Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 234: Kế hoạch lột mặt nạ Kakashi lần 2



Konoha – ba ngày sau.

Sau cuộc chiến, cả làng vẫn còn ngổn ngang. Các đơn vị y tế, thợ sửa, ninja xây dựng cấp tốc tái thiết từng khu vực bị tàn phá bởi đòn tấn công của Pain và Akatsuki. Dưới quyền điều phối trực tiếp của Naruto, mọi việc được triển khai thần tốc.

Tại tháp Hokage.

Naruto đứng trước tấm bản đồ lớn trải giữa phòng hội nghị. Các đại diện từ ba làng đồng minh — Gaara (Kazekage), Mei Terumi (Mizukage), Kurotsuchi (đại diện Tsuchikage Onoki) — đều có mặt.

Cậu không dài dòng, giọng trầm và sắc:

“Thay mặt Konoha, ta xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến ba làng: Cát, Đá và Sương Mù — vì đã cử người hỗ trợ trong trận chiến vừa rồi.”

“Nếu không có liên minh kịp thời… Konoha đã không trụ nổi.”

Mọi người đều gật đầu. Gaara mỉm cười nhẹ, Kurotsuchi vắt tay sau đầu, còn Mei giữ ánh mắt bình thản.

Naruto tiếp lời:

“Ta cũng xin tuyên bố: Tổ chức Akatsuki… đã hoàn toàn bị nhổ tận gốc.”

“Không còn bất kỳ thành viên nào sống sót.”

Dù là người cứng rắn như Kurotsuchi, hay lạnh lùng như Mei, cũng phải giật nhẹ khóe mắt. Gaara khẽ hít vào. Bởi chỉ có một điều khiến họ ngạc nhiên hơn cái chết của Akatsuki — là việc Naruto dám chắc chắn như vậy.

“Kế tiếp,” – Naruto nói, “sáu tháng nữa, một cuộc Hội nghị Thượng đỉnh Tứ Kage sẽ được tổ chức tại Thiết Quốc.”

“Chủ đề: Tương lai của Nhẫn giới.”

Ba người cùng lúc đứng bật dậy.

“Tái triệu tập thượng đỉnh?” – Kurotsuchi nhíu mày.

“Ngay cả khi vừa hết chiến tranh?” – Mei trầm giọng.

“Naruto…” – Gaara nhìn sâu vào mắt cậu – “…cậu đang muốn làm gì?”

Naruto bình tĩnh nói:

“Đây là một việc hệ trọng, liên quan tới vận mệnh Nhẫn giới sau này. Ta có thể đảm bảo chuyện này không phải nói đùa.”

Im lặng.

Rồi—

Gaara gật đầu đầu tiên.

“Ta sẽ đến. Đúng hẹn.”

Kurotsuchi khẽ cười:

“Dù ông già Onoki có than, ta cũng sẽ kéo cả cụ ấy theo.”

Mei nhìn xoáy vào mắt Naruto một lúc lâu. Rồi môi khẽ nhếch, ánh mắt dịu lại:

“…Kirigakure cũng sẽ tham dự.”

Cuộc họp kết thúc. Ai nấy rời khỏi phòng hội nghị với gương mặt trầm tư.

Mei Terumi bước sau cùng, nhưng không quay về khu đại sứ quán.

Nàng vòng lại, đi thẳng về phía Naruto đang đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống công trường tái thiết.

“Hokage-sama.”

Cậu quay đầu lại. “Hả?”

Mei mỉm cười… nhưng là nụ cười khiến 90% đàn ông Shinobi phải cảnh giác:

“Ta muốn… ở lại Konoha thêm vài ngày.”

“Trên danh nghĩa…” – nàng nghiêng đầu, “…du lịch cá nhân.”

Naruto híp mắt. Khóe miệng cong nhẹ đầy gian xảo.

Cậu liếc sang bên phải — nơi Kakashi đang đứng ở góc tường, cắm đầu vào cuốn Icha Icha Paradise, mắt vô hồn như tượng đá.

Naruto nhếch mép cười:

“Được thôi. Làng Lá luôn hoan nghênh khách quý. Cứ tự nhiên… thưa Mizukage-sama.”

—---------------------------
Một tuần sau. Konoha.

Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống từng dãy nhà đang tái thiết. Mùi gỗ mới, mùi hồ vữa và cả mùi bữa sáng nóng hổi hoà vào nhau tạo thành không khí đặc trưng… của một ngôi làng đang hồi sinh.

Người dân Konoha bận rộn, nhưng không hề mệt mỏi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới giữa công trường, giữa giàn giáo, giữa những đống gạch đá – thứ âm thanh ấy, tưởng chừng đã mất sau khi Pain tấn công… nay đã trở lại.

Ở giữa khu nhà phía tây, nơi bị phá hủy nặng bởi Pain – một người đàn ông đứng giữa hàng chục bộ khung nhà, trán toát mồ hôi lạnh.

Yamato.

Mặt anh xanh như tàu lá, mắt thâm quầng, tay run nhè nhẹ.

“Mokuton: Shichūka no Jutsu!” (Mộc Độn – Tứ Trụ Gia Thuật)

ẦM!

Một dãy cột nhà mọc lên, đều tăm tắp. Tiếng người dân vỗ tay vang rền.

“Cảm ơn Yamato-taichou!!”

“Thêm căn nữa, làm ơn!!”

“Căn góc kia cần bếp với mái ngói đó!!”

Yamato nuốt nước bọt.

Ánh mắt nhìn về tháp canh nơi Naruto đang đứng, gào thét trong im lặng:

“Narutoooo… ta là Anbu, không phải thợ mộccccccc!!”

Naruto, lúc này đang quan sát từ một tháp canh gần đó, đưa tay vẫy:

“Yamato-taichou! Tốt lắm! Còn 207 căn nữa! Cố lên!”

Yamato quay đầu, khóe miệng giật giật.

“Còn… 207??”

Vài phút sau, Yamato sùi bọt mép, lăn ra ngất xỉu.

Ở phía đông làng – khung cảnh lại khác.

Trên một con phố nhỏ, Kakashi Hatake – anh hùng chiến tranh, thiên tài Copy Ninja, và là người từng lãnh đạo Đội 7 – đang… cầm dù che nắng, tay cầm bản đồ du lịch, đứng kế bên một mỹ nhân tóc đỏ nổi bật.

Mei Terumi – Mizukage đệ ngũ.

“Kakashi-san” – Mei nghiêng đầu, cười ngọt chết người – “Chỗ này là gì thế? Trông giống đền cổ nhưng có biển ‘cấm vào’, bí mật quân sự à?”

Kakashi: “À… chỗ đó… là chuồng nuôi lợn thí nghiệm của đội Y tế…”

“Ồ~! Thú vị ghê! Vậy còn đằng kia? Nhìn như cổng ngầm của Anbu vậy?”

Kakashi: “Chỗ đó… là nhà vệ sinh công cộng của ninja…”

Mặt Kakashi không còn chút máu.

Tay vẫn cầm sách Icha Icha Paradise, nhưng đã hai tiếng không lật nổi một trang.

Ánh mắt lờ đờ, giọng khàn như cá khô phơi nắng:

“Ta từng đối đầu với Obito, từng chặn Kamui, từng cứu cả thế giới…và giờ ta đang làm hướng dẫn viên cho Mizukage đi chơi.”

Naruto khoanh tay, nheo mắt nhìn xuống phố.

Dưới kia, Kakashi đang bị Mei Terumi kéo qua quầy kem dâu, tay vẫn cầm bản đồ du lịch, mặt cứng đơ như tượng đất nung.

Gió thổi nhẹ qua mái tóc vàng. Naruto khẽ híp mắt, miệng lẩm bẩm:

“Kế hoạch ‘Lột mặt nạ Kakashi-sensei’...giai đoạn hai – bắt đầu.”

Khóe môi cậu nhếch lên một cách… rất đáng nghi.

Tại hiện trường – Kakashi hắt xì. Anh ngẩng đầu nhìn trời, bất giác rùng mình:

“Sao cảm giác… có ai đó đang âm mưu huỷ diệt đời tư của mình vậy ta…”

—------------------------
Phòng họp tầng 2 – Thư viện Konoha.

Cửa sổ đóng kín. Rèm kéo xuống. Bản đồ làng trải ra giữa bàn.

Một nhóm ninja trẻ tuổi ngồi quanh bàn, nét mặt căng như họp chiến tranh.

Naruto chống cằm:

“Chúng ta… cần tái lập kế hoạch.”

“Chủ đề vẫn là: Làm cách nào để nhìn thấy khuôn mặt thật của Kakashi-sensei.”

Sai ngồi sát cửa sổ, vẽ nhanh một bức hình Kakashi đang… tháo mặt nạ.

Ino, Hinata, Neji, Lee, Kiba, Shikamaru, Tenten, Shino — tất cả đều ngồi quanh bàn, đồng loạt thở dài.

Kiba gãi đầu:

“Lần trước rõ ràng suýt thành công…”

Lee đập tay:

“Tớ vẫn nhớ lúc đó gần như chắc ăn rồi”

Tenten chán nản:

“Nhưng lại để thầy ấy chạy mất…”

Shino điều chỉnh kính:

“Kakashi-sensei có giác quan thứ sáu, khả năng cảnh giác vô cùng đáng sợ.”

Shikamaru khoanh tay:

“Lần trước là do thiếu tính toán, chúng ta không có kế hoạch dự phòng.”

Hinata khẽ cười:

“Lần này… chúng ta phải lột bằng được mặt nạ của thầy Kakashi.”

Sai gật đầu, vẽ thêm một biểu tượng bên cạnh bản đồ:

Kế hoạch tuyệt mật – ‘Khai Diện Chi Thuật’

Naruto siết tay. Ánh mắt sáng như ban đầu đánh Pain.

“Chúng ta đã hạ được Akatsuki. Không lẽ chịu thua cái mặt nạ vải?”

“Kế hoạch: Kakashi Mặt Mộc – Giai đoạn 2, bắt đầu!”

Giữa bàn họp là bảng trắng, trên đó Naruto đã phác sơ đồ bằng bút đen, với dòng chữ nổi bật:

"KẾ HOẠCH MẶT MỘC – CHIẾN DỊCH MỸ NHÂN KẾ (PHIÊN BẢN TỐI THƯỢNG)”

Naruto khoanh tay:

“Kế hoạch lần trước thất bại là vì chưa đủ lực… lần này, ta sẽ tung át chủ bài.”

Cậu gõ tay lên bảng ba cái cốc cốc cốc, rồi nói chậm rãi, rõ ràng:

“Lần này chúng ta sẽ chơi trò Mỹ Nhân Kế. Và người sẽ đảm nhận vai trò mỹ nhân… là Mizukage Mei Terumi.”

Toàn bộ phòng họp nổ tung.

Lee trợn mắt, ánh mắt sáng như đèn pha:

“Cái gìiiiii?! Là Mizukage thật đó hả?!”

Ino há hốc:

“Ý tưởng này… thiên tài đấy!!”

Kiba đập tay xuống bàn:

“Chắc chắn hiệu quả! Ai mà cưỡng lại nổi bà ấy chứ!!”

Sai vẽ ngay một phác thảo nhanh: Kakashi tay cầm sách, mặt đỏ, Mei đứng đối diện, nghiêng đầu cười.

Shikamaru thở dài, nhưng cũng gật đầu:

“Tớ không biết nữa. Dùng Mei Terumi làm mồi nhử là nước đi… rất bẩn, nhưng rất thông minh.”

Naruto nở nụ cười xấu xa:

“Mizukage sẽ giả vờ mời Kakashi-sensei đi dạo. Trong lúc đó, chúng ta sẽ bí mật bám theo. Tranh thủ mọi lúc mọi nơi, chúng ta phải lột mặt nạ bằng được.”

“Nếu thầy không kéo… Mei-sama có thể dùng tuyệt kỹ của riêng mình: nói chuyện về hôn nhân.”

Cả phòng im lặng một giây… rồi—

“Hay quá trời luôn!!!” – đồng thanh.
—-------------------
Trưa hôm đó – Tiệm mì Ichiraku, Konoha

Không khí trong làng yên bình. Ánh nắng nhẹ phủ xuống dãy mái nhà vừa mới tái thiết.

Trong góc phố nhỏ, tiệm mì Ichiraku – nơi từng chứng kiến hàng trăm lần Naruto ăn mì quên lối về – hôm nay đón hai vị khách đặc biệt.

Kakashi Hatake. Vẫn chiếc mặt nạ cũ. Vẫn cuốn sách “Icha Icha” trên tay.

Ngồi đối diện anh là Mizukage đệ ngũ – Mei Terumi, người đang cười rạng rỡ như thể hôm nay là lễ hội hoa anh đào.

“Kakashi-san, ta nghe nói ramen ở đây nổi tiếng lắm, đừng để phụ nữ ăn một mình chứ?”

Kakashi thở dài, nhẹ nhàng gấp sách:

“Nếu đã bị dẫn đến tận đây rồi… thì đành vậy.”

Phía sau quầy, một người đàn ông tóc hoa râm, khăn trùm đầu, tạp dề trắng… lên tiếng chào:

“Chào mừng đến với Ichiraku~!”

Là Naruto.

Cậu đã sử dụng Thuật Biến Hình để biến thân thành Teuchi sau khi đích thân “mời” hai cha con Teuchi và Ayame đi nghỉ dưỡng dưới sự tài trợ toàn phần từ Hokage Đệ Lục. Cậu hóa trang hoàn hảo, không chút kẽ hở.

Bên cạnh cậu là Ino, hóa thân thành Ayame – buộc tóc, đeo tạp dề, luyện nói giọng mũi cả buổi sáng.

Bên trong quán:

Shikamaru, Neji, Lee, Kiba, Shino, Hinata, Tenten, Sai – tất cả đều cải trang thành khách ăn mì bình thường.

Mỗi người ngồi ở vị trí đã tính toán.

Neji dùng Byakugan từ từ, Shino cho bọ lên trần nhà làm camera bí mật.

Tất cả đều có một mục tiêu duy nhất:

“Thấy được mặt thật của Kakashi-sensei!”

Mì được dọn lên.

Kakashi nhìn bát, rồi nhẹ nhàng gỡ găng tay phải.

“Mùi thơm thật. Tôi bắt đầu nhé. Itadakimasuuuuu…”

Tay trái đưa lên…

“SOẠT!” – mặt nạ được kéo xuống.

TẤT CẢ NÍN THỞ.

Khoảnh khắc lịch sử… mắt ai nấy đều dán chặt vào mặt Kakashi— Khi chiếc mặt nạ của anh còn một xíu nữa là bị lột xuống…

ẦMMMMMMM!!!

Jiraiya từ ngoài trời bị đấm văng xuyên qua vách gỗ, đập thẳng vào quầy ramen, hất tung cả bát mì lẫn đũa.

“ĐÓ LÀ TÀI LIỆU NGHIÊN CỨU NGHIÊM TÚC!! TA KHÔNG CÓ GIẤU!!!”

Tsunade ở phía sau, mặt giận đen như đáy nồi, tay còn bốc khói.

“Cái túi áo chứa sách đen không gọi là ‘giấu’ thì gọi là gì?!!!”

HỖN LOẠN.

Ino ngã dúi vào nồi nước lèo, Naruto trượt chân đập đầu vào thớt, Lee nhảy dựng lên đá văng cả ghế. Shikamaru phun nước dùng qua lỗ mũi.

Camera côn trùng của Shino rơi xuống nước canh ramen. Tắt sóng.

Khi mọi thứ bình tĩnh trở lại…

Kakashi đã thản nhiên húp thìa nước cuối cùng và đã đeo mặt nạ.

Chỉ có một người…

Mei Terumi – người ngồi ngay đối diện Kakashi, là người duy nhất nhìn thấy toàn bộ mặt thật.

Nàng không nói gì. Chỉ ôm má.
Hai mắt long lanh thành hình trái tim, miệng mỉm cười hạnh phúc không che giấu:

“…mỹ nhân như vậy… lại giấu đi bao năm trời…”

Naruto nắm tóc xé tạp dề:

“Tại sao?!! Tại sao chỉ mình bà ấy thấy!!!”

Ino gào lên:

“Em muốn chết ngay tại đây!!”

Hinata:

“Chuẩn bị kỹ càng đến vậy rồi… mà vẫn… hụt mất…”

Lee quỳ gối:

“Tôi không được thấy khuôn mặt thật của Kakashi-sensei… chính là nỗi thất bại lớn nhất đời tôi…”

Neji lặng im, rút khăn lau mặt.

Shino nhìn đám bọ bị luộc chín, mặt vẫn không đổi, nhưng tay siết nhẹ:

“…xấu hổ.”

Kakashi đứng dậy, thanh toán.

Vẫn nụ cười nhè nhẹ ấy:

“Cảm ơn vì bữa ăn.”

Anh rời khỏi tiệm. Không hề biết rằng… hôm nay, anh vừa vượt qua một kế hoạch lột mặt nạ gần như hoàn hảo nhất từ trước đến nay.

Chỉ có Mei Terumi đứng lại sau cùng, nhẹ nhàng chạm môi, thì thầm:

“…Kakashi-san…”