Orochimaru vẫn chưa hoàn toàn dọn dẹp bàn thí nghiệm sau ca ghép mắt của Itachi thì Naruto bước lại gần.
“Orochimaru,” – giọng Naruto vang lên rõ ràng – “ta muốn có Rinnegan.”
Orochimaru khựng lại.
“…Cậu chọn yêu cầu thật thú vị.” – Giọng hắn trầm và mềm, như đang thì thầm với chính mình – “Rinnegan… con mắt của huyền thoại…”
Hắn bước chậm tới bên bàn, ngón tay khẽ gõ lên mặt kính.
“Từ trước đến nay, chỉ có Lục Đạo Tiên Nhân sở hữu nó một cách tự nhiên. Thứ sức mạnh ấy... vượt ngoài phạm vi di truyền thông thường.”
“Pain, thủ lĩnh cũ của Akatsuki… là trường hợp hiếm hoi. Cho đến giờ… ta vẫn chưa giải mã được cơ chế hình thành đôi mắt đó trong cơ thể hắn.”
Orochimaru dừng lại, mắt nheo lại sắc lạnh:
“Cậu đang khiến ta gặp một bài toán không có lời giải.”
Naruto không đáp. Chỉ mỉm cười nhẹ.
—Chíu!
Sharingan trong mắt trái lóe lên.
Ngay lập tức, một luồng chakra tinh vi được nén trong con mắt truyền thẳng sang Orochimaru – không áp lực, không tấn công – mà là thông tin. Dữ liệu. Tri thức mật độ cao.
Orochimaru khựng lại một nhịp. Hai mắt khẽ nhắm, sắc mặt tối đi vài phần.
Rồi hắn bật khẽ một tiếng cười.
“…Thì ra là vậy.”
Giọng hắn lúc này vô cùng hưng phấn:
“Uzumaki, Senju, Uchiha… đều là nhánh tách từ huyết thống của Lục Đạo Tiên Nhân.”
Naruto lấy từ áo choàng ra hai quyển sách, bìa cũ nhưng dày, một màu đen ánh thép – Di Truyền Học Quyển II và III. Được khắc bằng loại mực phong ấn đặc biệt, phát ra chakra yếu ớt như nhịp tim.
“Đây là hai phần còn lại của quyển sách di truyền học. Ta đưa cho ngươi để hỗ trợ nghiên cứu.”
Orochimaru nhận lấy, tay không run. Nhưng ánh mắt hắn dừng lại trên tên quyển sách rất lâu. Một nụ cười mỏng nở trên môi, như thể hắn đang đứng trước một kho báu ngầm chôn sâu trong nền đất.
Hắn chậm rãi lật trang đầu tiên. Không có lời khen ngợi. Không có thốt lên kinh ngạc. Chỉ có sự im lặng đến rợn người.
“…Không tồi.”
Hắn gập sách lại.
“Với lượng dữ liệu và tri thức này, và mẫu gen phù hợp… ta có thể thử… Nhưng sẽ mất thời gian.”
Naruto đặt lên bàn thêm một ống nghiệm.
“Mẫu tế bào của Sasuke. Kết hợp với máu Uzumaki từ ta.”
Orochimaru khẽ cười, không nhìn Naruto nữa:
“Cậu biết cách ép người khác làm việc cho mình rất khéo đấy.”
Hắn quay lưng, vừa bước vừa nói:
“Ta sẽ nghiên cứu. Nhưng đừng trông mong kết quả có sớm.”
Naruto gật đầu.
“Ta có đầy đủ kiên nhẫn.”
Orochimaru dừng chân, không ngoảnh lại.
“Ta biết.”
—--------------------------------
Sau khi Naruto rời đi, căn phòng thí nghiệm chìm vào im lặng. Orochimaru vẫn đứng đó, trước bàn mổ, mắt dừng lại trên hai quyển sách dày được Naruto để lại.
“Giải mã mã gene và tiến hóa trên cơ sở nghiên cứu sinh vật tự nhiên – Quyển II.”
“Giải mã mã gene và tiến hóa trên cơ sở nghiên cứu sinh vật tự nhiên – Quyển III.”
Không có bất kỳ ký hiệu chakra, không hề có phong ấn nhẫn thuật. Bìa sách là chất liệu giấy cứng sờn, mực in rõ ràng, chuẩn chỉ như sách giáo khoa – nhưng lại phát ra một thứ khí tức lặng lẽ khác thường.
Orochimaru đưa tay nhấc quyển thứ hai lên.
Chậm rãi.
Cẩn thận.
Như thể chỉ cần bất cẩn một chút, vật thể này sẽ vỡ nát – hoặc phát nổ.
Lật trang đầu tiên, hắn dừng lại.
—“Cơ chế sao chép DNA, vai trò của enzyme polymerase III trong quá trình nhân bản chính xác.”
Trang tiếp theo:
—“Định nghĩa hệ gene khởi phát, cơ chế ép biểu hiện gen trong môi trường protein nhân tạo.”
Orochimaru lặng đi.
Không hề có từ ngữ về chakra. Không Sharingan, không huyết kế giới hạn, không nhẫn giới.
Chỉ có khoa học, gen học hiện đại, kỹ thuật chỉnh sửa tế bào, mô hình biểu hiện protein, khái niệm sinh học, vật liệu di truyền nhân tạo, và các tầng logic của hệ gen sinh học nhân loại.
Một thế giới tri thức hoàn toàn khác.
Một nền văn minh mà hắn – Orochimaru – chưa từng chạm tới.
Miệng hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười mảnh như dao rạch.
“…Không phải chakra…”
Giọng hắn trầm xuống, gần như thì thào.
“…Mà là… khoa học.”
Hắn khẽ khịt mũi, rút bút ra ghi chú vào lề sách từng dòng. Nhưng tay hắn bắt đầu run.
Không phải vì mệt.
Mà vì hưng phấn.
“Không thể tin được… phương pháp phân lập gen... cái gọi là công nghệ khoa học…”
Hắn quay ngoắt ra sau, mở tủ lưu trữ gen, rút ra vài mẫu tế bào.
“Với thứ này… ta không chỉ có thể tạo gen. Ta có thể thiết kế loài người mới.”
Mắt hắn nheo lại, ánh nhìn sắc lạnh:
“Không cần huyết kế. Không cần chakra cổ xưa. Chỉ cần bản đồ gen – và công cụ.”
Orochimaru ôm hai quyển sách vào lòng, khẽ cười như thể đang giữ trong tay một thánh tích.
“…Nếu có thể… ta muốn ăn sống cả hai quyển sách này…”
“Nuốt nó… ép tri thức chảy vào tủy sống của ta…”
Hắn ngồi xuống, bật màn hình lớn, đưa nội dung sách vào hệ thống phân tích. Toàn bộ bức tường thí nghiệm chuyển sang chế độ nghiên cứu: hiển thị mô hình phân tử, chuỗi xoắn kép DNA, các thuật toán mô phỏng phiên mã – tất cả được tích hợp theo cấu trúc trong sách.
Không khí trong phòng đột ngột thay đổi. Tĩnh lặng. Nặng nề. Như một cánh cổng tri thức bị mở tung, cuốn Orochimaru xuống biển sâu vô tận của khoa học hiện đại.
Hắn thậm chí không còn nhớ đến thời gian, không còn nghe tiếng cửa, không còn biết mình đang ở đâu.
—----------------------------
Bảy ngày sau khi Naruto rời đi, Orochimaru không rời khỏi tầng thí nghiệm một giây nào.
Hắn ăn ngủ tại chỗ. Karin phụ tá bên cạnh, ghi chép, đo lường, theo dõi phản ứng gen từng phút từng giờ.
Mỗi đêm, trong ánh sáng lạnh của màn hình và đèn kính hiển vi, Orochimaru lại mở tiếp từng trang sách “Giải mã mã gene – Quyển II và III.”
Hắn không học. Hắn hấp thụ.
Không học như một học giả. Mà như một kẻ điên sẵn sàng mổ cả cơ thể mình để hiểu bản chất tồn tại.
Trong mười ngày đầu, hắn chỉ phân tích chuỗi tương thích gen giữa Hashirama Senju – tế bào thực vật tái sinh và dịch thể trắng của Gedo Mazo.
Từ ngày thứ mười một, hắn bắt đầu kết hợp mã gen của hai hệ vật chất, sử dụng công nghệ lập trình gen có điều hướng mà sách đề cập.
Dưới tay hắn, những Bạch Zetsu mới dần được hình thành — từng lớp mô sống nhân tạo hiện lên, phát triển nhanh chóng, nhưng không biến dị.
Sau đúng một tháng, Orochimaru gọi Naruto.
—---
Naruto đáp xuống lối vào tầng thí nghiệm sâu nhất. Karin đứng đợi sẵn, không nói gì, chỉ dẫn cậu đi xuống.
Ở tầng đáy, không khí lạnh và nặng nề như trong hầm mộ.
Cánh cửa tự động mở ra.
Trong không gian ngập ánh sáng xanh lam, mười bể dưỡng sinh sinh học đứng thẳng hàng. Bên trong — là mười Bạch Zetsu cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, làn da trắng nhợt nhưng mạch chakra tỏa ra mạnh mẽ rõ rệt.
Orochimaru đứng chắp tay sau lưng.
“Naruto-kun. Dù ta chưa bắt đầu nghiên cứu mã gen của Sasuke như cậu yêu cầu… nhưng…”
Hắn liếc sang hàng bể thí nghiệm:
“…ta tin rằng thứ này… sẽ khiến cậu hài lòng.”
Naruto bước lại gần, vuốt cằm:
“Chúng có gì mạnh hơn?”
“Phiên bản cải tiến hoàn toàn của Bạch Zetsu.” – Orochimaru đáp – “Tế bào nền là từ Hashirama. Ngoài ra kết hợp với mẫu dịch thể từ Gedo Mazo.”
Orochimaru nói tiếp:
“Cốt lõi thành công là từ hai quyển sách đó.” – Giọng hắn đầy thỏa mãn.
Naruto nheo mắt:
“Thành quả ra sao?”
Orochimaru cười nhạt:
“…chúng là vật chứa hoàn hảo cho Uế Thổ Chuyển Sinh. Không chỉ gọi linh hồn shinobi trở lại, mà còn khiến họ trở về trạng thái đỉnh cao.”
“Thật sao?”
“Về lý thuyết là thế.”
Naruto im lặng vài giây. Rồi khẽ gật đầu.
“Rất tốt.”
“Chuẩn bị nghi thức Uế Thổ Chuyển Sinh.”
Orochimaru quay lại, đôi mắt rắn nhíu lại đầy thích thú.
“Cậu định hồi sinh những ai?”
Naruto đáp:
“Các Hokage đời trước… cha mẹ ta… và một vài người khác.”
Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Orochimaru.
“Thật là tiện lợi.” – Hắn khẽ nhún vai – “Ta sẽ là người thực hiện nghi lễ. Nhưng có một việc cậu phải làm trước.”
Naruto không nói gì, chờ Orochimaru nói.
“Ta bị Đệ Tam phong ấn đôi tay từ trước… linh hồn hai cánh tay ta vẫn còn bị giam giữ bởi Tử Thần. Không thể kết ấn bằng tay…”
Orochimaru nghiêng đầu:
“Nếu muốn giải phóng linh hồn các Hokage… thì cũng đồng nghĩa với việc linh hồn đôi tay ta cũng trở lại… và lúc đó ta có thể thực hiện Uế Thổ Chuyển Sinh.”
Naruto gật đầu không chút do dự.
“Không thành vấn đề.”
Orochimaru tiếp lời, không ngừng quan sát biểu cảm của Naruto:
“Sau khi lấy được linh hồn đôi tay, ta có thể thực hiện nghi lễ hoàn chỉnh. Nhưng—ngoài các Hokage, những người còn lại… ta sẽ cần mẫu tế bào.”
“Ta sẽ chuẩn bị.” – Naruto đáp gọn – “Mọi thứ sẽ sẵn sàng trong bảy ngày.”
—--------------------------
Bảy ngày sau.
Ánh sáng nhạt buổi sáng chiếu xuống vùng đất đổ nát – nơi từng là thủ đô của tộc Uzumaki.
Cỏ hoang mọc cao qua đầu gối. Đá tảng nứt nẻ. Những dấu tích của kết giới cổ vẫn còn lờ mờ phát chakra rất nhẹ dưới lòng đất.
Naruto, Kakashi, Itachi, Hinata và Orochimaru dừng lại trên rìa một vách đá bị sụp, nhìn xuống lòng thung sâu bên dưới – nơi có Đền Lưu Trữ Mặt Nạ của Gia tộc Uzumaki.
Kakashi khoanh tay trước ngực, ánh mắt nghi hoặc nhìn quanh tàn tích:
“Chỗ này… gần như chẳng còn gì. Vì sao chúng ta phải đến tận đây?”
Orochimaru chậm rãi quay sang, giọng lạnh nhưng rõ ràng:
“Bởi vì… mặt nạ Tử Thần nằm ở đây.”
Kakashi sững người.
Orochimaru liếc xuống khu đền đá cổ bị che một phần bởi rễ cây và tàn tích:
“Ngươi còn nhớ… Uế Thổ Chuyển Sinh cần một yếu tố đặc biệt để đạt hiệu quả tối đa: giao ước với Tử Thần. Mặt nạ đó là vật duy nhất còn tồn tại có thể mở liên kết với linh hồn bị giam giữ trong bụng hắn.”
Kakashi nhíu mày, ánh mắt nghiêm lại. Anh quay sang nhìn Naruto:
“Vậy… mục đích thật sự của chuyến đi này là gì?”
Naruto không đáp ngay. Cậu bước về phía mép đá, nhìn xuống không gian mù mịt bên dưới, rồi trả lời:
“Chúng ta đến đây… để hoàn tất mục tiêu Uế Thổ Chuyển Sinh.”
Kakashi sững người. Dù đã thấy nhiều thứ dị thường, nhưng câu trả lời thẳng thừng từ học trò cũ vẫn khiến anh cảm thấy bất ổn.
“Uế Thổ Chuyển Sinh? Naruto… em định gọi ai từ cõi chết?”
Naruto không đáp. Chỉ nhìn vào mắt Kakashi, mỉm cười nhẹ – không chối, không giấu, nhưng cũng không trả lời rõ ràng.
Kakashi thở dài. Anh quay sang thấy Hinata vẫn bình tĩnh như thường. Không ngạc nhiên, không nghi ngờ.
“…Hinata và Itachi đã biết từ trước?”
Itachi khẽ nghiêng đầu không lên tiếng, Hinata gật đầu nhẹ, ánh mắt điềm tĩnh.
Kakashi nhìn lại Naruto:
“Vậy ra… em đã lên kế hoạch từ lâu. Và vẫn đang giấu giếm điều gì đó. Phải không?”
Naruto không phủ nhận.
Chỉ nhẹ nhàng đáp, giọng bình thản:
“Thầy sẽ biết khi đến lúc. Sau khi mọi thứ kết thúc.”
Kakashi nhìn vào mắt cậu. Một lúc sau, anh gật đầu, ánh mắt đã bình tĩnh trở lại.
“Được rồi. Thầy sẽ không hỏi thêm.”
Naruto bước lên bệ đá trước cửa vào tàn tích. Cậu đưa hai tay lên kết ấn – không phải kết ấn bình thường, mà là kết ấn cổ của tộc Uzumaki.
Một tiếng rít trầm xuyên qua lòng đất. Vài giây sau, mặt đất phía trước đội hình bắt đầu chuyển động.
Một phiến đá vuông lớn từ dưới lòng đất trồi hẳn lên, lơ lửng giữa không trung trong vài giây, rồi rơi mạnh xuống, tạo ra âm thanh vang dội.
Dưới nền đá vỡ vụn, một cầu thang đá cổ dẫn xuống sâu vào lòng đất hiện ra, tỏa ra hơi lạnh như dẫn tới cõi chết.
Naruto bước xuống trước. Bốn người còn lại theo sát.
Lối đi xuống dài và tối. Trên tường đá phủ đầy ký hiệu phong ấn đã mờ, nhưng chakra vẫn còn luân chuyển chậm rãi.
Cuối hành lang, cả đội dừng lại tại một gian đại điện âm u.
Trước mặt họ là một căn phòng rộng, vòm cao, có hàng trăm chiếc mặt nạ treo san sát trên tường đá. Mỗi chiếc mang một hình dạng khác nhau – mặt giận dữ, mặt vô hồn, mặt quỷ, mặt thần.
Không khí lập tức trở nên lạnh buốt.
Kakashi khẽ cau mày, Hinata rùng mình. Thậm chí Itachi cũng hơi run một chút.
Orochimaru nhìn quanh, khẽ cười khẽ:
“…Thật là may mắn. Vẫn còn nguyên.”
Hắn bước đến một bức tường bên phải, tay lướt qua từng mặt nạ, rồi dừng lại ở một chiếc mặt nạ trắng ngà, viền đỏ, ở giữa trán có một dấu “U” lộn ngược – biểu tượng triệu dẫn Tử Thần.
Cảm giác khi đến gần nó khiến người ta như đang đứng bên bờ vực linh giới.
“Những mặt nạ của tộc Uzumaki…” – Orochimaru khẽ nói – “…được tạo ra từ chakra âm giới. Áp lực mà các cậu đang cảm thấy không phải ảo giác đâu.”
Hắn tháo chiếc mặt nạ khỏi giá treo. Mọi tiếng động trong căn phòng lập tức im bặt, như thể linh hồn trong đó cũng dừng thở.
Orochimaru quay lại:
“Nhiệm vụ hoàn tất. Chúng ta có thể trở về Konoha.”
Naruto gật đầu, không nói gì. Kurama chakra bùng lên, bao phủ cơ thể cậu trong lớp áo choàng chakra vàng rực.
Cậu lấy ra một phi tiêu đặc biệt khắc ấn Hiraishin, ném lên không trung. Tay trái cậu kết ấn xoay nhanh.
—Hiraishin no Jutsu (Phi Lôi Thần Thuật – Dịch Chuyển Tức Thời)!
Một làn sáng xoắn lượn quanh từng thành viên. Trong chớp mắt—
Cả năm người biến mất.