Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 240: Uế Thổ Chuyển Sinh (Kết thúc)



Sau khi Tobirama rút lại sát khí, mọi ánh mắt vẫn còn đặt lên Naruto.

Cậu không nói thêm điều gì về Sharingan. Chỉ nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn sang Orochimaru:

“Giải thích chi tiết… để sau.”

“Bây giờ – còn ba người nữa cần được triệu hồi.”

Orochimaru gật đầu, không hỏi gì thêm. Hắn bước về phía cuối phòng, mở ra ba cuộn trữ chakra Bạch Zetsu còn lại.

Ba vật tế được triệu hồi.

—Bịch! Bịch! Bịch!

Ba tên Bạch Zetsu đổ xuống nền vòng triệu hồi. Chúng chưa kịp động đậy thì Kakashi, Jiraiya, và Naruto đồng thời bước lên.

Mỗi người dùng chakra đè mạnh xuống một tên, ghìm chặt tại chỗ.

Naruto gật đầu ra hiệu.

Orochimaru kết ấn.

—Kuchiyose: Edo Tensei!
(Thuật Triệu Hồi: Uế Thổ Chuyển Sinh)

Ba vòng triệu hồi đồng loạt sáng rực.

Bạch Zetsu bắt đầu gào thét. Cơ thể chúng co giật, quằn quại dưới lực ép chakra âm giới. Những tiếng nứt vỡ bắt đầu vang lên – da, tóc, thịt, áo… đang bị định hình lại bởi linh hồn nhập thể.

Chỉ trong vài phút…

Ba dáng người hoàn toàn khác hiện ra từ lớp tro bụi và chakra.

– Uzumaki Kushina.

– Nohara Rin.

– Uchiha Shisui.

Không khí trong phòng đông cứng lại.

Minato sững sờ. Mắt mở to.

“...Kushina!!”

Anh lao về phía trước như một cơn gió vàng, không kịp nghĩ.

Naruto cũng bật thốt lên – giọng nghẹn hẳn:

“Mẹ…”

Kushina vừa mở mắt, vừa xoay người đã thấy hai người đàn ông… mà nàng luôn mong được nhìn thấy.

“Minato…”

“...Naruto…”

Không kìm được, nàng lao tới ôm cả hai người. Dù thân thể giờ chỉ là một vỏ chakra Uế Thổ bụi mờ, vòng tay ấy vẫn mang đầy đủ hơi ấm của một người mẹ.

“Thằng bé của mẹ lớn thật rồi…”

“Con… trở thành người khiến mẹ tự hào thật rồi…”

Nàng không thể khóc. Đôi mắt không thể rơi lệ trong trạng thái Uế Thổ Chuyển Sinh.

Nhưng giọng nói – run nhẹ, chậm, nghẹn… Từng chữ một như xuyên qua tim người nghe.

Naruto cúi đầu, siết nhẹ hai vai mẹ mình, nước mắt lăn dài trên má.

Minato ôm lấy cả hai, vòng tay siết chặt.

Ở một vòng khác—

Rin chầm chậm mở mắt. Đôi mắt của một thiếu nữ ngày nào, dưới sự tác động của Uế Thổ Chuyển Sinh giờ đã trưởng thành. Đôi mắt ấy… lập tức hướng về phía một bóng người đang đứng run lên từng chút.

Kakashi.

Tóc bạc. Một bên mắt che bằng băng vải. Cơ thể vẫn như xưa – chỉ có đôi mắt là đỏ hoe, không giấu nổi cảm xúc.

“…Kakashi?”

Giọng Rin còn ngờ ngợ.

Kakashi run giọng, bước một bước, thì thầm:

“Có phải… Rin không…?”

Rin nhìn kỹ hơn – rồi khẽ gật đầu.

“…Là em.”

Kakashi không thể kìm nổi, chạy tới ôm Rin, gục mặt lên vai cô như thể ngăn giọt nước mắt rơi xuống sàn.

“Xin… xin lỗi.”

Rin khựng lại một nhịp.

Rồi nhẹ vòng tay ôm lại.

Cô hiểu rồi.

Người luôn lạnh lùng, luôn cố giấu mọi thứ – thật ra… đã luôn yêu cô.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Rin. Lần đầu tiên – hạnh phúc ấy thật sự rõ ràng.

Ở một bên còn lại—

Uchiha Shisui vẫn đứng yên không nói gì.

Nhưng ánh mắt đỏ của anh – lặng, sâu và ngấm đầy đau thương. Mangekyō Sharingan đã hiện hình rõ ràng.

Anh đang quan sát tất cả.

Và… đang chờ người kia – Itachi.

Itachi thì đứng yên tại chỗ.

Cặp mắt Vĩnh Hằng Mangekyō Sharingan lạnh băng của nhìn chằm chằm vào người vừa được tái sinh – Uchiha Shisui.

Ánh nhìn ấy kéo dài mấy giây, rồi chậm rãi tiến lại.

Shisui cũng bước lên một bước.

Không ai nói gì.

Chỉ có hai bàn tay đặt lên vai nhau, khẽ siết. Hai người mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thật.

Không cần lời.
Không cần nước mắt.
Không cần quá khứ.

Vì bạn thân… luôn hiểu nhau, ngay cả khi không nói một chữ.

Họ đứng đó. Một lần nữa, vai kề vai – như ngày xưa từng đứng trước vách đá nhìn xuống làng Lá.

Lặng lẽ.

Lúc này, Naruto tiến lại gần, đặt tay vỗ nhẹ lên vai Itachi.

Itachi quay lại, ánh mắt hơi ngạc nhiên.

Naruto hỏi, giọng nhẹ nhưng rõ:

“…Itachi.”

“Có biết hôm nay là ngày gì không?”

Itachi nghiêng đầu. Không hiểu. Mắt khẽ nheo lại.

Naruto mỉm cười – lần này là một nụ cười ấm áp.

“Hôm nay là ngày 9 tháng 6.”

“…Sinh nhật của anh đấy.”

Itachi khựng lại.

Lần đầu tiên trong rất nhiều năm, anh sững người.

Naruto tiếp:

“Ta biết anh chưa bao giờ quan tâm những chuyện như thế…”

“…Nhưng dù sao thì—ta vẫn muốn tặng anh một món quà.”

Cậu rút ra một chiếc lọ thủy tinh, bên trong chứa mẫu gen khác.

Không nói thêm, Naruto chỉ lặng lẽ nhìn về phía Orochimaru.

Orochimaru hiểu ngay, không hỏi một lời. Hắn lặng lẽ triệu hồi một tên Bạch Zetsu thứ mười – vật tế cuối cùng.

Tên Zetsu được đặt vào vòng triệu hồi cuối, bên cạnh ánh sáng đã lụi dần của các vòng trước.

Orochimaru kết ấn.

—Kuchiyose: Edo Tensei

Lần cuối cùng trong đêm nay, ánh sáng âm giới lại bừng lên.

Tên Bạch Zetsu gào lên trong đau đớn. Thân thể hắn biến đổi. Ánh mắt cũng vậy

Ánh mắt ấy… dịu dàng. Quen thuộc.

Chỉ trong vài phút—

Một thiếu nữ Uchiha xuất hiện, mang nét thanh xuân chưa phai, ánh mắt vẫn lưu lại vẻ hiền hòa chưa kịp già đi vì thời gian. Tóc dài mượt, dáng người mảnh mai, làn da trắng nhợt của Uế Thổ Chuyển Sinh chỉ làm đôi mắt đen sâu càng nổi bật hơn.

Và đặc biệt nhất—

Ngay nơi khóe mắt trái, một nốt ruồi nhỏ xinh hiện rõ, y như trong ký ức chưa từng phai mờ của một người nào đó.

Uchiha Izumi.

Itachi đứng bất động. Mắt mở to. Không tin vào điều mình đang nhìn thấy.

Izumi mở mắt. Mơ hồ. Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông tóc đen trước mặt…

“…Itachi?”

Giọng cô khẽ run.

Itachi khẽ gật đầu.

“…Là anh.”

Izumi lập tức nức nở lao tới ôm lấy Itachi. Itachi mỉm cười ôm chặt lấy người thiếu nữ ấy.