Một buổi sáng, tại văn phòng Hokage.
Không khí bên trong yên tĩnh, hồ sơ được sắp xếp gọn gàng trên bàn làm việc. Naruto vừa đặt bút ký xong văn kiện cuối cùng thì cửa phòng khẽ gõ ba nhịp.
“Mời vào.”
Cánh cửa mở ra.
Hai người bước vào. Một người đàn ông tóc hồng đã bạc đi nhiều, gương mặt cương nghị nhưng mỏi mệt.
Một người phụ nữ với ánh mắt sắc bén, nhưng nay đã nhòa đi bởi sự lo lắng hiện rõ.
Kizashi và Mebuki Haruno.
Cha mẹ của Haruno Sakura.
Naruto hơi sững lại.
“Kizashi-san… Mebuki-san…”
Họ không ngồi. Chỉ đứng thẳng trước bàn làm việc, rồi cùng cúi người thật sâu.
Mebuki nói trước. Giọng bà không run, nhưng mang đầy sự nhẫn nhịn:
“Xin lỗi vì đến không báo trước, Hokage-sama.”
“Chúng tôi không đến để xin tha tội. Chúng tôi không dám. Con gái chúng tôi đã đi con đường mà không ai mong muốn.”
“Chúng tôi biết… nó là Phản Nhẫn.”
Kizashi tiếp lời, từng chữ như dao cắt vào chính mình:
“Nhưng… chúng tôi đến đây… với tư cách cha mẹ…muốn xin một đặc ân duy nhất.”
“Xin được gặp lại con gái… một lần.”
Không gian lặng như tờ.
Naruto ngồi im sau bàn làm việc. Bút trong tay cậu hơi khựng lại.
“Hai người biết… cô ấy hiện đang bị biệt giam. Nơi đó… không cho phép bất kỳ ai tiếp xúc, kể cả thân nhân.”
Mebuki gật đầu. Giọng bà khàn đi:
“Chúng tôi biết… và cũng không mong Hokage phá luật.”
“Nhưng… dù chỉ là được nhìn thấy nó qua lớp kính…chỉ để biết rằng nó còn sống…chỉ để nói rằng… chúng tôi vẫn còn là cha mẹ nó.”
Naruto im lặng rất lâu.
Hình ảnh Sakura ngày còn nhỏ – cột tóc cao, hay hét lên “Naruto đồ ngốc!” – thoáng hiện trong đầu cậu.
Rồi cả hình ảnh Sakura ngày rời bỏ Konoha, mang theo ánh mắt kiên quyết để đi theo Sasuke.
Naruto trầm ngâm, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt bàn như đang cân đo từng chữ, từng hậu quả.
Cậu suy tính rất lâu. Không phải vì thiếu quyết đoán, mà bởi vì điều này chạm đến ranh giới giữa pháp luật và tình người.
Cuối cùng, cậu ngẩng đầu, giọng điềm tĩnh nhưng chắc nịch:
“Sáng mai. 8 giờ. Có mặt tại cổng số 3 của trại giam. Thời gian thăm gặp tối đa 30 phút. Gặp mặt qua lớp kết giới chakra. Có đội giám sát đi cùng. Không có ngoại lệ.”
Hai vợ chồng Haruno đứng khựng một nhịp. Rồi gần như cùng lúc — cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn Hokage-sama. Cảm ơn… từ đáy lòng.”
—--------------------------
Khu biệt giam – sáng hôm sau.
Hành lang dài, vắng lặng, tường được bao bọc bằng lớp kết giới chakra dày đặc. Không một âm thanh dư thừa. Chỉ có sự im lặng chết chóc
Naruto dẫn đường, phía sau là Kizashi và Mebuki Haruno, cả hai im lặng suốt chặng đường.
Cánh cửa thép mở ra.
Phòng giam tạm tiếp xúc – một mặt kính chakra phân chia không gian, hai lính ANBU đứng ở hai bên.
Sakura Haruno đã được dẫn tới từ trước, huyệt đạo chakra đã bị phong ấn, mắt vẫn ánh lên vẻ tức giận khi thấy người bước vào là Naruto.
“Là cậu à?” – giọng cô ta gằn lại, môi mím chặt.
“Còn đến đây làm gì? Hay lại định dùng ảo thuật đánh tôi ngã sấp mặt thêm lần nữa?”
Naruto không thay đổi sắc mặt. Ánh mắt lam nhạt vẫn lạnh như nước hồ mùa đông.
“Tôi không giết cô… đã là nhân nhượng rồi.”
Sakura khựng lại. Nhưng vẫn cố nói giọng cao hơn:
“Tôi chỉ—”
“Chỉ cái gì?” – Naruto cắt lời. Giọng cậu không lớn. Nhưng từng chữ, từng nhịp, ép xuống tim người đối diện như tảng đá.
“Cô tự ý bỏ đi. Theo đuổi ảo tưởng. Cắt đứt quan hệ làng. Tiếp xúc tổ chức khủng bố cấp S.”
“Cô nghĩ những việc đó chỉ liên quan đến riêng cô?”
Sakura nắm chặt tay, định phản bác – nhưng Naruto không cho cơ hội.
“Cô bỏ đi như một đứa trẻ giận dỗi, nhưng hậu quả lại đè lên vai cha mẹ mình – hai người đang đứng ngay sau tôi.”
“Cô có bao giờ nghĩ tới lúc họ nhận thông báo cô gia nhập Akatsuki? Lúc họ phải đứng trước hàng trăm ánh mắt trong làng, cúi đầu nhận lỗi thay con mình?”
Sakura mở miệng—Nhưng không thành lời.
Mắt chuyển từ Naruto sang… phía sau lớp kính.
Mebuki – mắt đỏ hoe nhưng gương mặt cứng rắn. Kizashi – gầy hơn trước, nhưng vẫn cố mỉm cười khi con gái nhìn về phía mình.
Không ai nói gì.
Sakura chỉ lặng thinh. Tay cô run run, siết chặt nhưng không nói ra nổi một câu "xin lỗi".
Naruto hạ thấp giọng, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao:
“Tôi không cần lời biện minh. Nhưng nếu cô còn tự coi mình là con gái của hai người họ…thì học cách trưởng thành đi. Đừng chỉ biết nghĩ cho bản thân nữa.”
Sakura cúi đầu. Không nói gì. Không cãi nữa.
Chỉ đứng im, rất lâu.
Cô đứng yên, như thể sức lực đã bị rút cạn. Ánh mắt cô rơi xuống chân mình — như đang nhìn vào cái hố sâu mà chính cô đã tự đào ra.
Phía bên kia lớp kính bảo.
Mebuki nắm chặt vạt áo. Kizashi siết tay vợ nhưng vẫn nhìn con gái bằng ánh mắt không hề oán giận.
Sakura run giọng.
“Con… không định quay lưng với hai người.”
“Con chỉ nghĩ… nếu tự làm được một điều gì đó lớn lao… thì sau này khi quay về, sẽ không còn là đứa vô dụng chỉ biết núp sau lưng người khác…”
Naruto nhíu mày nhưng không nói.
Sakura vẫn cúi đầu, vai hơi run.
“Con ghét cái cảm giác bị bỏ lại phía sau. Con muốn mạnh hơn, muốn chứng minh con cũng là một Kunoichi thực thụ. Nhưng…”
“…con đã đi quá xa.”
Mebuki nói khẽ, giọng nghẹn:
“Sakura…”
Sakura ngẩng lên. Mắt đỏ hoe.
“Con không xin được tha thứ. Không mong mình được quay lại. Nhưng con…con chỉ muốn nói rằng con nhớ hai người. Và… con xin lỗi.”
Cả phòng giam chìm trong im lặng
Sakura đã nói lời xin lỗi. Kizashi và Mebuki vẫn đứng đó, chưa bước ra, cũng chưa mỉm cười.
Nhưng khoảng cách giữa họ – dù bị ngăn bởi lớp kính chakra – đã dịu lại một chút.
Naruto lặng im đứng sau lưng cả ba. Cậu quan sát đủ lâu. Rồi quay lưng.
“Thời gian cho phép là 30 phút. Tôi sẽ rời khỏi phòng quan sát. Các người có thể nói chuyện… như một gia đình. Sau đó đội Anbu sẽ dẫn hai người ra ngoài.”
Không ai đáp. Nhưng tất cả đều biết – đó là sự nhân nhượng lớn nhất mà Hokage có thể làm.
Naruto bước ra khỏi phòng. Cánh cửa khóa lại phía sau.
Lúc quay lưng, anh thoáng nghe giọng Sakura khẽ nói:
“Mẹ… cha… dạo gần đây ở trại… con không ăn nổi mấy món… có thể… kể cho con nghe chuyện làng đi…”
Hành lang khu biệt giam – Naruto bước nhanh, không quay lại.
Đích đến tiếp theo:
Phòng biệt giam số 6 – vùng tối sâu nhất của trại.
Ở đây bố trí rất nhiều trạm canh gác, nơi này một kẻ duy nhất bị giam riêng biệt…
Uchiha Sasuke.
Naruto dừng trước cửa, chìa tay ra. ANBU phụ trách chạm tay ấn niệm – kết giới chakra tách ra, mở lối vào.
Naruto bước thẳng vào.
Phòng giam lạnh lẽo và tối tăm.
Ngồi giữa nền đá là một thanh niên khoác áo tù nhân màu tro, tóc đen dài rối, mắt cụp xuống, hai tay đặt lặng lẽ trên đầu gối.
Sasuke Uchiha mở mắt, không có ý định chào hỏi.
Naruto không nói gì.
Hai người – hai hướng ánh nhìn – nhưng không ai lên tiếng trước.
Sự im lặng như bóp nghẹt cả gian phòng.
Rốt cục Naruto phá tan sự im lặng.
“Ta không đến đây để hỏi ‘ngươi có khỏe không’. Vì loại người như ngươi… không đáng để hỏi điều đó nữa.”
Sasuke nhướn mày một chút, nhưng không đáp.
Naruto bước vào phòng. Cánh cửa khép lại phía sau. Không khí lạnh rít. Mỗi bước chân vang vọng như kim loại đập vào đá.
Sasuke Uchiha – người từng là đồng đội với cậu – giờ đây chỉ ngồi bất động, lưng dựa tường, ánh mắt như tro tàn, không phản ứng.
Naruto tiếp tục, giọng lạnh lẽo:
“Từ ngày ngươi rời khỏi Konoha, phản bội đồng đội, hợp tác với Akatsuki, rồi tấn công cả Tứ Đại Quốc, sau đó lại tấn công chính nơi sinh ra mình… ngươi đã bao giờ dừng lại, tự hỏi một điều chưa?”
“Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”
Sasuke vẫn im lặng. Mắt đen sâu thẳm, không còn tia oán hận như trước – nhưng lại lạnh lẽo một cách trơ lì.
Naruto gằn giọng, ánh mắt lạnh như băng:
“Ta hỏi lại lần nữa… rốt cuộc ngươi muốn cái quái gì?”
“Giết người? Phục thù? Lật đổ Hokage?”
“Ngươi phá mọi thứ chỉ để rồi ngồi đây… như một kẻ vô hồn không dám nhìn lại chính mình à?”
Trong khi lời nói lạnh lùng tuôn ra, tay còn lại của Naruto – che khuất trong tay áo – đã khẽ chạm vào cổ tay Sasuke.
Một thiết bị nhỏ, chỉ bằng ngón cái, chớp lên ánh sáng xanh trong một giây — quét nhanh tế bào biểu bì, lấy mẫu gen.
Toàn bộ thao tác được hoàn tất chỉ trong 2 giây, hoàn toàn kín đáo.
Sasuke không phản ứng. Hoặc là không nhận ra. Hoặc là… không còn quan tâm.
Hắn chỉ nhếch môi. Một nụ cười không vui:
“Và bây giờ, Hokage đứng đây để giảng đạo lý à?”
Naruto thả cổ áo, đẩy hắn ngồi lại xuống sàn.
“Không. Hokage đứng đây… để nhìn thẳng vào mặt một thằng phản bội.”
“Ta không giết ngươi . Vì giết ngươi quá dễ.”
“Nếu như không phải công lao của Itachi cùng với lời khẩn cầu của hắn, thì ta đã bóp chết ngươi từ lâu rồi.”
Im lặng.
Sasuke không phản bác. Cũng không cúi đầu.
Chỉ là… ánh mắt có một tia lay động, rất nhỏ. Rất thoáng.
Naruto chậm rãi nói, giọng hạ xuống nhưng lạnh hơn cả lưỡi kiếm:
“Ngươi tưởng mình là kẻ duy nhất chịu đau? Ngươi nghĩ rời khỏi Konoha là hành động cao thượng, vượt lên mọi thứ? Sai rồi.”
“Ngươi chỉ là một thằng nhóc yếu đuối, chạy trốn vì sợ phải đối mặt với sự thật rằng ngươi không cứu được ai. Không cả gia tộc, không cả bạn bè, và giờ – không cứu nổi chính mình.”
Sasuke siết nắm tay. Một vệt chakra chập chờn thoáng qua cổ tay bị phong ấn.
Nhưng… rồi tan biến.
Vì chính hắn cũng không còn muốn cãi nữa.
Naruto bước lùi lại một bước. Trước khi rời đi, cậu chỉ nói đúng một câu:
“Ngươi sống tiếp đi. Và nhớ rằng… kể cả khi thế giới này tha thứ cho ngươi - ta thì không.”
Cánh cửa phòng giam đóng lại.
Sasuke cúi đầu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn cười nhạt — không phải vì bất cần… Mà vì hắn hiểu: người bạn năm xưa, đã thực sự bỏ lại mình rồi.
—------------------------
Naruto rời khỏi khu biệt giam số 6.
Hành lang lạnh, ánh sáng trắng chiếu xuống từ kết giới chakra phía trên đầu. Cậu bước từng bước nặng nề nhưng vững chãi, không ngoảnh đầu lại.
Lúc vừa rẽ qua khúc cua đầu hành lang, một bóng người đã đứng sẵn.
Mặc áo choàng đen Anbu. Ánh mắt như có thể nhìn xuyên lòng người.
Uchiha Itachi.
Naruto khựng lại. Nhưng không ngạc nhiên.
“Ngươi vẫn thích xuất hiện bất ngờ như thế nhỉ?”
Itachi không đáp, chỉ bước chậm tới. Ánh mắt lướt qua cánh cửa phòng giam sau lưng Naruto, rồi dừng lại ở cậu.
“Cậu nặng lời với nó như thế… có cần thiết không?”
Naruto nhìn thẳng. Không tránh.
“Không. Không gay gắt chút nào. Nếu muốn Sasuke tỉnh ra, thì trước hết hắn phải tự thấy được vết thương của mình đã gây ra cho người khác sâu đến mức nào.”
Itachi im lặng một lúc. Rồi gật đầu.
“Cậu đã lớn rồi, Naruto. Không còn là thằng bé ồn ào ngây thơ như xưa nữa.”
Naruto nhìn Itachi, ánh mắt kiên định:
“Vì nếu ngày đó tôi vẫn giữ cái ngây thơ đó…thì Sasuke hôm nay đã không còn mạng để ngồi mà hối hận.”
Itachi mỉm cười:
“Ta… sẽ tiếp tục nói chuyện với nó.”
Naruto quay đầu lại, ánh mắt dịu xuống.
“Ừ.”
“Ta giao việc đó cho ngươi.”
Naruto rời đi, tấm áo choàng Hokage phấp phới sau lưng.
—-----------------------
Trụ sở nghiên cứu của Orochimaru – tại căn cứ địa cũ của Root.
Naruto vừa bước vào, một mái tóc đỏ quen thuộc xuất hiện.
Karin – vẫn bộ đồ trắng đỏ, kính dày và nụ cười nửa trêu nửa mỉa mai:
“Hokage-sama, thật đúng lúc. Orochimaru-sama vừa nói… ngài thể nào cũng tới.”
Naruto nhíu mày.
“Hắn ta nói vậy từ bao giờ?”
Karin chỉnh lại kính, nhếch môi:
“Từ hôm qua. Và hắn bảo… hôm nay ngài sẽ tự mình mang mẫu gen đến.”
Naruto khựng lại một nhịp. Trong lòng hơi siết lại.
"Lão quái vật đó… vẫn đoán được quá nhiều."
Cánh cửa kính tự động mở ra. Phòng thí nghiệm bên trong vẫn như trước — ánh sáng trắng xanh, vô số ống nghiệm, tủ đông.
Orochimaru đang đứng trước một màn hình lớn. Trên đó là hình ảnh các chuỗi gen, chakra đồ thị, cấu trúc tế bào liên kết.
Naruto bước vào.
“Ta đến rồi. Nghe nói ngươi có gì muốn cho ta xem?”
Orochimaru xoay người lại. Đôi mắt rắn vẫn như cũ, miệng cong lên cười như vừa khám phá ra một món đồ chơi thú vị:
“Naruto-kun… Ngươi đến thật đúng lúc… Vừa hay thí nghiệm lớn của ta đã cho ra một thành quả vô cùng đặc biệt.”
Naruto nheo mắt.
“Ta đang nghe.”
Orochimaru gật đầu, mỉm cười. Nhưng nụ cười lần này… không mang vẻ độc ác, mà là một dạng tò mò hưng phấn thuần túy.
“Kết quả sẽ khiến ngươi hứng thú đấy. Đi theo ta.”
Orochimaru dẫn Naruto đi sâu vào phòng thí nghiệm ngầm. Cánh cửa phong ấn mở ra, một căn phòng lạnh lẽo hiện lên trong làn sương mỏng. Ở giữa phòng, một bể chứa lớn nổi bật trong ánh sáng nhạt – bên trong, một cơ thể trắng toát đang lơ lửng trong dịch thể nuôi dưỡng.
Naruto cau mày. Cậu nhận ra nó ngay lập tức: một tên Zetsu trắng.
“Ngươi... nhân bản thành công?” – giọng Naruto trầm xuống, có phần kinh ngạc.
Orochimaru gật nhẹ, ánh mắt lóe lên hứng thú:
“Không chỉ là nhân bản. Đây là phiên bản được cường hóa. Tế bào ổn định, chakra mạnh, khả năng tái tạo vượt trội.”
Hắn nghiêng đầu, tay đặt lên mặt bể:
“Ta đã thử nghiệm cấy chakra tự nhiên, tế bào Hashirama, và một lượng nhỏ gen Jugo. Kết quả vượt xa mong đợi. Cơ thể này đủ điều kiện để làm vật chứa cho nghi thức Uế Thổ Chuyển Sinh.”
Naruto im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu. Ánh mắt hiện rõ sự hứng thú:
“Tốt. Rất tốt.”
Orochimaru liếm môi, giọng lẩm bẩm như nói với chính mình:
“Nếu có thêm nhiều mẫu Bạch Zetsu khác… ta có thể nâng cấp chúng hơn nữa. Tạo ra những ‘vật chứa’ đủ mạnh để có thể hồi sinh bất kỳ ai tới thời kỳ đỉnh phong.”
Naruto suy nghĩ trong chốc lát. Rồi quay người.
“Đi theo ta. Có chỗ này ngươi cần xem.”
—---
Một lúc sau.
Cả hai có mặt tại một khu vực nằm sâu dưới lòng đất, được phong tỏa bằng nhiều lớp phong ấn cùng các trạng canh gác. Phía trước là Gedo Mazo – cơ thể khổng lồ đang trong trạng thái bất động, bị khóa bằng kết giới đặc biệt.
Từ những vết rách trên da thịt tượng, từng dòng dịch thể màu trắng sền sệt rò rỉ chậm chạp. Không khí nơi này tạo ra cảm giác vô cùng áp bách.
Orochimaru lập tức sững người.
“Thứ này là…”
Hắn bước nhanh đến, quỳ xuống cạnh một vết rò, rút ra ba bình thủy tinh từ tay áo. Mắt hắn lóe lên như thú hoang vừa phát hiện miếng mồi quý giá.
“Là dịch thể nền tạo nên Zetsu trắng nguyên thủy… thuần khiết và chưa bị biến dị.”
Orochimaru hạ thấp giọng, gần như thì thầm:
“Thứ này… đủ để tạo ra cả trăm mẫu thử.”
Hắn cẩn thận thu thập từng giọt, từng mẫu, ánh mắt sáng rực như đang chạm tới giới hạn mới của khoa học nhẫn thuật.
Naruto đứng im phía sau, không nói gì. Chỉ quan sát.
Thu thập xong, Orochimaru bật dậy, không nói một lời. Hắn quay người, tấm áo choàng phất mạnh, rảo bước rời đi.
“Ta phải quay về ngay. Phải kiểm tra tính tương thích tế bào trước khi dịch thể biến đổi.”
Naruto không ngăn lại. Cậu chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt xoáy sâu vào Gedo Mazo:
“Đúng là Orochimaru…"
—----------------------------
Bảy ngày sau.
Naruto bước vào phòng thí nghiệm của Orochimaru. Không khí vẫn lạnh lẽo, đèn vẫn vàng nhạt, nhưng lần này… một thứ gì đó rất khác đang chờ đợi cậu.
Orochimaru đứng giữa gian phòng, tay đeo găng mổ, ánh mắt đầy phấn khích. Trên bàn thí nghiệm trước mặt là một hộp thủy tinh đặc biệt, bên trong đặt hai con mắt đỏ sậm – đôi Mangekyou Sharingan với hoa văn xoáy đặc trưng của Uchiha Shisui.
“Lần này…” – Hắn liếm môi, giọng như rắn trườn qua tai – “Ta nghĩ… sẽ khiến ngươi thích thú hơn lần trước.”
Naruto bước lại gần. Nhìn vào đôi mắt trong hộp, cậu hơi khựng lại.
“Mắt trái của Shisui… và mắt phải…”
“Ta vừa mới hoàn tất tái tạo.” – Orochimaru cắt lời, tự hào – “Từ con mắt trái còn sót lại và một lượng nhỏ tế bào của Uchiha Shisui mà ta thu thập được, ta đã thành công mô phỏng lại cơ cấu di truyền của mắt phải Shisui.”
Naruto cau mày:
“Chức năng?”
Orochimaru nhún vai, ánh mắt lóe lên:
“Không chắc chắn. Mắt trái của Shisui là Kotoamatsukami – Ảo thuật cấp cao, thao túng ý chí mà không ai nhận ra. Nhưng mắt phải… chưa ai từng chứng kiến nó được sử dụng. Có thể… giống, có thể khác, có thể mạnh hơn.”
Cậu trầm ngâm nhìn hộp mắt vài giây. Không khí đặc quánh.
Một lúc sau, Naruto lên tiếng, giọng bình tĩnh:
“Cấy luôn được chứ?”
Orochimaru mỉm cười dài:
“Được. Ngay bây giờ cũng được. Cơ thể ngươi tương thích hoàn toàn.”
Naruto lặng im vài giây, rồi rút một cuộn giấy niêm phong đặc biệt từ trong áo.
“Không phải ta.”
Orochimaru nheo mắt. Ngay khoảnh khắc đó—Naruto đưa tay kết ấn.
Vụt một cái, một bóng áo choàng đen với mái tóc dài và ánh mắt tĩnh mịch xuất hiện phía sau Naruto.
Itachi Uchiha.
Orochimaru khẽ bật cười, đầy bất ngờ:
“Ồ… vậy ra, ngươi định giao đôi mắt này cho… Itachi?”
Naruto gật đầu, giọng lạnh lẽo:
“Mangekyou của hắn dù sao cũng sẽ dẫn tới mù lòa nếu dùng quá độ. Nếu ghép cặp mắt Shisui – không chỉ hồi phục, mà còn có thể tạo ra Mangekyou Sharingan Vĩnh Hằng.”
Itachi không nói gì. Ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên đôi mắt của người bạn cũ. Một thoáng trầm mặc, rồi nhẹ giọng:
“Shisui… vẫn luôn nói… nếu một ngày nào đó cần sức mạnh để bảo vệ Hòa Bình, hãy dùng mắt cậu ấy.”
Orochimaru liếc sang Naruto, gật nhẹ:
“Chuẩn bị đi. Phẫu thuật sẽ bắt đầu trong một giờ.”