Trăng lên cao, ánh sáng bạc chiếu rọi khắp nơi.
Khu nhà từng là lãnh địa của tộc Uchiha—nay vẫn vậy, nhưng yên tĩnh đến lạ.
Những ngôi nhà vẫn đứng. Tường đá vẫn khắc biểu tượng quạt giấy.
Nhưng người—thì đã chẳng còn.
Giữa bóng trăng nhàn nhạt—
Ba thân ảnh chậm rãi bước vào con đường chính.
Shisui.
Itachi.
Izumi.
Không ai nói gì trong vài phút đầu.
Chỉ có tiếng gió lướt qua những viên ngói, tiếng gót chân lạo xạo trên nền đá cũ kỹ.
Shisui đứng giữa đường, mắt lặng nhìn những mái nhà đã từng thân thuộc.
“…Cảnh còn người mất…”
“Lần cuối ta đứng ở đây… là ngày mọi thứ bắt đầu xấu đi.”
Itachi đứng cạnh, ánh mắt không nhìn thẳng, mà ngẩng đầu nhìn ánh trăng.
“…Nếu không nhờ Naruto…”
“Thì nơi này… có lẽ giờ đã là trạm kiểm soát hay khu kỹ thuật của làng.”
“…Hokage Đệ Lục chính là người phê chuẩn trả lại lãnh địa cho tộc Uchiha.”
“Dù chẳng còn ai, cậu ấy vẫn nói: ‘Lịch sử của một tộc không nên bị xoá bỏ.’”
Shisui khẽ mỉm cười.
“…Hình như Itachi huynh đệ đã tìm được ánh sáng rồi.”
“…Thứ ánh sáng dẫn đến hòa bình mà chúng ta từng không với tới.”
Itachi không phủ nhận. Hắn chỉ khẽ đáp, giọng nhẹ nhàng:
“Ở Naruto… ta cảm thấy được một năng lực rất lớn.”
“Không phải sức mạnh…”
“…Mà là thứ có thể khiến người khác tự nhìn lại bản thân.”
“Ta không dám chắc sau này hòa bình thật sự có đến không…”
“…Nhưng ít nhất… ta đã thấy hy vọng.”
Shisui đưa tay, nắm chặt vai Itachi.
Hai người im lặng vài giây— Không phải đồng đội. Không phải chiến hữu.
Mà là… huynh đệ sinh tử.
Ở bên cạnh, Izumi bẽn lẽn. Má hơi đỏ, nhưng ánh mắt dịu dàng.
Itachi vẫn giữ tay cô nãy giờ. Và không có ý định buông.
Tay nắm chặt, ánh mắt như nói thay tất cả những điều hắn từng không thể thốt ra ngày trước.
Đột nhiên—Itachi quay sang Shisui:
“Cậu không nghĩ đến việc… đi gặp Shizune sao?”
“…Nếu cô ấy biết cậu còn sống…”
“…chắc sẽ rất vui.”
Shisui hơi ngẩn người. Ánh mắt hắn thoáng lên một thứ cảm xúc mà cả đời chỉ có một người gợi nên được.
“…Ta…”
“…Ta sẽ đợi.”
“Hồi sinh hoàn toàn. Thật sự. Không còn là linh hồn tạm trú trong xác Bạch Zetsu.”
“…Lúc đó, ta sẽ đến gặp cô ấy.”
Sau khi thăm lại toàn bộ lãnh địa, Shisui chợt quay sang:
“Ta có việc riêng một chút.”
“Cậu cứ… dẫn Izumi đi dạo tiếp.”
Nói rồi không đợi Itachi phản ứng, hắn nhún người—biến mất lên một mái nhà, rồi chỉ còn lại tiếng gió.
Itachi nhìn theo, không hỏi gì thêm.
Izumi khẽ nghiêng đầu:
“Shisui-san đi đâu thế?”
Itachi bình thản đáp:
“Hắn biết… chúng ta cần một chút riêng tư.”
Con đường trong lãnh địa Uchiha giờ đã ngập ánh trăng.
Từng bậc đá, từng dãy nhà cũ kỹ như im lặng lùi về sau, nhường chỗ cho hai người.
Itachi và Izumi bước chậm. Không ai nói.
Cuối cùng, họ dừng lại trước căn nhà nơi Izumi từng đến thăm nhiều lần, và cũng là nơi Itachi từng thắp nến suốt đêm để viết báo cáo cho Anbu.
Trong bóng trăng mờ.
Itachi lên tiếng. Giọng trầm như gió đêm, pha chút áy náy thật lòng:
“…Izumi.”
“Ta… xin lỗi.”
“…Năm xưa ta đã dùng Tsukuyomi... khiến em rơi vào một Ảo Thuật vĩnh viễn…”
“Ta nói dối rằng em sẽ sống đời yên bình… rồi chết cùng giấc mơ đó.”
“…Từ đầu đến cuối… là ta cưỡng ép, dù chỉ là trong ảo ảnh.”
Izumi ngước lên, gương mặt vẫn nhợt nhạt trong cơ thể Uế Thổ, nhưng đôi mắt lại sáng đến lạ.
Cô mỉm cười. Nhẹ nhàng:
“Em chưa bao giờ trách anh cả.”
“Ngược lại… em cảm kích.”
“Trong thế giới đó… em có gia đình, có cuộc sống bình yên, có anh…”
“…Đó là giấc mơ em mong ước… nhưng tưởng sẽ không bao giờ chạm tới.”
Cô bước lại gần. Đặt tay lên tay Itachi – bàn tay từng vấy máu cả tộc, từng lạnh lùng vì nghĩa vụ.
“Nhưng giờ đây…”
“…Chúng ta đã có cơ hội biến giấc mơ thành hiện thực.”
Itachi không đáp. Chỉ cúi đầu—chạm trán nhẹ vào trán cô.
Bàn tay nắm chặt. Hơi thở hòa vào nhau.
Dưới ánh trăng sáng rọi khắp mái nhà Uchiha…
…cặp tình nhân đã từng chia ly—giờ đây chia sẻ nụ hôn đầu tiên… trong thực tại.
Không còn là ảo ảnh.
Không còn là giả dối.
Chỉ còn… hai tâm hồn đồng điệu.
Ở xa xa—trên một cột điện, bóng người mặc áo choàng lặng đứng.
Shisui khoanh tay, nhìn xuống khung cảnh lãng mạn ấy.
Thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nhưng bất đắc dĩ:
“…Không biết… đến bao giờ ta mới được như thế với Shizune…”
Rồi quay đầu, tung người về phía mái nhà xa hơn—để lại gió lướt qua vai như một lời chúc phúc âm thầm.
—---------------------------
Đêm muộn.
Trăng thanh gió mát.
Một mái nhà nhỏ phía Bắc Konoha – nơi không có ninja tuần tra, không có tiếng ồn.
Kurenai ngồi trên hiên gỗ, tay ôm bụng bầu đã rất lớn, bên cạnh là một chiếc bàn trà nhỏ.
Cô mặc áo choàng mỏng, mái tóc đen dài được buộc gọn sau lưng. Đôi mắt vẫn sắc sảo như ngày còn chiến đấu, nhưng giờ ánh nhìn lại dịu hơn, như một người mẹ đang sẵn sàng đón lấy kỳ tích lớn nhất đời mình.
Đối diện—
Asuma Sarutobi, ánh mắt bình thản, đôi tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn. Cánh tay phải từng bị thiêu cháy trong đại chiến, nay đã lành, có thể cầm tách trà, nhưng không còn đủ lực để cầm một thanh kunai.
Anh chẳng bận tâm. Chỉ cần được ở cạnh Kurenai, cạnh con, đã là đủ.
“Em thấy đứa bé cử động mạnh hơn không?” – Asuma hỏi khẽ.
“Ừ.” – Kurenai cười nhẹ – “Tối nào cũng đá, sau này chắc chắn mạnh mẽ không khác gì con trai.”
Cả hai cùng nhìn lên mặt trăng, thưởng thức ánh sáng.
Bất chợt—
Ánh mắt Asuma khựng lại.
Ở phía xa—giữa bóng cây và hàng rào gỗ—
Một bóng người… đang đứng.
Già. Gầy. Lưng hơi còng.
Nhưng dáng đứng rất… thẳng. Và ánh mắt—ánh mắt ấy nhìn về phía căn nhà với thứ tình cảm khó diễn tả thành lời.
Asuma hơi nheo mắt. Linh cảm lập tức bật lên.
“Kurenai.” – anh nói, giọng thấp xuống.
“Vào nhà đi. Khóa cửa.”
Kurenai hơi ngẩn ra, nhưng gật đầu, ôm bụng quay vào trong.
Asuma thì bước nhanh tới.
Chỉ vài bước chân—
Asuma đã cách người kia khoảng ba mét.
Ánh trăng rọi xuống. Thứ ánh sáng ấy không thể che được… vầng trán rộng, râu dài bạc trắng, và đôi mắt đã từng xuất hiện trong vô số hồi ức của Asuma.
“Cụ… là ai?” – Asuma lên tiếng, tay chạm nhẹ vào chuôi kunai phía hông.
Ban đầu, anh tưởng là một ông lão trong làng đi lạc.
Nhưng rồi—
Giọng nói vang lên.
Quen thuộc đến nhức tim.
“…Asuma…”
“…Con trai…”
“…Thật lâu rồi nhỉ.”
Cả người Asuma như đóng băng.
Kunai rơi xuống đất cạch một tiếng.
Trái tim anh đập mạnh như vừa trúng chiêu chí mạng.
“…Cha…?”
Gió đêm khẽ rít, lá tre lay động.
Và… Hiruzen Sarutobi – Hokage Đệ Tam, người cha anh từng bất hòa, từng rơi nước mắt tiễn biệt—đang đứng đó.
“…Cha…?”
Giọng Asuma vỡ ra như đá rơi trong lòng nước.
Trước mắt anh—là người đàn ông từng đứng sau hàng trăm quyết sách của làng Lá. Nhưng giờ đây—chỉ là một người cha… với ánh mắt già nua, mệt mỏi, nhưng đầy ấm áp.
Hiruzen gật đầu chậm rãi:
“Là cha.”
“Không phải với tư cách Đệ Tam Hokage…”
“…Chỉ là một người cha… muốn gặp lại con mình… một lần.”
Khoảnh khắc đó—
Tất cả những ký ức vỡ vụn trong tim Asuma ùa về.
– Những bữa cơm lặng lẽ.
– Những lần tranh cãi vì cách nhìn về thế giới shinobi.
– Sự lạnh nhạt, cứng đầu, bất cần…
– Và… lần cuối cùng cha con họ gặp nhau—là ở lễ tang của Đệ Tam.
Asuma hít sâu, nhìn thẳng:
“Con tưởng cha… không quan tâm.”
“Cha luôn nói về nghĩa vụ, về làng, về lý tưởng… mà không bao giờ nói về con.”
“…Con ghét cảm giác đó. Ghét việc bị so sánh với cha. Ghét việc sống dưới bóng Hokage Đệ Tam.”
Hiruzen không phủ nhận.
Ông chỉ gật nhẹ:
“Cha biết.”
“…Và cha đã sai.”
“Lúc con quyết chí rời đi làm Thủ Hộ Nhẫn… cha mới hiểu… mình không còn gì để dạy, không còn gì để nói… và cũng không còn thời gian để sửa sai.”
Gió đêm lặng đi.
Asuma im lặng rất lâu.
Rồi anh bước tới, đứng bên cạnh cha mình, lưng thẳng tắp:
“…Con cũng đã sai.”
“Con đã không bao giờ thử hiểu vì sao cha luôn im lặng.”
“Con nghĩ cha chọn làng thay vì gia đình… nhưng thật ra…”
“…Cha đã chọn cả hai, chỉ là… không thể hiện ra mà thôi.”
Hai người đàn ông— Một cha, một con—Đứng cạnh nhau như thế.
Không có giọt nước mắt nào rơi.
Vì những gì đã mất…Đã nằm trong dòng chảy thời gian.
Chỉ có sự tha thứ thầm lặng – như một cơn gió mát xoa dịu vết nứt thời gian.
“…Vào nhà chứ?” – Asuma hỏi khẽ.
“Còn một người muốn gặp cha.”
Hiruzen gật đầu.
Cả hai cùng bước vào căn nhà nhỏ.
Khi bước qua bậc cửa, ánh đèn vàng nhạt của phòng khách chiếu lên một hình ảnh khiến Hiruzen chậm bước lại.
Kurenai. Đang ngồi trên ghế. Và bụng cô—rất lớn.
Cô ngẩng đầu, khẽ lắp bắp, sau đó nghiêng người chào:
“Ngài Đệ…cha.”
Hiruzen nhìn không rời mắt.
Không cần Asuma nói gì thêm—ông đã hiểu.
Đôi mắt già nua khẽ run lên. Tay ông siết nhẹ.
“…Đây là…”
Asuma mỉm cười nhẹ nhàng.
“Là món quà muộn mà con muốn… cho cha thấy.”
“Và cho cả thế giới… chứng minh rằng tộc Sarutobi vẫn còn tiếp nối.”
Hiruzen không nói.
Ông ngồi xuống, nhìn Kurenai, nhìn cái bụng tròn trịa.
Trong khoảnh khắc đó—ánh mắt ông ươn ướt, nhưng không có giọt nào rơi xuống.
—------------------------
Sáng sớm hôm sau.
Mặt trời chưa lên hẳn, bầu trời phủ lớp sương mỏng như hơi thở.
Trong khi cả Konoha vẫn chìm trong giấc ngủ, Naruto vừa ăn xong bữa sáng nhẹ thì Minato gõ cửa phòng, ánh mắt nghiêm túc hơn thường ngày.
“Ra ngoài với cha một lát.” – Anh nói.
Naruto hơi nghiêng đầu:
“Có chuyện gì sao?”
Minato không trả lời. Chỉ nói ngắn:
“Liên quan đến… Cửu Vĩ.”
Nửa giờ sau—
Một khu rừng vắng phía Tây Nam Konoha, nơi từng được dùng làm khu huấn luyện bí mật của Anbu. Không một ai theo dõi.
Minato dừng chân giữa bãi đất trống, rồi xoay người lại:
“Cửu Vĩ…như con đã biết…hiện tại… chỉ là một nửa.”
“Phần còn lại – nửa Âm – vẫn bị phong ấn trong cha.”
Naruto gật đầu:
“Con biết. Nhưng nếu cha muốn thì có thể… trở thành một Jinchuriki hoàn chỉnh. Lực chiến sẽ mạnh gấp đôi.”
Minato mỉm cười nhẹ:
“Ta đã từng suy nghĩ như vậy.”
“Nhưng rồi ta nhận ra… sức mạnh thật sự không nằm ở số lượng Vĩ Thú.”
“Ta còn rất nhiều cách khác để mạnh lên. Nhưng Kurama…”
“…nó nên được trở lại là chính nó.”
Nói rồi—
Minato bước vào trung tâm vòng ấn thuật mà anh đã chuẩn bị từ trước.
Kết ấn.
Một luồng chakra cực lớn xoắn lại sau lưng Minato, hiện hình một nửa thân thể Kurama – dạng Âm.
Dù là màu tối, nhưng khí tức nó tỏa ra vẫn sắc bén như dao cắt, khiến thảm cỏ quanh vùng héo úa trong chớp mắt.
Naruto lùi lại nửa bước, đôi mắt sáng lên:
“Thật sự là… nửa kia…”
Ngay sau đó—
Minato chạm tay vào bụng. Một ấn phong cổ đại xuất hiện, vỡ ra như giấy cháy.
Luồng chakra nửa Âm thoát ra, uốn lượn như linh hồn khổng lồ, rồi từ từ hướng về Naruto.
Naruto không né tránh. Cậu đứng yên, hai tay mở ra, nhắm mắt lại.
Luồng chakra chui thẳng vào trong cơ thể Naruto—không cần cưỡng chế, không có phản kháng.
Ngay lúc ấy—
Cả cơ thể Kurama bên trong Naruto phát sáng, chakra bùng lên dữ dội.
Thân thể nó lớn dần. Màu sắc chuyển sang rực rỡ hơn.
Chín đuôi vung lên, khiến toàn bộ không gian xung quanh rung chuyển.
Kurama đã trở lại cơ thể hoàn chỉnh.
Khí tức hung bạo bùng lên như sóng thần, khiến cả bầu trời phía trên tối sầm lại trong chốc lát.
Naruto mở mắt.
Một dòng chakra vàng kim mới bao phủ toàn thân – nhưng không còn đơn thuần như trước.
Kurama Chakra Mode – Toàn thể. Một hình thái hoàn toàn mới – mạnh mẽ hơn, ổn định hơn, sâu sắc hơn.
Naruto nắm tay lại. Cảm giác như có một vì sao rực cháy ngay trong lồng ngực.
“…Sức mạnh này…”
“Mạnh hơn trước rất nhiều.”
Từ xa, Minato đứng nhìn, ánh mắt ấm áp.
Kurama trong Naruto cũng khẽ cười khinh khích trong tâm trí:
“Hử… cuối cùng cũng lấy lại được hình dạng thật.”
“Lũ Otsutsuki kia mà thấy ta bây giờ… chắc chắn sẽ đái ra quần.”
Naruto cười nhẹ:
“Không cần nói chuyện thô như thế…”
Kurama hừ mũi:
“Câm miệng, đồ thùng mì biết đi.”
Kurama – lúc này đã hoàn chỉnh – chui ra và đứng sừng sững phía sau Naruto.
Bộ lông đỏ cam dày hơn, cơ thể cân xứng đến từng chi tiết, chín đuôi tỏa ra như mặt trời sau núi. Khí tức dữ dội tản dần – nhưng thần thái thì vẫn ngút trời như cũ.
Rồi—
Kurama nhẹ nhấc móng vuốt, bước về phía Minato.
Cả Naruto lẫn Minato hơi căng người, không rõ nó định làm gì.
Nhưng—
Kurama hất mặt lên. Ánh mắt nheo nheo, giọng kéo dài:
“Vì ngươi…”
“…đã chịu trả lại bổn đại gia nguyên vẹn…”
“…nên bổn đại gia… quyết định không thù hằn ngươi nữa.”
Naruto: “…”
Minato: “…”
Cả hai cha con đứng hình như tượng đá.
Chưa hết—
Kurama khẽ phẩy đuôi một cái, như đại thần vừa ký lệnh tha tội cho thường dân. Rồi không nói thêm lời nào, nó nhẹ nhàng chui tọt trở lại vào người Naruto.
Vụt.
Chỉ còn làn bụi chakra còn lơ lửng trong không khí.
Minato chớp mắt vài lần:
“Cái đó… là… tha thứ đúng không?”
Naruto vỗ trán:
“Kiểu gì thì cũng là tha thật đấy… nhưng mà…”
“…Cái thái độ đó—!?”
Cả hai cùng nhìn nhau. Rồi—không hẹn mà cùng cười nhẹ.