Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 241: Các huyền thoại trở về



Naruto bước lên một bước.

Ánh mắt cậu đảo một lượt quanh căn phòng.

Cha. Mẹ. Hokage tiền nhiệm. Người thầy của cậu. Bạn thân và… người phụ nữ quan trọng với Itachi.

Tất cả đều đang chờ cậu lên tiếng.

Naruto không kéo dài.

Giọng cậu vang lên, rõ ràng, không chút run rẩy:

“Các vị Hokage…”

“…Uchiha Shisui.”

“…Cả những người mà ta vô cùng trân quý…”

“Có lẽ, đến lúc ta nên nói lý do thật sự vì sao tất cả được gọi về.”

Cậu quay sang Minato – Kushina – Vergil. Giọng hạ xuống một nhịp:

“Cha. Mẹ. Thầy.”

“Ba người… là lý do cá nhân. Là một phần trái tim mà ta từng mất, và muốn tìm lại.”

Cậu dừng một chút.

Rồi ánh mắt chuyển thẳng đến Hashirama – Tobirama – Hiruzen – Minato – Shisui.

Cậu nói dứt khoát:

“Còn những người còn lại…”

“…Là vì tương lai của toàn bộ Nhẫn giới.”

Không khí trong phòng chợt trùng xuống.

Naruto tiếp tục, giọng trầm hơn, sâu hơn:

“Trong khoảng từ 15 đến 20 năm tới, một hiểm họa thực sự sẽ giáng xuống thế giới này.”

“Không phải chiến tranh giữa các làng. Không phải Madara. Không phải Akatsuki.”

“Mà là một chủng tộc ngoài hành tinh – tộc Otsutsuki.”

Naruto ngẩng đầu, ánh mắt Sharingan sáng lên như lưỡi dao:

“Chúng là kẻ gieo hạt giống chakra lên hành tinh này. Chúng đến để thu hoạch sinh mệnh, như cắt cỏ.”

“Và chúng không thể bị thương nếu Nhẫn giới không chuẩn bị từ bây giờ.”

“Không chỉ cần sức mạnh—mà còn cần chiến lược lâu dài.”

Cậu đưa tay chỉ thẳng về phía các Hokage:

“Vì vậy… ta cần các ngài.”

Lúc này, Hashirama nhíu mày, giọng trầm hẳn xuống:

“Cháu nói là có tộc Otsutsuki ngoài hành tinh sắp đến…”

“…Vậy có tình báo cụ thể không?”

Naruto gật đầu.

Không đáp lời, cậu chỉ đưa hai bàn tay nắm lại, đưa về phía trước, hướng thẳng đến Hashirama và Tobirama đang đứng cạnh nhau.

Hashirama nhìn động tác ấy, khẽ bật cười:

“Hóa ra… Naruto cũng biết cách truyền chakra ký ức kiểu này sao?”

Naruto gật đầu, giọng không biểu cảm:

“Là cách nhanh nhất.”

Cậu chạm nắm đấm vào hai tay của họ.

—Bịch.

Một luồng chakra ổn định được truyền trực tiếp vào hệ thần kinh của hai Hokage đầu tiên.

Một nhịp thở sau—

Sóng dữ liệu bùng nổ.

Toàn bộ ký ức từ trận chiến năm xưa với Otsutsuki Urashiki – kẻ từng xuyên không gian, dùng Rinnegan, sử dụng nhẫn thuật và thời gian vượt ngoài khả năng phân tích – đều tràn vào đầu Hashirama và Tobirama như sóng thần.

Cảnh Naruto hợp lực cùng mọi người, cảnh không gian bị xé rách, cảnh Urashiki nở nụ cười đắc thắng.

—Tất cả.

Sau gần một phút tiếp nhận—

Cả hai đồng loạt mở mắt.

Tobirama cau mày dữ dội. Hashirama thì trầm mặt, không còn dáng vẻ vui cười thường ngày nữa.

“Không thể tin nổi…” – Hashirama lẩm bẩm – “Tộc đó lại mạnh đến vậy…”

“Hắn… có thể dùng được cả Rinnegan…”

Tobirama trầm giọng:

“Không chỉ vậy. Hắn còn có thuật vượt thời gian, không gian, lại có thể biến thân…”

“Ngay cả phản xạ của Naruto… cũng chỉ vừa đủ sống sót.”

Cả hai nhìn sang Naruto – người vẫn đứng đó, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

Cậu chỉ gật đầu, rồi quay sang phía Minato và Shisui.

“Đến lượt hai người.”

Minato bước tới đầu tiên.

Shisui không nói, chỉ tiến đến bên cạnh.

Naruto chạm nắm đấm lần nữa.

Ký ức truyền đi.

Chỉ vài giây sau, cả hai đồng thời mở mắt. Cảm xúc trên mặt khác nhau.

Shisui – người từng trải nhiều biến động – vẫn giữ vẻ trầm lặng, nhưng mắt ánh lên sự kinh ngạc tột độ.

Minato – dù không nói gì, cũng đã siết chặt tay.

“…Dù biết con đã thắng…”

“…Nhưng cha không thể không thấy lo lắng.”

Naruto gật đầu:

“Con cũng lo.”

“Vì hắn chỉ là một kẻ trong số bọn chúng.”

Minato chậm rãi gật đầu, ánh mắt trở nên sắc bén như lúc còn là Hokage đệ Tứ:

“Vậy lần này… chúng ta phải mạnh lên trước khi chúng đến.”

Sau khi cả Hashirama, Tobirama, Minato và Shisui đã tiếp nhận toàn bộ dữ liệu trận chiến với Urashiki, không khí trong phòng chìm trong sự yên lặng nặng trĩu.

Hashirama là người phá vỡ đầu tiên.

Ông khoanh tay, ánh mắt sâu xa nhìn Naruto:

“Nếu cháu đã gọi bọn ta quay lại…”

“…vậy chắc chắn là đã có kế hoạch đối phó, đúng không?”

Naruto gật đầu không chút do dự.

“Kế hoạch đã gần như có lộ trình hoàn chỉnh.”

“Dựa trên mọi thông số từ trận chiến Urashiki, các giả định về chủng tộc Otsutsuki do thầy của cháu là Vergil…”

“…cháu ước lượng tỷ lệ chiến thắng hiện tại là 70%.”

Minato hơi nhướng mày. Kakashi và Ino đồng loạt liếc nhau, tim đập mạnh.

“70% là đã bao gồm rủi ro thấp nhất.” – Naruto tiếp.

“Hồi sinh mọi người… chỉ là bước đầu tiên.”

“Bước tiếp theo – mới là thử thách thực sự.”

Cả căn phòng lập tức tập trung chú ý.

Naruto không để mọi người chờ lâu.

Cậu hạ thấp giọng. Câu nói vang lên như đổ đá xuống mặt nước:

“Để kế hoạch hoàn chỉnh…”

“Chúng ta phải hồi sinh cả Uchiha Madara.”

—ẦM.

Câu nói ấy đủ khiến cả căn phòng chấn động.

Tobirama là người đầu tiên phản ứng. Chakra ông bùng lên dữ dội:

“Không được!”

“Ta tuyệt đối phản đối!”

“Madara là kẻ nguy hiểm nhất trong lịch sử! Ngay cả trong tình huống kiểm soát, cũng không ai đảm bảo hắn sẽ không phản lại tất cả!”

Ino trợn mắt:
“Madara á?!”

Kakashi siết chặt tay:
“Đó là… điên rồ…”

Shisui không nói, nhưng ánh mắt sâu lại rõ rệt.

Naruto gật đầu.

“Cháu hiểu.”

“Cháu hoàn toàn đồng ý với ngài Đệ Nhị.”

“Madara là mối nguy hàng đầu. Nhưng cũng vì thế…”

“…cháu mới phục sinh ngài Đệ Nhất Hashirama làm đối trọng, để đảm bảo mọi tình huống vẫn nằm trong kiểm soát.”

Tobirama vẫn chưa dịu lại, nhưng Hashirama đứng phía sau đã mỉm cười.

Nét mặt ông… không có vẻ phản đối. Ngược lại còn mang theo một tia hoài niệm.

“Ha…”

“Vậy là… ta lại sắp được gặp Madara à…”

Ông ngẩng đầu, nụ cười vừa ấm vừa phức tạp:

“Chắc chắn là lại sẽ cãi nhau một trận ra trò rồi.”

Naruto không mỉm cười.

Cậu tiếp:

“Không phải cháu tự nghĩ ra kế hoạch này.”

“…Mà là Lục Đạo Tiên Nhân – chính ông già đã nói thế.”

Câu nói khiến mọi người… sững người thêm lần nữa.

Lục Đạo Tiên Nhân.

4 Hokage tiền nhiệm, cùng với Kakashi, Shisui, Ino – tất cả đều sững sờ. Không phải vì Naruto liều lĩnh, mà vì… mọi thứ diễn ra quá vượt ngoài giới hạn tưởng tượng.

Tuy nhiên—

Có bốn người lại tỏ ra hoàn toàn không bất ngờ.

Jiraiya.

Itachi.

Hinata.

Tsunade.

Trong đó, Jiraiya, Itachi và Hinata là những người từng gặp trực tiếp Lục Đạo Tiên Nhân – Otsutsuki Hagoromo – tại Mặt Trăng.

Còn Tsunade, tuy chưa từng gặp, nhưng đã được nghe kể trực tiếp từ Jiraiya và Naruto về sự thật phía sau lịch sử Nhẫn giới.

Không gian vẫn yên ắng.

Naruto nói tiếp:

“Các ngài đều biết truyền thuyết về Thập Vĩ…”

“…Nhưng truyền thuyết chỉ kể một nửa sự thật.”

“Otsutsuki Hagoromo – Lục Đạo Tiên Nhân, chính là người đã tách Thập Vĩ ra thành chín con Vĩ Thú, phân chia nguồn chakra thành những phần nhỏ hơn để thế giới có thể cân bằng.”

“Ngoài ra—ngài ấy còn có hai người con trai.”

“Asura và Indra.”

Naruto nhìn thẳng vào Hashirama – Tobirama – Minato – rồi liếc sang Shisui.

“Asura là thủy tổ của tộc Senju và Uzumaki.”

“Indra – là thủy tổ của tộc Uchiha.”

Cả căn phòng khẽ chấn động.

Naruto tiếp, giọng đều đặn:

“Vì vậy—dù không mang họ Uchiha, ta vẫn có huyết mạch Asura, mang gen tương thích di truyền.”

“Dựa trên nền tảng đó… cháu có thể sử dụng công nghệ chakra – di truyền – để khai phá dòng máu tộc Uchiha bên trong bản thân.”

“Và từ đó…”

“…thức tỉnh Sharingan.”

Tobirama trầm ngâm nhìn cậu rất lâu.

Rồi nhẹ gật đầu.

“…Vậy thì ta đã hiểu.”

“Không phải cướp đoạt. Cũng không phải cưỡng ép. Mà là… di truyền hợp pháp từ huyết thống.”

“Ta chấp nhận.”

Naruto chỉ khẽ nghiêng đầu, thay cho lời đáp.

Cậu nói tiếp:

“Lục Đạo Tiên Nhân đã đưa ra kế hoạch cuối cùng.”

“Chúng ta không thể thắng bằng vũ lực thông thường. Bởi vì ba Otsutsuki sắp tới đều vượt ngoài cấp độ Kage.”

“Muốn chặn được chúng… cần hai người sử dụng Rinnegan để làm Jinchuriki của Thập Vĩ.”

Hashirama nhíu mày ngay lập tức:

“Khoan đã… nếu là Thập Vĩ…”

“Thì ta nhớ… trên thế giới này chỉ có một con Thập Vĩ duy nhất. Đã bị chia ra từ thời Lục Đạo Tiên Nhân.”

“Lấy đâu ra con thứ hai?”

Naruto khẽ mỉm cười.

“Chính xác. Đó là điều ngài không sai.”

“Nhẫn giới hiện tại – chỉ có một.”

“Nhưng…”

Cậu hơi xoay người, tay phải đưa ra, chakra xoáy nhẹ quanh ngón tay.

“Cháu đã có manh mối về con Thập Vĩ thứ hai.”

“Chi tiết… sẽ bàn sau.”

Sau khi mọi thông tin về kế hoạch, nguồn gốc, và định hướng đối phó với tộc Otsutsuki được truyền đạt rõ ràng, căn phòng chìm trong một khoảng lặng mang tên "hiểu rồi".

Hashirama là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí đó.

Ông vừa gật gù, vừa vươn vai dài như thể mới ngủ dậy:

“Ừm… kế hoạch nghe có vẻ quy mô đấy.”

“Cứ tiếp tục như vậy, Naruto. Khi nào cần phối hợp thì báo một tiếng là được.”

Giọng ông vẫn vui tươi như mọi khi.

Bên cạnh, Tobirama nhẹ gật đầu, thêm vào:

“Ta muốn đi quan sát Konoha hiện tại một chút.”

“Nhiều năm không xuất hiện, có lẽ đã thay đổi khá nhiều.”

Hashirama cười nhẹ:

“Biến hình cải trang chút là được. Đi chơi mà gây náo động thì mất vui.”

Tobirama đồng thuận.

Không ai phản đối.

Naruto gật đầu kết ấn cực nhanh tạo ra hàng loạt phân thân. Mỗi phân thân đều bám lấy một người. Riêng Minato thì Naruto nhe răng cười:
“Hẹn gặp cha mẹ tại nhà!”

—Hiraishin no Jutsu
(Thuật Phi Lôi Thần)

Chỉ một luồng sáng vàng thoáng lên.

Trong nháy mắt—

Toàn bộ nhóm được dịch chuyển ra khỏi tầng ngầm của phòng thí nghiệm Orochimaru.

Chỉ một luồng sáng xoáy lên, không chói lóa nhưng đầy ổn định—như cắt xuyên tầng không gian.

Chớp mắt sau đó—

Hashirama, Tobirama, Hiruzen, Jiraiya, Tsunade—cả năm người được Naruto dịch chuyển thẳng tới văn phòng Hokage hiện tại.

Phòng vẫn còn thoang thoảng mùi giấy mực và mùi gỗ mới.

Đúng lúc đó—

Cửa mở ra.

Shikaku Nara – quân sư chiến lược của làng – tay cầm xấp văn kiện bước vào, đang định than phiền vài câu như thường lệ…

Thì—

Mặt đối mặt với Hokage Đệ Nhất và Đệ Nhị.

Sững người.

Tê liệt.

Miệng há ra, nhưng không phát ra tiếng nào.

“……”

Xấp văn kiện rụng khỏi tay rơi xuống đất, chưa chạm đất đã bung ra như pháo giấy.

Naruto thản nhiên:

“Chú Shikaku, đừng lên tiếng nha, đây là chuyện bí mật.”

“…Xin đừng để lộ thông tin ra ngoài.”

Shikaku lau mồ hôi lạnh, cổ họng khô khốc, gật đầu lia lịa:

“Tôi… tôi xin nghỉ một ngày…”

“Cho tôi… ổn định tâm lý cái đã…”

Naruto cố nhịn cười, gật đầu đồng ý:

“Được. Về nghỉ đi.”

Shikaku gật đầu cảm tạ, lảo đảo đi như người mộng du.

Hiruzen quay sang Naruto, ánh mắt đầy cảm xúc:

“Ta muốn… đi xem thử con trai mình giờ ra sao.”

Naruto gật đầu, giọng nhẹ:

“Ngài Đệ Tam nhớ cải trang… để tránh làm loạn dân làng.”

“…Và, Asuma… cũng có một bí mật muốn cho ngài biết.”

Hiruzen hơi cau mày, tò mò. Nhưng không hỏi thêm.

Ông chỉ kết ấn nhẹ – hóa thân thành một ông lão lạ mặt, rồi lặng lẽ bước đi, không gây một tiếng động.

Hashirama đứng giữa văn phòng Hokage, quay một vòng chậm.

Từng chiếc tủ, từng tấm bản đồ, từng bức ảnh… đều khiến ông dừng mắt lại vài giây.

“Khác xa hồi ta còn làm…”

“Nhưng vẫn giữ được khí chất. Tốt.”

Tobirama khoanh tay nhìn quanh, chỉ gật đầu một cái, không nói gì.

Cả hai nhìn nhau. Không cần nhắc, cùng biến hóa thành hai người đàn ông trung niên lạ mặt, rồi thoắt cái rời đi – không để lại dấu chakra.

Tsunade vỗ nhẹ bụng, quay sang:

“Ta về nghỉ… thấy hơi mệt.”

Naruto gật đầu:

“Cẩn thận. Nếu có gì bất thường, liên hệ ngay.”

Tsunade vẫy tay, rời khỏi phòng.

Jiraiya lững thững theo sau, đang định chuồn…

Thì bị Naruto chặn ngay tại bàn làm việc.

Naruto giơ tay chỉ đống văn kiện cao như núi:

“Ông già háo sắc… ngồi vào đây… duyệt hồ sơ.”

Jiraiya trố mắt:

“Gì cơ?! Nhưng ta đâu phải—”

Naruto phẩy tay:

“Tôi phải về tiếp cha mẹ. Văn kiện này gấp. Nhớ đọc kỹ.”

“Làm xong thì về, không thì ngồi luôn tới tối.”

Jiraiya ngồi sụp xuống ghế, khóc không ra nước mắt:

“Ta đâu phải thư ký văn phòng…”

Naruto cười nhẹ rồi biến mất—để lại một mình Jiraiya gào lên thảm thiết trước núi giấy tờ trải dài vô tận.