Trên bầu trời đen kịt mây vần vũ, giữa từng tia sấm sét lóe rạch ngang, Thiên Đạo Pain đứng sừng sững giữa không trung, đôi mắt Rinnegan xoáy tròn vô cảm nhìn xuống đối thủ trước mặt.
Đối diện hắn— Hyuga Hinata, ánh mắt sáng rực Tenseigan, toàn thân được bao bọc bởi lớp chakra xanh ngọc bích rực rỡ.
Phía sau cô, sáu cầu đạo ngọc bay vòng quanh như mặt trời xoay quanh quỹ đạo riêng.
Pain lặng lẽ rút ra những cây gậy đen – thứ vũ khí đặc trưng được tạo từ chất liệu kỳ lạ không rõ bản chất,
gắn kết trực tiếp với chakra truyền tần của Lục Đạo.
Hắn phi ra hàng chục cây gậy, như những tia chớp đen lao thẳng vào Hinata.
Hinata lập tức né sang trái, một cây gậy lướt sượt qua vai, xé rách lớp chakra bên ngoài, khiến cô thoáng lạnh sống lưng.
“Những thứ này… không bình thường. Không thể đỡ bằng tay không được.” – cô thầm nghĩ, đôi mắt Tenseigan phân tích từng đợt dao động chakra lạ lùng từ lũ gậy.
Không chần chừ, Hinata giơ tay ra sau, hai trong số sáu cầu đạo ngọc lập tức bay về, cô biến chúng thành hai chiếc găng tay tinh thể chakra màu lam ánh trắng, mỗi găng tay bao bọc đầu ngón tay bằng lớp giáp chakra xoắn ốc sắc bén.
“Nếu muốn đánh tay đôi, vậy thì… ta chiều.” – giọng cô trầm xuống.
Pain đáp xuống đối diện, hai tay cầm gậy đen xoay tròn, sau đó lao vào với tốc độ cực cao, gậy vung ngang, chém tới như lưỡi hái tử thần.
Hinata lách người né, rồi tay trái tung ra một chưởng:
“Jūken – Ichigeki!” (Nhu quyền – Nhất kích!)
Cú chưởng bằng găng cầu đạo ngọc đập thẳng vào cán gậy, chấn động lan ra như sét đánh, khiến gậy đen vỡ thành hai đoạn.
Pain không lùi lại, lập tức rút thêm hai gậy khác, xoay người đá hậu, vừa tấn công vừa ép sát.
Hinata giơ găng tay chắn, rồi xoay người, tung chưởng từ bên hông.
“Tenseigan – Seishō Kaiten!!” (Tenseigan – Tinh Tượng Hồi Thiên!!)
Cô xoay tròn như cơn lốc chakra, tạo ra một vòng chắn xoáy khổng lồ, phản lại tất cả gậy đen và sóng áp lực của Pain, hất văng hắn ra xa mấy chục mét.
Ở sâu trong một khu rừng già phía Bắc Konoha, nơi có một cổ thụ khổng lồ rễ chằng chịt, được giấu kín bằng ảo thuật, phong ấn, Nagato đang ngồi bên trong một chiếc “ngai vàng” chakra hình hoa sen nở nửa vời.
Cơ thể hắn gầy trơ xương, da nhợt nhạt, gân máu nổi rõ, đôi mắt Rinnegan mờ nhạt như sắp tắt lịm.
Một bên, Konan đứng canh, ánh mắt căng thẳng.
“Ngạ Quỷ… mất tín hiệu. Súc Sinh cũng biến mất rồi… Địa Ngục, Nhân Gian… đều bị vô hiệu hóa.”
Nghe thấy Nagato, ánh mắt Konan dần lạnh đi.
Nagato hít vào từng hơi khó nhọc, tay siết chặt tay ghế, Rinnegan chớp nhẹ.
“Chỉ còn… Thiên Đạo. Và hắn… đang bị áp chế.”
Konan quay người lại, giọng đầy lo lắng:
“Nagato. Nếu cứ tiếp tục… cơ thể anh sẽ—”
Nagato lắc đầu yếu ớt, đôi mắt dâng lên vẻ quyết tuyệt lạnh lẽo.
“Không còn đường lùi nữa, Konan. Ngay từ khi ta chọn con đường này... ta đã biết, hoặc là thay đổi thế giới, hoặc là chết cùng giấc mơ.”
“Giờ đã muộn để rút lui. Đã đến lúc… tung lá bài cuối.”
Konan im lặng, siết tay thành nắm đấm, mắt ánh lên vẻ đau lòng.
Cùng lúc đó, phía Konoha, nơi bầu trời đang nổ tung trong luồng chakra xoáy tròn, Hinata và Pain vẫn đang giao chiến mãnh liệt.
Cầu đạo ngọc đối đầu gậy đen. Tenseigan đối đầu Rinnegan. Trời rung đất chuyển.
Ánh sáng xoắn ốc đặc trưng của Kamui lóe lên trên khoảng đất trống giữa tàn tích Konoha.
Ba thân ảnh lập tức hiện hình từ không gian méo mó:
Uchiha Sasuke – đôi mắt Mangekyou Sharingan rực đỏ, vẻ mặt kiêu ngạo.
Uchiha Obito – nửa khuôn mặt che bởi mặt nạ xoáy, một mắt Sharingan lạnh lùng.
Và cuối cùng là Haruno Sakura – mái tóc hồng tung bay, hai tay nắm chặt.
Trước mắt họ—Konoha chìm trong khói lửa, mái nhà đổ nát, phố xá tan hoang.
Sasuke bật cười, giọng lạnh tanh:
“Vậy là không cần chúng ta ra tay nữa… Pain đã làm tốt hơn mong đợi.”
Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời—
Zetsu Đen bất ngờ trồi lên từ bóng cây gần đó, giọng khàn khàn vang lên như đinh đóng cột:
“Báo cáo khẩn! Năm Đạo của Pain—đều đã bị đánh bại. Chỉ còn lại Thiên Đạo, và hiện tại hắn đang bị Hyuga Hinata ép sát bằng đồng thuật lạ có sức mạnh tương đương Lục Đạo.”
“Hơn thế nữa, Konoha đã nhận viện binh từ ba làng còn lại—Làng Đá, Làng Cát, Làng Sương Mù.
Các chiến tuyến đều đang bị đẩy lùi!”
Không khí đột ngột nặng nề.
Sasuke biến sắc, vẻ cười ngạo mạn tan biến.
“Cái gì…?” – Hắn nghiến răng, nắm chặt chuôi katana.
Sakura trừng mắt kinh hãi.
Obito nắm chặt nắm đấm, giọng gằn như thép:
“Không thể tin được… Chúng nó… phá được cả Pain?”
Ngay lúc đó, một tiếng "vù" nhẹ vang lên, rồi ba bóng người xuất hiện ngay trước mặt bọn chúng, như thể dịch chuyển tức thời.
Tsunade – áo choàng bay phần phật, ánh mắt như lưỡi dao.
Jiraiya – khoanh tay đứng giữa, sát khí lặng lẽ lan tỏa.
Và Namikaze Naruto, ánh mắt lạnh băng, Kurama Chakra Mode lan nhẹ quanh cơ thể.
Obito lùi nửa bước, nhưng biết không thể rút lui, hắn gằn giọng ra lệnh:
“Sasuke, Sakura… liều chết chiến đấu.”
Sasuke tức tối, nhưng ánh mắt lại đầy chiến ý điên cuồng:
“Hừ, chẳng phải ta vẫn chờ đến lúc này sao? Dọn sạch bọn giả nhân giả nghĩa này…”
Sasuke và Sakura liền không chần chừ, lao thẳng lên tấn công Naruto.
Sasuke, rút katana khỏi vỏ, tia lửa tím quanh người lóe lên, Vĩnh Hằng Mangekyou Sharingan rực sáng,
hắn cười ngạo nghễ, gầm lên:
“Cho dù ngươi có Cửu Vĩ thì sao chứ!? Vẫn sẽ bị ta — Uchiha Sasuke — đánh bại, như một thằng vô danh!”
Sakura là người tiếp cận trước, chakra bao bọc quanh tay thành hai con dao:
“Naruto! Đừng tưởng chúng tôi còn là những đứa trẻ ngây thơ năm xưa!”
Naruto không thèm liếc mắt. Chỉ thản nhiên vung tay trái, một cái tát ngang đơn giản nhanh như thiểm điện, nhưng mạnh như búa bổ.
“BỐP!”
Cú đánh nện thẳng vào mặt Sakura, cô ta văng ra xa như viên đá bị đá, hạ xuống đất va nát vài tảng đá, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Naruto không hề quay đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào Sasuke, miệng lạnh lùng buông một câu:
“Đã yếu và vô dụng thì đừng có ra gió.”
Ánh mắt lạnh lùng, khinh thường nhìn Sasuke.
Naruto cười khẩy:
“Tên Uchiha trốn trong bóng tối suốt bao năm trời, không cập nhật nổi tình hình của thế giới này à?”
“Vậy để ta… cập nhật cho ngươi một chút.”
Trong chớp mắt, hai mắt Naruto bắt đầu chuyển đổi.
Từ màu xanh lam đặc trưng, con ngươi bắt đầu xoáy tròn. Ba tomoe xuất hiện, rồi chụm lại xoay tiếp, chuyển thành Mangekyou Sharingan hoàn chỉnh— đôi mắt mang ký hiệu hai thanh katana chéo và kunai ba chạc xoay vòng.
Sasuke khựng lại, mắt mở to, mặt biến sắc.
“Không… KHÔNG THỂ NÀO!!!”
“Ngươi… NGƯƠI CƯỚP MẮT CỦA TỘC UCHIHA! HÈN HẠ! NGƯƠI KHÔNG KHÁC GÌ DANZŌ!!!”
Hắn gào lên, giận dữ đến điên cuồng, chakra lôi điện nổi khắp người.
Naruto vẫn bình thản, ánh mắt sắc như dao:
“Nếu ta cấy mắt người khác…”
“Thì lúc trước mắt ta đâu thể là mắt thường.”
“Ngươi đã nhìn thấy rõ — ta mới vừa kích hoạt Mangekyou, ngay trước mặt ngươi.”
Sasuke toàn thân run rẩy.
Từ nhỏ đến lớn, hắn được dạy: Sharingan chỉ thuộc về tộc Uchiha.
Thế nhưng giờ đây—
Namikaze Naruto, không phải Uchiha, không có thân nhân là Uchiha, lại tự mình đánh thức Mangekyou Sharingan, với đôi mắt hoàn toàn của riêng cậu.
“Ngươi… ngươi là quái vật gì vậy…?” – Sasuke lùi nửa bước, giọng đầy kinh hoàng.
Naruto tiến lên một bước, chakra Cửu Vĩ và Mangekyou hòa làm một, lưng tỏa sáng hào quang đỏ và đen đan xen, giọng trầm vang vọng như tuyên cáo:
“Không phải ai mang họ Uchiha mới xứng đáng có sức mạnh này.”
“Và cũng không phải ai có Sharingan… đều biết cách bảo vệ người mình yêu.”
“Để ta—Naruto, Hokage Đệ Lục— cho ngươi thấy cái gì mới là… nhãn lực chân chính.”
Sasuke là người ra đòn trước. Kusanagi rút ra khỏi vỏ, ánh tím Lôi Độn quấn quanh lưỡi kiếm, biến nó thành Kusanagi Lôi Kiếm. Hắn lao tới như bóng ma, tấn công liên hoàn với tốc độ cao, tạo nên những vệt sáng chéo cắt xé không khí.
“Chidori Nagashi – Kusanagi no Mai!”
(Chidori Lan Truyền – Vũ Điệu Kusanagi!)
Naruto không sử dụng Rasengan như mọi người vẫn nghĩ. Thay vào đó, cậu rút Yamato.
“Chidori Nagashi…”
Lôi điện nổ đùng đoàng quanh thân kiếm, ánh sáng chớp nhằng nhịt, gây ra âm thanh như sấm dội giữa lòng đất.
Hai người lao vào nhau, kiếm chọi kiếm.
Keng!! Keng!! Keng!!
Những đường chém của Sasuke bị chặn đứng một cách lạnh lùng, chính xác đến đáng sợ.
Chidori Nagashi từ kiếm Naruto phản đòn, ép sát khiến tia lôi điện của Sasuke vỡ vụn từng đợt.
Sasuke nghiến răng ken két, mồ hôi túa nhẹ:
“Ngươi… ngươi cũng đã lĩnh ngộ được Chidori!?”
Naruto liếc mắt, dửng dưng đáp:
“Chỉ có thể như vậy thôi sao, Sasuke?”
“Cứ tưởng người mang họ Uchiha sẽ làm được gì hơn.”
Câu nói như một nhát dao, đâm thẳng vào kiêu hãnh của Sasuke, khiến hắn gầm lên, điên tiết, chakra bùng nổ dữ dội.
Keng!! Keng!! Keng!!
Hai lưỡi kiếm va chạm liên tục, tia lửa văng tung tóe, tạo nên những làn sóng khí xung kích phá tan gạch đá xung quanh.
Sasuke lướt ngang, xoay người chém xuống đầu. Naruto chặn đứng bằng chuôi kiếm, dùng đầu gối hất ngược tay Sasuke, ép hắn lùi lại.
“Tốc độ này… không phải Naruto của năm xưa.” – Sasuke nghiến răng, ánh mắt bùng cháy.
Ngay lập tức, hai người tách nhau ra mấy mét, cả hai đồng loạt kết ấn — cùng lúc hô:
“Katon – Gōkakyū no Jutsu!” (Hỏa Độn – Hào Hỏa Cầu Thuật!)
“Katon – Gōkakyū no Jutsu!” (Hỏa Độn – Hào Hỏa Cầu Thuật!)
Hỏa cầu khổng lồ của Sasuke xé gió phóng tới, Hỏa cầu của Naruto cũng đập ngược lại như cơn bão lốc.
Hai nhẫn thuật va chạm, tạo thành vụ nổ lớn giữa không trung, khiến đất trời rung chuyển.
Sasuke tiếp tục tung:
“Raiton – Chidori Senbon!” (Lôi Độn – Chidori Phi Tiêu!)
Hàng chục tia sét mảnh như kim phóng về phía Naruto như cơn mưa.
Naruto phản ứng tức thì:
“Doton – Doryūheki!” (Thổ Độn – Thổ Lưu Bích!)
Tường đất cao vút trồi lên, chắn toàn bộ senbon.
Tuy nhiên, một luồng điện vẫn xuyên qua—chạm vào áo Naruto, tạo nên một vết cháy nhẹ.
Naruto cười nhẹ:
“Có chút tiến bộ rồi đó, Sasuke. Nhưng vậy là chưa đủ.”
Sasuke gằn giọng:
“Im đi! Chính ngươi mới là kẻ cướp lấy ánh sáng vốn thuộc về tộc Uchiha!”
Hai đôi mắt Mangekyou Sharingan — một rực đỏ hình elip đan chéo của Sasuke, một sâu thẳm xoáy tròn với biểu tượng katana và kunai của Naruto nhìn chằm chằm vào nhau, không chớp.
Sasuke nghiến răng, hai mắt tối sầm lại:
“Amaterasu!”
Chớp mắt— Lửa đen như vực thẳm thiêu cháy tất cả hiện ra, bùng lên nơi Naruto đang đứng, chỉ một cái chớp mắt, mặt đất bị nung đỏ và nứt gãy dưới sức nóng của Ngọn Lửa Đen.
Nhưng…
“Vù!”
Một tia sáng vàng lóe lên, cùng âm thanh rền đặc trưng của Hiraishin vang ra. Ngay trước khi ngọn lửa chạm vào người, Naruto đã biến mất.
Sasuke giật mình, cảm giác lạnh gáy chợt ập tới.
Ngay khi hắn quay lại—
Naruto đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào.
“Seishin no Tsurugi.” (Linh Kiếm.)
Từ không trung, những thanh kiếm chakra màu lam trắng, mảnh như sợi chỉ sắc bén, phóng thẳng về phía Sasuke với tốc độ ánh sáng.
"Phập!"
Một trong số đó đâm trúng bụng Sasuke, xuyên qua áo và cắt vào phần da mềm. Máu bắn ra thành một vệt đỏ mảnh, nhưng Sasuke đã xoay người né tránh đúng lúc, khiến vết thương chỉ trúng phần cơ mềm, không chí mạng.
Sasuke lùi lại, tay ôm hông, mặt méo vì đau, máu rỉ xuống áo.
“Ngươi… cái thứ mắt ấy… cũng có kỹ năng độc lập sao!?” – hắn gào lên.
Naruto chỉ thở nhẹ, đôi mắt xoáy Mangekyou vẫn sáng rực:
“Mỗi một Mangekyou Sharingan đều có kỹ năng riêng, ngươi có, vì sao ta lại không có? Kiến thức của ngươi lúc này làm ta hơi thất vọng đó, Uchiha.”
Máu từ vết thương trên bụng Sasuke vẫn còn chảy, nhưng hắn không thèm để tâm.
Hai mắt Mangekyou xoáy tròn đến cực điểm, sát ý lan khắp chiến tuyến.
Hắn gầm lên, chakra đen tím bốc lên ngùn ngụt, thấm sâu vào đất đá, rồi bùng nổ.
“Susanoo!!!”
ẦM!!!
Mặt đất dưới chân nứt toác,
Một thân ảnh khổng lồ đội mũ giáp, có đầy đủ đầu, thân, tay và chân, đứng trỗi dậy từ chakra bạo loạn – chính là Susanoo toàn chân thể của Sasuke.
Naruto vẫn đứng lặng im. Chỉ thở một nhịp thật dài, sau đó nhắm mắt.
Chakra vàng cuồn cuộn tuôn trào từ cơ thể, Kurama gầm lên từ trong tâm trí.
Một con Cửu Vĩ bằng chakra rực cháy, thân thể đồ sộ tỏa hào quang, được phủ nửa giáp Susanoo ánh vàng kim, hai tay nắm chặt song kiếm chakra, phía sau ẩn hiện xoáy gió và sấm lửa.
Sasuke cười khẩy, ánh mắt ngạo mạn:
“Xem ra... ngươi chỉ có đến thế.”
Cặp mắt Mangekyou vẫn rực cháy trong hốc mắt hắn, toát lên niềm kiêu ngạo đậm đặc.
“Naruto… không có Vĩnh Hằng Mangekyou Sharingan thì ngươi chỉ có thể đến đây thôi. Không có Susanoo toàn chân thể… thì không bao giờ… thắng được ta!”
Nhưng Naruto cười nhạt, ánh mắt không lay chuyển, giọng trầm và sắc như lưỡi dao lạnh lẽo:
“Bán thân hay toàn thân… Phải xem nó nằm trong tay ai.”
“Rầm!!!”
Cả chiến trường chấn động khi Susanoo toàn chân thể của Sasuke rút ra hai trường kiếm chakra đen tím dài cả trăm mét, vung lên giữa trời, lưỡi kiếm phát ra tiếng rít lạnh lẽo như xé gió, hướng thẳng về phía Kurama giáp vàng.
Đáp lại— Kurama trong trạng thái Chakra Mode của Naruto, nửa thân trên được bao phủ bởi Susanoo bán chân thể ánh kim, hai tay cũng đồng thời triệu hồi song kiếm chakra trắng như tuyết.
ẦM!!!
Bốn thanh kiếm khổng lồ đập thẳng vào nhau trên không trung, gây ra chấn động long trời lở đất, gió lốc xoáy thổi tung mọi thứ xung quanh. Cây cối, nhà cửa, cả mặt đất cũng nứt vỡ thành từng mảng lớn.
Sasuke nghiến răng, Mangekyou đỏ ngầu:
“Dù có Cửu Vĩ… ngươi cũng không đủ tư cách sở hữu sức mạnh này!”
Naruto cười nhạt trong khi cả thân Kurama tỏa hào quang vàng rực, Susanoo bán thể đỡ đòn mà không lùi nửa bước, mắt Mangekyou xoáy nhẹ, ánh nhìn như đâm xuyên linh hồn đối thủ.
“Tư cách không nằm ở huyết thống, Sasuke. Mà nằm ở… cái cách một người chiến đấu để bảo vệ những gì quan trọng nhất.”
ẦM!!!
Sau một đợt va chạm kiếm lực nữa, cả hai Susanoo – một tím sẫm, một vàng kim – lùi lại vài bước, đất dưới chân nứt vỡ thành từng rãnh sâu.
Sasuke vẫn cười lạnh, mắt Mangekyou xoáy mạnh, ánh sáng tím quanh người ngày càng dữ dội.
“Chỉ vậy thôi sao, Naruto? Ngươi thua chắc rồi.”
Naruto nhắm mắt trong một thoáng ngắn, tay siết chặt chuôi kiếm của Kurama, một luồng chakra vàng đỏ bắt đầu xoáy dữ dội ở mũi kiếm, phía sau, Mangekyou Sharingan khẽ chớp sáng, rồi đột ngột mở ra:
“Seishin Zekken…” (Linh Giới Tuyệt Kiếm)
“…Judgement Cut!”
Toàn thân Kurama giáp Susanoo bất động. Cánh tay cầm kiếm hạ thấp, trong khi không gian xung quanh đột nhiên vặn xoắn, rồi… chớp mắt—hàng chục luồng chém không gian nứt toác hiện ra quanh Susanoo của Sasuke.
“Cắt.” – Naruto lạnh lùng ra lệnh.
“CHÉO!!!”
Vụt!!! Vụt!!! Vụt!!!
Hơn hai chục nhát chém không gian, xuyên thủng lớp giáp toàn thân thể Susanoo của Sasuke, mỗi nhát như dao mổ chính xác vào từng khớp giáp chakra.
“GRƯAAA!!”
Sasuke gầm lên, Susanoo của hắn vỡ nát từng mảng giáp, vai trái rách toạc, phần ngực nứt gãy, tay phải lỏng lẻo như gãy lìa. Cả Susanoo to lớn lảo đảo, quỳ một chân xuống đất.
Khói trắng bốc lên từ những vết chém không gian. Không có lửa, không có nổ, chỉ là sự tàn phá tuyệt đối bằng tốc độ và độ chuẩn xác phi nhân loại.
Naruto chỉ nhẹ buông một câu, mắt Mangekyou tỏa ra ánh đỏ lạnh như băng:
“Kiếm của ta… chém qua cả không gian. Susanoo của ngươi, không phải là thứ không thể bị phá.”
Sasuke gào lên, máu rỉ ra từ khóe miệng, nắm chặt kiếm, chakra bùng lên lần nữa, cố đứng dậy.
Nhưng đôi mắt hắn đã bắt đầu mờ đi từng đợt. Cả linh hồn hắn cũng rung lên vì sợ hãi—lần đầu tiên…
hắn cảm nhận được sự khác biệt thật sự giữa hắn và Naruto.
Sasuke khuỵu một gối, hơi thở nặng nề, máu trào từ khóe miệng. Khắp cơ thể hắn, chấn động từ Judgement Cut vẫn chưa dứt. Susanoo toàn chân thể đã không còn hoàn chỉnh—chân trái vỡ, giáp ngực nứt nẻ, tay phải gần như rụng xuống.
Chakra xoáy tròn trong người hắn giờ đây chỉ còn lại phần tàn tạ.
Đôi mắt Mangekyou bắt đầu mờ dần, mỗi cái chớp mắt là một cơn đau nhói xuyên não, điều mà chỉ ai từng lạm dụng nhãn lực mới thấu hiểu.
Sasuke nghiến răng, cắn môi, máu tứa ra từ khóe mắt.
Cuối cùng…
“Khốn kiếp…” – hắn gầm lên, miễn cưỡng thu hồi Susanoo, đứng dậy bằng ý chí thuần túy.
Naruto lặng lẽ nhìn hắn vài giây. Sau đó, cũng thu hồi Kurama cùng lớp giáp Susanoo, chakra trong người vẫn ổn định, mạch lạc như dòng nước ngầm, ánh mắt Mangekyou vẫn xoáy tròn—không có dấu hiệu nhòe đi như Sasuke.
“Ngươi không gắng được bao lâu nữa đâu, Sasuke.” – Naruto nói, rồi lao lên.
Cuộc chiến chuyển sang cận chiến thể thuật.
Sasuke vung kiếm, cố chém ngang. Naruto nghiêng đầu né, dùng khuỷu tay trái đánh bật cổ tay hắn,
tay phải chụp vào chuôi kiếm, vặn xoắn một góc chết, khiến Sasuke buộc phải buông tay.
“Keng!!” – Kiếm của Sasuke văng đi, cắm xuống nền đá phía sau.
Sasuke không chịu thua, tung cú đá ngang— Naruto giơ tay trái chặn lại, xoay người, đầu gối thúc thẳng vào bụng đối phương.
“Ughh—!!” – Sasuke bật máu, thân hình văng về sau.
Không để đối phương phản ứng, Naruto đã xuất hiện ngay trước mặt, với tốc độ phi thường, tay phải chụp lấy cổ áo Sasuke, rồi ép ngược xuống đất với lực khủng khiếp.
“ẦM!”
Mặt đất nứt vỡ, bụi đá tung lên.
Tay Naruto siết chặt cổ Sasuke, mắt nhìn thẳng xuống, giọng trầm xuống:
“Cuộc chơi kết thúc rồi, Uchiha.”
“Ngươi thua.”
Sasuke vùng vẫy, nhưng đôi tay Naruto kìm chặt như thép. Hơi thở hắn đứt quãng. Ánh mắt mờ đi dần vì hít thở không thông.
Và lúc này, kẻ kiêu ngạo của Uchiha cuối cùng… cũng cảm thấy lạnh gáy thật sự.
Lần đầu tiên, hắn thật sự sợ Naruto.