Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 235: Kakashi và Mizukage



Konoha – một tháng sau vụ "Lột mặt nạ thất bại."

Mizukage Mei Terumi – vẫn ở lại làng Lá.
Danh nghĩa là “du lịch ”, nhưng… ai cũng biết.

“Thực chất là theo đuổi Kakashi Hatake.”

Nàng xuất hiện gần như mỗi ngày trước cửa nhà Kakashi.

Sáng sớm: Gửi bánh onigiri do đích thân làm.

Buổi trưa: Đưa hộp cơm “vô tình” đặt nhầm đúng vị trí ngồi của Kakashi.

Chiều: Mượn thư viện Hokage đúng lúc Kakashi bước vào.

Dân làng nhìn nhau cười khúc khích. Từ genin tới jounin đều truyền tai:

“Làng Sương Mù quyết tâm rước rể rồi…”

Nhưng vấn đề là:

Kakashi vẫn… trốn.

Không từ chối. Không nhận lời.

Anh chỉ né, lùi, giả mù, và bình thản như thể không có gì đang diễn ra.

Naruto đứng từ trên tháp Hokage, nhìn thấy cảnh Kakashi giả bộ nói chuyện với một con mèo chỉ để tránh chạm mặt Mei.

Cậu cau mày.

“Kakashi-sensei… rốt cuộc là đang nghĩ gì vậy…”

Tối hôm đó – văn phòng Hokage, cửa đóng kín

Naruto gọi Kakashi đến.

Cậu ngồi phía sau bàn, khoanh tay, ánh mắt nghiêm túc:

“Sensei. Em hỏi thẳng.”

“Mizukage Mei Terumi… là một nữ nhân ưu tú, mạnh mẽ, xinh đẹp, lại không ngại theo đuổi thầy công khai.”

“Thầy là một người ưu tú. Vì sao lại trốn tránh?”

Kakashi trầm mặc. Anh đứng bên cửa sổ, ánh trăng hắt lên sống mũi cao gầy, đôi mắt vẫn lặng như hồ nước.

Một lúc sau, giọng Kakashi vang lên, nhẹ nhàng nhưng không trốn tránh:

“Naruto… em nghĩ cô ấy thích gì ở thầy?”

Naruto nhíu mày:

“Tất cả. Kỹ năng, trí tuệ, nhân cách. Cả sự cô đơn mà thầy luôn giấu.”

Kakashi bật cười nhẹ. Nhưng trong đó… không có sự vui vẻ.

“Vấn đề là ở đó.”

“Mei Terumi thích một người hoàn hảo.”

“Còn ta… chỉ là một kẻ từng thất bại, từng mất bạn, từng giết đồng đội, và từng… tự trách mình cả đời.”

Naruto im lặng.

Ánh mắt cậu không còn là của một học trò – mà là của một Hokage:

“Nếu thầy cho rằng mình không xứng… thì cũng đừng tước mất quyền lựa chọn của nàng ấy.”

“Mei Terumi đâu có nói muốn yêu một người hoàn hảo.”

“Nàng ấy đang chọn thầy – người thật, với tất cả vết thương và quá khứ.”

Kakashi im lặng. Một lúc lâu sau, anh nói khẽ:

“Thầy… không dám đáp lại tình cảm của Mei.”

Naruto cau mày.

“Tại sao?”

Kakashi hạ giọng, như sợ chính mình nghe thấy lời vừa thốt ra:

“Vì trong tim ta… vẫn có một người.”

Naruto sững lại. Mắt mở to, rồi như vụt sáng:

“…Là Nohara Rin.”

Kakashi gật đầu. Cái gật nhẹ, nhưng bao hàm trong đó một áp lực nặng nề. Anh cúi thấp đầu, giọng trầm như giấu trong tro tàn:

“Khi bắt giữ Obito… thầy đã nghe em nói rằng sẽ hồi sinh Rin.”

“Lúc đó… trong tim thầy bỗng chấn động.”

“Dù lý trí bảo không thể… thầy vẫn hy vọng…rằng điều em nói là sự thật.”

Naruto im lặng nhìn người thầy – người mà cả đời chưa từng thể hiện mong cầu cá nhân – lần đầu lộ ra một góc rất thật của trái tim.

Rồi đột nhiên, cậu nở một nụ cười.

Không phải giễu cợt. Không phải thương hại.

Một nụ cười nhẹ – đầy ấm áp.

“Hóa ra… Kakashi-sensei vẫn là Kakashi-sensei.”

“Vẫn rất nặng tình như xưa.”

“Và thầy yên tâm… lúc em nói sẽ hồi sinh Nohara Rin…em không hề nói chơi.”

“!!”

Kakashi như bị sét đánh.

Trong một tích tắc, người đàn ông luôn điềm đạm, luôn trốn tránh – xông thẳng tới, hai tay nắm lấy vai Naruto, mắt trợn lớn:

“Thật sao?! Em nói nghiêm túc chứ?! Có cách thật sao?! Naruto!”

Naruto không gạt tay ra, chỉ gật đầu chắc chắn.

“Không phải bây giờ. Nhưng em chắc chắn đến tám phần là có thể.”

Kakashi siết tay lại. Ánh mắt lấp lóe ánh sáng… của một kẻ suýt chết khô giữa sa mạc được nghe thấy tiếng nước.

Nhưng rồi… Naruto lại hỏi:

“Vậy… còn Mizukage?”

Câu hỏi đó khiến cả vai Kakashi… chùng xuống. Anh buông tay khỏi vai Naruto, quay mặt đi, giọng nhỏ lại:

“…Ta có một chút rung động.”

“Nhưng… cũng vì vậy, ta sợ. Sợ làm tổn thương Mei. Sợ… mình khiến nàng ta buồn.”

“Nên ta trốn tránh.”

Ngay lúc ấy…

Một cơn gió nhẹ thổi xuyên qua khe cửa phòng.

Cánh cửa gỗ khẽ mở.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Mei Terumi – Mizukage đệ ngũ – đang đứng đó.

Ánh mắt nàng dán chặt vào Kakashi.

Nàng đi vào đứng đối diện hai thầy trò.

Im lặng một giây.

Rồi— giọng nói cất lên, không hề run, không hề gượng gạo.

“Chỉ vì chuyện đó… mà anh trốn tôi suốt cả tháng?”

“Vì anh mang trong tim hình bóng một cô gái đã khuất… mà không dám đối mặt với tôi?”

Kakashi mở miệng, định nói gì đó—

“Im đi.” – Mei cắt ngang, giọng không to, nhưng cực kỳ dứt khoát.

“Nếu như anh đã yêu người ấy sâu đậm đến thế…”

“Tôi hiểu. Tôi không phải không thể chấp nhận một người đã có quá khứ.”

“Nhưng tôi cũng không phải loại đàn bà yếu đuối sẽ lùi bước trước một cái bóng.”

Nàng đứng thẳng lưng, mắt nhìn thẳng vào mắt Kakashi — không một tia né tránh, không một chút mềm yếu.

“Ta tuyên bố rõ ràng – Kakashi Hatake. Cho dù Nohara Rin có trở lại thật…Thì bổn cô nương vẫn phải là chị đại.”

Naruto: há mồm.

Kakashi: há mồm.

Cả hai người đàn ông mạnh mẽ nhất Konoha… bị ép vào câm lặng hoàn toàn.

Mei nhẹ nhàng vuốt tóc, xoay người rời đi. Trước khi bước ra khỏi cửa, nàng còn quay đầu lại, nhếch môi cười:

“Chị đây đã chấm anh rồi...”

“Đừng hòng thoát.”

Cạch.

Cánh cửa khép lại.

Bầu không khí nổ tung… trong sự sững sờ toàn diện.

Naruto quay sang Kakashi, mặt đơ toàn tập:

“…Em nên gọi thầy là may mắn… hay đáng thương nữa đây?”

—-------------------------
Đêm hôm sau, Naruto bí mật đến gặp Mizukage Mei Terumi.

Naruto đứng đợi sẵn, thấy Mei đến lập tức lên tiếng.

“Cảm ơn vì đã đến, Mizukage-sama.”

Mei khẽ mỉm cười:

“Gặp riêng ta như vậy… là để thuyết phục ta rút lui à?”

Naruto khẽ lắc đầu.

“Không. Tôi chỉ muốn nói rõ một việc — chuyện tôi từng nói với Kakashi-sensei… về việc hồi sinh Nohara Rin…”

“…là hoàn toàn nghiêm túc.”

Mei không biểu cảm. Nhưng ánh mắt tối lại. Naruto tiếp tục:

“Nếu Mizukage-sama thực sự không chịu được việc phải san sẻ người mình thương…thì tốt nhất là đừng theo đuổi cuộc tình này từ bây giờ.”

Gió thổi nhẹ.

Trong vài giây, giữa sân vắng chỉ còn tiếng gió và… áp suất đè xuống từ ánh nhìn của một nữ nhân có thể nung chảy cả băng sơn.

Mei Terumi khẽ cười.

Nhưng đó không phải là nụ cười dịu dàng thường ngày. Mà là nụ cười… nữ vương tuyên bố chiến tranh.

“Hokage-dono.”

“Những lời ta nói trước mặt cậu và Kakashi… đều là thật lòng.”

“Ta không ngại… nếu Kakashi có thêm một người. Một người ưu tú như Kakashi đương nhiên sẽ không thể thiếu được những cô gái bên mình. Chính Hokage đây là một ví dụ.”

“Ta không sợ… nếu cái bóng tên Rin kia thực sự quay về.”

Cô bước lên một bước. Mắt đối mắt Naruto.

“Nhưng nhớ cho kỹ một điều.”

“Chỉ có một người duy nhất được làm CHỊ ĐẠI.”

“Và người đó… là ta.”

Naruto nuốt nước bọt.

Tự dưng… cảm thấy hơi lạnh gáy.

“Rồi…”

“Vậy thì… chúc thầy Kakashi may mắn…”

“…thật sự là cần nhiều may mắn.”

—---------------------------------
Một buổi chiều Konoha yên bình.

Gió lướt qua hàng cây hai bên đường, tiếng quạ lười biếng kêu vọng từ xa. Không khí nhàn tản và có chút… lãng mạn.

Trên con đường nhỏ gần hồ Sen phía sau khu hành chính, hai người đang tản bộ song song. Không ai nói gì, nhưng khoảng cách giữa họ… chỉ còn nửa bước chân.

Kakashi Hatake. Vẫn đội mặt nạ, tay đút túi, bước đi rất… “vô thức”.

Mei Terumi thì váy dài màu ngọc, tóc xoã nhẹ, tay giữ quai túi nhỏ — khuôn mặt nhẹ ửng hồng.

Không ai nói gì, nhưng không khí giữa họ ấm lên từng chút.

Vấn đề là—

Kakashi dù không còn trốn tránh, nhưng cứ đi cạnh Mei là… tai anh lại nóng ran. Mỗi lần Mei quay sang cười — dù chỉ là nhẹ — là anh nhìn sang hướng khác liền.

“Này Kakashi… có thật là shinobi không đó?” – Mei từng trêu như vậy.

Nhưng đời vốn không yên bình mãi.

Đúng lúc cả hai vừa rẽ vào đường chính—

“OHHHHHOOOOO?!?”

Gai, Asuma, Shikaku, Inoichi – bốn ông thần kỳ cựu – vừa từ quán trà bước ra, ánh mắt chạm trán “cặp đôi đang dạo phố”.

Gai:

“KAKASHI, QUẢ ĐÚNG LÀ THANH XUÂN BẤT DIỆT!!!”

Asuma:

“Không thể tin được… cuối cùng cũng có người chịu kéo được hắn ra khỏi quyển sách đó…”

Shikaku:

“Trông ngượng ngùng kìa, như đám Genin vậy.”

Inoichi:

“Ghi lại, ghi lại! Phải ghi lại!”

Kakashi đứng chết trân tại chỗ, cả người hơi rung lên. Lúc này anh ước gì có có thể độn thổ trốn biệt.

“Ta… chỉ là đi dạo thôi…”

Mei đứng bên cạnh, mặt đỏ ửng từ tai tới cổ. Tay siết nhẹ váy, mắt nhìn xuống chân.

Nhưng… môi vẫn khẽ mím cười.

Gai lao tới ôm vai Kakashi:

“Cậu thật sự thay đổi rồi!! Để tôi dạy cậu cách cầu hôn bằng một bài thể lực đặc biệt!”

Asuma châm điếu thuốc:

“Nhớ rủ anh em đến ăn cưới sớm nhé.”

Kakashi lúc này đã từ trắng chuyển sang… xám tro.

“Làm ơn để tôi chết đi cho rồi…”

Mei khẽ nói nhỏ, chỉ để Kakashi nghe thấy:

“Anh mà dám bỏ chạy bây giờ…”

“…thì đừng trách.”

Kakashi hóa đá.