Không khí vùng rừng phía bắc Amegakure trở nên âm u và lạnh lẽo lạ thường. Một khu đất trống đã được Konan cải tạo lại, tạo thành một khu vực giống như một khu tưởng niệm tử sĩ.
Ở giữa là một bàn thờ bằng giấy, trên đó đặt một chiếc áo choàng đỏ đen rách nát—tượng trưng cho Nagato.
Phía sau là một chiếc quan tài được làm bằng các phiến giấy cứng ép, bên trong là xác chết của Nagato.
Konan, đứng trước bàn thờ, rải giấy cầu hồn lên bầu trời, giọng nhẹ như gió:
“Nagato... hãy để bọn chúng biết… cái giá phải trả cho việc lợi dụng người khác.”
Ở một nơi cách đó vài dặm, không gian méo mó vặn xoắn. Một cặp mắt Sharingan hiện lên sau lớp mặt nạ xoắn—Obito. Zetsu Đen trồi lên từ gốc cây gần đó, giọng trầm trầm:
“Konan quá bất cẩn. Đây chắc chắn là nơi họ cất giữ xác Nagato.”
“Ta cảm nhận được chakra Rinnegan yếu ớt, nhưng vẫn còn.”
Obito lạnh lùng:
“Chúng ta sẽ lấy lại nó.”
Hắn thi triển Kamui, cùng Zetsu lao thẳng tới giữa khu lễ tang.
Vừa mới hiện ra, Obito lập tức nhận ra… không khí ở đây hoàn toàn tĩnh lặng một cách giả tạo.
“Không đúng…”
Hắn lập tức dùng Kamui để chuyển dịch—nhưng toàn thân lại bị kéo ngược lại vị trí cũ! Không gian quanh hắn vặn xoắn rồi cố định như bị “niêm phong”!
Từ trong rừng, Naruto bước ra đầu tiên, ánh mắt lạnh lẽo. Bên cạnh cậu, Hinata trong trạng thái Tenseigan Chakra Mode, cầu đạo ngọc lơ lửng phía sau. Kakashi từ phía đối diện hiện thân, Sharingan lấp ló sau mặt nạ.
Tsunade, Jiraiya cũng xuất hiện như những bóng ma trong sương, vây chặt hai kẻ lọt bẫy.
Obito gầm lên:
“Các ngươi định giăng bẫy ta sao? Nghĩ rằng có thể giết ta dễ vậy à!?”
Xung quanh khu vực này, hàng chục lớp kết giới phong ấn không gian đã được thiết lập.
Obito lùi lại nửa bước theo bản năng, ánh mắt ẩn sau mặt nạ xoáy tròn khẽ run.
Naruto dừng lại, tay nắm chặt chuôi kiếm sau lưng, ánh mắt sắc như lưỡi dao chém thẳng vào mặt Obito:
“Hôm nay… chính là ngày tàn của giấc mộng của ngươi, Obito.”
Obito gào lên điên cuồng, chakra trong người bộc phát mạnh mẽ, cuồng loạn như dã thú bị dồn vào đường cùng. Hắn biết… hôm nay hắn đã mắc vào cái bẫy chết người, và chỉ còn một con đường duy nhất—chiến đấu.
Phía sau hắn, Konan cũng bắt đầu chuyển động. Giấy bướm giấy quạt cuộn xoay, tạo thành từng dải phiến giấy khổng lồ, xoay vòng như cơn bão lưỡi dao. Ánh mắt của cô sắc lạnh hơn bao giờ hết.
“Ta sẽ tiễn ngươi về đúng nơi ngươi thuộc về…”
Zetsu Đen, thấy tình hình không ổn, lập tức vận dụng Phù Du Thuật, định chui xuống đất để bỏ trốn.
Nhưng—
“Bốp!”
Một cú va đầu rõ to!
Zetsu kêu rên, toàn thân đau nhói. Hắn kinh hãi phát hiện — mặt đất dưới chân không thể chui vào!
Dưới lòng đất, từng đường phong ấn Uzumaki xoắn lấy nhau như mạng nhện, phát sáng lờ mờ màu đỏ máu.
“Không thể nào… Ngươi… đã phong tỏa cả mặt đất!?”
Zetsu hoảng hốt gào lên.
Ngay lúc đó—
Từ phía sau, Tsunade tung một cú đấm như trời giáng, Jiraiya dùng Katon – Endan (Hỏa Độn – Viêm Đạn) đốt cháy phần thân còn lại của Zetsu, khiến hắn cháy xém đen như cục than.
Zetsu Đen chỉ kịp hét lên “Khôngggg—!”
Rồi bị đập cho ngất xỉu, gục tại chỗ như cái bao tải.
ẦM!
Hỏa Độn từ Obito phóng ra dữ dội.
Kamui bắt đầu xoắn vặn không gian quanh thân hắn. Mangekyō Sharingan chuyển động điên loạn, sắc đỏ như máu sôi.
"Ta là Uchiha Obito... thế giới này sẽ được tái sinh theo giấc mộng của ta!"
Naruto, Kakashi, Hinata và Konan đồng loạt lao lên. Một vòng vây chặt như gọng kìm.
ẦM!
Hinata lao lên đầu tiên, Tenseigan Chakra Mode bùng phát. Hai viên Cầu đạo ngọc biến thành quyền trảo chakra, tay phải tung:
“Hakke – Kuushou!” (Bát Quái – Trảm Không Chưởng!)
Luồng chưởng lực áp không cực mạnh ép thẳng vào vị trí Obito. Hắn lập tức phản ứng, Mangekyō Sharingan xoay mạnh, thân thể hư hóa vào Kamui để né tránh.
Ngay sau Hinata, Kakashi chớp thời cơ. Tay phải lóe sáng:
“Raikiri!” (Lôi Kích!)
Obito vừa hiện hình lại liền buộc phải tiếp tục sử dụng Kamui. Nhưng—
Kakashi đã nhanh hơn một bước. Anh kích hoạt Mangekyō Sharingan mắt trái, tạo ra một không gian Kamui tĩnh từ xa – kỹ năng này do chính Kakashi đột nhiên phát hiện mình có thể làm cách đây không lâu.
Ở trên cao, Konan không bỏ lỡ thời cơ. Cô kết ấn, triệu hồi:
“Kami no Shisha no Jutsu – Kami no Ame!” (Thần Chỉ Giả Chi Thuật – Mưa Bùa Nổ!)
Hàng trăm tấm nổ phù được cường hóa rơi xuống, chui vào vùng không gian Kamui đang mở. Lượng bùa quá lớn khiến Obito không dám chui vào không gian của mình nữa vì sợ bị nổ tan xác bên trong.
Ngay lúc Obito còn đang gồng mình chống đỡ ba hướng – tầm gần của Hinata, áp lực không gian của Kakashi, và cơn mưa bùa của Konan…
Naruto xuất chiêu, ánh mắt băng lãnh lóe lên tia xanh lam chết chóc.
Cậu cầm lấy chuôi kiếm Yamato:
“Judgement Cut.”
Vút.
Hàng loạt nhát chém vô hình xé ngang từ bên phải — không gian lách sang một bên như bị lật trang giấy.
"KENG!!"
Máu bắn tung. Một phần vai phải Obito bị xẻ rách, chakra rối loạn. Hắn gầm lên, trượt lùi, mặt biến sắc.
Naruto lạnh giọng:
"Ngươi quá chậm."
Obito vừa lùi bước, vai phải bê bết máu—
Vút!
Naruto biến mất. Chớp mắt sau, cậu đã xuất hiện ngay phía sau lưng Obito.
“Hiraishin no Jutsu” (Phi Lôi Thần Thuật)
Không một lời, không chút do dự, tay phải xoay tròn một quả cầu chakra:
“Rasengan!”
ẦM!!
Quả Rasengan nện thẳng vào lưng Obito, nghiền vỡ lớp giáp chakra phòng ngự. Lực xoáy khiến hắn bay thẳng về phía Kakashi như một quả đạn sống.
Kakashi không chớp mắt. Tay kết ấn nhanh như máy:
“Doton – Doryūheki!” (Thổ Độn – Thổ Lưu Bích)
Rầm!!
Một bức tường đất khổng lồ trồi lên chắn lối.
ẦM!!
Obito đập thẳng mặt vào tường. Một tiếng rạn nứt vang lên – máu từ mũi và trán phun ra.
Hắn rơi xuống đất, toàn thân run rẩy, choáng váng. Đầu va mạnh, nhẫn lực tán loạn, thân thể không thể cử động ngay lập tức.
Obito nằm dưới đất, trán chảy máu, mắt phải lờ mờ run nhẹ vì choáng. Nhưng Mangekyō Sharingan vẫn lập lòe đỏ – ý chí chưa hoàn toàn sụp đổ.
Naruto bước tới. Ánh mắt cậu vô cảm, không một chút thương hại.
Cậu dừng lại trước mặt Obito, cúi thấp người, nói đủ để tất cả nghe rõ:
“Ta sẽ móc con mắt này của ngươi…”
Tay Naruto khẽ chạm lên vùng hốc mắt bên phải của Obito, chakra lam nhạt phát ra, lưỡi chakra bén như mổ xẻ.
“…rồi đưa nó cho thầy Kakashi.”
Obito trợn mắt, nhưng thân thể không nhúc nhích được. Sharingan giật loạn.
“Sau đó, ta sẽ lợi dụng cái xác tàn tạ của ngươi… để hồi sinh Rin-san.”
Giọng Naruto vẫn đều, vô cảm, nhưng từng chữ như đinh đóng vào xương sống:
“Để con mắt của ngươi… tận mắt chứng kiến Rin trở về. Đến với thầy Kakashi.”
“Trong khi đó…ngươi sẽ chết. Và ngươi sẽ không được gặp Rin-san ở Tịnh thổ”
Tĩnh lặng.
Một cơn gió nhẹ lướt qua mặt đất.
Tsunade, Jiraiya, Hinata, Kakashi — đồng loạt trợn mắt.
Trong lòng mỗi người đều chỉ có một câu gào thét:
“Thằng này… thật sự rất độc ác!!”
Kakashi mặt đỏ như máu, suýt nữa cắn trúng lưỡi.
“Na-Naruto…” – anh run nhẹ, cố gắng nói, nhưng không thành tiếng.
Hinata nuốt khan, tay run run siết lại. Tsunade thì há hốc miệng. Jiraiya húng hắng ho.
Obito vẫn nằm im.
Máu chảy qua mang tai, nhưng đôi mắt – đặc biệt là con mắt phải còn nguyên – giật liên tục.
Obito run rẩy. Hàm răng siết chặt. Mắt đỏ vằn lên tia điên dại. Rồi—
“MÀY… MÀY LÀ ĐỒ ÁC QUỶ!!”
“Naruto!! MÀY THẬT SỰ RẤT ĐỘC ÁC!!”
Hắn gào lên, toàn thân rung lẩy bẩy. Máu từ miệng phun ra khi cổ họng siết chặt vì phẫn nộ. Tiếng hét vang vọng giữa kết giới tĩnh mịch.
Nhưng…
Naruto chỉ nhìn xuống, ánh mắt lạnh như vực sâu, giọng khàn thấp:
“Một thằng phế vật…”
“…dám giết cả sư phụ của mình.”
“…giết luôn cả sư mẫu…”
“…lên kế hoạch thao túng Vĩ Thú, khơi mào đại chiến nhẫn giới…”
“…và chính tay tàn sát đồng bào của gia tộc mình…”
“…không có tư cách để nói ta độc ác.”
Từng câu, từng chữ – như đập búa vào tim Obito.
Hắn nghẹn họng. Đôi mắt đỏ giật lên liên hồi. Cổ họng nấc một cái, máu lại phun ra.
Một lúc sau… hắn rít lên, khàn đặc:
“Giết… giết ta đi…”
“Naruto… làm ơn… hãy kết liễu ta…”
“Ta… không muốn sống thêm giây nào nữa…”
Giọng hắn không còn giận dữ, chỉ còn thống khổ, và van xin.
Nhưng Naruto im lặng, môi nhếch nhẹ thành một nụ cười… lạnh hơn cả gió đêm:
“Giết ngươi?”
“Không. Ta sẽ không cho ngươi cái ân huệ dễ dàng như vậy.”
“Như ta đã nói: ngươi sẽ sống.”
“Ngươi sẽ phải tự mình dùng thuật hồi sinh—”
“—để đưa Rin-san trở về.”
Obito trợn mắt.
“Và rồi…” – Naruto nói chậm rãi, từng chữ như lưỡi dao cắt ngang họng – “…ta sẽ lấy cả hai con mắt của ngươi, gắn vào cho thầy Kakashi.”
“Để đôi mắt của ngươi…”
“…tận mắt chứng kiến Rin-san chọn Kakashi làm bạn đời.”
“Trong khi ngươi — chỉ có thể nằm đó… chứng kiến trong sự đau khổ tột cùng…và chết dần trong tuyệt vọng.”
Im lặng tuyệt đối.
Từ xa, Konan khẽ rùng mình. Hinata tay run nhẹ. Tsunade cứng người. Jiraiya hít sâu một hơi. Còn Kakashi—
Kakashi đỏ bừng cả mặt.
Anh quay phắt sang hướng khác, tai nóng ran, muốn độn thổ.
“Naruto… thằng nhóc này… chơi sát thương tâm lý thật kinh khủng…”
Obito không đáp. Họng hắn khô khốc. Mắt trợn trừng. Đồng tử co rút cực độ.
Nước mắt — không còn là cảm xúc — mà là sự sụp đổ toàn diện của một hệ niềm tin bị xé nát.
Hắn đã giết thầy, giết bạn, giết cả gia tộc… Hắn tưởng mình là Chúa cứu thế.
Nhưng giờ… hắn chỉ là một con rối bị nghiền nát bởi chính quá khứ mà mình dựng lên.
Và giờ đây — kẻ đối diện hắn, Namikaze Naruto — không dùng lòng thương, không nói đạo lý. Chỉ dùng đúng thứ mà Obito sợ nhất: sự thật không thể chối bỏ.
“Ngươi sẽ sống… để biết rằng mọi thứ ngươi làm… là vô nghĩa.”
Obito há miệng.
Một tiếng gào vô âm bật ra.
“AAAAAAAAAAA—!!!”
PẶC!
Đầu hắn ngửa ra, mắt trợn trắng. Cơ thể co giật một nhịp, rồi…
Obito ngất. Ngất vì phẫn nộ. Vì nhục nhã.
Naruto quay người.
Phía sau, bốn ánh mắt đồng loạt nhìn cậu — như thể nhìn người ngoài hành tinh.
Naruto cau mày. “Mọi người sao vậy? Nhìn tôi kiểu gì lạ thế?”
Hinata rụt rè bước lên, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Naruto-kun… cái… cái kế hoạch anh vừa nói với Obito… ừm…”
Cô liếc sang Kakashi đang nín thở quay mặt đi.
“Nó… tàn nhẫn quá mức rồi đấy. Mọi người... hơi sợ anh…”
Naruto nhướng mày. Im lặng vài giây. Rồi—
“À, chuyện đó á?”
Cậu dở khóc dở cười, giơ tay gãi đầu:
“Anh dọa hắn thôi mà. Làm gì có thật. Diễn cho hắn sụp tinh thần chứ ai rảnh đi cấy mắt giùm thầy Kakashi.”
Jiraiya và Tsunade cùng thở phào. Kakashi suýt quỳ lạy cảm ơn.
Hinata vẫn hơi ngập ngừng. Cô chớp mắt, nhìn sâu vào mắt Naruto.
“…Thật không?”
Naruto mỉm cười rạng rỡ.
“Ừ, thật mà. Anh vẫn còn giới hạn đạo đức”
(…Mặc dù trong lòng cậu thì thầm: “Cũng chưa chắc…”)
Tsunade thở phào. Toàn bộ không khí nặng như chì cuối cùng cũng giãn ra.
Nàng bước tới, giơ tay lên… rồi…
CỐP!
“Aaa—!”
Naruto bị gõ đầu một cú đau điếng, lảo đảo lùi nửa bước, tay ôm trán.
Tsunade gằn giọng, mắt đỏ hoe như vừa trải qua sinh tử:
“Thằng nhóc chết tiệt… Dọa ta muốn xỉu! Cái kế hoạch hồi sinh – cấy mắt – gả Rin ấy… tưởng thật đấy!”
Rồi nàng nghiêng đầu, ánh mắt đanh lại:
“Nếu lỡ đứa bé trong bụng ta bị ảnh hưởng vì hoảng loạn thì ngươi biết tay ta!!”
Naruto đông cứng.
Mặt tái xám rồi lập tức méo xệch như đứa trẻ bị bắt quả tang trộm đồ ăn.
“A… A… Bà Tsunade… tôi xin lỗi ạ… tôi… quên mất bà đang có bầu…”
Cậu chắp tay, cúi đầu lia lịa. Tóc dựng đứng. Mồ hôi túa ra sau gáy.
Konan thì bật cười khúc khích.
Nét mặt lạnh thường ngày đã biến mất, giờ như một chị gái vừa xem một màn hài kịch.
Hinata che miệng, khẽ lắc đầu cười, đôi mắt ánh lên tia ấm áp — như thể:
“Ừm… đây mới đúng là Naruto-kun.”
Kakashi… Mắt trái nhắm…Mắt phải mở hờ như cá bị chết.
Trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
“Nếu Rin thật sự sống lại, và nghe mấy cái kịch bản loạn thần này… chắc cô ấy tự quay về chỗ tử thần cho xong.”
Naruto xoay người, rút một quyển trục lớn từ túi sau. Mặt đất phía xa, Zetsu đen mới tỉnh lại.
Ánh mắt Naruto lạnh lại:
“Ngươi nghĩ ta không để ý sao?”
Cậu ném quyển trục ra đất, tay kết ấn chớp nhoáng.
Vụt!
Một ma trận phong ấn dạng xoắn ốc bật mở, thôn tính toàn bộ Zetsu đen trắng. Hắn gào lên, toàn thân bị dòng chakra hút vào quyển trục.
PẶC!
Naruto thở ra một hơi.
“Vậy là xong.”
Phía sau, Konan lặng lẽ bước đến, gương mặt vẫn trầm tĩnh. Cô nhìn về phía Jiraiya — người đang lặng im bên xác Nagato, đặt một đóa hoa giấy trắng lên tay người học trò cũ.
Konan khẽ nói, không quá lớn, nhưng đủ để ông nghe rõ:
“Jiraiya-sensei… em sẽ ở lại tổ chức tang lễ cho Nagato.”
“Sau đó… em sẽ về Konoha tìm thầy.”
Jiraiya quay lại. Một thoáng trầm mặc. Rồi ông mỉm cười, vỗ nhẹ vai cô như ngày xưa ở Amegakure:
“Ta sẽ chờ. Nhất định phải về. Không được thất hứa.”
Konan gật đầu. Lần đầu tiên trong nhiều năm, trên môi cô… có một nụ cười thực sự.
Kakashi thì phong ấn chakra của Obito, tránh cho hắn sử dụng Kamui trốn thoát, sau đó vác hắn lên vai. Naruto cùng mọi người lên đường trở về Konoha.