Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 228: Cuộc tấn công của Pain (tiếp theo)



Địa Ngục Đạo – một trong những mảnh ghép nguy hiểm nhất của Pain – đang hoành hành giữa khu dân cư từng là trạm cứu trợ y tế.

Hắn triệu hồi Vua Diêm La, đôi mắt dữ tợn và mái tóc rũ rượi, để tra khảo và hồi sinh các Đạo Pain bị thương, đồng thời rút linh hồn bất kỳ ai dám cản đường.
Một tổ đội y thuật của Konoha vừa bị hắn dùng tay bóp cổ và kéo hồn, chỉ còn kịp hét một tiếng trước khi hóa thành cái xác trống rỗng.

Ngay lúc đó—đội hình Shika-Ino-Cho lao đến.

Shikamaru nhanh chóng quan sát địa hình, sử dụng Kagemane no Jutsu (Ảnh Chân Thuật) bắn bóng ra từ dưới chân:

“Đừng để hắn triệu hồi Vua Diêm La thêm lần nào nữa. Chōji, bọc trái! Ino, vòng phải!”

Chōji gật đầu, hét lớn:

“Baika no Jutsu! Nikudan Sensha!” *(Thuật Phóng To! Nhân Bánh Xe!)
Cơ thể khổng lồ lăn cuốn như cơn bão, ép Địa Ngục Đạo phải bật lùi.

Nhưng hắn phản công cực nhanh, gọi Vua Diêm La lên lần nữa, đưa tay bắt lấy bóng của Shikamaru.

Shikamaru giật mình, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, gằn giọng:

“Giữ vững… Ino, đến lượt cậu!”

Từ phía bên, Ino lao tới với tốc độ cực nhanh.
Trán cô rực sáng dấu ấn hình viên kim cương – Bách Hào Ấn, chakra dâng trào khắp cơ thể.
Tay phải nắm chặt, chân búng đất một cái, đạp vỡ nền đất ngay khi tiếp đất.

“Ino-Shintenshin Kai!” (Tâm Chuyển Thân Hoàn Thiện)
Từ trong đôi mắt của Ino, chakra ý thức tuôn ra, cô xâm nhập một phần vào não Địa Ngục Đạo, làm hắn mất tập trung trong vài giây.

Chỉ cần vài giây.

Ino nghiến răng, hét lớn:

“Senpū Rōkushō Ken!” *(Toàn Lực Lục Trùng Quyền – phiên bản Quái Lực Quyền!)

Một quyền duy nhất, sử dụng kỹ thuật Quái Lực Quyền học từ Tsunade, đánh thẳng vào mặt Địa Ngục Đạo.

ẦM!
Mặt đất nứt toác.

Phần đầu của Địa Ngục Đạo bị bẻ vặn như đập vào tường bê tông với tốc độ siêu thanh, tiếng xương vỡ rắc rắc vang lên rợn người, thân hình hắn cắm sâu xuống mặt đất vỡ vụn. Đất đá tung tóe, khói bụi mù mịt… tưởng chừng như đã kết thúc.

Nhưng—

Hắn không chết.

Toàn thân Địa Ngục Đạo run lên nhè nhẹ, rồi trong tiếng cộc… cộc… kinh dị, hắn nhẹ nhàng bẻ lại cổ mình bằng một tiếng “rắc” rõ ràng, rồi chậm rãi đứng dậy, máu đen chảy từ miệng nhưng Rinnegan vẫn sáng rực.

“Không thể nào…” – Shikamaru thì thào. “Cái quái gì vậy? Hắn vẫn còn hoạt động được!?”

Vua Diêm La lại được triệu hồi lần nữa, sau lưng Địa Ngục Đạo, với miệng há rộng, như đang chuẩn bị thẩm phán linh hồn tiếp theo.

Địa Ngục Đạo gầm lên, chakra bùng nổ, tấn công cả ba người cùng lúc.

Chōji lập tức mở to thân hình, chặn lấy đòn tấn công đầu tiên – một cú đấm như búa tạ từ Địa Ngục Đạo khiến cậu lùi lại cả chục mét, nhưng vẫn giữ vững.

Shikamaru ném bùa nổ kết hợp Kagemane no Jutsu, tạo bóng liên hoàn nhưng bị phá vỡ trong nháy mắt bởi sóng chakra phản chấn.

Ino, máu trên má vẫn còn nhỏ giọt, kích hoạt lại Bách Hào Ấn, một tay kết ấn y thuật, tay còn lại dùng Quái Lực Quyền, đón đầu Địa Ngục Đạo đang lao về phía cô.

“Lần này… ngươi sẽ không đứng dậy nữa đâu!!”

Hai quyền va chạm, sóng xung kích nổ tung, đất dưới chân nứt toạc, các mảnh tường gạch vỡ bay tung trời.

Cả hai văng ngược ra sau, nhưng Ino lộn một vòng trên không, còn Địa Ngục Đạo mắc kẹt giữa một trận pháp bóng do Shikamaru vừa đặt sẵn.

Chōji không bỏ lỡ cơ hội, lăn đến như cơn lốc,

“Nikudan Hari Sensha!!” (Bánh Xe Nhân Gai!)

Cậu hóa thành quả cầu khổng lồ bọc hàng trăm mũi gai chakra, đánh bay Địa Ngục Đạo trong tiếng rít kim loại.

“Lách cách… lách cách… cạch cạch…”

Âm thanh kim loại ma sát vang lên dồn dập từ bốn hướng. Hàng chục con rối đủ hình dạng, kích thước, vũ trang kín kẽ bằng vũ khí cơ khí tân tiến của Làng Cát, lao tới như bầy thú săn mồi.

Từ bốn hướng, chúng đồng loạt tấn công bao vây Địa Ngục Đạo bằng trận pháp hình vuông, từng cánh tay máy găm móc sắt, phi tiêu độc, lưỡi dao cơ học rít gió, tạo thành một chiếc lồng chết người ngay giữa đống đổ nát của Konoha.

Địa Ngục Đạo chưa kịp phản ứng thì dưới chân hắn, một luồng cát màu vàng đậm bất ngờ trào lên như nước lũ, cuốn lấy cả hai chân trong tích tắc.

“Sabaku Kyū…” (Quan tài cát!)
Cát siết chặt lại, nghiến nát phần chân, âm thanh xương vỡ răng rắc vang lên.

Từ phía xa, một giọng trầm đầy sát khí vang vọng:

“Chấm dứt tại đây rồi, thứ gọi là ‘thần’ kia.”

Gaara, Kazekage Đệ Ngũ của Làng Cát, đứng lặng lẽ trên đống mái nhà đổ nát, đôi mắt lạnh băng nhìn xuống kẻ từng giết hại dân lành của Konoha.

Ngay bên cạnh cậu — Kankurou, mặc áo giáp chiến đấu, vừa điều khiển tất cả con rối bằng chakra điều tuyến trên cả mười đầu ngón tay.

Ino thở dốc, mồ hôi nhỏ giọt, nhưng vẫn mỉm cười:

“Tiếp viện đúng lúc ghê ha…”

Shikamaru thở phào:

“Được rồi… phần còn lại, giao cho họ đi.”

Gaara giơ tay lên cao—

“Sabaku Sōsō.” (Sa Mộ Táng!)

ẦM!!!

Luồng cát từ dưới đất siết chặt nổ tung phần thân dưới của Địa Ngục Đạo, cùng lúc đó, rối của Kankurou dùng cáp thép kéo rách tứ chi hắn thành từng đoạn như búp bê gỗ vỡ vụn.

Địa Ngục Đạo — bị xóa sổ hoàn toàn.

—-----------------------------
Ở khu vực phía Nam của Konoha—nơi từng là bãi tập số 3, giờ đã biến thành một bãi chiến trường tan hoang bởi hỏa lực kinh hoàng từ Tu La Đạo.

Hắn đứng sừng sững giữa làn khói cháy, toàn thân như một cỗ máy chiến tranh, ngực mở ra lộ hàng loạt ống phóng tên lửa, tay biến đổi thành nòng pháo chakra và lưỡi cưa xoay, đầu mọc thêm 3 ống nhắm laser quét ngang dọc như máy hủy diệt.

“BÙM! BÙM! BÙM!”

Liên tục, tên lửa chakra dội thẳng vào các vị trí mà lực lượng Anbu vừa ẩn nấp, từng dãy nhà sụp đổ thành tro tàn.

Dẫn đầu đội phản công là Sarutobi Asuma, mặc dù tay phải không dùng được, nhưng tay trái vẫn cầm con dao Phi Yến, chakra Phong độn sáng rực trong tay. Anh cùng một đội Anbu tinh nhuệ mặc áo choàng, liên tục di chuyển tầm thấp để phân tán sự chú ý của Tu La Đạo.

“Không được để hắn nhắm mục tiêu quá lâu vào một chỗ!” – Asuma quát – “Đội A đánh lạc hướng! Đội B đặt bẫy!”

Tu La Đạo quay cổ một cách méo mó, súng phun chakra ở bả vai dựng đứng, rồi đột ngột xoay người 360 độ, tung ra một cơn bão phi tiễn, ép cả đội phải chia tách.

Asuma bật tránh, lưỡi chakra cắt đôi một quả đạn, tia nổ sát bên má anh, để lại một vết xước rướm máu.

Ngay lúc Tu La Đạo chuẩn bị thi triển bộc phá toàn thân, thì—

“Vù!!!”

Một luồng gió sắc bén từ xa lao tới với tiếng rít xé trời, gió quét ngang, chặn đứng đòn nổ của Tu La Đạo như một lưỡi đao vô hình. Lốc xoáy cuốn bụi đất tung lên cao, áp lực không khí thay đổi tức thì khiến Tu La Đạo lùi lại mấy bước.

Từ đỉnh mái nhà sập, một thiếu nữ tóc vàng buộc hai chùm xuất hiện, tay cầm quạt sắt khổng lồ. Áo choàng Làng Cát tung bay theo gió.

“Đừng có nhắm bắn lung tung!.”

Temari của Làng Cát nở nụ cười lạnh lẽo.

Phía sau cô, một tiểu đội Jōnin làng Cát xuất hiện, đồng loạt thi triển trận hình: hỏa độn – thổ độn – phong độn phối hợp.

Asuma cau mày rồi khẽ cười, quay sang:

“Cứ tưởng phải tự xoay sở… thì ra mọi người tới rồi.”

Temari gật đầu, không cần khách sáo:

“Cùng nhau tiêu diệt hắn.”

Tu La Đạo gào lên, chuyển đổi cơ thể lần nữa: Hai tay hóa đại pháo, chân bung ra các mũi tên lửa, toàn thân như cỗ xe tăng người khổng lồ.

“Asuma-senpai!” – Một Anbu hét – “Hắn chuẩn bị phát động pháo cực lớn!”

Temari lập tức kết ấn, mở quạt:

“Fūton – Daikamaitachi no Jutsu!” (Phong Độn – Siêu Đại Phong Xà Trảm!)

Một cơn lốc sắc bén xoáy ngang, cắt vỡ toàn bộ bệ phóng của Tu La Đạo, đồng thời làm chệch hướng toàn bộ tên lửa.

Asuma không chần chừ, lao đến giữa làn gió hỗ trợ:

Dao Phi Yến bọc chakra chém thẳng vào cổ Tu La Đạo, đứt gọn một bên nửa mặt cơ khí.

Cùng lúc đó, đội Jōnin Làng Cát dùng thổ độn khóa chân, hỏa độn thiêu rụi lớp cơ giáp, ép Tu La Đạo không còn khả năng tái tạo.

Cuối cùng, Asuma và Temari phối hợp ra đòn kết thúc, dùng phong đao kết hợp lưỡi chakra, đánh xuyên lõi điều khiển ngay giữa ngực.

Tu La Đạo phát nổ – thân thể nổ tung từng mảnh – ngọn lửa cao hàng chục mét bốc lên.

Temari thở ra một hơi dài, gập quạt lại:

“Một tên ‘thần’ nữa, lên bảng đếm số.”

Asuma cười nhẹ:

“Chào mừng đến chiến trường, Jōnin Làng Cát.”