Sau khi hoàn thành nghi thức tái hợp, Naruto và Minato rời khỏi khu rừng.
Trên đường về, ánh hoàng hôn phủ lên tóc vàng cả hai người, lặng lẽ mà ấm áp.
Nhưng khi đã chia tay cha, vừa đặt chân vào con đường rợp cây gần dinh thự, Kurama đột nhiên mở mắt trong tâm trí Naruto.
Giọng nó vang lên, không ồn ào, không cao ngạo, mà… kỳ lạ là rất chậm rãi.
“Này, Naruto…”
“Nếu sau này… ngươi thực sự trở thành Jinchūriki của Thập Vĩ…”
“Ngươi còn định… sử dụng ta nữa không?”
Naruto hơi khựng lại.
Câu hỏi ấy – tưởng đơn giản – lại như một nhát dao nhỏ nhẹ cắt vào lòng.
Cậu không trả lời ngay.
Mất vài giây.
Rồi cậu ngẩng đầu nhìn trời, gió lùa qua tóc, đôi mắt bình thản:
“…Thật ra…”
“…Ngay từ đầu… ta đã định…”
“Khi trở thành Jinchūriki Thập Vĩ – ta sẽ thả ngươi ra.”
Kurama im bặt.
Mắt nó mở to. Nhưng không biết nói gì.
Naruto tiếp lời. Giọng rõ ràng, không chút do dự:
“Định mệnh khiến ta và ngươi gặp nhau…”
“…Nhưng ta chưa bao giờ coi ngươi là vũ khí hay công cụ.”
“…Ngươi là người bạn đầu tiên cùng ta trong cái lồng đó.”
“Chúng ta đều bị nhốt. Bị phân biệt đối xử. Bị sợ hãi.”
“…Và nếu ta bứt được xiềng xích của số phận…”
“Thì… ta sẽ là người đầu tiên mở cái lồng cho cả hai chúng ta.”
“…Và Kurama—ngươi sẽ được tự do.”
Không có âm thanh nào vang lên.
Trong không gian tâm trí, Kurama ngồi im, mắt lim dim.
Không phản ứng dữ dội. Không cười chế giễu.
Chỉ nhẹ cuộn người lại, giống như một con mèo khổng lồ quấn đuôi ngủ yên trong một góc yên bình.
Nhưng trước khi đôi mắt nhắm lại hoàn toàn—
Khoé miệng nó… khẽ nhếch lên.
—----------------------
Sau một tháng yên ắng, khi Naruto đang kiểm tra hệ thống an ninh tại cổng phía Nam, thì một cánh Ảnh Phân Thân bất ngờ tan biến, truyền lại thông tin từ Orochimaru:
“Căn cứ cũ của Root. Ngay bây giờ.”
Naruto không chần chừ. Trong khoảnh khắc, thân ảnh cậu biến mất khỏi cổng làng bằng Hiraishin no Jutsu.
Cánh cửa thép mở ra, mùi thuốc sát trùng pha lẫn chakra nhân tạo nồng đậm trong không khí.
Orochimaru đứng chờ sẵn, phía sau là dãy tủ lạnh chakra và hệ thống lọc chakra mật độ cao.
Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa ra một chiếc bình thủy tinh dài – bên trong là dịch thể màu tím nhạt, lấp lánh như thủy ngân sống, nhưng tỏa ra luồng chakra rất đặc trưng – một thứ mà Naruto không thể nào quên được.
Chakra… của Sasuke.
Naruto bước đến. Tim đập mạnh.
“…Chẳng lẽ…”
“…Là tế bào… của Sasuke?”
Orochimaru gật đầu:
“Sau khi ngươi đưa mẫu gen của hắn cho ta…”
“Ta đã mất nhiều tuần kích thích sự phân bào, dùng phương pháp di truyền để ép gen Uchiha tự nhân bản, đồng thời tiêm tế bào Hashirama làm nền ổn định.”
“Cuối cùng…”
“…Ta tạo ra được bản thể ổn định đầu tiên.”
Hắn nâng chiếc bình lên cao, ánh đèn soi rõ từng xoắn tử sắc tím bên trong.
“Dịch thể này… chứa chakra tự nhiên của tộc Uchiha, cụ thể là Sasuke.”
“Không phản ứng bài xích. Không đào thải. Sẵn sàng để hấp thụ.”
Naruto lặng người vài giây.
Rồi ánh mắt cậu lóe sáng, đầy quyết tâm:
“…Vậy có thể… bắt đầu hấp thụ được chưa?”
Orochimaru lắc đầu, cười nhẹ:
“Không nhanh vậy.”
“Ta cần một ngày để chuẩn bị. Ngày mai hãy quay lại.”
Một ngày sau.
Naruto đúng hẹn quay lại căn cứ Root – nơi phòng thí nghiệm của Orochimaru và Karin đã chuẩn bị xong từ tối hôm qua.
Không khí trong phòng lạnh đến gai người.
Dãy thiết bị đo chakra, cảm ứng DNA, bảng hiển thị mạch thần kinh đều đã được khởi động sẵn, nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ liên tục.
Naruto bước vào. Đôi mắt ánh lên vẻ quyết đoán. Cơ thể rắn chắc – đã được điều chỉnh đến trạng thái tối ưu nhất.
Orochimaru gật đầu chào, ra hiệu cho Karin.
“Tiến hành kiểm tra lần cuối.”
Trong suốt 30 phút tiếp theo, Naruto được đo huyết áp chakra, độ ổn định nội thể, tình trạng thần kinh trung ương, mức tương thích chakra đa hệ…
Cuối cùng, bảng điều khiển hiện ra một dãy màu xanh ổn định.
Orochimaru gật đầu:
“…Sẵn sàng.”
Naruto nằm trên giường thí nghiệm, thân thể nối với ba điểm chakra cảm ứng.
Karin bước tới, trên tay cầm chiếc ống tiêm đặc biệt chứa dịch thể tế bào Uchiha của Sasuke, ánh tím nhạt như chất lỏng sống.
“Chuẩn bị tiêm.” – cô báo ngắn.
Toàn bộ dịch thể – một mạch đẩy thẳng vào cơ thể Naruto.
Ngay lập tức—
Naruto cảm thấy như có hàng trăm con dao điện đâm vào từng dây thần kinh.
Cơ thể nóng rực. Chakra bắt đầu xoắn lại, va đập trong lồng ngực.
Orochimaru lên tiếng:
“Vận Chakra! Hấp thu nó! Đừng để lãng phí!”
Naruto gầm nhẹ, ép chakra đi theo các mạch chính.
Cả phòng rung lên nhè nhẹ.
1 phút—máy đo nhảy số liên tục.
5 phút—chakra bùng lên ở tay trái, ánh tím đỏ.
15 phút—mạch điện trong bảng chakra bắt đầu đỏ cảnh báo.
30 phút—Karin thở gấp: “Tốc độ hấp thụ quá nhanh! Nhịp tim đang vượt ngưỡng an toàn!”
45 phút—máy đo bắt đầu báo động:
[CẢNH BÁO] – Thần kinh thị giác – dao động mạnh
[CẢNH BÁO] – Chakra Uchiha – xung đột cục bộ!
Naruto cắn răng, mồ hôi đổ như tắm. Nhưng không buông.
Đến phút 60—
Tất cả đột nhiên lặng như tờ.
Một giây sau—
Tít... tít… TÍT—!!
Máy đo bắt đầu chạy loạn xạ, tín hiệu đỏ ngập tràn màn hình.
Naruto kêu lên một tiếng khàn khàn, hai mắt tối sầm, toàn thân run lên dữ dội.
Karin lao tới, truyền chakra hỗ trợ trực tiếp. Bàn tay cô áp vào ngực Naruto, cả người toát mồ hôi lạnh.
“…Chakra… quá mạnh… ngột ngạt quá…” – cô lẩm bẩm.
Mười phút sau—
Toàn bộ hệ thống cảm biến đột ngột tắt ngúm. Không cảnh báo. Không tín hiệu.
Không gian rơi vào im lặng tuyệt đối.
Rồi—
“ẦMMMMM—!”
Một luồng áp lực chakra cực mạnh tỏa ra từ cơ thể Naruto, hất văng mấy dụng cụ xung quanh.
Karin ngã lùi, mặt tái xanh.
Cô nhìn Naruto… rồi thở dốc:
“…Áp lực này… mạnh quá…”
Orochimaru lùi một bước, lặng lẽ nói:
“…Bắt đầu rồi…”
Không khí trong phòng thí nghiệm lúc này…
Tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Toàn bộ hệ thống thiết bị đã tắt. Orochimaru – đứng im như hóa đá.
Karin – thở dốc, tay vẫn đặt trên ngực, mồ hôi túa ra như tắm.
Ngay lúc ấy—
“RẮC!”
Một tiếng nhỏ vang lên trong không khí… nhưng tất cả chakra xung quanh đột ngột co rút lại, như bị hút vào một điểm trung tâm.
Naruto mở bừng mắt.
Mangekyō Sharingan—
Đang xoay tròn điên cuồng, như thể có thứ gì đó bên trong đang trỗi dậy, gào thét phá vỡ giới hạn.
Từng họa tiết xoắn lại, rồi bắt đầu thu nhỏ về trung tâm như sụp vào một lỗ đen.
Orochimaru hoảng hốt:
“Đây rồi!”
VỤT—!
Cặp mắt của Naruto đột ngột chuyển tím – một màu tím mờ đục, sâu như vực thẳm.
Trong đồng tử—
Từng vòng tròn đồng tâm bắt đầu xuất hiện.
Một vòng.
Hai vòng.
Ba vòng.
…Sáu vòng.
RINNEGAN.
Căn phòng bắt đầu rung chuyển.
Chakra từ cơ thể Naruto bạo phát thành từng luồng sóng vô hình, ép cả Orochimaru và Karin phải lùi lại đến sát tường.
Karin ngã khuỵu, lắp bắp:
“…Không… không thể là thật… Cậu ta thức tỉnh… Rinnegan!”
Naruto ngẩng đầu, hai mắt Rinnegan sáng rực như tinh cầu, tỏa ra một uy thế áp đảo, đè nén cả không gian.
Một bước… chỉ nhẹ nhàng bước xuống khỏi giường thí nghiệm—
Tường đá xung quanh bắt đầu nứt.
Orochimaru thì thầm:
“…Là Vạn Tượng Xâm La – năng lực bẩm sinh kết tinh từ hai dòng huyết mạch…Thì ra nó là thật…”
Naruto siết chặt tay. Lồng ngực phập phồng.
Trong lòng, một cảm giác kỳ lạ: Không phải phấn khích. Không phải kinh ngạc.
Mà là… tĩnh lặng tuyệt đối.
Như thể – cơ thể cậu vừa chạm tới trật tự của vũ trụ.
Rinnegan – con mắt nhìn xuyên qua cả số mệnh.
Kurama trong tâm trí cũng mở mắt, nhíu mày nhìn hai luồng sáng tím đang xoay chuyển bên ngoài.
“…Thằng nhóc này…”
“…Thật sự… đã bước một chân vào cảnh giới của Lục Đạo.”
Phòng thí nghiệm vẫn đang trong chế độ cảnh báo thấp, nhưng Orochimaru và Karin lúc này đã bắt đầu khởi động lại hệ thống đo lường chakra.
Naruto đứng yên ở giữa gian phòng, hai mắt Rinnegan lặng lẽ xoay chuyển, chakra xung quanh vẫn dao động nhẹ – giống như một cơn bão đang chực chờ không nổ.
Orochimaru đưa tay xem bảng hiển thị. Karin thì điều chỉnh lại tần suất đo, tập trung đọc từng chỉ số.
Chỉ sau vài phút—
“…Có vẻ… chakra đang bị tiêu hao nhanh hơn bình thường.”
Naruto gật đầu, ánh mắt không thay đổi:
“Ta cảm nhận được. Không đến mức cạn kiệt, nhưng tốc độ tiêu hao khi Rinnegan mở ra thì rõ ràng là cao hơn Mangekyou Sharingan.”
“Nhưng…”
“…Vẫn trong giới hạn chịu đựng của cơ thể.”
Karin cau mày:
“Với người khác thì đã lăn ra ngất rồi đấy.”
Orochimaru khẽ mỉm cười:
“Naruto-kun…đừng quên… ngươi là Uzumaki.”
“Lượng chakra tự nhiên khổng lồ, cộng với khả năng hồi phục cấp tốc… nếu là người khác, Rinnegan đã hút sạch chakra họ chỉ trong vài phút.”
Nghe tới đây—
Naruto hơi nhíu mày. Một câu hỏi cũ quay trở lại:
“…Nagato cũng là Uzumaki.”
“…Vậy tại sao hắn lại bị Rinnegan hút khô đến mức teo cơ thể, còn ta thì vẫn hầu như không cảm nhận được gì?”
Orochimaru không đáp ngay.
Hắn ngẩng đầu nhìn Naruto vài giây, rồi nói:
“Trường hợp đó… giống hệt như Kakashi.”
“…Khi dùng Mangekyou Sharingan của Uchiha Obito.”
“…Không phải mắt của chính mình – thì không thể đóng lại.”
“…Và Rinnegan – là loại mắt đòi hỏi lượng chakra khủng khiếp để duy trì. Nếu luôn kích hoạt… thì chỉ có nước bị nó gặm nhấm từ từ cho đến chết.”
Naruto trầm ngâm.
“Hiểu rồi…”
“Nagato không thể đóng nó lại.”
“Nhưng ta thì có thể.”
Orochimaru gật đầu, ánh mắt lấp lánh:
“Chính xác.”
“Đó là sự khác biệt giữa người mượn sức mạnh và người thức tỉnh nó.”
“Rinnegan của ngươi – là sự kết tinh từ huyết mạch Senju (qua di truyền Uzumaki) và Uchiha (qua tế bào Sasuke).”
“Không phải do ai ban tặng.”
“Ngươi… là chủ nhân thực sự của nó.”
Nghe đến đây, Naruto nhẹ nhàng nhắm mắt, rồi mở ra—
Rinnegan lập tức tan biến. Hai con mắt trở về Mangekyou Sharingan, rồi Sharingan 3 câu ngọc bình thường.
Tiếp theo—câu ngọc cũng mờ đi. Tròng mắt hoàn toàn trở lại dáng dấp người bình thường.
Naruto kiểm tra chakra. Quả thực nguồn chakra của bản thân vẫn vô cùng dồi dào và ổn định
Chỉ cần khẽ động ý niệm—
“BỤP.”
Rinnegan lập tức mở lại.
“…Thật tiện lợi.” – Naruto gật đầu, mỉm cười – “Vậy thì…”
“Đã đến lúc đi thử sức mạnh mới.”
Orochimaru quay đi, tay đút vào tay áo:
“Chỉ đừng phá phòng thí nghiệm của ta là được.”
Karin thở dài:
“…Lần nào cũng vậy…”
Naruto mỉm cười, sau đó xoay người—biến mất trong nháy mắt.
Chiều hôm đó.
Tại khu luyện tập chiến thuật phía Bắc làng Lá, nơi dành riêng cho các shinobi cấp Kage, Naruto xuất hiện giữa một đội hình “đối thủ thử nghiệm”:
– Uchiha Itachi
– Uchiha Shisui
– Hatake Kakashi
– Hyuga Hinata
– Senju Hashirama
– Senju Tobirama
Trên hàng rào cao phía xa, Minato, Kushina, Izumi, Ino và Rin ngồi vắt vẻo cổ vũ, mang theo hẳn… bảng cổ động vẽ tay:
“Naruto cố lên!!!”
“Itachi, đừng nương tay!!!”
“Hinata!! Cố lên!!!”
“Ngươi gọi bọn ta đến đây…” – Itachi nghiêng đầu – “…là để thử gì vậy?”
Naruto mỉm cười nhẹ, rồi nhắm mắt… mở ra—
RINNEGAN.
Cả sân đấu lập tức tĩnh lặng như bị đóng băng.
Ánh mắt tím mờ, đồng tâm sáu vòng, khí tức đè ép toàn trường.
Kakashi nhíu mày:
“…Lại một cú bất ngờ nữa hả, Naruto?”
“…Thật sự… em chưa bao giờ để người khác kịp thở.”
Không nói thêm lời nào, Naruto hơi nâng tay—
“Banshō Ten’in!”
Vạn Tượng Thiên Dẫn!
Cả ba – Kakashi, Itachi, Shisui – lập tức bị một lực vô hình kéo sượt về phía Naruto như bị dính chặt vào một lưới hút.
Khi còn chưa kịp chạm đất—
“Shinra Tensei!”
Thần La Thiên Chinh
ẦM!!!
Một cú chấn động phát ra từ lòng đất, cả ba bị đánh bật ra xa gần mười mét, va vào tường chakra phòng hộ dựng sẵn.
Cát bụi cuốn mù. Sân luyện tập lún hẳn một hố tròn tại vị trí Naruto đứng.
Shisui đứng dậy đầu tiên, cười khổ:
“…Không còn gì để nói nữa.”
Itachi chỉnh lại cổ áo, ánh mắt sáng lên:
“…Không kịp phản ứng…”
Kakashi phủi bụi áo, lắc đầu:
“…Thằng bé có cả thứ này…giờ ai chơi lại nó…”
Từ phía sau, Hinata bước ra.
“Naruto-kun, xin chỉ giáo.”
Naruto rút Yamato.
Hinata mở Bạch Nhãn, chakra phóng mạnh quanh người.
“Byakugan.”
Tĩnh mạch quanh mắt nổi lên rõ nét. Thể thuật tộc Hyuga – đã sẵn sàng.
Không hiệu lệnh.
Cả hai cùng lao lên.
Chát—!
Chưởng và kiếm va chạm lần đầu.
Bát Quái Nhị Thập Tứ Chưởng tung ra như bão.
Yamato liên tục cản phá.
Naruto bị tê tay.
Hinata thì lùi lại ba bước, trán ướt mồ hôi.
Cả hai đều cười nhẹ.
“Em nhanh hơn anh tưởng.”
“Anh mạnh hơn em nhớ.”
Naruto đổi thế – dùng Thuấn Thân Thuật cùng Phi Lôi Thần Thuật, di chuyển như ảo ảnh.
Hinata phản ứng – mở Bát Quái Thập Lục Chưởng, kết hợp với Hồi Thiên để phản đòn.
Đòn qua đòn.
Bước chân sát đất chưa đến nửa giây.
Một trận chiến hoàn hảo giữa kiếm – và chưởng.
ẦM!
Một cú va chạm mạnh. Cả hai lùi ra xa.
Không ai bị thương. Không ai thắng.
Nhưng ánh mắt cả hai đều rực cháy hứng khởi.
Bên ngoài sân – khu quan sát – náo loạn như chợ.
Hashirama khoanh tay cười:
“Không ngờ tộc Hyuga lại có một công chúa xuất chúng đến vậy.”
Tobirama gật đầu:
“Cô bé dùng điểm huyệt chakra cực kỳ chính xác. Thể thuật đạt đỉnh.”
Kushina gào ầm:
“Hinataaaa, đánh gục nó đi con gái yêu ơi!!!”
Izumi cùng Ino thì vẫy tay:
“Hinata cố lên! Lấy điểm trước đi!”
Rin xông vào chỗ Kakashi, hò hét:
“Đánh thắng Naruto đi!! Hinata đỉnh lắm luôn!!”
Kakashi ngậm ngùi:
“…Lần đầu thấy mình cổ vũ người khác đánh học trò mình…”
Chỉ riêng Minato giữ vững lòng trung thành tuyệt đối:
“Cố lên con trai!.”
Còn hai Uchiha – Shisui và Itachi – mở Sharingan từ lúc nào không ai hay.
Shisui phân tích:
“Thanh kiếm này sinh lực chakra dạng xoắn… nếu ứng dụng trong Thuấn Thân thuật…”
Itachi lẩm bẩm:
“Bước chuyển từ Tam Thập Nhị Chưởng sang Lục Thập Tứ Chưởng không có điểm chết… Hinata đang ở cấp chiến đấu thật sự.”
Trên sân—
Hinata lại lao lên. Naruto phản xạ né đòn.
Cô không ngừng tấn công
Cuối cùng—khi Hinata tung một chưởng Bát Quái Không Chưởng về phía ngực, Naruto giơ tay đỡ.
“Shinra Tensei!”
Thần La Thiên Chinh
Một luồng chakra tím từ Rinnegan phát ra nhẹ nhàng, khiến toàn thân Hinata bất động trong 3 giây.
Cô không bị thương. Nhưng bị đánh bật ra xa.
Khi chakra tản đi, Hinata mỉm cười.
“…Anh chơi xấu...”
Naruto xấu hổ.
“…Anh xin lỗi, nhưng nếu không dùng thì chắc bị em đánh bay mất.”
Hinata mỉm cười, dựa vào ngực Naruto.
“Vậy thì em sẽ chơi đại chiêu, cẩn thận nha Naruto-kun.”
Hinata đột nhiên bật người ra sau, lùi ba bước, xoay tròn chakra quanh lòng bàn tay.
Đôi mắt Byakugan... hóa thành màu lam sâu thẳm. Vầng sáng trắng-xanh thần thánh bao bọc lấy toàn thân cô.
“Tenseigan Chakra Mode!”
ẦMMMM!!!
Mặt đất nứt toạc. Không khí nén lại. Cây cối quanh sân luyện tập… rụng sạch lá chỉ trong 5 giây.
Hashirama trợn tròn mắt:
“Cái… cái gì đây?!”
Tobirama mặt biến sắc:
“Hyuga không bao giờ có chakra kiểu này!”
Shisui nuốt khan:
“Một đồng thuật mới của tộc Hyuga…thật kinh khủng… nó còn mạnh hơn Mangekyou Sharingan…”
Izumi cứng đờ:
“Em ấy… là công chúa thật luôn…”
Minato siết chặt tay:
“Hinata… rốt cuộc con đã đạt đến mức nào rồi…”
Kushina há hốc mồm:
“Tui lỡ cổ vũ nhầm phe rồi hả?!”
Trên sân—Naruto đơ người, tóc dựng đứng.
“Đ-Đùa à…thế này ai chơi lại…”
Ngay lập tức—
“Kurama!!”
“Chakra Mode – Susanoo Toàn Chân Thể!”
ẦMMMMMMMM!!!
Một hình thể cáo chín đuôi bọc áo giáp xanh ánh tím – thân cao như núi. Trên ngực là thân thể Naruto trong trạng thái Kurama Chakra Mode, đôi mắt Rinnegan xoay tròn.
Không chần chừ—Hinata tung chưởng.
“Kinrin Tensei Baku!”
(Kim Luân Chuyển Sinh Bạo)
Một luân xa ánh kim khổng lồ xuất hiện sau lưng Hinata, xoay tròn, phát sáng như mặt trời.
Cô chỉ vung tay một cái.
ẦM—!!!
Luân xa hóa lưỡi kiếm ánh sáng dài hàng chục mét, chém xuống thẳng Kurama Susanoo.
Chỉ một đòn.
Susanoo bị chém ra làm đôi. Giáp chakra vỡ nát. Kurama rú lên rồi tắt lịm.
Naruto bị hất bay như đạn pháo – đập thẳng vào vách sân – rơi bịch xuống. Toàn thân tê liệt. Mắt trợn ngược. Miệng sùi bọt mép.
Tobirama khịt mũi, khoanh tay:
“Đây mà là người thức tỉnh Rinnegan?”
Kurama trong tâm trí Naruto, thở dài:
“Mất mặt.”
Hinata hạ luân xa xuống.
Chakra dần tản ra.
Cô bước tới gần Naruto – lúc này vẫn đang nằm giãy đạp co giật, mắt trắng dã.
Hinata quỳ xuống, nhẹ giọng:
“Lần sau… đừng có xem nhẹ em.”
Naruto trợn mắt cố gật đầu… rồi ngất xỉu.
Minato ôm mặt:
“Thằng con tôi…”
Kushina thì vỗ tay:
“Con dâu tui giỏi quá trời luôn!!!”
Rin cười ngất:
“Cố lên Hinata!!! Lần sau combo với Tsunade nha!”
Ino thì cười như nắc nẻ:
“Hinata-chan! Ngầu lắm! Đáng đời Naruto-kun!”
Itachi nhìn Shisui:
“…Cậu có học được gì không?”
Shisui:
“Tôi chỉ học được một điều—đừng bao giờ coi thường phái nữ.”
Một tiếng cười sang sảng vang lên.
“HAHAHA!!! Đã quá!!”
Mọi người quay lại—Hashirama Senju đang cởi áo ngoài, gân cốt rắn chắc, khí thế bừng bừng như sắp đi đòi nợ.
“Lâu lắm rồi ta không thấy ai đánh nhau đã như thế!! Naruto! Hinata!”
“Cả hai cùng lên—đánh với ta một trận!!”
Hinata: “Ể…?”
Naruto (nằm bất tỉnh, nhưng vẫn rên): “Không… nữa…”
Tobirama lúc này đứng cách đó không xa, che mặt, quay đầu đi hướng khác, nghiến răng:
“Ta không biết hắn là ai.”
“Không phải gia huynh của ta. Không có quan hệ huyết thống.”
Minato nhìn Hashirama:
“Ngài Đệ Nhất... hình như hơi sung sức rồi…”
Kakashi cười khổ:
“Ngài ấy vẫn còn sung mãn như thời tráng niên...”
Shisui ghé tai Itachi thì thầm:
“Tôi đoán trận này chỉ có thể kết thúc khi sân luyện tập… không còn tồn tại.”
Itachi:
“Hoặc khi ngài Đệ Nhị đánh ngất ông ấy.”
Hashirama đấm tay phải vào lòng bàn tay trái, chakra Mộc Độn bắt đầu rần rần.
“Đã lâu không hoạt động, ngứa tay quá!”
“Nào nào! Công chúa Byakugan và chàng trai Rinnegan!! Đến chiến đi!”
Hinata cười gượng:
“Dạ…cháu… để lần sau…”
Naruto lẩm bẩm:
“Lần này mà đánh… chắc mình đi gặp tiên tổ thật…”
Tobirama gằn giọng:
“Hashirama. Gia huynh. Ngồi xuống. Uống nước. Tĩnh tâm.”
Hashirama quay qua:
“Em cản anh làm gì! Anh đang muốn hòa nhập với thế hệ trẻ!”
Tobirama rít qua kẽ răng:
“Anh hòa nhập bằng cách đòi đánh trẻ con bất tỉnh à?!”
Cuối cùng, sau khi bị Tobirama túm cổ kéo về, Hashirama vẫn còn quay đầu la lớn:
“Lần sau rảnh nhớ đấu với ta một trận nhaaa!!! Đánh tay đôi nhaaaaa!!!”
Naruto nằm trên đất, thì thào:
“Con người đó… đúng là thiên địch thật sự…”
Kurama:
“Là thiên tai.”