lộ bộ giáp chakra tân tiến được cường hóa gấp ba lần so với phiên bản cũ.

Chakra băng tỏa ra từ từng khe giáp, ánh sáng lạnh lẽo phủ kín toàn thân.

Hắn bước đến giá vũ khí, rút ra kiếm băng đại đao dài gần bằng người, ánh lam lấp lánh, tỏa khí hàn đến thấu xương.

Một lúc sau, toàn bộ cấm vệ quân trung thành với Dotou được triệu tập. Khoảng hơn 2000 quân tinh nhuệ, trang bị giáp chakra đồng bộ, chia làm ba lớp bảo vệ.

Dotou đứng giữa quảng trường thủ đô, giọng vang vọng đầy kiêu ngạo:
“Kazahana Koyuki… muốn lấy lại Tuyết Quốc này?”

Hắn giương cao đại đao, ánh mắt lóe lên sát khí:
“Vậy đến mà lấy từ tay ta.”

Ngay lúc đó, từ phía chân trời, âm thanh rền vang như tiếng sấm từ bước chân của hàng vạn quân đang tiến đến gần.
Ngọn cờ Kazahana tung bay đỏ rực trên nền trắng, mở màn cho hồi cuối của cuộc cách mạng Tuyết Quốc.