Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 245: Uchiha Madara



Một ngày sau, Naruto, Hashirama, Tobirama ngồi quanh một chiếc bàn tròn.

Trên tường, bản đồ Shinobi đại lục.

Naruto nghiêm giọng:

“Kế hoạch phòng thủ Nhẫn giới giai đoạn tiếp theo… cần đến sự hỗ trợ của Uchiha Madara.”

Tobirama khịt mũi, khoanh tay:

“Ta nói thật. Một tên Uchiha tốt là một tên Uchiha đã chết.”

Naruto dở khóc dở cười.

“‘Cụ’ Nhị à… giờ cụ sống lại rồi mà còn thù ghét tộc Uchiha nữa sao?”

Tobirama lạnh lùng liếc:

“Ta sống lại. Nhưng nguyên tắc thì không đổi.”

“Madara mà ra làng, chưa tới ba ngày là có chiến tranh.”

Hashirama đập bàn cười ha hả:

“Mà đúng đấy. Madara sống lại là hắn sẽ gào lên ‘Hashiramaaa, lại đây chiến một trận’ rồi lao vào liền.”

Naruto toát mồ hôi:

“Vậy thì... hồi sinh ở sa mạc đi, hoặc ít ra là vùng núi đá.”

Tobirama vẫn không hài lòng, bĩu môi:

“Thế… định dùng cái gì để Uế Thổ?”

“Tế bào của Madara lấy ở đâu?”

Cả phòng im thin thít.

Naruto: “…”

Hashirama: “…”

Tobirama, khoanh tay, nhếch mép đắc ý:

“Hỏi đúng rồi chứ gì?”

“Muốn Uế Thổ thì phải có mẫu tế bào. Madara chết, xác của hắn ở đâu không ai biết.”

“Các người tính lấy tóc hắn trong tượng đá chắc?”

Naruto ôm đầu:

“Thôi xong… mình quên mất khoản đó…”

Hashirama gãi đầu:

“Biết thế năm xưa ta lấy lại ít thịt của hắn.”

Naruto: “...”

Tobirama: “...”

Nhưng đúng lúc Naruto sắp gào lên gọi trời…

Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu cậu.

Zetsu Đen.

Naruto ngẩng phắt đầu lên.

“Chờ đã…”

“Cháu biết một kẻ… chắc chắn có tế bào của Madara.”

“Zetsu Đen.”

Hashirama và Tobirama cùng lúc nheo mắt:

“Zetsu đen… là cái gì?”

Naruto nghiêm giọng:

“Zetsu Đen – kẻ từng thao túng cả lịch sử Nhẫn giới. Hắn không phải con người. Cũng không phải shinobi. Mà là… ý chí còn sót lại của Kaguya Otsutsuki.”

Tobirama biến sắc:

“Ý chí của…Kaguya Otsutsuki?”

Hashirama cau mày:

“Kaguya? Là chính là mẹ của Lục Đạo Tiên Nhân theo lời cháu sao?”

Naruto gật đầu:

“Zetsu Đen tồn tại để giải thoát cho Kaguya. Hắn đã lừa dối Madara, thao túng tất cả trong âm thầm.”

“Và quan trọng nhất—hắn biết xác của Madara ở đâu.”

Tobirama gật đầu, nghiêm giọng:

“Vậy thì…thả hắn ra đi.”

Naruto dùng liên hoàn kết giới 3 tầng bao bọc toàn bộ không gian.

“Phòng ngừa hắn dùng Phù Du Thuật.”

“Không cho phép chạy.”

Cùng lúc đó, cậu lấy ra một quyển trục phong ấn, đặt xuống nền đá.

“Giải Phong!”

Quyển trục tỏa sáng. Một thực thể màu đen đặc sệt, không hình dạng rõ ràng – Zetsu Đen – lập tức hiện ra, bị giam trong vòng chakra xoắn ốc.

Quả nhiên—

Vừa thoát ra, Zetsu Đen lập tức chui đầu xuống đất, định trốn.

“Phù Du Thuật!”

ẦM!!!

Một tiếng bốp khô khốc vang lên.

Hắn đập đầu vào kết giới chakra tầng 1, ngã bật ngửa như tôm luộc.

Naruto bước tới, lạnh lùng nói:

“Đừng thử thêm lần nữa.”

“Trả lời ta – xác Madara đang ở đâu?”

Zetsu Đen cười khẩy:

“Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao?”

Naruto không nói nhiều. Chỉ vung tay, kích hoạt phong ấn trong không gian.

Một luồng ánh sáng đỏ tụ lại sau lưng cậu – mô phỏng trạng thái ấn ký phong ấn Kaguya.

“Nếu ta phong ấn ngươi lần nữa – kế hoạch hồi sinh Kaguya… sẽ vĩnh viễn thất bại.”

Zetsu Đen giật mình.

“!? Ngươi… NGƯƠI BIẾT CHUYỆN ĐÓ?”

Naruto nghiêng đầu, Sharingan xoay tròn:

“Không chỉ biết. Ta còn biết tất cả những gì ngươi biết, tất cả những gì ngươi muốn làm.”

“Biết cả chuyện ngươi từng thao túng Madara và Obito.”

Zetsu Đen cứng họng. Không lên tiếng.

Naruto bước tới gần. Sharingan xoay tròn, chiếu thẳng vào tâm thức đối phương.

“Nếu muốn Kaguya được thả, ngươi phải giúp ta bảo vệ thế giới này.”

“Một khi tộc Otsutsuki từ các hành tinh khác đến – Kaguya cũng sẽ bị nuốt chửng.”

Zetsu Đen bắt đầu run.

“…Ngươi… nói láo…”

Naruto không cần chứng minh. Chỉ truyền thông tin – những dữ kiện về ba Otsutsuki sắp đổ bộ Nhẫn giới, kèm hình ảnh trận chiến giữa Naruto vs Urashiki năm xưa.

Luồng ký ức truyền thẳng vào tâm trí Zetsu Đen.

Sau 30 giây…

Cơ thể Zetsu Đen co rút. Hắn run bần bật. Lần đầu tiên – hắn sợ hãi.

“Không… không thể nào… Ngay cả mẹ… cũng không đấu lại…?”

Naruto gằn giọng:

“Đúng.”

“Và vì thế… ta cần Madara.”

“Nói đi. Xác của hắn ở đâu?”

Zetsu Đen… im lặng.

Một lúc lâu sau…

Zetsu Đen khàn giọng:

“Ngươi thuyết phục được ta rồi…”

“Nhưng… ta có một điều kiện.”

Naruto im lặng.

Zetsu Đen ngẩng đầu, ánh mắt tối tăm như vực thẳm.

“Ngươi phải giữ lời.”

“Nếu ta giúp ngươi… thì ngươi phải đưa ta trở về bên mẹ.”

Naruto gật đầu ngay, không một giây do dự:

“Không thành vấn đề. Vai trò của ngươi ở Nhẫn giới đến đây là kết thúc. Ta sẽ đưa ngươi trở về với… phần còn lại của ngươi.”

Zetsu Đen nheo mắt, dò xét:

“Ngươi không nói dối?”

Naruto kích hoạt Mangekyou Sharingan, ánh mắt lạnh như băng.

“Ta không cần phải lừa một kẻ như ngươi.”

Zetsu Đen trầm mặc. Rồi hắn lên tiếng:

“Thi thể Madara… nằm trong hang mộ dưới chân núi phía Tây, biên giới Làng Âm Thanh cũ. Ta đã tự tay chôn xác hắn….”

Ngay khi nhận được tọa độ, Naruto túm lấy Zetsu Đen, giơ tay kết ấn.

“Hiraishin no Jutsu.”

XOẸT!!!

Hai bóng người biến mất.

Mặt Trăng – Hang phong ấn Kaguya

Không gian trắng xám, gió vũ trụ cuộn xoáy. Trước mặt là bức phong ấn khổng lồ giam giữ Kaguya.

Naruto xuất hiện với Zetsu Đen trong tay.

Zetsu Đen nhìn thấy nàng liền gào lên như mất trí:

“MẸ!!”

Âm thanh vang vọng giữa không gian vĩnh hằng.

Kaguya khẽ run người. Đôi mắt nàng mở ra – ánh nhìn mờ mịt như người vừa tỉnh mộng.

Chốc lát sau, nàng nhận ra thứ âm thanh quen thuộc. Một phần bản ngã xưa cũ – ý thức bị xé rách – nay trở về.

Ngay lúc đó, Hagoromo hiện ra. Đôi mắt lặng như trời đêm.

“Naruto… vì sao ngươi đưa hắn tới đây?”

Naruto chắp tay.

“Vai trò của Zetsu Đen tại Nhẫn giới đã kết thúc. Hắn là phần còn sót lại của Kaguya. Và ta… chỉ đang trả hắn về chỗ cũ.”

Hagoromo trầm ngâm. Rồi gật đầu. Ông giơ tích trượng đen, xoay nhẹ. Một lỗ hổng nhỏ mở ra trên bề mặt phong ấn. Naruto không nói gì. Chỉ nắm lấy Zetsu Đen – ném thẳng vào trong.

Zetsu Đen không phản kháng. Chỉ nhẹ cười:

“Cảm ơn…”

Hắn lập tức hòa tan vào vạt áo của Kaguya, chìm vào cơ thể nàng như chưa từng rời đi. Kaguya lặng lẽ nhắm mắt.

Tất cả trở về tĩnh lặng.

Naruto quay lưng.

“Xong rồi.”

Ngay khi Zetsu Đen biến mất vào tay áo Kaguya, Hagoromo chậm rãi quay sang nhìn thẳng vào Naruto.

Đôi mắt hiền hòa kia khẽ nheo lại, rồi mở to:

“…Chakra này…”

“Rinnegan.”

Naruto không đáp. Ánh mắt vẫn bình thản. Không xác nhận. Không phủ nhận.

Hagoromo khẽ cười:

“Vậy là… kế hoạch đang tiến triển đúng hướng.”

“Thức tỉnh được Rinnegan mà không đánh đổi nhân tính… đúng là không ai ngoài con làm được.”

Naruto gật nhẹ đầu.

Hagoromo trầm ngâm giây lát, rồi nhẹ giọng:

“Nếu có lúc nào đó… con cần ta…Hãy gọi bằng tên ta. Ta sẽ lắng nghe.”

Naruto khẽ cúi đầu thay cho lời chào.

“Tạm biệt, ngài… và cả bà Kaguya.”

Ánh mắt cậu lướt qua Kaguya vẫn đang ngủ yên trong phong ấn.

Ngay sau đó—

“Hiraishin no Jutsu!”

Một luồng vàng lóe sáng. Naruto biến mất.

Ba Ngày Sau – Konoha

Một tiểu đội Anbu, hơn mười người, đều là tinh anh tuyệt mật – xuất phát từ Konoha. Cả đoàn được dẫn đầu bởi Yamato và Kakashi Hatake.

Cả đội di chuyển hết mười ngày đến vị trí được đánh dấu.

Chỉ với một vài thao tác đơn giản, Yamato đã lât tung cả khu mộ và đào được quan tài của Madara lên trong khi Kakashi trợn mắt.

“Yamato…cậu hơi mạnh bạo đó. Đây là mộ người chết mà…”

Yamato không nói, chỉ nhún vai.

Và sau mười ngày nữa, chiếc quan tài của Madara đã nằm im trong phòng thí nghiệm của Orochimaru.

—-----------------------
Tại Thung Lũng Tận Cùng, nơi hai vị thần Nhẫn giới từng giao chiến, năm bóng người chậm rãi bước tới:

Naruto, Orochimaru, Hashirama, Tobirama, Hinata đã có mặt.

Một lúc sau, Minato dịch chuyển tới, đem theo quan tài đá của Uchiha Madara.

Trước mặt họ: hai bức tượng khổng lồ – Hashirama và Madara – đối diện nhau như hai kẻ thù đang bất tử trong đá.

Gió thổi qua khe núi, tạo ra âm thanh như tiếng vọng từ lịch sử.

Hashirama khẽ nhắm mắt, đứng trước tượng đá mang gương mặt mình.

“Bao năm rồi… cuối cùng vẫn quay lại nơi này. Nơi kết thúc… và cũng là nơi khởi đầu.”

Tobirama bĩu môi, ánh mắt vẫn sắc lạnh:

“Ta vẫn không thấy đây là ý hay. Naruto, ngươi xác định muốn thả hắn?”

Naruto thở dài, rồi bước lên, nhìn thẳng vào Tobirama:

“Cháu hiểu… và cháu đã chuẩn bị mọi phương án. Nhưng… nếu muốn chiến thắng tộc Otsutsuki, thì chúng ta cần Madara.”

Tobirama siết chặt nắm tay.

“Hắn… chưa bao giờ là người dễ kiểm soát.”

Naruto cúi đầu – rồi thẳng lưng, ánh mắt không dao động:

“Cháu biết. Nên cháu mới cần ngài Đệ Nhất – Hashirama đứng đây.”

“Và cháu cũng ở đây.”

“Nếu hắn làm loạn—cháu sẽ là người đầu tiên chặn hắn lại.”

Một lúc sau, Tobirama hừ nhẹ:

“Tùy các ngươi.”

“Nhưng đừng trách ta không cảnh báo trước.”

Hashirama vỗ nhẹ vai em trai, mỉm cười:

“Yên tâm đi. Ta quen hắn mà.”

Tobirama hừ lạnh:

“Đó chính là lý do vì sao em lo ngại đó gia huynh.”

Hashirama: “...”

Orochimaru đã hoàn thiện các bước cuối cùng.

Một tên Zetsu Trắng cường hóa bị trói, đặt giữa trận pháp.

Orochimaru nhếch môi:

“Sẵn sàng.”

Kết ấn bắt đầu.

Khí âm u cuồn cuộn quanh thung lũng. Lá cây xoáy vòng trong không khí. Vòng tròn chakra xoay tít.

Orochimaru hét lớn:

“UẾ THỔ CHUYỂN SINH!”

ẦM!!!

Quan tài đá nứt ra, từ từ mở nắp.

Khói đen lan ra như mây u ám phủ kín khe núi.

Một thân ảnh tóc đen dài, cơ thể cao lớn, chiến giáp Uchiha xé gió trong lớp chakra tử khí…

Uchiha Madara.

Đôi mắt khép hờ từ từ mở ra…tròng mắt đen tuyền của người chết—

“…Đây là đâu?”

“…Ai… triệu hồi ta…?”

Hắn cử động ngón tay, rồi chầm chậm đưa tay lên nhìn.

“…Uế Thổ Chuyển Sinh sao…Hừm…”

Ánh mắt hắn lướt qua những người đứng quanh. Rồi dừng lại—chính giữa.

Người mặc áo choàng Hokage, mang khí chất của một kẻ… không giống ai hắn từng gặp.

“Ngươi… là người triệu hồi ta?”

Naruto không rời mắt:

“Phải.”

Madara nhíu mày:

“Tên ngươi?”

Naruto trả lời:

“Namikaze Naruto. Hokage Đệ Lục.”

Madara im lặng vài giây. Rồi bật cười khẽ:

“Hừ… Ta chưa từng nghĩ sẽ được một Hokage hồi sinh.”

“Động cơ của ngươi là gì?”

Naruto đáp dứt khoát:

“Cứ cho là vì Nhẫn giới.”

Madara híp mắt, nở nụ cười mơ hồ:

“Vậy sao… Một người sống dám triệu hồi ta…Hẳn phải có gan… hoặc có kế hoạch điên rồ hơn cả ta.”

Naruto không phủ nhận, chỉ lặng lẽ đáp:

“Ngươi sẽ sớm biết thôi.”