Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 239: Uế Thổ Chuyển Sinh (tiếp theo)



Không khí trong phòng vẫn còn mang hơi lạnh của linh giới. Cả năm người vừa được Uế Thổ Chuyển Sinh chưa hoàn toàn ổn định chakra, nhưng ý thức đã rõ ràng.

Minato lặng im, sau khi trò chuyện với Vergil. Anh đảo mắt nhìn quanh: Hashirama – vẫn đang cười, Tobirama – đứng thẳng nghiêm nghị, Hiruzen – trầm ngâm, và cả… những người sống đang lặng lẽ quan sát.

Đột nhiên, Minato lên tiếng:

“Ngài Đệ Nhất, Đệ Nhị, Đệ Tam… hình như chúng ta bị triệu hồi về Nhẫn giới…”

Giọng anh vừa dứt—

“Ngươi là ai?”

Câu nói vang lên rất rõ, khiến tất cả rơi vào im lặng.

Người vừa hỏi là Hashirama Senju, ánh mắt đầy tò mò, gương mặt… chẳng có vẻ gì là nghiêm túc cả.

Minato giật mình. Toàn thân khựng lại, rồi chậm rãi xoay người, để lộ áo choàng Hokage của mình.

“…Cháu là Hokage Đệ Tứ ạ.”

Không khí ngừng chuyển động.

Hashirama tròn mắt:

“Đệ… Đệ Tứ?”

Một giây sau, ông bật cười vui mừng như vừa trúng thưởng:

“Ha ha! Tốt quá! Làng đã có đến Đệ Tứ rồi à? Vậy… nó phát triển thế nào rồi hả?”

Minato khựng lại nửa giây, rồi trả lời thật lòng:

“…Thật ra… cháu đã… chết… trước cả ngài Đệ Tam.”

Không gian lại yên lặng lần nữa.

Hashirama: “…”

“…Ồ.”

Gương mặt ông thu lại, ánh mắt ái ngại.

Rồi rất nhanh, Hashirama quay sang hỏi:

“Thế làng có Đệ Ngũ không?”

Naruto bước lên một bước, bình tĩnh nói:

“Đệ Ngũ chính là… cháu gái của ngài.”

Câu nói vừa buông ra, Hashirama… hóa đá tại chỗ.

Gương mặt ông đông cứng, miệng há ra, tay cứng đơ giữa không trung.

“...Tsuna sao…”

Minato nghiêng đầu: “Ngài sao thế?”

Hashirama lắp bắp:

“…Ta… chỉ hy vọng… nó không đem làng ra đặt cược…”

Ông quay sang nhìn Naruto, mắt nheo lại như điều tra:

“Nó có bị… lây cái… bệnh cờ bạc của ta không?”

Naruto: “…”

Jiraiya: “…”

Tsunade đưa tay che trán, quay mặt đi, nhỏ giọng: “Xin cho con hóa đá đi.”

Hashirama bật cười sảng khoái:

“HA HA HA! Đúng là Tsunade! Cháu gái của ta mà! Giống y chang ta thời trẻ!”

Naruto thở dài. Jiraiya nhăn mặt. Tsunade đen mặt.

Phía sau, Kakashi lẩm bẩm không kìm được:

“Ông ấy mà là Nhẫn Giả Thánh Nhân?”

“Trông còn không nghiêm túc bằng Maito Gai…”

Itachi đứng bên cạnh khẽ gật đầu, vẻ mặt không thay đổi.

Hinata thì lấy tay che miệng khẽ cười, còn Ino thì nghiêng đầu, ánh mắt như muốn hỏi: “Thật sự người này là người sáng lập Konoha sao?”

Sau tiếng cười giòn giã của Hashirama, không khí như giãn ra.

Tuy nhiên, lúc cả phòng đang chìm trong sự vui vẻ bất ngờ, Tobirama đột nhiên nghiêng đầu, mắt sắc bén như đo đạc chi tiết.

Ông nhìn chằm chằm về phía Tsunade, rồi hơi nhíu mày:

“Cháu gái… dáng đi của cháu có vẻ… nặng nề…”

Ánh mắt ông hạ xuống một chút, rồi hỏi thẳng:

“Cháu đang mang thai sao?”

—Phụt.

Cả phòng nín thở.

Tsunade đỏ mặt tới tận tai, hai tay vô thức đỡ lấy bụng – nơi hơi nhô lên rõ rệt dưới lớp áo choàng Hokage.

Nàng gật đầu… ngại ngùng nói:

“Vâng… đúng vậy.”

Rồi nàng hất cằm sang Jiraiya, gương mặt vẫn đỏ gay:

“Phu quân của cháu – là hắn.”

Toàn bộ không khí trong phòng nổ tung trong 3 giây sau đó.

Hashirama gần như bật lên:

“Thật sao!? HAHAHAHA!”

Ông vỗ vai Jiraiya bốp bốp, mắt sáng rực:

“Tuyệt vời! Senju rốt cuộc cũng có người nối dõi rồi! Đúng là trời không tuyệt đường nhà ta!”

Jiraiya thì gãi đầu cười gượng, còn Tsunade thì quay mặt đi, chỉ muốn chôn mình xuống đất.

Hiruzen – Đệ Tam – cũng hơi bất ngờ, nhưng lập tức gật đầu chúc mừng:

“Chúc mừng hai đứa… Cuối cùng thì cũng trưởng thành rồi.”

Hashirama, sau một tràng cười dài, chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi:

“Này, cháu là Đệ Ngũ rồi thì giờ làng phát triển thế nào rồi? Có tốt không?”

Tsunade lúc này đã bình tĩnh lại, hít một hơi, chỉ thẳng tay sang phía Naruto, mỉm cười nói:

“Ông nên hỏi đúng người.”

“Hiện tại… Hokage Đệ Lục – là cậu ta.”

Hashirama quay người, nhìn kỹ Naruto.

Gương mặt ông sáng rỡ như thấy con rồng con phượng:

“Đệ Lục rồi cơ à!? Tuyệt vời thật!”

Minato đứng cạnh, ban đầu còn sững người.

Anh cười rất tươi, ánh mắt dừng lại nơi cậu con trai đang im lặng mà vững chãi như núi:

“Con trai ta… làm được rồi.”

“…Thật sự đã làm được rồi.”

Naruto chỉ gật đầu nhẹ – không cần nói gì, ánh mắt Sharingan lóe lên một thoáng.

Bỗng nhiên—

Tobirama nhíu mày.

Ông nheo mắt, dừng ánh nhìn ở đôi mắt đỏ tròng đen của Naruto. Khí tức lạnh lẽo trong ông dâng lên một nhịp:

“Chờ đã…”

“…Hokage Đệ Lục… là người của tộc Uchiha?”

Cả gian phòng lặng đi.

Ánh mắt Tobirama bừng lên sát khí, chakra xung động mạnh rõ rệt, không giống khi nãy.

Ông – người đã từng sáng lập hệ thống cảnh sát Konoha, cũng là người luôn cảnh giác với Uchiha – lập tức thu lại nét mặt, ánh nhìn lạnh tanh như dao mổ giải phẫu.

Cả Naruto.

Cả Minato.

Cả Itachi.

—đều cùng lúc nhìn sang Tobirama.

Phòng thí nghiệm chợt im bặt.

Toàn bộ không khí như đông lại khi đôi mắt của Naruto – Sharingan ba câu ngọc, sắc lạnh, vô cảm – lóe lên trong ánh sáng đèn chakra.

Ngay lập tức—

Hiruzen Sarutobi – Đệ Tam – bật thốt:

“Na… Naruto! Chẳng lẽ cháu…!”

Giọng ông đầy kinh hoảng. Tay phải siết chặt vạt áo choàng, tim đập mạnh.

Minato cũng giật mình, ánh mắt hơi mở to, trán nhíu nhẹ:

“…Naruto, chẳng lẽ… con là…”

Chưa kịp hỏi hết câu, Tobirama Senju đã nhấc tay phải lên.

—ẦM!

Chakra bùng nổ dữ dội từ lòng bàn tay ông, lan thành chấn động thật sự. Mặt đất rung lên từng hồi, vòng triệu hồi tỏa ánh sáng phản ứng mạnh.

Ánh mắt ông bắn ra sát khí lạnh buốt.

Nếu không nhờ phong ấn cách ly âm thanh mà Orochimaru khắc sẵn quanh phòng từ trước, có lẽ cả làng đã cảm nhận được áp lực chakra cấp Kage đỉnh phong này.

Orochimaru thở dài, miệng nhếch lên:

“May mà ta chuẩn bị trước…”

Minato lập tức giơ tay chắn trước mặt Naruto:

“Ngài Đệ Nhị! Xin hãy khoan!”

“Chắc chắn có hiểu lầm ở đây!”

Hashirama cũng ngay lập tức đặt tay lên vai em trai:

“Đệ đệ. Bình tĩnh. Nghe họ nói trước đã.”

Tobirama liếc mắt sang Hashirama một giây. Rồi thu tay lại.

Chakra ngưng tụ chậm rãi rút về, nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng.

Ông nhìn thẳng vào Naruto:

“Ngươi là người của tộc Uchiha đúng không?”

Naruto khẽ mỉm cười, lắc đầu:

“Không. Cháu không phải người tộc Uchiha.”

“Cha cháu – Namikaze Minato, Đệ Tứ – có thể làm chứng.”

Mọi ánh mắt dồn về phía Minato.

Anh gật đầu dứt khoát:

“Đúng vậy. Naruto là con ruột của cháu và Uzumaki Kushina – người thuộc tộc Uzumaki. Không có huyết thống Uchiha.”

Ánh mắt Tobirama giãn ra đôi chút.

Nhưng ông vẫn cau mày, nghi hoặc không giảm:

“Vậy tại sao… ngươi lại có Sharingan?”

“…Chẳng lẽ là cướp đoạt?”

Không khí lại trùng xuống.

Naruto không tức giận, cũng không biện minh.

Cậu chỉ đáp gọn:

“Chuyện hơi dài. Nhưng không phải cướp đoạt.”

“Sharingan của cháu… là do tự thân thức tỉnh, dựa vào một vài hỗ trợ đặc biệt.”

Orochimaru, Jiraiya, Tsunade cùng đồng loạt lên tiếng.

Orochimaru:
“Đúng vậy. Là do điều kiện đặc thù trong cấu trúc chakra của Naruto. Không có chuyện cướp đoạt. Ta đã kiểm tra.”

Jiraiya gật đầu:
“Ta chứng kiến tận mắt. Naruto chưa từng động vào tộc Uchiha để lấy mắt.”

Tsunade cũng lên tiếng:
“Cháu cũng có thể làm chứng.”

Tobirama trầm mặc.

Ánh mắt ông quét qua ba người – tất cả đều là nhân chứng đủ tầm cỡ.

Rồi Tobirama chậm rãi gật đầu.

“Được.”

“Vậy ta muốn nghe… ngươi giải thích cụ thể.”

“…Vì sao một người mang huyết thống Uzumaki, lại có thể đánh thức được Sharingan?”

Mọi ánh nhìn đổ về Naruto.