Tại vùng đồng bằng tuyết trải dài vô tận – nơi được truyền thuyết gọi là Bạch Nguyên Kazahana, tương truyền là nơi chôn giấu kho báu của vương triều Kazahana – hai đạo quân đối đầu nhau, căng thẳng như một sợi dây chỉ chờ bung ra là đứt.
Bên phía đông, cờ hiệu Kazahana tung bay rợp trời, hơn 10.000 quân dưới trướng Koyuki đã dàn trận chỉnh tề.
Bên phía tây, Dotou cưỡi ngựa tuyết bọc giáp chakra, phía sau là 2000 tinh binh tinh nhuệ của hắn.
Không khí đặc quánh bởi sát khí và rét buốt, nhưng trận chiến quyết định số phận của Tuyết Quốc… đã đến gần.
Dotou giương cao thanh đại đao băng lam, giọng gào lên giữa thiên địa tuyết trắng:
“Koyuki! Đừng ngu xuẩn nữa! Giao viên pha lê tím ra đây và đầu hàng!”
“Ngươi không thể thắng được! Lũ quân ô hợp kia của ngươi không bằng 1/10 đội quân tinh luyện của ta! Ngươi chẳng là gì cả ngoài một công chúa chạy trốn!”
Giọng hắn vang vọng khắp bãi tuyết, đầy ngạo mạn.
Bên kia chiến tuyến, Naruto đạp tuyết bước lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo, gió cuốn áo choàng trắng viền lửa tung bay phía sau.
Cậu khẽ nhướng mày, rồi bật cười lạnh:
“Dotou, lão già ngươi… đang kể chuyện cười đấy à?”
Giọng cậu vang vọng rõ mồn một, khiến cả chiến trường thoáng im bặt.
Đôi mắt Dotou co rút lại, mồ hôi lạnh lăn trên trán.
Hắn biết rõ—người đứng đối diện mình không chỉ là “thằng nhãi tóc vàng”.
Namikaze Naruto. Tia Chớp Vàng Đệ Nhị. Hokage Đệ Lục của Konoha.
Hắn có thể điên cuồng với Koyuki, nhưng không dám lỗ mãng với Konoha. Dù là một kẻ hung tàn, Dotou vẫn thừa hiểu: nếu đắc tội hoàn toàn với Konoha, hắn sẽ không còn đường sống.
Thế nên, hắn chỉ dám cắn răng rít lên vài câu thô tục, rồi… hạ lệnh.
Một toán lính Tuyết Quốc kéo ra phía trước…
Hơn trăm thường dân—đủ mọi lứa tuổi, già có, trẻ có, cả phụ nữ lẫn người tàn tật—bị trói, ép quỳ gối giữa bãi tuyết.
Tiếng khóc, tiếng run rẩy vang vọng khiến người người kinh tởm.
Dotou hét lớn:
“Ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, Koyuki!”
“Tự nộp mình và giao viên pha lê tím ra đây! Bằng không, ta sẽ tắm máu đám dân đen này ngay tại đây!”
Koyuki đứng chết lặng, môi run bần bật, tay siết chặt lấy viên pha lê tím trên cổ.
Đằng sau, Naruto đã bóp chặt nắm tay. Cậu cố dò xét mọi tọa độ để dùng Hiraishin no Jutsu nhảy tới cứu người, nhưng—
Quá nhiều con tin.
Họ được đặt phân tán, không thể cứu toàn vẹn trong tích tắc.
Cậu không thể mạo hiểm. Nếu có một hành động lỗ mãng, hàng trăm dân thường ở đây sẽ đầu rơi xuống đất.
Koyuki quay đầu nhìn Naruto, ánh mắt chứa đầy day dứt.
Cậu lắc đầu liên tục:
“Đừng làm vậy.”
Kakashi thì gằn giọng:
“Koyuki-sama, đó là bẫy.”
Lee gầm lên:
“Người là biểu tượng của quân ta! Đừng đi!”
Nhưng—
Koyuki bước ra giữa hai quân.
Từng bước chân của cô in lên mặt tuyết trắng, nhưng gót chân như đạp thẳng vào trái tim của đồng đội.
“Xin lỗi… nhưng ta không thể nhìn dân ta chết thêm lần nữa.”
Cô từ từ tháo viên pha lê tím khỏi cổ, đặt trong tay, bước về phía Dotou— bất chấp ánh mắt tuyệt vọng của quân mình.
Naruto lập tức lao lên, gạt qua lớp tuyết đang xoáy mù.
“Koyuki! Dừng lại! Đừng bước nữa!”
Cậu chắn ngang trước mặt cô, ánh mắt đầy tức giận xen lẫn lo lắng.
“Cô biết rõ đó là cái bẫy! Cô không thể tự giao mình như thế được!”
Nhưng Koyuki không dừng lại.
Cô nhẹ nhàng đưa tay đặt lên ngực Naruto, gõ ba cái thật khẽ.
Bộp—bộp—bộp.
Naruto thoáng giật mình. Rồi ánh mắt cậu mở lớn, như chợt hiểu ra.
“…Ra vậy…”
Cậu siết tay, gật đầu thật chậm, rồi lùi lại nửa bước, để cô bước qua.
—
Dotou ở phía xa cười phá lên, như thể hắn đã nắm cả chiến trường trong lòng bàn tay.
“Thông minh lắm, Koyuki!”
Hắn giơ tay lên, ra hiệu cho đám thân binh hộ tống Koyuki rẽ đội hình. Hắn tự mình bước tới, dắt cô đi cùng.
Toán thân binh đưa Koyuki đến một khu vực đá băng khổng lồ, nơi từng được truyền thuyết lưu truyền là “Cổng Kho Báu Tuyết Quốc”.
Trên một khối đá cao, một hốc lõm vừa khít kích thước viên pha lê tím đang chờ đợi.
Dotou chỉ tay vào đám quân khởi nghĩa, hét lớn:
“Nếu các ngươi không muốn công chúa chết chung với đám dân kia, thì lùi lại! RÚT LUI!”
Hắn cười gằn, giọng đầy mỉa mai:
“Vậy là kết thúc rồi, Kazahana Koyuki. Vương triều của ngươi sẽ trở thành huyền thoại… trong lãng quên.”
—
Phía sau, Naruto lặng lẽ xoay người, Sharingan lóe lên. Cậu lướt nhìn Kakashi từ xa và khẽ gật đầu một cái.
Kakashi hơi giật mình, khi nhận được thông tin truyền lại từ Sharingan của Naruto. Anh gật đầu.
Anh tiến đến cạnh Sandayuu, hạ giọng:
“Ông hãy ra lệnh cho toàn quân rút lui.”
Sandayuu trừng mắt:
“Cái gì!? Nhưng công chúa—!”
Kakashi đáp gọn:
“Naruto đã có kế hoạch. Tin cậu ấy.”
Sandayuu nhìn lên chiến trường, nơi Koyuki đang bị áp giải đi giữa vòng vây binh lính Dotou.
Tim ông siết lại… nhưng rồi ông gật đầu, rút kiếm lệnh ra.
“Lệnh toàn quân—rút lui tạm thời!”
Tiếng tù và vang lên, quân đội Kazahana bắt đầu rút từng hàng.
Dotou cười lớn ngạo nghễ, mạnh mẽ giật viên pha lê tím từ vòng cổ của Koyuki.
“Ha ha ha! Ninja Konoha! Nhiệm vụ của quý vị đã thất bại, hãy trở về đi! Kho báu của Kazahana sẽ thuộc về ta!”
Khi viên pha lê tím được đặt vào lõm đá trên cột băng, một âm thanh trầm vang lên từ lòng đất.
Ầmmmm…
Một loạt chấn động nhẹ lan ra khắp vùng đồng bằng băng tuyết. Tuyết dưới chân khẽ rung, mặt băng nứt nhẹ, những ánh sáng mờ mờ từ dưới lòng đất bắt đầu tỏa lên.
Trước sự ngỡ ngàng của toàn quân hai bên, hàng chục tấm gương khổng lồ từ thời cổ đại từ từ trồi lên từ mặt tuyết quanh khu vực đá băng.
Chúng lấp lánh như kim loại ánh bạc, từng tấm cao hơn cả người, dàn xếp theo hình xoắn ốc quanh một khối lõi phát sáng giữa trung tâm.
Ánh mặt trời yếu ớt chiếu xuống phản chiếu qua từng tấm gương, khúc xạ lại và hội tụ vào một buồng lõi ở trung tâm, nơi bắt đầu tỏa ra luồng khí nóng.
Tuyết quanh đó bốc hơi, hơi ấm dâng lên như phép màu giữa xứ băng. Băng tan chảy, mặt đất hiện ra những mầm cỏ nhỏ đang run lên, như muốn sống lại. Một bầu không khí mùa xuân kỳ diệu dần lan tỏa.
Dotou đứng chết lặng. Rồi sắc mặt hắn biến dạng thành phẫn nộ.
“Đây là cái gì!?” hắn gào lên. “Kho báu của Tuyết Quốc!? Chỉ là đám… gương!? Cỏ non!? Nắng ấm!? Ngươi lừa ta, con đàn bà khốn kiếp!!!”
Koyuki bước đến, ánh mắt bình tĩnh, dịu dàng mà kiên định:
“Không, Dotou.”
“Kho báu lớn nhất của Tuyết Quốc chính là thứ này.”
“Là ánh mặt trời. Những tấm gương cổ đại này được thiết kế để hội tụ nắng và phản chiếu xuống lõi địa nhiệt. Chúng đánh thức một cỗ máy cổ xưa nằm sâu trong lòng đất—cỗ máy mùa xuân. Chính viên pha lê tím là chìa khóa khởi động hệ thống.”
Cô mỉm cười nhẹ:
“Thứ có thể sưởi ấm cả quốc gia… không phải vàng bạc hay vũ khí. Mà là hi vọng.”
Dotou gào lên trong cơn điên loạn, mắt đỏ bừng vì thất vọng và tuyệt vọng:
“KHÔÔÔÔÔÔÔNGGGG!!”
“TA KHÔNG CẦN MÙA XUÂN!! TA CẦN VÀNG!! SỨC MẠNH!! VƯƠNG QUYỀN!!!”
—
Khi mặt đất bắt đầu ấm lên, tuyết tan chảy theo từng thước đất, binh lính của Dotou bắt đầu mất phương hướng, vừa hoảng sợ, vừa bất an.
Sự lạnh giá – thứ mà họ quen thuộc – đang biến mất.
Tuyết dưới chân họ rút đi như sóng rút, để lại cảm giác lạc lõng như mất chỗ bấu víu.
Đó chính là thời điểm Naruto chờ đợi.
Cậu kết ấn, chakra vàng lóe lên như pháo hoa.
Hàng trăm ảnh phân thân lần lượt hiện ra, mỗi người đều mang theo một mục tiêu cụ thể.
Naruto nhắm mắt, kích hoạt Phi Lôi Thần Ấn.
“Bắt đầu.”
“Hiraishin no Jutsu (Phi Lôi Thần Thuật)”
Trong chớp mắt, các phân thân đồng loạt dịch chuyển tức thời tới những điểm đã được đánh dấu trước—
Chính là vị trí của từng cụm con tin thường dân, những người bị Dotou dùng làm lá chắn.
Bằng tốc độ ánh sáng, mỗi phân thân xuất hiện, đánh gục lính canh trong tích tắc rồi ôm lấy tù nhân thoát khỏi vòng vây.
Chỉ trong chưa đầy ba phút, hơn trăm con tin được giải cứu an toàn, từng người được dịch chuyển lần lượt về phía sau tiền tuyến của quân Kazahana.
Dotou, vẫn còn gào thét, đột nhiên nghẹn lại khi nghe tin:
“Dotou-sama! Dân thường đã… biến mất rồi! Chúng bị Hokage… cứu hết rồi…!!”
Hắn gầm lên:
“KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔNG!!! MAU BẮT CHÚNG LẠI!”
Và rồi—
Ngay phía sau lưng Dotou, nơi hắn cứ tưởng đã kiểm soát tất cả…
“Tách!”
Một tia sáng vàng lóe lên lặng lẽ sau lưng Koyuki.
Chỉ một tích tắc. Naruto bản thể chính đã xuất hiện như một cơn gió vô hình, ôm chầm lấy Koyuki từ phía sau, rồi biến mất cùng cô trong luồng sáng vàng rực rỡ.
“Cái gì!?” Dotou quay phắt lại. Nhưng hắn chỉ còn thấy làn khí chakra vàng vỡ vụn trong không khí.
Koyuki… đã không còn ở đó.
Dotou còn chưa hoàn hồn, thì từ phía sau, Sandayuu đã giơ cao lệnh kỳ, hét lớn:
“Toàn quân xung phong!”
Tiếng trống trận vang dậy như sấm, đại quân Kazahana với gần mười ngàn binh lính mang theo khí thế long trời lở đất dội lên như sóng thần.
Cấm vệ quân của Dotou—chỉ còn lại vài nghìn, đang mất phương hướng sau khi bị mất con tin, lại nhìn thấy Susanoo của Hokage—run rẩy ném vũ khí bỏ chạy như ong vỡ tổ.
Không ai dám kháng cự.
—
Trên đỉnh gò tuyết giữa chiến trường, Naruto đứng hiên ngang. Áo choàng trắng tung bay, ánh mắt Mangekyō Sharingan xoáy tròn rực đỏ.
Một tiếng “rầm” trầm vang.
Susanoo bán chân thể màu vàng kim hiện lên sau lưng cậu, giáp trụ uy nghi, thần thái bất khuất. Hai cánh tay to lớn của Susanoo nắm chặt hai thanh Katana trắng bạc, ánh thép sắc lạnh phản chiếu ánh cầu vồng từ trời băng.
“Dotou… đây là kết cục cho tham vọng mù quáng của ngươi.”
Naruto siết tay.
Một chém ngang.
ẦMMMM—!!
Một luồng chém ánh sáng trắng vút qua, càn quét toàn bộ thân binh của Dotou. Cả chục người bị chém nát giáp chakra trong tích tắc, văng ra như rơm rác giữa bão tuyết.
Chỉ còn lại Dotou, giáp cháy sém, hơi thở dồn dập, mặt trắng bệch.
Naruto thu Susanoo lại, tập trung chakra vào lòng bàn tay.
“Rasengan.”
Một quả cầu xoáy khí xuất hiện. Ngay lúc đó, những tia sáng mặt trời phản chiếu qua tấm gương băng quanh chiến trường chiếu thẳng vào quả Rasengan.
Quả cầu lập tức chuyển màu—Rasengan bảy màu, lấp lánh như cầu vồng sống.
Dotou rống lên:
“Song Hắc Long Vũ Phá!”
Hai con rồng băng đen phóng lên, gào rú như loài thú cuối cùng trước khi chết. Nhưng nỗ lực trong vô vọng của Dotou là vô dụng khi hai còn rồng đen dễ dàng bị Rasengan nghiền nát.
Naruto hét lớn, áp sát Dotou, đập thẳng Rasengan vào ngực hắn:
“Cút khỏi mùa xuân của Tuyết Quốc!”
ẦMMMMM—!!!
Rasengan bảy màu xuyên thẳng giáp chakra, cày nát lồng ngực Dotou.
Cơ thể hắn bay văng về phía sau như bao cát, đập thẳng vào một tấm gương băng, toàn thân vỡ nát, nội tạng tán loạn, chết không nhắm mắt.
Cỗ máy địa nhiệt cổ xưa, sau hàng thế kỷ ngủ yên dưới lòng đất lạnh giá, giờ đây đã thực sự sống dậy.
Âm thanh của những bánh răng khổng lồ quay chậm rãi, hòa cùng tiếng khí nóng bốc lên từ các hầm địa nhiệt, như bản hòa ca khởi đầu cho một thời kỳ mới.
Dưới sự dẫn dắt của những tấm gương băng cổ đại, ánh sáng mặt trời dần được phản chiếu khắp nơi, làm nóng chảy những lớp tuyết vĩnh cửu và thổi bừng hơi thở đầu tiên của mùa xuân trên khắp Tuyết Quốc.
Koyuki đứng lặng người Trong làn hơi nước ấm dần lan tỏa, từng tấm gương bắt đầu phản chiếu lại hình ảnh quá khứ.
Một cô bé—khoác chiếc khăn lông xanh lam—đang đứng trước chính những tấm gương này khi xưa.
Đôi mắt sáng lấp lánh, tay dang rộng như muốn ôm lấy cánh đồng hoa tưởng tượng trong đầu mình.
Giọng nói dịu dàng năm xưa vang lên từ phía sau:
“Con có muốn làm công chúa không, Koyuki?”
Đó là người đàn ông mà cô chưa từng quên… Kazahana Sousetsu.
Ông mỉm cười hiền hậu, mái tóc dài bạc trắng bay nhẹ trong gió. Koyuki nhỏ năm ấy chỉ lưỡng lự nói:
“Con muốn làm diễn viên… được không, phụ vương?”
Sousetsu bật cười vang, xoa đầu con gái:
“Nếu đó là ước mơ của con, thì dù là công chúa hay diễn viên… con cũng sẽ tỏa sáng.”
—
Đôi vai Koyuki run lên. Và rồi—những giọt nước mắt đầu tiên sau hơn mười năm lặng lẽ lăn xuống gò má.
Giữa mùa xuân vừa chớm nở, Công chúa của Tuyết Quốc cuối cùng cũng được khóc như một con người.
—
Phía dưới bãi tuyết, nơi đoàn làm phim đang ngồi thở phào sau trận chiến, anh chàng quay phim chính gỡ máy ra khỏi vai, lau kính ống và thở dài khoái chí.
“Xong rồi… máy quay không chết trận.”
Cậu ta nhìn Sandayuu, nghiêm túc như tướng lĩnh báo cáo thắng lợi:
“Đây chính là bom tấn phòng vé sắp tới đấy!”
Sandayuu ngơ ra một lúc, rồi bật cười ha hả.
Cả đoàn làm phim cũng cười vang, những tràng cười hòa cùng tiếng hò reo chiến thắng của hàng ngàn quân lính nổi dậy.
Mùa xuân đã thật sự quay về.
—---------------------------
Tuyết tan, hoa nở, mùa xuân phủ kín khắp mọi ngóc ngách của Tuyết Quốc.
Trên quảng trường thủ đô, nơi từng lạnh lẽo và cô tịch suốt hàng trăm năm, giờ đây rực rỡ trong lễ hội lớn nhất lịch sử vương quốc – lễ đăng quang của Tân Nữ Vương Kazahana Koyuki.
Hàng vạn người dân cùng quan binh xếp hàng chật kín, cờ hiệu Kazahana tung bay trong gió ấm, nhạc cụ cổ truyền vang lên giữa ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ.
Trên đài cao, Koyuki mặc lễ phục vương giả thêu hoa tuyết bạc, tay cầm trượng pha lê tím – biểu tượng của hoàng quyền Tuyết Quốc.
Ngay bên dưới khán đài danh dự, nhóm Kakashi, Naruto, Ino, Hinata và Rock Lee đứng hàng đầu, trong tư cách khách mời danh dự và người giải phóng đất nước này.
—
Khi Koyuki chính thức tiếp nhận ngai vàng, tiếng hô vang trời dậy đất:
“Vạn tuế Nữ Vương! Vạn tuế Tuyết Quốc!”
Koyuki mỉm cười dịu dàng, ánh mắt nhìn xuống những người đã đưa cô đến được đây. Giọng cô vang lên thanh thoát nhưng kiên định:
“Từ hôm nay… ta chính thức trở thành người kế vị của vương triều Kazahana. Đồng thời… ta cũng tuyên bố…”
Cô hít một hơi thật sâu, giọng trầm xuống đầy cảm xúc:
“Ta… chính thức giải nghệ khỏi sự nghiệp diễn viên.”
Dưới khán đài, Hinata và Ino đang cười rạng rỡ… thì nụ cười đóng băng trong tích tắc.
“Hở!? Cái gì cơ!?” – Ino suýt hét lên. “Thần tượng của em… giải nghệ!?”
Hinata trợn tròn mắt, ánh mắt chết lặng.
Nhưng chưa dừng lại ở đó—
Koyuki nâng trượng lên cao, nhìn thẳng về phía Naruto:
“Tuy nhiên…Nếu đã giải nghệ, ta cũng muốn khép lại quá khứ bằng một điều điên rồ cuối cùng.”
Cô cười rạng rỡ, mái tóc bay trong gió:
“Namikaze Naruto – Hokage Đệ Lục của Konoha – ta công khai tuyên bố: ta muốn cầu hôn chàng!”
—
Khoảnh khắc ấy—thời gian như ngừng lại.
Naruto: mắt trợn tròn, cằm suýt rơi xuống đất. Kakashi: khóe miệng co giật dữ dội, ánh mắt kiểu “Tôi không nghe thấy gì hết…”
Rock Lee: gào lên, hai tay nắm chặt:
“Thanh xuân bùng cháy rồi!!! Một lời cầu hôn giữa hai quốc gia!!”
Hinata: “Cái… gì… cơ…!?” – ánh mắt chuyển dần sang sắc trắng, Byakugan suýt bộc phát tại chỗ.
Ino: “KHÔNG THỂ NÀO!!” – mặt tím ngắt, bóp khớp tay kêu răng rắc.
Naruto thì chỉ biết cười méo xệch, lùi một bước nhỏ, chảy mồ hôi lạnh sau gáy.
Kakashi đứng im, khóe miệng co giật, mắt trái khẽ giật liên tục sau lớp mặt nạ.
“Chuyện này… nguy to...”
Rock Lee thì như được rót thêm cả lít adrenaline vào mạch máu, hai tay giơ cao, hét đến nứt họng:
“Thanh xuân nhiệt huyết!!! Màn cầu hôn vĩ đại! Đây là định mệnh, là thi ca vĩ đại!”
Trong khi đó, ở hai bên Naruto—
Hinata và Ino gần như hóa đá.
Chỉ một giây sau—cả hai cùng nắm chặt tay lại, gân xanh nổi đầy trán, giọng hét vang rền:
“CHÚNG TÔI THẦN TƯỢNG CHỊ MÀ CHỊ DÁM TƠ TƯỞNG ĐẾN NGƯỜI YÊU CỦA CHÚNG TÔI SAO!!!”
Naruto xanh mặt, lui dần từng bước, mồ hôi túa ra như tắm.
Koyuki ở phía trên đài chỉ khẽ mỉm cười quyến rũ, ánh mắt liếc xuống hai cô gái đang tức giận kia, cất giọng như gió xuân lay động hoa tuyết:
“Hai cô gái nhỏ, đừng giận. Chàng ấy đã vì ta mà làm tất cả…Cũng đã nhiều lần liều mình cứu lấy sinh mạng của ta.”
Cô xoay người nhẹ, ánh mắt long lanh nhìn thẳng vào Naruto:
“Ta lấy thân báo đáp chàng… chẳng phải là chuyện rất đương nhiên sao?”
Bên dưới—bầu không khí muốn nổ tung.
Naruto há miệng định nói gì đó…nhưng một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cậu từ phía sau.
Kakashi, vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng thường thấy, nhưng ánh mắt đượm phần thương cảm:
“Naruto. Từ nay, em… hãy tự lo liệu hậu sự cho mình đi.”
Naruto chỉ biết cười khổ, ánh mắt tuyệt vọng nhìn lên trời:
“Lạy trời… cứu con.”
Trong khi đó, phía sau… Hinata và Ino đã bắt đầu bẻ tay răng rắc. Tuyết đã tan… nhưng một cơn bão riêng của Hokage Đệ Lục vừa chính thức bắt đầu.