Tại dinh thự Namikaze, Ảnh Phân Thân Naruto dịch chuyển thẳng năm người – Kakashi, Rin, Vergil, Hinata, Ino – vào trong.
Ngay sau đó, Minato đích thân thực hiện Hiraishin no Jutsu, dịch chuyển Kushina vào bên trong.
Ánh sáng vàng nhạt hiện lên.
Khi thân ảnh Minato – Kushina vừa hạ xuống nền sảnh, căn nhà tràn đầy khí tức ấm áp.
Cả gia đình—cuối cùng đã đoàn tụ.
Naruto nhìn cha mẹ, nhìn thầy, bạn, người yêu… đứng quanh mình, khẽ thở ra một nhịp hiếm hoi.
Cậu mỉm cười:
“Chỉ cần thêm một thời gian ngắn nữa…”
“Cha mẹ… sẽ có thể chính thức hồi sinh.”
“Và chúng ta sẽ có thể đoàn tụ thật sự.”
Không ai nói gì.
Chỉ có ánh mắt của Minato nhìn con trai – và ánh mắt của Kushina nhìn Minato – như đang cố ghi nhớ lại toàn bộ từng khoảnh khắc này.
Bất ngờ, một giọng lạnh tanh vang lên:
“Ta đi tìm phòng ngủ để thiền định.”
“Phải làm quen với thân thể mới.”
Vergil nói một cách gọn gàng – như người chỉ xuất hiện đúng để xác nhận rằng mình sống sót. Không chào hỏi ai, không chờ ai, hắn bước thẳng lên lầu.
Một tiếng cửa phòng “cạch” khẽ vang lên.
Ngay sau đó—
Kushina quay sang, ánh mắt sắc bén – nhưng tò mò – nhìn hai cô gái đang đứng hơi nghiêng người, tay bấu chặt tà áo, má đỏ bừng.
“Ơ? Hai người là…”
Kushina nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên như mèo bắt sóng.
“Naruto! Có phải đây là bạn gái của con không hả?!”
Naruto gãi đầu, hơi cười – nhưng không phản bác.
Hinata và Ino lập tức rón rén tiến tới, cúi đầu chào:
“Cháu là Ino Yamanaka…”
“…Cháu là Hinata Hyuga…”
Kushina mắt sáng lên như thấy kho báu.
“Đáng yêu quá trời ơi! Một người là tộc Yamanaka! Một người là Hyuga! Con dâu của mẹ!!”
Nàng lập tức ôm cả hai cô gái vào lòng, vừa xoa đầu vừa cười to, không giấu được vẻ phấn khích. Ino thì cười trừ, Hinata thì đỏ mặt đến mang tai.
Naruto cũng cười—nhưng nụ cười của cậu lập tức tắt ngấm.
Hai cô gái trong vòng ôm của Kushina—đột nhiên cùng lúc quay sang.
“Kushina-san… thật ra Naruto…”
“…còn mắc nợ đào hoa ở Tuyết Quốc…”
“…và còn có cả công chúa Temari của làng Cát nữa…”
Kushina ngừng xoa đầu.
Quay đầu lại.
Ánh mắt lóe lên. Khóe môi nhếch cao.
Một luồng sát khí bắt đầu tràn ra khắp phòng.
“…Naruto…”
“Con…”
Naruto lạnh sống lưng ngay lập tức.
Cậu chậm rãi bước lùi nửa bước. Lập tức lia mắt tìm cứu viện:
“Cha… thầy Kakashi, Rin-san…”
Minato liếc thấy khí áp từ vợ mình—biến sắc.
Anh quay sang Kakashi cùng Rin, nhỏ giọng:
“Chúng ta… nên để hai mẹ con tâm sự riêng…”
Kakashi gật đầu, không cần nói hai lần. Rin thì che miệng cười khúc khích, cũng đi theo.
—Biến mất.
Naruto nhìn thấy ba bóng người vừa lặng lẽ sủi mất tăm như ninja chuyên nghiệp.
Cậu quay lại—
Ba người phụ nữ đã tạo thành tam giác chiến lược, khóa toàn bộ lối thoát.
Naruto thở dài trong tuyệt vọng.
“…Cứu tôi…”
Namikaze Naruto - Hokage Đệ Lục - đang...lùi dần về sát tường, mồ hôi lạnh bắt đầu đọng ở trán.
Đối diện cậu—
Uzumaki Kushina – nụ cười hiền hậu nhưng… vô cùng nguy hiểm.
Bên trái—
Hinata Hyuga – tuy không sử dụng Byakugan, nhưng áp lực của chính cung nương nương đã bắt đầu lan tỏa.
Bên phải—
Ino Yamanaka – tóc vàng hất sang một bên, giọng ngọt như đường nhưng… ánh mắt lấp lánh sát khí.
Naruto lùi một bước. Ba người tiến một bước.
“Ờ… mẹ, chuyện đó… chỉ là hiểu nhầm một chút…”
“Chỉ là… quan hệ xã giao…”
“Temari thì chỉ là bạn bè, còn Koyuki thì…”
Hinata nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng:
“Anh từng... ôm công chúa Tuyết trên tàu, đúng không?”
Ino nheo mắt:
“Và còn từng nắm tay Temari đi dạo phố cơ mà?”
Naruto toát mồ hôi:
“Cái đó…”
Kushina cười rạng rỡ, đưa tay kéo tay áo lên cao:
“Ừ, bây giờ là nhiệm vụ làm rõ trách nhiệm gia đình.”
Naruto quay đầu – lối thoát nào cũng bị chặn kín.
“Không lẽ mình phải dùng Hiraishin để chạy trốn khỏi chính nhà mình sao…”
Trong khi đó—
Trên tầng hai.
Một căn phòng đóng cửa, ánh sáng mờ chiếu xuống tấm rèm trắng.
Vergil, với mái tóc bạc vuốt ngược, đang ngồi trong tư thế thiền định.
Hai mắt nhắm hờ.
—Nhưng khoé môi… khẽ nhếch.
Rõ ràng là anh đã nghe thấy hết những gì đang diễn ra phía dưới.
“…”
“Thằng nhóc cũng có lúc bị áp đảo như vậy…”
Một giây sau—
Mở mắt.
Vergil khẽ lẩm bẩm:
“Cũng tốt. Đây là một phần của… rèn luyện nội tâm.”
“Thắng ngoài chiến trường thì dễ…”
“…Thắng được ba người phụ nữ trong nhà mới là cảnh giới cao nhất.”
Nói xong, anh khẽ cười—một nụ cười hiếm hoi, mơ hồ, khó đoán, rồi tiếp tục nhắm mắt, tiếp tục thiền định.
Dưới nhà—
Tiếng đấm gối. Tiếng chăn bay.
Tiếng Naruto hét: “Không phải chỗ đó—!!!”
Tiếng Hinata dịu dàng: “Em chỉ hỏi nhẹ thôi mà.”
Tiếng Ino thì thào: “Anh có muốn em đọc nội tâm không?”
Và tiếng Kushina bật cười: “Đào hoa hơn cha con hồi trẻ rồi đấy.”
Một đêm bình yên... nhưng không dễ chịu lắm cho một Hokage.
Tối hôm đó.
Tầng trệt dinh thự Namikaze vang lên tiếng dầu sôi, mùi thịt nướng cháy cạnh thơm phức lan ra khắp hành lang.
Một chiếc bếp tròn được dựng giữa phòng khách, nguyên liệu xếp la liệt: thịt bò Wagyu từ làng Sắt, thịt lợn đen vùng Lôi Quốc, rau củ Konoha và nước sốt đặc chế của Tsunade.
Minato ngồi một bên, nét mặt thư thái. Kushina ngồi đối diện, ánh mắt ngời sáng niềm vui.
Naruto kẹp thịt liên tục, như thể vừa là đầu bếp vừa là người chủ trì.
Hinata và Ino ngồi hai bên, chuẩn bị đồ ăn phụ.
Kakashi và Rin ngồi gần nhau, yên tĩnh và dịu dàng.
Vergil thì im lặng ngồi một chỗ nhưng không động đũa, chỉ quan sát mọi người, cố gắng cảm nhận không khí gia đình.
Trên bàn đủ mọi đồ uống, tiếng cười vang vọng như lễ hội mùa xuân.
Dù thân thể là Uế Thổ Chuyển Sinh, không cảm được vị giác, nhưng Minato vẫn ăn bằng tinh thần.
Anh cười, gắp từng miếng, gật gù:
“Không có vị… nhưng lại thấy ngon đến kỳ lạ.”
Kushina cũng xé miếng rau cuốn thịt, tay run nhẹ:
“Chỉ cần ngồi cùng nhau thế này… là đủ rồi.”
Ánh mắt nàng rưng rưng – nhưng lại ánh lên lấp lánh hạnh phúc chưa từng có.
Ở phía đối diện—
Rin nhẹ tựa đầu vào vai Kakashi, miệng cười, mắt nhắm hờ như thể cuối cùng cũng có thể yên tâm mà thư giãn.
Kakashi đỏ mặt – vốn không quen với kiểu tiếp xúc thân mật thế này giữa nơi công cộng, nhưng cũng không phản đối.
—Cho đến khi.
Naruto, vừa nướng vừa như không, bật lên một câu cực kỳ bình thản:
“À mà này Rin-san…”
“Cô biết không… Kakashi-sensei đang mắc nợ tình cảm với Mizukage đấy.”
—Xoẹt.
Tiếng của Naruto xé toạc không khí.
Kakashi trợn tròn mắt:
“…”
“…Naruto.”
“…Em. Đừng. Nói. Linh. Tinh.”
Rin mở mắt.
Cô nghiêng đầu sang, nụ cười vẫn giữ nguyên, tay vẫn đặt trên bàn.
—Nhưng tay kia… đã véo nhẹ vào hông Kakashi.
“Á”
Kakashi hét lên, như vừa bị đâm Kunai vào bụng.
“…Rin, nghe anh giải thích… thật ra…”
Kushina cũng quay đầu lại, nheo mắt.
“Ơ? Mizukage nào cơ?”
“Chuyện này là sao, Kakashi?”
Ino thì suýt phun nước.Hinata quay đi, cố nhịn cười.
Kakashi bỗng cảm thấy…
Lần đầu tiên trong đời…
Hoàn toàn đồng cảm với Naruto.
Bị các bóng hồng vây quanh, chất vấn, nhìn chằm chằm—không phải là điều dành cho người sống sót sau hàng trăm trận chiến.
Kakashi quay đầu sang Naruto.
Ánh mắt cầu cứu. Gần như rơi lệ.
Naruto nhún vai, nhướng mày, cười híp mắt:
“Giờ thầy hiểu rồi phải không ạ…”
Bữa tối tiếp tục trong tiếng cười nói. Không ai còn để ý rằng phần lớn nguyên liệu đã vơi sạch, rằng Naruto gần như là người nướng thịt liên tục suốt một giờ.
Nhưng rồi—
Khi cơn no ập đến, khi mọi người dựa lưng vào ghế hoặc ghé vào nhau nói chuyện, chủ đề… lại bất ngờ quay về một cái tên cũ.
Obito.
Không ai chủ động nhắc. Nhưng như một cái bóng, cái tên ấy cứ dần hiện rõ trong đầu mọi người khi nhắc đến quá khứ, chiến tranh, và những người đã… tưởng chừng không còn.
Minato là người thở dài trước.
“Obito…”
“Thằng bé đó… nếu không vì chuyện tình cảm, có lẽ đã là một shinobi xuất sắc.”
Kushina gật đầu, ánh mắt đượm buồn:
“Nó từng đến nhà… từng cười rất tươi… từng nói sẽ vượt qua Kakashi…”
“Không ngờ…”
Kakashi lúc này không nói gì. Chỉ nhẹ cúi đầu, nhắm mắt lại.
Bóng lưng anh như mang thêm chút gió lạnh.
Bên cạnh—
Rin khẽ cắn môi.
“…Em…”
“…Em cũng có lỗi.”
“Là em đã không nói rõ ràng với Obito…”
“Chúng em là đồng đội. Em nghĩ thân thiết là chuyện bình thường…”
“Không ngờ… chính sự im lặng của em lại khiến Obito hiểu lầm, rồi mọi thứ đi quá xa…”
Giọng cô nhỏ dần.
Ngay lúc ấy—
Kushina bước lại.
Không nói. Chỉ nhẹ nhàng ôm Rin vào lòng.
Một cái ôm của người mẹ, người chị, người đã hiểu thế nào là mất mát.
“Không phải lỗi của em.”
“Obito… chọn con đường đó, là vì quá nhiều thứ trộn lại.”
Một lúc sau—
Minato quay sang Naruto. Ánh mắt anh đầy ái ngại:
“Con trai…”
“Cha biết… Obito đang bị con giam giữ. Và con từng nói sẽ dùng hắn làm vật tế lễ…”
“…Ta chỉ muốn hỏi…cũng có một chút cầu xin…”
“Liệu… có thể không làm thế được không?”
Không khí trong phòng hơi lặng xuống.
Naruto lúc này đang đặt thêm nước sốt vào bếp, khựng tay lại một giây.
Rồi cậu quay sang. Mỉm cười.
“Con chưa bao giờ có ý định thật sự dùng Obito làm tế lễ.”
“Con nói thế… chỉ để ép hắn đầu hàng. Và hắn đã chịu khuất phục.”
Naruto ngẩng đầu, ánh mắt sắc nhưng chân thành:
“Dù sao… trong hồ sơ chiến tranh, Obito vẫn được ghi là hy sinh anh dũng trong nhiệm vụ.”
“Con sẽ xử lý hắn một cách có thể diện nhất.”
“Không để mất lòng ai. Không bôi nhọ ai. Và… không khiến cha mẹ đau lòng.”
Minato khẽ thở phào.
Kakashi – vẫn im lặng – khẽ mỉm cười, lần đầu từ đầu bữa đến giờ.
Rin cũng ngước lên, ánh mắt ấm áp lại.
Bữa tối dần trôi qua trong sự yên bình bất ngờ.
Khi thịt đã hết, nước sốt cũng chỉ còn vài giọt, mọi người bắt đầu tựa lưng thư giãn.
Minato lúc này mới quay đầu lại, ánh mắt hướng về người nãy giờ chỉ ngồi yên lặng trong góc—
Vergil.
“Ngài Vergil…”
“Ta vẫn chưa có dịp hỏi…”
“Ngài là người huấn luyện Naruto, cũng là người khiến con trai ta trưởng thành nhanh đến vậy… ta thực sự muốn biết…”
“…Ngài đến từ đâu? Và… đã đồng hành với Naruto ra sao?”
Vergil vẫn ngồi dựa vào ghế, hai tay khoanh lại.
Im lặng vài giây.
Ánh mắt lặng như nước, chiếu thẳng vào Minato.
Bầu không khí như khựng lại một nhịp.
Rồi lần đầu tiên—
Vergil khẽ nghiêng đầu. Mỉm cười.
“Gia đình…”
“…Cảm giác này… cũng không tệ.”
Ngay khoảnh khắc đó—
Bốp!
Một làn sóng chakra đỏ rực bất ngờ bắn ra giữa phòng.
Một thân ảnh nhỏ nhắn màu đỏ cam hiện hình giữa không trung, tiếp đất bằng móng vuốt, lông xù, tai nhọn, chín chiếc đuôi ngoe nguẩy phía sau.
—Kurama.
Cả phòng khựng lại.
Kushina – Minato – Rin – Ino – Kakashi đồng loạt giật mình đứng bật dậy, sắc mặt biến đổi trong chớp mắt.
“…Cửu… Vĩ…?!”
Minato suýt tung chưởng.
Kushina phản xạ mở khóa phong ấn nội thể.
Kakashi gần như rút Kunai.
Chỉ có ba người… không phản ứng:
Naruto – Hinata – Vergil.
Naruto thở dài, giọng bất đắc dĩ:
“Không cần hoảng. Đó là… Kurama.”
“…Là bạn. Kurama, không ngờ ngươi lại ra đây góp vui…”
Kurama hừ nhẹ, ánh mắt nửa kiêu ngạo nửa lười biếng.
Không nói một lời, nó… nhảy lên và ngồi luôn trên đùi Hinata.
Hinata giật mình, má đỏ bừng, nhưng Kurama thì… gác tay như đại gia, mắt nhắm lại hưởng thụ.
Naruto khóe miệng giật giật:
“Đồ… háo sắc lông đỏ…”
Kurama khẽ mở mắt, cười nhếch mép:
“Ít nhất ta còn dám thể hiện. Khác với đứa nào cứ giả ngầu suốt ngày.”
Naruto: “...”
Không khí dần dịu lại khi mọi người hiểu ra.
Minato thu tay, ngồi xuống.
Rồi lại nhìn sang Vergil:
“Vậy… nếu ngài không ngại…”
“…Lai lịch của ngài?”
Vergil hơi nghiêng đầu. Giọng đều đều, lần đầu mở lời dài dòng:
“Ta đến từ một thế giới khác. Một nơi tên là Trái Đất.”
“Không có Shinobi. Không có nhẫn thuật. Nhưng…”
“Lại có một thế lực gọi là Quỷ giới – nơi những sinh vật hắc ám thống trị trong bóng tối.”
“Nhân loại – để sinh tồn – đã tự phát triển công nghệ, phép thuật, vũ khí đặc biệt.”
Vergil hơi nheo mắt:
“Em trai ta… và con trai ta… đều là Thợ Săn Quỷ.”
“Chống lại bọn chúng, bảo vệ nhân loại.”
“Bản thân ta… cũng không thuần túy là người.”
“…Ta mang trong mình dòng máu Quỷ.”
Không gian lại rơi vào yên lặng.
Không phải vì sợ. Mà vì câu chuyện ấy… quá khác biệt. Và nặng.
Kushina là người phá vỡ:
“Vậy… con trai của ngài…”
“Có mạnh không? Có giống ngài không?”
Vergil im lặng một lúc.
Ánh mắt nhìn xuống nền nhà, giọng trầm hẳn:
“Ta… không phải một người cha tốt.”
“Ta không chăm sóc được cho Nero. Không ở bên nó khi nó cần nhất.”
“Về mặt này… ta thua xa Minato.”
Minato không nói gì.
Anh chỉ đặt tay lên bàn, ánh mắt nhìn thẳng Vergil – không trách móc, không thương hại, chỉ có sự chia sẻ của một người làm cha:
“…Nhưng cuối cùng… ngài đã dẫn dắt con trai ta đi đúng hướng.”
“Với ta, như vậy đã là đủ rồi.”
Vergil ngẩng lên, hơi khựng lại.
Rồi lần đầu tiên—
Anh gật đầu thật sự.
Sau khi câu chuyện về Vergil và thế giới Quỷ giới tạm lắng xuống, bầu không khí dần trở lại nhịp ấm cúng thường nhật.
Kushina lúc này chống cằm, đôi mắt lấp lánh:
“Ngài Vergil…”
“Vậy mấy năm con trai ta còn bé…”
“Là do ngài chỉ bảo đúng không?”
Vergil chưa kịp trả lời thì bên dưới—
Kurama đã ngáp dài, uể oải lên tiếng:
“Hừm… đừng nhắc nữa. Lúc bé nó phiền kinh khủng.”
Vergil gật đầu lạnh nhạt:
“Đồng tình.”
“Lúc đầu… ta còn tưởng mình phải huấn luyện một người có dòng máu thiên tài của Namikaze Minato.”
“Nhưng không—đó là một con cá vàng biết nói.”
Naruto nghẹn:
“Ơ kìa!? Không đến mức đó chứ!”
Kurama phẩy đuôi:
“Ngốc đến mức chạy quanh làng bốn vòng chỉ để tìm cái chìa khóa… mà hắn nhét vào túi quần từ đầu.”
Vergil lặng lẽ tiếp:
“Có lần… nó cố dùng nhẫn thuật phun lửa vào nồi mì để nấu nhanh…”
“…Và cháy luôn cái bếp.”
Kushina đưa tay lên miệng, sốc nhẹ:
“Trời đất ơi…”
Kurama thì như đang kể chuyện giải trí:
“Còn nhớ lần nó viết thư cho Teuchi hàng Ramen chứ?”
Hinata và Ino đồng loạt quay đầu:
“Cái gì cơ?”
Naruto đỏ mặt, ôm đầu:
“Kurama!!! Cái đó là sự cố!! Lúc đó ta mới tám tuổi!!!”
Kurama nhún vai:
“Thì tám tuổi viết ‘cháu muốn được ăn ở quán Ramen Ichiraku mãi mãi’.”
Vergil lẩm bẩm:
“Đến giờ ta vẫn không hiểu sao nó lại đặt biệt danh cho ta là ‘ông đầu bạc’…”
Naruto càng chui xuống bàn.
Phía bên kia—
Kushina cười lăn lộn, tay đập bàn.
Minato thì nắm tay vợ, mắt không rời Naruto, gương mặt hiện rõ niềm vui sâu kín của một người cha từng bỏ lỡ cả thời thơ ấu của con.
Kakashi thì gật gù, ra vẻ đồng cảm:
“Vậy mà giờ lại là Hokage…”
Rin khẽ che miệng, nụ cười dịu dàng trên khóe môi:
“…Cũng đáng yêu đấy chứ…”
Ino và Hinata thì… vẫn đang đứng hình.
Hinata lí nhí:
“Không ngờ anh ấy lại… là người như thế…”
Ino thì khẽ lẩm bẩm:
“…Vậy mà mình từng tưởng ảnh ‘ngầu từ nhỏ’…”
Naruto lúc này chỉ còn biết gục đầu xuống bàn:
“Không công bằng…”
“Ta là Hokage mà…”
“Các người phản bội ta hết rồi…”