Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 229: Cuộc tấn công của Pain (tiếp theo)



Tại quảng trường Konoha—nơi từng nhộn nhịp người qua lại, giờ đây biến thành chiến trường hỗn loạn bởi hàng loạt triệu hồi thú dị dạng do Súc Sinh Đạo thả ra.

Một con tê giác ba đầu giẫm nát mặt đất, gào rống như sấm. Một rết bọc giáp kim loại trườn ngang thân nhà, phun ra khí độc tím mờ. Một con kỳ nhông khổng lồ bọc chakra tỏa nhiệt như dung nham.

Và phía sau chúng—Súc Sinh Đạo, với đôi mắt Rinnegan vô cảm, liên tục triệu hồi dị thú không ngừng,
biến Konoha thành địa ngục dị hình đúng nghĩa.

Hyuga Neji, ánh mắt Byakugan sắc bén, lướt qua từng điểm chakra:

“Hắn đang triệu hồi không ngừng. Lee, tấn công trực tiếp! Tenten, tạo vòng vây! Tôi sẽ đột kích và tấn công vào các huyệt đạo của hắn!”

“Rõ!” – Rock Lee hô lớn, mở ngay Cửa Thứ Tư, lao như tên bắn. Một cú đá thốc lên hất tung đầu con rết, rồi lộn ngược đá vào cằm tê giác, ép nó lùi liền ba bước.

Neji tung người, thi triển tuyệt kỹ Bát Quái:

“Hakke – Kūshō!” (Bát Quái - Không Chưởng!)

Chưởng khí vô hình đánh thẳng vào ngực Súc Sinh Đạo, khiến nó bay ra đằng sau.

Súc Sinh Đạo nhíu mày, chưa kịp phản ứng thì Neji đã búng người sang trái:

“Hakke Rokujūyon Shō!” (Bát Quái - Lục Thập Tứ Chưởng!)

64 huyệt đạo trên tay và ngực bị điểm vào, khiến chakra triệu hồi tắc nghẽn đột ngột, Súc Sinh Đạo hự lên, lùi lại.

Tenten trên cao, bung toàn bộ cuộn trục:

“Sōshōryū!” (Song Long Tiễn!)
Hàng chục vũ khí – từ kích, thương, liềm, shuriken khổng lồ – bắn như mưa, ghim chặt Súc Sinh Đạo vào đất, kéo chậm nhịp tấn công, hỗ trợ tối đa cho Lee và Neji

Phía sau chiến tuyến nơi Lee – Neji – Tenten đang quần thảo với Súc Sinh Đạo, đám dị thú khổng lồ bắt đầu tràn ra nhiều hướng, đe dọa khu vực dân thường còn đang sơ tán và gây nhiễu loạn.

Ngay lúc đó, Morino Ibiki dẫn đầu một tổ đặc biệt gồm: Nara Shikaku, Yamanaka Inoichi, Akimichi Chōza cùng một đội Anbu tinh nhuệ, cả đội xé gió lao tới từ phía Tây Nam, chặn đầu đàn thú trước khi chúng gây thêm thiệt hại.

Một con kỳ nhông chakra hóa lửa gầm lên, há miệng phun luồng hỏa cầu đỏ rực về phía tòa nhà sơ tán.

Ibiki không chần chừ, ném ba đinh niêm phong, ghim thẳng vào mặt đất:

“Fūinjutsu – Sanjuu Kyōka Fūin!” (Phong Ấn Thuật – Tam Trùng Cường Hóa Phong Ấn!)
Ba vòng ấn bùng nổ, tạo tường chắn chakra, chặn đứng hỏa cầu và đẩy lùi luồng nhiệt ngược lại,
thiêu chính đầu con dị thú, khiến nó tru tréo đau đớn.

Shikaku ở tuyến sau, nhanh tay kết ấn:

“Kagemane Enban Jōhei!” (Trận Khiên Bóng Tròn!)

Bóng từ mọi vật thể đổ dài, kết nối lại thành một lá chắn bóng chakra hình bán nguyệt, ghìm chặt toàn bộ cử động của hai dị thú dạng voi giáp đang lao đến.

Inoichi hai tay đặt lên thái dương, kết nối với toàn đội:

“Mạng chakra truyền cảm! Tất cả di chuyển theo sơ đồ 4-3-2, nhắm vào mắt và cổ dị thú!”

Một Anbu hét lớn:
“Rõ!”

Đám ninja Anbu lập tức phân tán, ném phi tiêu chứa chakra phong ấn, găm trúng huyệt đạo trên đầu và mắt rết khổng lồ, làm nó loạng choạng mất phương hướng.

Chōza hóa khổng lồ, thân hình cao đến mái nhà,

“Baika no Jutsu!” (Bội Hóa Thuật!)

Một cú đấm như thiên thạch nện vỡ cả ngực con kỳ nhông lửa, ép nó gào lên đau đớn. Ngay khi nó còn đang vùng vẫy, Morino Ibiki đã rút ra một loạt bùa nổ đặc chế, găm thẳng vào vết nứt giữa ngực con thú.

“Kết thúc.”

Ibiki trầm giọng, tay kết ấn —

BOOOOOM!!!

Con kỳ nhông lửa nổ tung, thân thể khổng lồ tan xác, máu và kim loại văng tung tóe.

Tưởng chừng đã làm chủ chiến trường, thì…

“GRƯƯƯƯ!!”

Từng tiếng gầm thấp, trầm, kéo dài và đầy sát khí vang lên từ khắp nơi trong đống đổ nát.

Những con dị thú còn lại— tê giác ba đầu, rết thép, hổ ba đuôi, v.v… đều đồng loạt dựng dậy, mắt sáng rực chakra tím nhạt, cơ thể run lên, rồi bỗng dưng tái sinh phần bị thương bằng luồng chakra dị thường.

Shikaku nhíu mày:

“Chúng... đang hồi phục?”

Ibiki gằn giọng:

“Không… không phải hồi phục, mà là được cưỡng ép tiếp tục chiến đấu.”

Inoichi lo lắng hét lên:

“Chúng vẫn còn sức phá thành!”

Chōza nâng tay lên thủ thế, mồ hôi rịn trên trán:

“Cơ thể vẫn chịu đòn, nhưng chúng không cần ý thức. Cứ đánh tiếp là chúng lại đứng lên!”

Ngay lúc đó, từ xa vọng tới một tiếng va đập rung trời, đất lún xuống, đá bay lên.

Một bóng người cao lớn tầm vóc khổng lồ hạ xuống, vung tay đập nát đầu con rết giáp thép bằng nắm đấm to như mái nhà.

“Yo! Bọn tôi đến trễ!” – Một giọng ồm vang lên.

Akatsuchi – hộ vệ trực tiếp của Tsuchikage – đập nắm đấm vào lòng bàn tay, trên vai còn vác theo bức tượng đá chakra khổng lồ hình nhân.

Ngay sau đó, một cô gái với mái tóc đen, khoác áo choàng Làng Đá xuất hiện từ làn khói:

Kurotsuchi – cháu gái Tsuchikage, ánh mắt sắc lẹm, môi cong lên nửa cười nửa chiến ý.

“Có vẻ các người gặp khó rồi. Tsuchikage lệnh cho chúng tôi hỗ trợ Konoha. Và tiện thể… cho Akatsuki biết mùi đá núi là thế nào.”

Kurotsuchi kết ấn cực nhanh:

“Yōton – Sekkaigyō no Jutsu!” (Nham Độn – Thuật Hóa Đá Vôi!)

Từ miệng cô phun ra chất lỏng màu xám bạc, bao trùm cả thân thể của ba con dị thú đang lồm cồm đứng dậy, ngay lập tức hóa cứng thành tượng đá vôi, rồi nứt vỡ thành trăm mảnh.

Akatsuchi giậm chân xuống, kích hoạt thuật:

“Doton – Gōremu no Jutsu!” (Thổ Độn – Thạch Nhân Thuật!)

Một bức tường golem khổng lồ dựng lên từ lòng đất, chặn đầu thoát của hai dị thú đang định trốn thoát.
Cùng lúc đó, Ibiki kết hợp niêm phong trận, dùng loạt bùa chakra ép sát từ ba phía.

Inoichi hỗ trợ bằng thuật giao tiếp tâm trí, giữ cho cả đội phối hợp không lệch nhịp. Shikaku thì nhanh chóng bày trận đồ Ảnh phược thuật đa lớp, dùng chính bóng của bức tường đá để khóa chân đám dị thú.

Kurotsuchi là người chốt hạ, thi triển Yōton – Sekkaigyō no Jutsu (Nham Độn – Thuật Hóa Đá Vôi), biến đất quanh dị thú thành dung dịch axit kết dính, trói cứng chân tay chúng, từng con bị hóa đá và vỡ vụn từng khúc.

“Đừng để chúng có cơ hội quay lại. Dứt điểm.” – giọng cô lạnh như băng.

Trong khi đó, Rock Lee – Neji – Tenten vẫn đang giao chiến ác liệt với Súc Sinh Đạo, tên Pain câm lặng nhưng đầy tàn bạo, không ngừng triệu hồi dị thú mới, đấm đá bằng sức mạnh vượt xa con người.

Tenten đã cạn gần hết số vũ khí, thở gấp từng nhịp. Neji nhiều lần bị đánh văng, máu rớm nơi miệng. Lee thì toàn thân xây xước, băng trán đã nhuộm máu đỏ tươi.

“Đừng để cô ta kéo dài thời gian.” – Neji rít qua kẽ răng.

Lee siết nắm đấm, đứng dậy. Cậu nhìn xuống hai tay run rẩy của mình, rồi nhìn lên trời, ánh mắt tràn đầy quyết tâm:

“Gai-sensei từng nói… Thanh xuân thực sự là khoảnh khắc vượt giới hạn của chính mình!”

Lee rống lên:

“Hachimon Tonkō – Kai!!” (Bát Môn Độn Giáp – Giải Mở!!)

Từng cánh cổng chakra trên cơ thể Lee mở tung ra từng lớp một, tới tận Cổng Thứ Sáu – Cảnh Môn, chakra bùng lên như lốc xoáy, cơ bắp nở ra, tóc tung bay dựng đứng.

Mặt đất dưới chân Lee vỡ vụn, gió cuộn thành xoáy quanh thân.

“Asa Kujaku!!!” (Triều Khổng Tước!!)

Lee lao vút lên không, liên tục tung ra hàng trăm cú đấm trong chưa đầy một giây, mỗi cú tạo thành một luồng khí lửa hình đuôi khổng tước, nện xuống Súc Sinh Đạo như thiên thạch rơi, khiến toàn thân hắn bị đập vỡ vụn, nửa người bốc cháy, chakra lệch lạc.

Không chần chừ, Neji lao lên, ánh mắt Byakugan tỏa sáng dữ dội:

“Hakke – Kūshō!” (Bát Quái - Không Chưởng!) – đánh bật nửa mặt trái của Pain.
“Hakke – Shōten Satsujin!” (Bát Quái – Chưởng Điểm Sát Nhân!)

Chưởng cuối cùng đánh thẳng vào trán Súc Sinh Đạo, xuyên qua lớp chakra, đập vỡ toàn bộ hộp sọ.
Rinnegan nhạt dần, cơ thể đổ gục như bao bố rách.

Tenten quỳ xuống, thở gấp:

“Đã… xong rồi…”

Lee toàn thân run rẩy, cơ bắp co giật từng đợt, nhưng vẫn mỉm cười:

“Lần đầu tiên… mở được tới Cảnh Môn…”

Neji đỡ lấy cậu, ánh mắt kiêu hãnh:

“Cậu… đúng là điên rồ. Nhưng lần này, tôi phục.”

Trong khoảnh khắc ấy—

Tê giác ba đầu, rết giáp thép, kỳ nhông lửa cùng toàn bộ dị thú triệu hồi đột ngột đứng khựng lại, mắt trợn trừng trống rỗng như tượng gỗ, rồi hóa thành làn khói trắng dày đặc, tan biến hoàn toàn giữa không trung.

Shikaku, đang ở trận tuyến ngoài, quan sát tình hình, lập tức trầm giọng xác nhận qua mạng chakra:

“Súc Sinh Đạo đã ngừng hoạt động. Các triệu hồi thú... biến mất.”

Tenten, đang thở dốc, gục một gối xuống đất, ngẩng mặt nhìn đám khói tan dần, khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm:

“Cuối cùng… cũng dọn sạch đám quái vật ấy…”

Kurotsuchi quay sang Ibiki:

“Bọn tôi bên Làng Đá sẽ hỗ trợ củng cố phòng tuyến.”

Ibiki gật đầu, lạnh giọng:

“Tốt. Nhưng đừng thả lỏng. Trận cuối cùng… vẫn còn ở trên kia.”

Trên bầu trời, giữa những tầng mây sấm chớp, một thân ảnh vẫn đứng thẳng— Thiên Đạo Pain.

Kẻ mang danh “Thần” vẫn đang đối đầu trực diện với Hyuga Hinata— cô gái với ánh mắt xanh ngọc và 6 cầu đạo ngọc xoay quanh lưng.