Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 231: Vây công Obito



Phía xa, giữa đống đổ nát và đá vụn, một bóng người lồm cồm ngồi dậy.

Sakura, mái tóc rối tung, trán bê bết máu sau cú tát trời giáng khi nãy, mắt vẫn còn choáng váng — nhưng ngay khi nhìn thấy Naruto đang siết cổ Sasuke, ép hắn xuống đất như một món đồ bỏ đi, một cơn tức giận thuần túy bùng nổ trong đáy lòng cô.

“Naruto! Buông Sasuke-kun ra!!” – cô gào lên, giọng khàn đặc.

Hai tay cô gái run lên nhưng nhanh chóng tập trung chakra – kỹ thuật mà Kabuto từng dạy cô.

Chakra tụ lại ở hai lòng bàn tay, rồi nén thành hai lưỡi dao chakra sắc bén, màu lam trắng lạnh lẽo.

“Chakra no Tantō!” (Chakra Đoản Đao!)

Sakura lao lên, tốc độ không bằng Lee, sức không bằng Naruto, nhưng sự tuyệt vọng đã đẩy cô vượt ngưỡng giới hạn của bản thân.

“Sasuke-kun… thả anh ấy ra!!”

Nhưng…

Naruto vẫn không hề phản ứng, chỉ nhàn nhạt nghiêng nhẹ cổ, Mangekyou Sharingan bên mắt trái lóe đỏ một tia u ám.

Chớp mắt—
Sakura đột ngột đông cứng, như bị trói buộc trong hư vô. Cơ thể mất kiểm soát, lao thẳng theo quán tính—

“BỐP!”
Mặt đập thẳng xuống đất, toàn thân co giật nhẹ rồi nằm yên bất tỉnh.

Naruto không thèm ngoái đầu, ánh mắt vẫn lạnh băng, tay phải tiếp tục siết cổ Sasuke, khóe miệng nhếch lên khinh miệt:

“Cứ tưởng Kabuto dạy cô được gì. Thì ra… cũng chỉ đến thế.”

Ngay khi Naruto còn đang siết cổ Sasuke, ánh mắt lạnh băng, thì phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trầm ổn nhưng không thiếu phần bất đắc dĩ:

“Naruto… chơi đùa thế là đủ rồi. Thả Sasuke ra đi.”

Naruto không quay lại, chỉ nhếch môi cười nhạt:

“Vậy mà tôi cứ tưởng… anh sẽ đứng đó im lặng, nhìn ‘em trai’ mình bị hành hạ cho đến chết cơ chứ, Musasabi.”

Từ trên mái nhà gần đó, một bóng người phi thân đáp xuống. Áo choàng Anbu lật nhẹ trong gió, mặt nạ chồn sóc trên gương mặt – chính là Musasabi.

Nghe được hai chữ "em trai", Sasuke cứng đờ.

“Cái… gì?” – Hắn quay đầu, mắt trừng to. “Em… trai?”

Musasabi đưa tay lên, tháo mặt nạ chồn sóc, từng ngón chậm rãi.

Cạch.

Mặt nạ rơi xuống đất. Một gương mặt quen thuộc hiện ra—lạnh lùng, thanh tú, và sâu thẳm như hư vô.
Chính là Uchiha Itachi.

Sasuke chết lặng. Miệng hắn run rẩy, như không thể tin vào mắt mình:

“Anh… anh trai… Anh… còn sống!?”

Itachi khẽ mỉm cười, vẫn ánh mắt u buồn ấy, nhưng nay đã bớt đi hắc ám, thêm phần ấm áp.

“Phải. Lâu lắm rồi, Sasuke.”

“Naruto,” – Itachi quay sang, giọng nhẹ như gió, “Liệu Hokage-sama có thể cho anh em tôi… một chút thời gian riêng, để tâm sự không?”

Naruto bĩu môi, nhún vai như thể không có gì to tát, buông tay khỏi cổ Sasuke, lùi lại mấy bước.

“Được thôi, miễn là đừng đánh nhau là được.” – giọng cậu dửng dưng như đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Cậu quay đầu lại, ánh nhìn sắc lạnh hướng thẳng về phía Obito, nơi Tsunade và Jiraiya đang quần thảo quyết liệt với kẻ đeo mặt nạ.

Mangekyou Sharingan của Naruto lại xoáy lên ánh sáng đỏ rực.

“Giải quyết xong rồi. Giờ đến lượt… tên hề chuyên nhảy nhót.”

—------------------------------
Trong khi Naruto đối đầu với Sasuke và Sakura, Jiraiya và Tsunade cùng lúc lao thẳng vào kẻ đứng sau mọi bi kịch – Uchiha Obito.

Obito – gương mặt nửa giấu sau mặt nạ xoắn,
Mangekyou Sharingan xoay chậm, không chút biểu cảm.

Hắn vung tay, mở ra Kamui, né toàn bộ ám khí Tsunade ném tới.

“Hai người già như các ngươi… còn dám ảo tưởng có thể chạm tới ta?” – Obito khẽ nói, giọng khinh khỉnh.

“Già?” – Tsunade nghiến răng.

Toàn thân đột ngột căng cơ, cánh tay đỏ lên với quái lực tỏa ra dữ dội.

“Lũ trẻ bây giờ đúng là vô lễ!”

“Bách Hào Chi Thuật – Shōgekishō!!”

Một cú đấm từ Tsunade, ép không khí trước mặt vỡ tung, nhưng Obito hóa mờ, tránh hoàn toàn bằng dị không gian Kamui.

Từ bên cạnh, Jiraiya gầm lên:

“Kuchiyose – Gama Bunta!”

Một luồng khói trắng bùng nổ, con cóc khổng lồ xuất hiện, tay cầm thanh đao lớn như nhà lầu, đạp xuống thẳng về phía Obito.

Obito buộc phải lùi lại, mắt lóe sáng:

“Các ngươi thật phiền phức.”

Jiraiya không để hắn yên, cùng lúc kết ấn:

“Senpō – Goemon!” (Hiền Pháp – Ngũ Vị Môn!)

Dầu, gió và lửa được kết hợp từ ba loại chakra thiên nhiên, một biển lửa khổng lồ như sóng thần nuốt trọn Obito và khu vực hắn đang đứng.

Kamui lấp ló, nhưng…

Tsunade đã kịp canh chuẩn, lao tới từ phía trên, một cú đấm giáng xuống giữa luồng chakra lửa:

“Đây là vì… những đứa trẻ chết vì ngươi!!!”

ẦM!!!

Một tiếng nổ kinh thiên. Mặt đất nứt tung, Gamabunta nhảy lui, khói và đất đá che kín tầm nhìn.

Obito xuất hiện lại giữa làn khói, áo choàng tổn hại, máu chảy nơi mép miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn vô cảm như cũ.

“Hai ngươi… không tệ.” – Hắn nói, nhưng bàn tay đã kết ấn.

“Katon – Bakufū Ranbu!”
(Hỏa Độn – Bạo Phong Loạn Vũ!)

ẦM!!!

Từ lòng bàn tay Obito, một xoáy lửa khổng lồ phun thẳng ra ngoài, không chỉ đơn thuần là một ngọn lửa thông thường, mà còn được kết hợp với lực xoắn không gian từ Kamui, bẻ gãy dòng không khí xung quanh, tạo ra làn sóng gió hút và đẩy hỗn loạn.

Ngọn lửa đỏ rực không đi theo một quỹ đạo đơn thuần, mà liên tục đổi hướng, xoắn ốc, quẫy đảo như sinh vật có ý thức, tàn phá cả khu vực rộng lớn như cơn cuồng phong đỏ máu.

Cây cối bị đốt trụi trong nháy mắt. Mái nhà, đá tường, mặt đất đều bị nung đỏ.

Khói lửa cuồn cuộn như địa ngục nhân gian. Kỹ năng này không những mạnh, mà còn cực kỳ khó né tránh.

Jiraiya trợn mắt, gấp giọng:

“Tsunade, lại đây!!”

“Senpō – Hari Jizō!” (Tiên Pháp – Trảo Tự Thuật!)

Lập tức, tóc của Jiraiya dài ra tua tủa, bao bọc lấy cả hai như vỏ nhím thép, chắn lấy ngọn lửa hung bạo đang quét qua.

Xoẹt!!

“Xẹt! Xẹt!”

Một phần tóc của Jiraiya bị thiêu cháy thành than, rơi lả tả xuống đất.

Tsunade nhìn thấy cảnh đó thì đứng hình mất 1 giây.

Sau đó… đôi mắt nổi đầy gân máu.

“Cái kiểu tóc ta vừa thấy ưng ý chút xíu… Ngươi dám đốt nó?”

Tsunade gầm lên, chakra bùng phát mãnh liệt, cả hai tay phát ra ánh sáng lam đậm – Dao Chakra phẫu thuật đặc chế, kỹ năng chiến đấu tầm gần chuyên phá giáp, rạch cơ, cắt nội tạng.

“Ngươi không né được lần này đâu, đồ mặt nạ rác rưởi!!”

Nàng lao thẳng vào Obito, di chuyển cực nhanh, mỗi cú đâm là một đòn xuyên phá, đủ sức xé nát nội tạng của bất kỳ ninja nào chỉ trong một chiêu.

Tuy nhiên—

Obito vẫn chỉ đứng yên, một phần cơ thể hóa mờ, Kamui kích hoạt, không gian méo mó nuốt lấy toàn bộ cú đâm.

Tsunade chém xuyên… vào khoảng không.

Obito khẽ lách người ra phía sau, lạnh nhạt nói:

“Cơn thịnh nộ của bà vợ già… Cũng chỉ đến thế.”

Tsunade nghiến răng, chakra nổi gân trên trán. Jiraiya thì thở dài, nhìn tóc mình bị cháy:

“Ài…bộ tóc lãng tử của ta…”

“Vù!!”

Ngay giữa làn khói, thân ảnh của Naruto xuất hiện như tia chớp. Tay cậu nắm lấy vai một người…

“Yo.” – Kakashi đáp nhẹ, mắt Sharingan đã mở sẵn.

Chỉ vài giây trước, Naruto đã sử dụng Phi Lôi Thần Thuật để tới vị trí Kakashi để đích thân kéo anh tới.

Naruto thản nhiên lên tiếng:

“Obito là của chúng ta.”

Kakashi nhìn vào mặt nạ xoắn phía đối diện, ánh mắt đau đáu, nhưng giọng nói lại bình thản đến đáng sợ:

“Đã đến lúc kết thúc rồi, Obito.”

Obito, đang đối đầu Tsunade và Jiraiya, quay đầu lại, ánh mắt dưới lớp mặt nạ lóe lên:

“Kakashi… Naruto…
Cuối cùng thì cũng đến đủ mặt.”

Naruto đứng thẳng, Mangekyou Sharingan đỏ rực. Kurama Chakra Mode bao phủ quanh người.

“Không còn lời nào để nói đâu.” – Naruto lạnh lùng. “Tên hề ngươi nằm lại tại đây đi.”

Jiraiya cười nhạt:

“Đến đúng lúc lắm.”

Áp lực đè nặng lên vai Obito.

Không chỉ vì Tsunade và Jiraiya đã khiến hắn vất vả, mà giờ đây—Naruto và Kakashi cùng lúc xuất hiện trên chiến trường.

Naruto, trong trạng thái Kurama Chakra Mode, Mangekyou Sharingan xoáy chậm, khí thế đè ép cả không gian.

Kakashi, mắt Mangekyou Sharingan bên trái sáng rực, đứng sóng vai bên cậu.

Obito cau mày. Hắn hiểu rõ—một mình Naruto đã là mối đe dọa chết người, chưa nói đến việc cả hai đều có tốc độ quá nhanh. Đặc biệt là Hiraishin no Jutsu của Naruto:

"Chỉ cần một khoảnh khắc không chú ý, hắn có thể xuất hiện ngay sau gáy mình bất cứ lúc nào…"

Không thể tấn công khi Kamui đang kích hoạt. Điều đó khiến Obito phải luôn phòng ngự, luôn trong trạng thái gồng mình.

Naruto liếc nhẹ sang Kakashi, mắt Sharingan lóe sáng. Chỉ trong khoảnh khắc, Naruto truyền chiến thuật trực tiếp bằng nhãn lực, một đoạn “ký ức chiến thuật ngắn gọn” hiện ra trong đầu Kakashi như một đoạn phim tua nhanh.

Kakashi hơi sững người, rồi gật đầu.

“Hiểu rồi…”

Ngay lập tức, Kakashi lao vút lên, tốc độ cực nhanh, cố tình tung đòn trực diện về phía Obito.

Obito khựng lại, rồi như bản năng, kích hoạt Kamui, hút Kakashi vào trong không gian dị giới.

“Một tên ít đi.” – hắn lẩm bẩm.

Nhưng cũng đúng lúc ấy—

“Cánh tay thứ ba…” – Naruto thầm niệm.

Từ sau lưng Naruto, một cánh tay chakra khổng lồ đột ngột vươn ra, xé gió, mang theo sức mạnh của Kurama, quét tới Obito.

Cùng lúc đó—

“Katon – Endan!”
(Hỏa Độn – Diệm Đạn!)

Jiraiya há miệng phun ra một quả cầu lửa cực lớn.

Obito lùi lại, gấp gáp né tránh, Kamui lập tức kích hoạt lại, tránh khỏi cả cánh tay chakra lẫn ngọn lửa hủy diệt của Jiraiya.

Nhưng…

Ngay khoảnh khắc ấy, ở trong không gian Kamui, một tia lửa xanh sáng rực bật lên—

“Raikiri!”

“Phập!!!”

Một lưỡi sét sắc bén xuyên thủng hông Obito từ phía sau.

Máu bắn ra từng đợt. Obito gào lên, thân thể gần như bị chệch khỏi đồng bộ với không gian hiện tại.

Hắn không kịp hiểu.

“Làm sao… ngươi… biết ta sẽ dùng Kamui ở thời điểm đó…”

Bên ngoài, Naruto nở nụ cười lạnh:

“Vì cơ chế sử dụng Kamui của ngươi, ta đã đoán ra đại khái.”

Cậu đứng thẳng dậy, ánh mắt bình tĩnh nhìn sang Jiraiya và Tsunade, lạnh nhạt lên tiếng:

“Kamui không làm cơ thể hắn xuyên thấu. Thực chất, Obito chỉ chuyển một phần cơ thể mình vào không gian khác. Đó là lý do tại sao hắn không thể vừa tấn công, vừa phòng thủ bằng Kamui cùng lúc.”

Tsunade và Jiraiya hơi sững lại, nhưng ánh mắt họ lập tức lóe sáng—hiểu ra mấu chốt.

Naruto tiếp tục, giọng đều đều, như đang giảng bài chiến thuật:

“Muốn khắc chế Kamui, cách duy nhất… Là có người ‘mai phục’ sẵn trong không gian đó.”

“Và Kakashi-sensei… Chính là người mai phục đó.”

Obito khựng người, toàn thân run rẩy.
Hắn lập tức triển khai Kamui, toàn bộ cơ thể biến mất vào không gian dị giới để tránh bị tấn công thêm.

Bên trong dị giới Kamui. Obito vừa xuất hiện đã phải né liên tục những đòn tấn công cực nhanh từ Kakashi.

“Raikiri!” – Lưỡi sét chém ngang không gian như tia chớp.

“Katon – Gōkakyū no Jutsu!” – (Hỏa Độn – Hào Hỏa Cầu)

“Kage Bunshin!” – Ảnh phân thân bao vây cả ba hướng.

Obito gào lên trong lòng, mắt nảy lửa vì tức giận:

“Tên này đã chuẩn bị tất cả từ trước!?”

Không kịp phản công, Obito đành nghiến răng, đỡ trọn thêm một nhát Raikiri nữa vào vai, máu tuôn xối xả, nhưng hắn vẫn kịp tóm lấy Kakashi, kéo cả hai trở lại thế giới thật thông qua lối vào Kamui.

Bên ngoài, Naruto đã nhìn thấy hiện tượng không gian dao động, biết rằng Obito đã buộc phải rút lui.

Cùng lúc Kakashi ngã ra đất, thở dốc,

Naruto đỡ lấy anh, bình tĩnh nói:

“Hắn sẽ không quay lại sớm đâu. Ít nhất… cho đến khi hồi phục xong phần thân thể nát bấy kia.”

Jiraiya xoa cằm, cười khan:

“Chiến thuật của bọn trẻ thời nay… ghê gớm thật.”