Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 232: Kết thúc nỗi đau



Trên bầu trời Konoha, mây đen cuồn cuộn tụ lại như điềm báo tận thế. Chakra khủng khiếp đan xen trong không khí, báo hiệu một kết thúc hoặc một hủy diệt.

Thiên Đạo Pain – kẻ duy nhất còn lại từ Lục Đạo, vẫn đang liều mạng cầm cự trên không.

Hắn gằn giọng:

“Kế hoạch… thất bại rồi sao?”

Nhưng câu trả lời… là cú đấm như thiên thạch từ Hinata.

“ẦM!!!”

Một cú đấm bọc chakra xanh ngọc từ Tenseigan Chakra Mode, đập thẳng vào gậy đen của Pain, làm nó nứt vỡ như băng, sau đó đánh bay hắn xa hàng trăm mét, lảo đảo trên không.

“Tenseigan – Gōken: Hakai no Jūken!”
(Tenseigan – Cương Quyền: Nhu Quyền Phá Diệt!)

Pain cố gắng giữ vững thân thể, nhưng những gậy đen của hắn lần lượt bị Hinata phá tan, khả năng khống chế trọng lực cũng bắt đầu loạn nhịp.

Hắn hiểu—kế hoạch đang đổ vỡ hoàn toàn. Toàn bộ Lục Đạo đã bị tiêu diệt. Zetsu đã trốn. Obito biến mất. Sasuke trọng thương. Sakura bị loại.

Pain gầm lên, mắt lộ tia quyết tuyệt:

“Nếu vậy… ta chỉ còn cách này.”

Hắn kết ấn. Lập tức, đất trời rúng động.

“Kuchiyose: Gedō Mazō!”
(Triệu Hồi – Ngoại Đạo Ma Tượng!)

ẦMMMM!!!

Từ một vòng ấn khổng lồ ngay trên không trung, cánh tay xương khổng lồ của một thực thể dị giới trồi lên, hắc ám, ma mị, mang theo khí tức chết chóc.

Toàn thân nó là xương, rễ quỷ, những đầu lâu và dây xích. Chín mắt nhắm nghiền—mỗi con mắt là một lời nguyền.

Ngoại Đạo Ma Tượng đã xuất hiện tại Konoha.

Hinata hơi khựng lại, ánh mắt nghiêm nghị. Cô biết—Pain đã tuyệt vọng.

Gedo Mazo gào lên một tiếng long trời lở đất, âm thanh vang dội.

Tám cánh tay xương giương cao. Miệng há rộng, bên trong xoáy tụ một khối chakra khổng lồ đang ngày càng phình to—một quả bom vĩ thú, mang theo chakra của sáu Vĩ Thú bị bắt trước đó.

Trái đất rung chuyển. Không khí bắt đầu nóng rực.

Áp lực chakra đè bẹp mọi sự sống trong bán kính mấy cây số.

Hinata, vẫn đang ở trạng thái Tenseigan Chakra Mode, mắt phát sáng như ngọc lưu ly, trái tim lạnh đi, đôi bàn tay siết chặt.

“Không thể để nó phát nổ… dù chỉ một giây.”

Cầu đạo ngọc sau lưng Hinata tụ lại, chuyển hóa thành một vòng xoay màu bạch kim rực sáng, cô lao thẳng về phía Gedo Mazo như một sao băng ngọc bích.

“Kinrin Tensei Baku!” (Kim Luân Chuyển Sinh Bạo!)

Xoẹt!!!

Thanh luân đao ánh bạc cắt xuyên cánh tay trái Gedo Mazo, rồi xé toạc cả phần ngực bên phải, khiến con quái gào thét dữ dội. Từng dòng dịch trắng đục, sền sệt, tuôn ra như dòng dung nham xám.

Toàn bộ quá trình ngưng tụ bom vĩ thú bị gián đoạn. Gedo Mazo lảo đảo, khí tức loạn nhịp.

Thiên Đạo Pain gầm lên trong tuyệt vọng, chắp tay, vận lực:

“Shinra Tensei!”

Một sóng xung kích khổng lồ đẩy ngược Hinata ra xa.

Tuy nhiên—

“Ginrin Tensei Baku!” (Ngân Luân Chuyển Sinh Bạo!)

Hinata xoay vòng trên không, tạo ra một cơn cuồng phong màu bạc, xoáy thẳng về phía Pain, ép hắn phải dốc toàn lực phòng thủ bằng Shinra Tensei lần nữa.

Nhưng ngay lúc này…

Một tiếng "vút" nhẹ vang lên.

Một chiếc kunai ba chạc xoay vòng, lao về phía Thiên Đạo Pain như bị ném tùy ý.

Nhưng đối với những ai biết… thì đó là tín hiệu chết chóc.

“Hiraishin no Jutsu!” (Phi Lôi Thần Thuật!)

Naruto xuất hiện tức khắc sau lưng Pain, chỉ cách chưa đầy nửa mét, tay phải đã chuẩn bị sẵn từ trước—

“Rasengan.”

ẦM!!!

Quả cầu chakra đập thẳng vào sống lưng Thiên Đạo, phá vỡ mọi cấu trúc điều khiển, truyền động thần kinh bị cắt đứt,

Rinnegan mờ đi—Thiên Đạo Pain chính thức bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Cơ thể hắn đổ gục như một hình nộm gãy khớp, rơi xuống mặt đất bên cạnh Gedo Mazo đang hấp hối.

Hinata đáp nhẹ bên cạnh Naruto, khẽ mỉm cười gật đầu.

Naruto khẽ cười:

“Tốt lắm, Hinata. Một trận chiến hoàn hảo.”

Naruto lặng lẽ quỳ xuống, lật người Pain Thiên Đạo lại, ánh mắt trầm ngâm, như đang nhớ lại điều gì quan trọng.

Một đoạn ký ức mờ ảo lướt qua tâm trí cậu— tin tình báo của Sasuke đến từ dị không gian, lúc trước khi chia tay:

“Nếu muốn tìm được bản thể thực sự của Pain… Rút một trong những thanh kim loại đen trên người hắn… Chúng không chỉ là vũ khí – mà còn là ăng-ten chakra truyền dẫn.”

Naruto cẩn thận khẽ luồn xuống lớp áo rách nát của Thiên Đạo, rút ra một thanh kim loại nhỏ màu đen tuyền – lạnh buốt, nặng như chì.

Cậu cắm nhẹ vào cẳng tay mình, tập trung chakra theo cách mà Sasuke tương lai đã chỉ dẫn.

Trong khoảnh khắc đó, thị giác chakra của Naruto mở ra, một luồng tín hiệu từ thanh kim loại tỏa ra thành sóng, tạo thành một đường dẫn chakra mờ nhạt đang kéo dài về phía Bắc Konoha.

Ở tận cuối con đường năng lượng ấy, là một cây cổ thụ khổng lồ, lặng lẽ mọc giữa một dãy núi tuyết phủ,
khoảng cách ước chừng gần một trăm dặm.

“Hinata.” – Naruto khẽ gọi.

Cô gật đầu không cần hỏi thêm. Tenseigan vẫn đang hoạt động, ánh mắt sắc bén xoay về phía Bắc.

“Thấy rồi.” – Cô đáp.

Không cần chờ thêm một giây, hai người phi thân biến mất.

—-------------------------
Naruto và Hinata hạ xuống trước một cây cổ thụ khổng lồ – nơi mà sóng chakra từ thanh kim loại đen dẫn đến.

Tuy nhiên…

Chakra cảm nhận được thì có thật, nhưng thân cây lại có điều bất thường.

Naruto nhíu mày, đưa tay sờ vào vỏ cây. Nó không có nhựa. Không có hơi ẩm. Không có mạch sinh học.

“Giấy…”

Vù vù vù—!!

Một cơn gió lật tung phần vỏ cây, để lộ ra bên trong là vô số dải giấy trắng xếp lớp— một cây cổ thụ giả được tạo thành từ nhẫn thuật giấy.

Naruto cùng Hinata bước vào, cảnh tượng bên trong khiến cả hai trầm mặc.

Một căn phòng rộng rãi, bao phủ bởi bóng tối và giấy trắng, ở giữa là một ngai cao, nơi một người gầy trơ xương, da dẻ nhợt nhạt, mái tóc đỏ như máu đang ngồi bất động.

Phía sau lưng hắn là hàng chục ống dẫn chakra cắm sâu vào xương sống, liên kết với bức tường đằng sau như rễ cây ăn sâu vào đất.

Bên cạnh hắn—là một người phụ nữ mặc áo dài giấy, mắt sắc lạnh – Konan.

Ngay khi nhìn thấy Naruto và Hinata bước vào,

Konan lập tức tung ra mấy trăm phiến giấy sắc bén, chuẩn bị tấn công.

Nhưng—

“Đủ rồi.” – Giọng nói khàn khàn vang lên.

Nagato đưa tay ngăn lại, đôi mắt Rinnegan lạnh lùng xoáy về phía họ:

“Konan, dù em có ra tay… cũng không đỡ nổi một đòn của Hyuga Hinata đâu. Chưa kể, bên cạnh còn có một… Hokage.”

Konan khựng lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hinata. Chakra màu ngọc bích cùng cầu đạo ngọc sau lưng cô khiến tim Konan thoáng đập nhanh một chút.

Naruto bước lên trước, ánh mắt nghiêm túc, không mang thù hằn:

“Nagato, ta không đến để giết ngươi. Ta muốn biết tại sao. Vì sao ngươi lại giúp tên điên Obito thực hiện kế hoạch thu thập vĩ thú kia?”

Nagato khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Rinnegan của hắn lặng lẽ phản chiếu ánh sáng trắng trong hang động.

“Obito? Ta không biết ai tên Obito cả.”

“Người duy nhất ta gặp… Là một Uchiha tự xưng là Madara. Hắn tiếp cận ta từ rất lâu, sau khi Yahiko chết… Và đề nghị một liên minh.”

“Hắn nói rằng… Thế giới này cần đau khổ để tìm được hòa bình. Và Akatsuki chính là bàn tay mang lại sự đau đớn đó.”

Nagato khẽ ho ra máu, toàn thân run rẩy vì mỏi mệt. Chakra của hắn đã gần như cạn kiệt.

“Ta đã tin hắn. Vì lúc đó… ta không còn gì để tin cả.”

Không khí trở nên trầm lặng. Chỉ còn tiếng mạch truyền chakra chảy rì rì từ các ống dẫn phía sau.

Hinata siết chặt tay, ánh mắt phức tạp nhìn người đàn ông đang hấp hối trước mặt.

Naruto nhìn Nagato, trầm giọng:

“Vậy… nếu ta có thể chứng minh rằng hắn không phải Madara thật… Ngươi sẽ làm gì?”

Nagato khựng người. Hắn trừng mắt, môi mấp máy, giọng khản đặc vì bất ngờ:

“Không thể nào… Hắn…Tại sao… hắn không phải là Madara!?”

Naruto hít một hơi sâu, rồi từ tốn cất giọng, không mang tức giận, chỉ là chân lý lạnh lẽo:

“Thật ra… Uchiha Madara đã chết từ gần 20 năm trước.”

“Không ai sống nổi đến tận bây giờ với thân thể tự nhiên cả. Và nếu ngươi thật sự có mắt để nhìn, ngươi sẽ nhận ra… tên đó chưa bao giờ để lộ mặt.”

Konan giật mình, còn Nagato thì toàn thân run nhẹ, các ống dẫn chakra phía sau hắn phát ra tiếng "rè rè" nhỏ như phản ứng với tinh thần dao động.

Naruto khoanh tay lại, ánh mắt bình tĩnh:

“Tên ngươi đang nhắc tới… Không phải Madara.”

“Hắn là… Uchiha Obito.”

Im lặng. Một nhịp đập nặng nề xuyên qua không khí.

“Obito…?” – Nagato thì thào, ánh mắt đục ngầu.

Naruto gật đầu.

“Một tên hề. Một đứa trẻ sống sót nhờ sự cứu giúp của Madara thật, nhưng rồi bị hắn tẩy não bằng một ‘giấc mơ điên rồ’. Rằng thế giới cần bị ‘giải thoát khỏi khổ đau’ bằng ảo ảnh vô hạn. Rằng chỉ có kế hoạch Nguyệt Nhãn mới là con đường cứu rỗi.”

“Người mà hắn yêu thầm tha thiết – Nohara Rin – đã chết vì sự dàn dựng của chính Madara. Và Obito thì… như bao kẻ yếu đuối khác… chọn cách đổ lỗi cho cả thế giới.”

Naruto siết chặt tay, gằn từng chữ:

“Thế là hắn bắt đầu kế hoạch, muốn thu thập đủ 9 Vĩ Thú để giải phóng Thập Vĩ – Jūbi. Nhưng một mình hắn không đủ sức. Hắn cần một tổ chức để làm thay. Và thế là… hắn nhắm tới Akatsuki.”

Ngọn lửa trong mắt Nagato dần lụi tắt. Rinnegan của hắn mờ đi trong nỗi sốc tột độ.

“Chẳng lẽ… tất cả những gì ta làm… chỉ là một phần trong kế hoạch điên rồ của một kẻ khác…?”

Konan lùi lại nửa bước, nhìn Nagato như không thể tin được.

Còn Naruto, chỉ đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhưng không phán xét.

“Ngươi không ngu ngốc, Nagato. Ngươi chỉ… quá đau thương. Và hắn đã lợi dụng điều đó.”

“Nagato…Ngươi có bao giờ tự hỏi…Tại sao một đứa trẻ như ngươi lại có Rinnegan?”

Câu hỏi đó như tiếng sấm nện vào giữa ngực Nagato. Hắn nghẹn lại, răng va vào nhau lập cập, ánh mắt hoảng loạn.

Naruto gật nhẹ đầu, ánh mắt nghiêm nghị:

“Rinnegan, bản chất là sự tiến hóa từ Mangekyou Sharingan. Vì thế đó không phải là món quà của định mệnh. Chỉ có tộc nhân Uchiha mới có cơ hội được thức tỉnh nó.”

“Việc ngươi sở hữu Rinnegan, không phải là một điều kỳ diệu của tạo hóa…Mà là một âm mưu được sắp đặt từ rất lâu…Từ thời Madara thật vẫn còn sống.”

“Hắn biết rõ muốn sử dụng được Gedo Mazo, thì cần Rinnegan…và để duy trì Rinnegan lâu dài, thì chỉ có tộc Uzumaki mới đủ chakra để gánh nổi.”

“Và rồi, hắn đã tìm ra một đứa trẻ có dòng máu Uzumaki…Ở làng Mưa. Chính là ngươi.”

Người trên ngai run rẩy dữ dội. Những ống dẫn chakra phía sau Nagato vang lên tiếng “rẹt rẹt” bất thường, như chính hệ thống đang từ chối chấp nhận sự thật.

Naruto nói tiếp:

“Hắn cấy Rinnegan vào người ngươi… Và để đó như một quả bom hẹn giờ.”

“Khi Yahiko chết…Đó cũng là kế hoạch tiếp theo – do chính Obito sắp đặt. Hắn biết rõ mất Yahiko…
Sẽ khiến ngươi tan vỡ. Và khi lòng thù hận lên ngôi… Ngươi sẽ không còn nhìn thấy gì khác ngoài ‘nỗi đau’.”

Konan nấc lên – một giọt nước mắt rơi xuống, lăn dài trên má, rồi biến thành một mảnh giấy lặng lẽ rụng xuống đất.

Nagato giương mắt nhìn Naruto, giọng hắn run rẩy không thành tiếng:

“Không…Yahiko… cũng… là một con tốt?”

Naruto gật đầu chậm rãi:

“Một cái chết cần thiết… Trong kế hoạch của Obito.”

“Và ngươi – từ đầu đến cuối – Chỉ là quân cờ. Là thứ công cụ sống để hắn dùng Rinnegan triệu hồi Thập Vĩ, là chìa khóa để hắn mở cánh cửa hủy diệt Nhẫn giới.”

Không ai nói gì thêm. Chỉ có tiếng nức nở yếu ớt của Konan…và tiếng thở ngày càng gấp gáp của Nagato.

Konan thì thầm, giọng như bị bóp nghẹn:

“Naruto…Ngươi không cần phải nói…Ngươi không cần phải làm gì cả. Nhưng… tại sao… lại nói ra tất cả điều này?”

Naruto không quay đi. Chỉ đáp đơn giản:

“Vì ta không muốn các người chết như những con rối. Nếu đã chọn sai… Thì ít nhất… phải biết vì sao mình sai.”

Giọng của Naruto dịu lại, không còn gai góc như trước:

“Nagato…”

“Ta không phủ nhận tất cả tư tưởng của ngươi.”

Nagato và Konan đồng loạt ngẩng lên, bất ngờ.

Naruto tiếp tục, ánh mắt nghiêm túc như một người Hokage thực thụ:

“Muốn có hòa bình, phải có sức mạnh tuyệt đối để răn đe. Để thế giới biết sợ hãi, mà không dám khơi mào chiến tranh… điều đó đúng.”

“Nhưng... chỉ răn đe thì không đủ.”

“Thế giới cũng cần công bằng. Và trên hết... cần có tình yêu thương.”

Naruto xoay người, ánh mắt nhìn thẳng vào Nagato – người từng mang danh “Thần” của Làng Mưa:

“Thật tiếc… Akatsuki từng có lý tưởng cao đẹp. Nhưng nó đã đi chệch khỏi con đường đó từ lâu rồi.”

Những lời ấy như mũi dao đâm xuyên qua phòng tuyến tâm lý đã rạn nứt của Nagato.

Hắn gục trên ngai, hai bàn tay gầy guộc siết chặt lại, run rẩy, rồi…

“Yahiko… Xin lỗi… ta… đã khiến tất cả… trở thành thảm họa…”

Nagato bật khóc – thật sự – khóc ròng, không kiềm nổi. Không còn là “Thần”… chỉ là một con người nhỏ bé đau khổ.

Trong tiếng nấc, hắn ngẩng đầu lên nhìn Naruto:

“Ta… Không thể cứu được Yahiko. Nhưng ít nhất… ta có thể… chuộc lỗi.”

“Naruto…Ta chỉ xin ngươi… một điều.”

“Xin hãy để tâm… đến Amegakure. Đừng để nó… chìm vào lãng quên.”

Naruto gật đầu, trầm mặc:

“Ta hứa. Làng Mưa sẽ không bị bỏ lại phía sau.”

Konan lúc này như bị sét đánh ngang tai, cô bước lên, giọng run run:

“Nagato… anh định…”

Nhưng hắn giơ tay ngăn lại.

“Konan… Anh nợ Yahiko một câu trả lời. Và nợ thế giới… một lần chuộc lỗi.”

Nagato cắn mạnh đầu ngón tay, máu nhỏ xuống mặt đất tạo thành vòng ấn đẫm máu.

Hắn kết ấn.

Ngoại Đạo Ma Tượng – Gedo Mazō – ở phía xa gầm lên lần nữa.

Miệng há to.

Từ trong bóng tối của nó, vô số linh hồn bị Địa Ngục Đạo bắt giữ trong trận chiến Konoha được giải phóng— ánh sáng màu lam phóng lên trời như những ngôi sao nhỏ trở về vũ trụ.

Rồi Nagato kết ấn một lần nữa, lần này cả thân thể hắn rung lên như bị xé rách từ bên trong.

Hắn gào to trong đau đớn, giọng lồng lộng vang khắp không gian:

“Gedō: Rinne Tensei no Jutsu!!”
(Ngoại Đạo – Luân Hồi Thiên Sinh Chi Thuật!!)

Một luồng ánh sáng trắng khổng lồ bùng nổ.

Từ vùng trung tâm Konoha đã bị tàn phá, từng người dân, từng shinobi – dù là Jonin, Chunin hay Genin –
đã ngã xuống… đều dần tỉnh lại.

Họ hoảng loạn, mờ mịt, nhưng trái tim… vẫn đập. Họ đã được hồi sinh.

Naruto nhìn ánh sáng dần tan đi, nhìn cơ thể Nagato đang dần gục xuống, hơi thở yếu ớt.

Konan òa khóc.

Nagato quay đầu, giọng gần như là thì thầm:

“Naruto… Ta không thể giữ… Rinnegan nữa…”

“Đừng để… Obito… hoặc Zetsu… có được nó…”

Naruto gật đầu.

“Ta hứa.”

Ngay khoảnh khắc ánh sáng trắng từ Gedō: Rinne Tensei no Jutsu bùng lên, bao trùm cả bầu trời Konoha, một giọng nói trầm thấp vang lên bên trong tâm trí Naruto—

Vergil.

“...Quả nhiên là có thật.”

Trong không gian tinh thần, Vergil đang đứng thẳng, hai tay siết lại sau lưng, ánh mắt sắc bén dõi theo toàn bộ chuỗi kết ấn vừa rồi của Nagato.

Sát khí thoáng run lên trong đáy mắt – không phải vì tức giận, mà là kích động.

“Naruto.”

Naruto trong ý thức tinh thần khẽ xoay đầu lại.

“Thuật đó…quả nhiên có thể đảo ngược cả cái chết. Đưa linh hồn đã rời khỏi thân xác quay về. Một lần duy nhất.”

Vergil nhìn chằm chằm vào Naruto:

“Nhớ lấy… từng dấu kết ấn mà hắn vừa thi triển. Để sau này sử dụng.”

Naruto mỉm cười.

“Đương nhiên sensei, em đã nhớ kỹ.”

Cơ thể của Nagato, giờ đây chỉ còn là một thân xác gầy guộc, thoi thóp những hơi cuối cùng, đang tựa vào ghế đá giữa căn phòng giấy trắng.

Konan quỳ sát bên hắn, đôi mắt vẫn đẫm nước, đôi môi mím chặt đến bật máu, nhưng không thốt lên được lời nào.

Nagato khẽ quay đầu. Rinnegan trong mắt hắn đã mờ đi, nhưng vẫn giữ được chút ánh sáng cuối cùng.

“Konan…” – Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt như gió lướt qua giấy.

“Xin lỗi…Vì suốt ngần ấy năm…Ta đã không thể đáp lại… tình cảm của em…”

Konan run rẩy, mắt cụp xuống, từng giọt nước mắt nặng nề rơi xuống tấm áo giấy rách nát.

Nhưng rồi… cô khẽ lắc đầu. Vẫn là nụ cười dịu dàng mà chỉ mình cô mới có với hắn.

“Không sao đâu.”

“Em hiểu mà.”

“Chúng ta… đã cùng nhau đi quá xa rồi.”

“Chỉ tiếc là… chúng ta không thể có một tương lai.”

Nagato khẽ cười. Lần đầu tiên sau bao năm — một nụ cười thật sự, nhẹ tênh như đám mây cuối trời.

“Cảm ơn… vì đã luôn ở cạnh ta…”

Câu nói cuối cùng khép lại khi mắt hắn khẽ nhắm… Cơ thể gầy guộc từ từ đổ xuống, yên lặng mãi mãi.

Ở một bên, Hinata nãy giờ lặng im chứng kiến tất cả.

Đến lúc này, cô không kìm được cảm xúc, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Naruto, nước mắt rơi xuống lặng lẽ, từng giọt thấm qua lớp áo cậu.

Naruto siết nhẹ cánh tay, ôm lấy Hinata, đầu khẽ nghiêng tựa vào tóc cô.

“Ổn rồi… mọi chuyện kết thúc rồi.”

Konan sau một lúc dài mới đứng dậy. Ánh mắt mơ hồ nhìn theo thi thể đã Nagato, như thể… một phần của cô cũng vừa mất đi mãi mãi.

Naruto bước tới, giọng nhẹ nhàng:

“Giờ cô định làm gì?”

Konan im lặng một lúc, rồi thở dài:

“Ta… không biết nữa.”

“Có lẽ… sẽ đi tìm tên đó. Obito. Giết hắn… để trả lại tất cả.”

Naruto cau mày, ánh mắt hơi trầm xuống:

“Cô không đánh được hắn đâu. Tin tôi.”

Konan nhíu mày.

“Ta đã chuẩn bị… hơn 60 triệu tấm nổ phù. Nếu dụ được hắn vào bẫy, thì… hắn chết chắc.”

Naruto lập tức lạnh sống lưng. Toàn thân khẽ rùng mình, trán vã mồ hôi. Trong đầu cậu tưởng tượng ra cảnh Konoha bị thổi bay thành cát bụi nếu Konan bày trò ở đấy.

“Tạ ơn trời… ơn đất… ơn tiên tổ… Lúc Pain tấn công làng thì cô nàng này không có ở đó.”

Naruto hít sâu, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

“Konan… nghe tôi đi. Obito không nhảy nhót được lâu đâu.”

“Tôi – sẽ đích thân xử lý hắn. Còn cô… nên về Konoha.”

Konan hơi sững sờ:

“Về… Konoha?”

Naruto gật đầu, cười mỉm:

“Jiraiya-sensei thấy cô chắc sẽ vui lắm. Và… con của ông ấy, chắc chắn sẽ cần một người chị.”

Konan ngẩn ra, đôi mắt mở to:

“Con…? Ý cậu là…”

Naruto gật đầu lần nữa, cười ngượng như đứa trẻ:

“Tsunade-sama… thông báo với tôi cách đây mấy ngày. Bà ấy… đã có thai.”

Konan lặng người. Đôi mắt vốn khô cạn lại ánh lên sự sống. Một tia ấm áp len lỏi trong tim cô, xua đi tro tàn u ám bao năm.

“…Là vậy sao…”

Cô mỉm cười dịu dàng. Không còn là thiên thần của Akatsuki… Mà là một người phụ nữ đang tìm thấy hi vọng.

Konan gật đầu chậm rãi.

“Vậy…Ta sẽ đi với cậu.”