Tầng ngầm cuối cùng của căn phòng thí nghiệm của Orochimaru đã được dọn dẹp sạch sẽ. Một gian phòng lớn hình bát giác, bốn bức tường đều được khắc phong ấn. Trên nền đất, mười vòng tròn triệu hồi đã được vẽ xong – mỗi vòng đều có dòng chakra Uzumaki và thuật thức đặc biệt của tộc Orochimaru, dùng riêng cho Uế Thổ Chuyển Sinh ổn định.
Tất cả đã sẵn sàng.
Naruto là người cuối cùng bước vào phòng.
Cùng đi theo cậu, lần này không chỉ có Orochimaru và Hinata.
Mà là cả một đội hình:
Jiraiya – Tsunade – Kakashi – Ino – Hinata – Itachi.
Ánh mắt mọi người đều nghiêm túc. Bầu không khí lặng như đóng băng. Ai cũng cảm nhận rõ – điều gì đó trọng đại sắp xảy ra.
Naruto dừng lại giữa phòng, ánh mắt quét Kakashi và Ino.
“Em biết mọi người đã nghi ngờ từ lâu.” – giọng cậu vang lên, trầm tĩnh – “Vậy hôm nay, em nói thẳng.”
“Mục đích sử dụng Uế Thổ Chuyển Sinh… không chỉ đơn giản là triệu hồi người chết.”
Kakashi khẽ nhíu mày. Ino cau mày rõ rệt. Orochimaru thì chỉ cười mỏng, không ngắt lời.
Naruto tiếp tục:
“Khoảng 15 đến 20 năm nữa, Nhẫn giới sẽ phải đón nhận một kiếp nạn lớn nhất từ trước tới nay - tộc Otsutsuki ngoài hành tinh.”
“Bọn chúng không giống Uchiha Madara hay Akatsuki. Chúng là một chủng tộc thâu tóm hành tinh bằng cách khai thác năng lượng sống từ thế giới đó.”
Cậu ngẩng lên, ánh mắt Sharingan lạnh như băng:
“Nếu chỉ dựa vào các thế hệ hiện tại, Nhẫn giới… sẽ không thể chống nổi.”
“…Vì vậy—em cần triệu hồi những shinobi mạnh nhất trong lịch sử để chuẩn bị.”
Kakashi thở dài:
“…Hóa ra… đây là lý do thật sự cho mọi chuyện.”
Ino nghiêng đầu tò mò:
“Chuyện lớn thế này… tại sao anh giấu kỹ đến mức không một ai biết?”
Naruto đáp, không cần suy nghĩ:
“Vì nếu nói ra sớm, sẽ có người ngăn cản. Hoặc sẽ hoảng loạn.”
Cậu ngưng vài giây, rồi nói tiếp:
“Trong số mười người em sẽ triệu hồi, có các Hokage tiền nhiệm. Họ có tầm nhìn, chiến lực và khả năng phối hợp chiến tranh quy mô đại lục. Chúng ta cần họ.”
“Và...” – ánh mắt Naruto chậm rãi chuyển sang Kakashi.
“...ngoài ra em cũng muốn gọi lại một vài người—không nằm trong kế hoạch quân sự.”
Kakashi sững lại.
“Chẳng lẽ là…?”
“Nohara Rin.” – Naruto nói, không vòng vo – “Và… mẹ của em - Uzumaki Kushina.”
Kakashi lặng lẽ lùi về một bước, tay đưa lên cằm. Anh trầm giọng:
“Các Hokage tiền nhiệm là bốn người… Thêm Rin… và sư mẫu Kushina…”
“Vậy là sáu.”
Anh ngẩng lên, nhìn Naruto:
“Còn bốn người nữa?”
Naruto chưa trả lời. Orochimaru lại lên tiếng trước, giọng khẽ khàng như đang tự lẩm bẩm:
“Một trong số đó… dành cho ta.”
“Để kết nối với Tử Thần, ta phải tự mình hy sinh thân thể để có thể rạch bụng nó, giải phóng các linh hồn Hokage.”
“Còn lại… ba người.”
Orochimaru dừng lại, mắt khẽ híp lại.
“Cậu định gọi ai?”
Naruto ngẩng lên, ánh mắt vẫn tĩnh lặng như hồ sâu.
“Một trong ba…”
“Là Uchiha Shisui.”
—Soạt.
Không ai lên tiếng. Nhưng ngay khoảnh khắc cái tên ấy thốt ra, Uchiha Itachi khẽ động.
Chỉ là một bước di chuyển cực nhỏ – không tiếng động – nhưng ai cũng cảm nhận được chakra anh khẽ dao động.
Itachi ngẩng lên, ánh mắt xoáy sâu vào Naruto:
“..Thật sự… cậu định gọi lại Shisui?”
Naruto gật đầu:
“Uchiha Shisui là một trong những tộc nhân Uchiha mạnh nhất. Chúng ta cần hắn.”
Itachi gật đầu.
Kakashi hít một hơi, chậm rãi:
“Còn người tiếp theo?”
Naruto trầm mặc vài giây. Rồi cất giọng:
“Người tiếp theo…”
“…là người đã đào tạo em theo cách không ai trong Nhẫn giới có thể làm được.”
“Là người mà ông già háo sắc Jiraiya, Itachi, và Hinata… từng gặp tại Mặt Trăng.”
Bầu không khí lập tức trùng xuống.
Jiraiya nhếch môi, không giấu vẻ miễn cưỡng:
“Hừm… là hắn thật à…”
Kakashi và Ino nhìn nhau.
Chỉ có Orochimaru là… hứng thú tột độ.
Mắt hắn sáng rực, đầu hơi nghiêng như rắn chuẩn bị cắn cổ.
“Chà chà… Hóa ra Naruto-kun có một bí mật lớn đến thế...”
Naruto nhíu mắt, rồi đáp:
“Đương nhiên, ta không muốn lộ ra bí mật này nếu như không cần thiết.”
Mười vòng triệu hồi dần sáng lên dưới ánh đèn chakra xanh nhạt.
Orochimaru bước lên chính giữa.
Trong tay hắn là chiếc mặt nạ Tử Thần vừa lấy từ Đền Lưu Trữ của tộc Uzumaki.
Phía sau hắn, Naruto ra hiệu.
—“Bắt đầu.”
Orochimaru vung tay, một ấn chú đặc biệt hiện ra. Từ trong cuộn trữ phong ấn, sáu tên Bạch Zetsu lần lượt được triệu hồi.
Bọn chúng chưa kịp phản ứng thì Naruto đã hành động.
—Kage Bunshin no Jutsu!
(Ảnh Phân Thân Chi Thuật)
Bốn phân thân của Naruto đồng thời khóa chặt bốn tên Bạch Zetsu, mạnh mẽ đè ép chúng xuống đất. Hai phân thân khác phối hợp với Kakashi và Jiraiya, mỗi người giữ chặt một tên còn lại.
“Không được để chúng hoạt động trong suốt quá trình triệu hồi.” – Orochimaru cảnh báo, tay đã cầm chiếc mặt nạ.
“Bắt đầu đây…”
Orochimaru chậm rãi đeo chiếc mặt nạ lên gương mặt mình.
Ngay khoảnh khắc mặt nạ khít lại — không khí trong phòng trở nên nặng như đá tảng.
Một làn sương xám nhạt bắt đầu thoát ra từ các khe ấn chú, tạo thành vòng xoáy.
Orochimaru khụy xuống, tay siết chặt ngực. Mắt hắn trợn lên. Cơ thể run bần bật.
Từ phía sau hắn, một bóng người khổng lồ xuất hiện. Tay cầm đao, mặt quấn băng, linh khí âm giới rực cháy.
Tử Thần.
Hắn đã nhập thể.
Orochimaru rút từ tay áo ra một thanh Tantō, ánh thép phản chiếu luồng chakra âm u bao quanh.
Hắn nghiến răng.
—Phập.
Thanh Tantō rạch một đường dài lên bụng của chính Tử Thần.
Tử Thần rú lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng sóng chakra dồn dập đánh vào toàn bộ căn phòng. Gió chakra quét tung áo choàng của Naruto. Các Ảnh Phân Thân phải gia tăng áp lực để giữ Bạch Zetsu không bị hất tung.
Từ khe rạch trên bụng Tử Thần — bốn luồng linh hồn toả ra, như sương mù đặc quánh, mang theo khí tức của những thời đại đã chết.
Chúng lần lượt tách ra, chậm rãi, xoay quanh giữa không trung.
Orochimaru khụy gối, tay run, miệng trào máu.
Hắn đã thành công, nhưng cơ thể đã chạm ngưỡng giới hạn.
Naruto tiến lên, trầm giọng:
“Giờ thì… chuyển bản thể đi.”
Orochimaru cười nhạt, lẩm bẩm như rắn rít:
“Đương nhiên…”
—Fushi Tensei no Jutsu!
(Bất Tử Chuyển Sinh Chi Thuật)
Một luồng sáng đen tím xoắn lên, Orochimaru rời bỏ thân thể bị thương, chuyển vào một trong bốn Bạch Zetsu đang bị Naruto trói chặt.
Thân xác mới của Orochimaru mở mắt.
Hắn đứng dậy.
Giờ đây, hắn đã có đôi tay mới – linh hồn nguyên vẹn – chakra ổn định.
Orochimaru bước tới bốn tên Bạch Zetsu còn lại, đứng tại bốn vòng triệu hồi.
Hắn kết ấn, bàn tay bắt đầu chuyển động theo chuỗi Uế Thổ Chuyển Sinh hoàn chỉnh.
—Kuchiyose: Edo Tensei!
(Thuật Triệu Hồi: Uế Thổ Chuyển Sinh)
Từng vòng triệu hồi bùng sáng.
Chakra từ bốn linh hồn thoát ra từ bụng Tử Thần lập tức bị kéo vào các vật tế: bốn cơ thể Bạch Zetsu.
Bụi đất xoáy quanh các vòng tròn.
Da, tóc, áo giáp, đường nét khuôn mặt… dần được định hình từ lớp tro và chakra xoay quanh.
Chỉ vài giây sau—bốn bóng người mở mắt.
Senju Hashirama.
SenjuTobirama.
Hiruzen Sarutobi.
Namikaze Minato.
Tất cả đều đã trở lại – trong lớp cơ thể được tái tạo bằng Bạch Zetsu và chakra từ cõi chết. Gương mặt mỗi người mang theo nét bất định – ngơ ngác giữa ranh giới sống chết, nhưng áp lực tỏa ra từ họ lại khiến cả căn phòng như lặng đi một nhịp.
Naruto lùi một bước. Định lên tiếng—
—Vù!
Một luồng chakra khác thường bất ngờ chấn động giữa không gian.
Từ trong cơ thể Naruto, một luồng linh hồn màu xanh lam xé toạc ra ngoài như tên bắn, lượn quanh không trung rồi đâm thẳng vào tên Bạch Zetsu thứ sáu — kẻ còn lại đang bị trói dưới nền.
Naruto không ngăn cản.
Chỉ khẽ nhắm mắt:
“…Cuối cùng… cũng xuất hiện rồi.”
Luồng linh hồn xanh lam chui vào thân xác Zetsu.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, chakra của toàn bộ căn phòng bị đảo loạn.
Chỉ trong vài giây—thân thể Zetsu tự động biến đổi.
Mái tóc chuyển thành màu bạc vuốt ngược, dày và dài, toát ra khí chất lạnh lùng. Toàn thân vận một chiếc áo choàng xanh đậm viền vàng kim, đường vân ánh nhẹ, phản chiếu chakra tinh thuần.
Dưới ánh sáng nhẫn thuật, hắn hiện lên rõ ràng.
Vergil.
Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt sắc lạnh, gò má, trán và cổ mang theo những vết nứt đặc trưng của Uế Thổ Chuyển Sinh – biểu hiện của một linh hồn cư ngụ trong thân xác nhân tạo.
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, tay chậm rãi đặt lên chuôi Yamato đang treo bên hông – thanh kiếm đã trở về bên chủ nhân.
Ánh mắt hắn lướt qua Minato, Hashirama, Tobirama, Hiruzen — rồi dừng lại nơi Naruto.
Cả năm người đứng cạnh Vergil—mắt đều chuyển sang màu đỏ, tròng đen. Biểu tượng không thể nhầm lẫn của Uế Thổ Chuyển Sinh hoàn chỉnh.
“Rất tốt! Naruto. Không tệ chút nào!”
Vergil mở miệng tán thưởng.
Đúng lúc ấy, Minato vừa xoay người, đã sững lại.
Anh nhìn thấy thân ảnh quen thuộc – mái tóc bạc, áo choàng xanh đậm, ánh vàng kim chói nhẹ theo đường vân.
“Là ngươi…”
Minato bước nhanh tới, ánh mắt bừng sáng, như ánh dương xuyên qua sương mù lạnh lẽo nơi âm giới.
“Thật hân hạnh gặp lại ngươi… một lần nữa.”
Anh dừng lại trước mặt Vergil, cúi nhẹ đầu:
“Cảm ơn vì đã giúp con trai ta trưởng thành.”
Vergil liếc sang. Ánh mắt bình thản, giọng trầm đều:
“Thằng nhóc đó… ta thấy vừa mắt. Nên mới giúp thôi.”
Minato bật cười nhẹ, không nói thêm. Nhưng từ biểu cảm – đã đủ hiểu sự kính trọng của anh dành cho người đàn ông đứng trước mặt.
Phía xa, Tsunade đứng chết lặng.
Nàng bước về phía hai bóng người cao lớn vừa được tái sinh:
Hashirama Senju – ông nội lớn nàng.
Tobirama Senju – ông nội hai - người mà nàng luôn sợ từ nhỏ.
Tsunade run giọng, mắt rưng rưng, đưa tay che miệng:
“Ông nội lớn…
…Ông nội Tobirama…”
Hashirama cười lớn, xua tay:
“Chà chà! Tsunade-chan! Con già đi rồi đấy!”
Tobirama chỉ nhẹ gật đầu, ánh mắt ấm hơn thường lệ:
“Con vẫn sống là tốt.”
Giữa bầu không khí đoàn tụ ấy, có một người… đứng lặng lẽ, không ai gọi tên.
Hiruzen Sarutobi – Đệ Tam Hokage.
Ông ta vẫn giữ dáng đứng ngay ngắn, ánh mắt trầm lặng, nhưng cả căn phòng… không ai bước tới.
Một lúc sau, Jiraiya mới bước đến, tay đút túi, giọng chậm rãi:
“Lâu rồi không gặp, ông già.”
Hiruzen quay sang, ánh mắt thoáng rung động, rồi bình thản gật đầu:
“Ngươi vẫn vậy, nhưng mà trông như có vẻ… điềm đạm hơn chút.”
Jiraiya bật cười, vỗ nhẹ vai ông:
“Đương nhiên.”
Phía bên kia, Kakashi, Itachi, Ino, Hinata cùng Naruto và Orochimaru đứng quan sát tất cả.