Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 226: Cuộc tấn công của Pain



Chuyến hành trình trở về Konoha bằng thuyền, sau đại thắng tại Tuyết Quốc, tưởng chừng sẽ là những ngày nghỉ ngơi yên bình giữa sóng nước…

Nhưng với Hokage Đệ Lục Namikaze Naruto, đây chẳng khác gì một chuyến viễn du vào lòng địa ngục.

Trên boong tàu, gió biển mát rượi thổi vào mặt, nhưng không xoa dịu nổi luồng sát khí đang lan ra từ hai bên người Naruto.

Hinata và Ino, một trái một phải, tay khoanh trước ngực, lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh hơn băng ở Cực Bắc.

Mỗi bước chân Naruto định nhấc ra khỏi ghế cũng đều bị hai ánh mắt đó ghim vào người.

Kakashi – ngồi tựa vào cột buồm, vừa đọc Icha Icha Tactics vừa… cố tình nghiêng đầu về phía biển, giả vờ không nghe không thấy.

Nhưng khóe miệng anh co giật từng đợt, như thể muốn nói:

“Chúc may mắn, Naruto…”

Rock Lee thì đứng cạnh tay lái, không dám hét ‘Thanh xuân!’ nữa, chỉ biết lẩm bẩm trong miệng:

“Cường độ sát khí này… cao hơn cả khi thầy Gai thức dậy mà thấy tôi ngủ quên luyện tập…”

Naruto thì đang toát mồ hôi sau gáy, cố nặn ra nụ cười gượng gạo:

“Anh thề… thật sự là anh chẳng làm gì hết. Anh không biết Koyuki sẽ cầu hôn luôn ấy…”

Ino gằn giọng:

“Không biết mà để người ta tuyên bố hùng hồn giữa hàng vạn người?”

Hinata thì nhẹ nhàng… nhưng rợn người:

“Người ta còn nói là ‘lấy thân báo đáp’ nữa cơ mà.”

Naruto chỉ còn thiếu mỗi việc quỳ giữa boong tàu, tay chắp trước mặt:

“Hai em à, tha cho anh. Anh là người vô tội… là nạn nhân mà…”

Sau một hồi tra khảo đầy áp lực, cuối cùng, Hinata và Ino cũng… thở dài.

Hinata lặng lẽ ngồi xuống cạnh lan can, nhìn ra biển:

“Không phải bọn em không tin anh.”

Ino chống cằm, giọng mềm lại nhưng vẫn nhíu mày:

“Chỉ là… anh quá ưu tú. Ai thấy cũng muốn giành.”

Cả hai đồng thanh tuyên bố:

“Vậy thì từ giờ, anh phải hứa, chúng em phải là chính thất, là chị cả.”

Naruto lập tức gật đầu như gà mổ thóc, miệng thề thốt liên tục:

“Hai em là nhất! Là đệ nhất phu nhân! Là Hokage phu nhân đời đời kiếp kiếp!”

Kakashi lúc này mới dám mở miệng, khẽ vỗ vai Naruto, cười khổ:

“Có vợ thật là khổ.”

—----------------------
Ở một nơi xa, sâu trong một vùng núi tuyết vắng lặng, nơi ánh sáng mặt trời chỉ le lói xuyên qua được vài khe đá lạnh lẽo — chính là nơi trú ẩn tạm thời của Tobi và Sasuke, Sakura.

Trong căn phòng ngầm lặng như tờ, Sasuke Uchiha đang nằm trên chiếc giường đá lạnh, băng quấn quanh trán và mắt.

Bên cạnh hắn là Sakura, đang nhẹ nhàng tháo từng lớp băng gạc cuối cùng sau nhiều ngày chăm sóc và theo dõi hậu phẫu.

Sakura cúi thấp đầu, ánh mắt lo lắng:

“Sasuke… cố gắng đừng cử động mạnh, mắt anh vừa hoàn thành liên kết thần kinh.”

Sasuke không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

Lớp băng cuối cùng được gỡ xuống, Sakura thở sâu, bàn tay khẽ lau bụi còn sót lại quanh khóe mắt.

Chậm rãi… Sasuke mở mắt.

Một đôi Sharingan đỏ rực hiện ra, nhưng không còn là hình elip đơn độc như trước. Giữa họa tiết hình elip xoay tròn quen thuộc, giờ đây là một vòng chồng lên khác—phức tạp và sắc bén hơn, như một biểu tượng đối xứng đa tầng.

Hắn đã thức tỉnh Vĩnh Hằng Mangekyō Sharingan.

Sakura tròn mắt sững sờ, gần như nín thở. Cô lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn ánh sáng cuộn trong đôi mắt của Sasuke.

Còn Sasuke — hắn lặng lẽ cảm nhận, nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa. Không còn đau đớn, không còn mờ nhòe.

Chỉ còn một nguồn sức mạnh ổn định, sâu thẳm, lạnh lẽo như vực tối của chính hắn.

Hắn thì thầm:

“Cuối cùng cũng… hoàn thiện.”

Một vệt không gian vặn xoắn đột ngột xuất hiện giữa hư vô.

Không khí trở nên lạnh đi như bị ai bóp nghẹt. Tobi, với chiếc mặt nạ xoáy đặc trưng, xuất hiện từ xoáy không gian Kamui, ánh mắt sắc lạnh lóe lên từ sau lớp mặt nạ.

“Sasuke. Giờ là lúc ngươi gặp Pain.”

Sasuke chỉ liếc nhìn cô một cái rồi đứng dậy, ánh mắt vẫn vô cảm như thường lệ.

“Hắn vẫn còn sống à?”

Tobi gật đầu chậm rãi, rồi xoay người đi vào trong bóng tối. Không nói thêm lời nào, Sasuke và Sakura theo chân hắn.



Sau nhiều giờ di chuyển qua các đường hầm bí mật, ba người họ dừng lại tại một khu trú ẩn ngầm nằm sâu dưới lòng đất, cách Làng Mưa vài dặm.

Cánh cửa đá nặng nề được chakra mở ra, để lộ một đại sảnh rộng lớn với trụ cột hình bông sen – biểu tượng của Amegakure.

Hơi ẩm bao phủ, ánh sáng lờ mờ từ những quả cầu chakra lơ lửng trên trần chiếu rọi không gian.

Lục Đạo Pain đang lặng lẽ nhìn về phía ba người.

Bên cạnh, Konan khoanh tay, đôi mắt tím vẫn không thể hiện cảm xúc.

Đứng giữa đại sảnh ngầm âm u, khí lạnh từ những bức tường đá thấm vào da thịt, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt lạ thường.

Pain Thiên Đạo nhìn thẳng vào Tobi, giọng nói trầm đục vang vọng khắp không gian:

“Thời điểm… đã tới. Akatsuki sẽ tấn công Konoha.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt Rinnegan xoáy sâu như vực thẳm:

“Chúng ta sẽ bắt lấy Cửu Vĩ. Khi Cửu Vĩ nằm trong tay ta, không một thế lực nào trong toàn bộ Nhẫn giới có thể ngăn cản Akatsuki nữa.”

Câu nói ấy khiến không khí bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng chết chóc. Konan đứng cạnh khẽ nghiêng đầu, mắt lướt qua sắc mặt của từng người.

Sasuke, đứng đối diện Pain, chợt nở nụ cười lạnh lẽo. Hắn bước lên một bước, Mangekyō Sharingan Vĩnh Hằng lóe sáng.

“Ta không quan tâm kế hoạch của ngươi là gì, ‘Pain’. Nhưng nếu có lý do để tấn công Konoha…thì ta sẵn sàng.”

Câu nói mang theo sát khí rõ ràng, lạnh lùng như băng vỡ. Hắn không nói vì Akatsuki. Hắn nói… vì chính mối hận thù với Konoha còn chưa lắng xuống.

Sakura hơi khựng lại một nhịp. Ánh mắt dao động, lòng như thắt lại.

Cô nghĩ tới cha mẹ mình – những thường dân bình thường ở Konoha, người chẳng biết gì về những toan tính của thế giới ngầm.

Cô siết tay, ánh mắt nhìn sang Sasuke đầy mâu thuẫn. Một lúc sau, nhẹ giọng nói:

“Cha mẹ tôi vẫn còn tại Konoha. Chỉ cần… Pain không động tới họ. Tôi… sẽ theo.”

Một khoảnh khắc yên lặng. Pain nhìn Sakura, đôi mắt tím bất biến, giọng đều đều vang lên:

“Số mệnh của phàm nhân… vốn không quan trọng. Tha mạng một hai kẻ… cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.”

—-------------------------------------
Suốt mấy ngày gần đây, bầu không khí tại Konoha dù vẫn yên bình bên ngoài, nhưng trong lòng Naruto lại không thể bình thản như thế.

Mỗi đêm, cậu đều có cảm giác nặng nề như có thứ gì đó đang âm thầm tiến gần, như thể một móng vuốt lạnh giá đang rón rén chạm vào gáy mình.

Khi ngồi thiền trong không gian tâm trí, Naruto lên tiếng với Vergil, người vẫn luôn lặng lẽ quan sát từ bên trong.

“Sensei… em cảm thấy… có gì đó không ổn.”

Vergil chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh:

“Giác quan thứ sáu của con người… thường không sai, Naruto. Nếu linh cảm nói rằng nguy hiểm đang tới gần—thì thay vì hoang mang, điều ngươi cần làm… là tăng cường cảnh giác, củng cố sức mạnh, và sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào.”

Naruto trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu:

“Phải… mình không thể chủ quan. Dù yên bình cũng không được phép thả lỏng.”

Từ hôm đó, Naruto tăng cường thời gian tu luyện, không chỉ củng cố Hiền nhân thuật, mà còn kiểm tra lại toàn bộ Phi Lôi Thần Ấn được đặt quanh Konoha. Cậu âm thầm cho Anbu mở rộng phạm vi trinh sát, và củng cố toàn bộ lớp phong ấn quanh làng.



Một tháng sau.

Một ngày như mọi ngày.
Bầu trời Konoha trong xanh, mây trắng lững thững trôi…

Thì đột nhiên—

Một tiếng hét vang lên từ tháp Anbu trung tâm:

“Phát hiện có kẻ lạ! Trên bầu trời làng, tọa độ phía bắc!”

Naruto đang ở văn phòng Hokage lập tức bật dậy, chạy ra cửa sổ…

Và giây phút đó—cậu sững sờ.

Trên cao, giữa tầng mây xanh biếc, một bóng người đứng thẳng lơ lửng giữa không trung. Áo choàng Akatsuki tung bay trong gió.

Tóc cam. Đôi mắt Rinnegan. Mặt vô cảm.

Đó là—Pain.

Cả Konoha dường như đột nhiên lặng đi.

Tiếng gió tắt ngấm.

Áp lực đè nén không khí như thể thần linh đang giáng thế.

Naruto khẽ rít qua kẽ răng:

“Cuối cùng… chúng đến rồi.”

Chỉ vài phút sau khi Thiên Đạo Pain xuất hiện giữa bầu trời Konoha—
Toàn bộ ngôi làng rơi vào hỗn loạn.

Từng làn khói đen đặc bốc lên từ nhiều hướng.
Những vụ nổ, tiếng hét, tiếng đất đá đổ sụp vang rền…

Còi cảnh báo khẩn cấp của làng rú vang không ngớt.

“Cảnh báo cấp S! Lực lượng địch xâm nhập từ bên trong! Tất cả shinobi sẵn sàng chiến đấu!”



Không chỉ một—mà năm bóng người khác mang áo choàng Akatsuki đồng loạt xuất hiện từ các hướng khác nhau trong làng.

Cùng với Thiên Đạo, toàn bộ Lục Đạo Pain giờ đây đã triển khai đầy đủ— và chiến dịch diệt sạch mọi cản trở để bắt lấy Cửu Vĩ đã chính thức bắt đầu.

Tu La Đạo (Shuradō) mở tung ngực, từ đó lộ ra vô số vũ khí cơ khí, pháo tên lửa và đại pháo chakra.
Hắn nã pháo loạn xạ vào các dãy nhà, đánh sập từng khu phố khiến dân thường và ninja rơi vào cảnh hoảng loạn.

Ngạ Quỷ Đạo (Gakidō) sử dụng năng lực hấp thụ chakra, triệt hạ từng ninja phòng thủ, hút kiệt chakra đến khô cạn như xác ve.

Súc Sinh Đạo (Chikushōdō) triệu hồi vô số quái vật dị hình khổng lồ: tắc kè sáu đầu, tê giác bọc thép, rết lửa khổng lồ…
Chúng phá nát tường thành, giẫm nát nhà cửa, tạo ra địa chấn như động đất.

Địa Ngục Đạo (Jigokudō) gọi ra Vua Diêm La, tra tấn và chữa thương cho đồng đội Pain bằng cách thẩm vấn kẻ địch và hồi sinh thể bị hạ.

Nhân Gian Đạo (Ningendō) bắt giữ dân thường, tra hỏi từng người bằng cách rút hồn thẳng từ đầu họ, nhằm tìm vị trí của Namikaze Naruto.

“Namikaze Naruto đang ở đâu?” – Nhân Gian Đạo hỏi lạnh lùng.
“Nếu không trả lời… ta sẽ lấy mạng ngươi.”

Chỉ cần chạm tay lên đầu, linh hồn nạn nhân bị kéo ra, ánh sáng tắt ngấm.

Konoha rơi vào địa ngục. Tường thành bị phá. Trung tâm hành chính bị công kích. Dân thường chạy loạn, máu đổ trên từng con phố.

Lục Đạo Pain hành xử không phải như shinobi— mà như thần thánh giáng thế, phán xử toàn bộ làng Lá.

Ở trên cao, Thiên Đạo Pain vẫn lơ lửng trên không, đôi mắt Rinnegan vô cảm nhìn xuống như giám sát toàn bộ quá trình.

“Namikaze Naruto…” – hắn lẩm bẩm. “Ngươi sẽ không thể trốn mãi được.”

Tiếng chuông cảnh báo vẫn vang vọng khắp bầu trời Konoha.

Nhưng lần này—Konoha đã không còn bất ngờ. Naruto, với cương vị là Hokage Đệ Lục, đã chuẩn bị sẵn từ nhiều tuần trước, nhờ vào linh cảm nhạy bén cùng nguồn tin mật thu thập từ các trinh sát.

Ngay sau khi nhận được tin báo rằng Lục Đạo Pain đã xuất hiện, Naruto lập tức cho triệu tập toàn bộ lực lượng Jonin, Chuunin và các tổ chiến thuật trọng yếu về trung tâm chỉ huy.

Naruto ra lệnh:

“Nghe đây! Chúng ta đã có tin tình báo về năng lực của từng Đạo. Không được hoảng loạn. Không được tấn công đơn lẻ, phải phối hợp đoàn đội với nhau.”

Ngay lập tức, Naruto bắt đầu phân lệnh:

Kakashi, Gai, Yamato dẫn đầu đội tấn công Ngạ Quỷ Đạo và Nhân Gian Đạo — hai cá thể nguy hiểm với năng lực hút chakra và rút hồn.

Shikamaru, Ino, Chouji và đội Shika-Ino-Cho được phân đến đối phó Địa Ngục Đạo.

Asuma và đội hỗ trợ từ Anbu được điều đến kiềm chế Tu La Đạo.

Rock Lee cùng Neji và Tenten được chỉ định áp chế Súc Sinh Đạo và lũ triệu hồi thú dị dạng.

Nhưng khi nhìn lên Thiên Đạo đang lơ lửng giữa trời, Naruto cau mày. Đó mới là kẻ đáng ngại nhất.

“Chỉ có một người trong làng… có thể bay… và đủ sức đối đầu với Thiên Đạo.”

Naruto quay sang phía Hinata, lúc này đang đứng phía sau cậu.

“Hinata! Em sẽ đối đầu với Thiên Đạo Pain. Bây giờ, ngoài em ra… không ai có thể làm được việc đó.”

Hinata gật đầu không chút do dự.

“Em hiểu. Em sẽ không để hắn làm tổn hại tới làng.”

Ngay lập tức, Hinata kích hoạt Tenseigan Mode, thân ảnh bay vút lên giữa tầng mây, một luồng chakra ngọc bích bùng nổ, tạo thành vầng sáng đối đầu trực tiếp với Pain Thiên Đạo.



Ở hướng khác, hai luồng chakra quen thuộc đồng loạt xuất hiện ở tiền tuyến.

Jiraiya, áo choàng tung bay, cùng Tsunade, áo trắng của đội y tế chiến đấu bám chặt cơ thể.

Jiraiya hét lớn – “Hai lão già này đến trễ rồi, nhưng đừng mong ta đứng ngoài! Giữ vững trung tâm! Chúng ta sẽ dọn sạch từng đứa một!”

Tsunade siết chặt găng tay:

“Konoha là nhà của ta. Chúng sẽ phải trả giá đắt.”